Chương 189 : Đan dược thất phẩm!
“Cha, có một số việc không thể nói rõ được.” Vào lúc này Tần Sương đột nhiên lên tiếng chen ngang.
“Nga, đúng vậy, con gái lớn rồi, những chuyện này cũng nên để chính con xử lý.” Tần Thông cười cười nói.
“…” Tần Sương mặt hơi đỏ lên, liếc Tần Thông một cái.
Ý nàng là không muốn làm cho Bộ Tranh bại lộ quá nhiều, nếu như mọi người đều biết rõ Bộ Tranh, có thể sẽ hoài nghi Bộ Tranh cũng biết một chiêu kiếm pháp kia của mình. Bộ Tranh học được, người khác khẳng định cũng học được.
Chuyện này nàng sẽ nói cùng Bộ Tranh một chút, bất quá nàng cũng không biết, thật ra hiện tại Bộ Tranh đã hiểu, Lưu Bác Hỉ từng dò xét hắn, hắn cũng không nói mình biết kiếm pháp gì.
Dĩ nhiên, đây là Bộ Tranh vì mình, mà không phải vì Tần Sương, hắn căn bản không biết Tần Sương cũng biết chiêu kiếm pháp này.
Nàng tin rằng Tần Thông cũng biết điểm này, lời vừa rồi cũng chỉ là Tần Thông đánh trống lảng sang chuyện khác, chẳng qua không nghĩ tới Tần Thông lại nói lời mập mờ như vậy.
“Tần bá phụ, đây là lễ vật của ta tặng cho ngài.” Bộ Tranh cũng không biết hai cha con bọn họ đang nói cái gì, hắn chẳng qua vẫn tuân thủ lời phân phó vừa rồi của Tần Sương, tặng cho cha nàng một món quà.
Hắn suy nghĩ một chút, quyết định đưa một loại đan dược, đúng lúc loại đan dược này hắn còn có một viên.
“Đây là cái gì?” Tần Thông có chút tò mò nhìn món đồ Bộ Tranh đưa cho hắn, là một cái hộp, cái hộp này rất là tinh xảo, từ vẻ ngoài có thể thấy đó là một đồ vật không tệ.
Mà lúc Tần Thông mở ra, phát hiện đó dĩ nhiên lại là một viên đan dược, đồng thời, hắn cảm thấy viên đan dược này cũng không tầm thường, xung quanh mọi người cũng có suy nghĩ như vậy, kể cả đám người Tần Sương.
Bởi vì, lúc đan dược vừa được mở ra, nhất thời mùi thuốc tỏa đầy phòng khách. Hơn nữa, mùi thuốc vừa thấm vào người, cả người đã trở nên sảng khoái vô cùng, cái này có thể thấy được hiệu quả đan dược đến mức nào.
Đám người Tần Sương mở to mắt nhìn Bộ Tranh, bọn họ lúc trước cũng biết là Bộ Tranh sẽ lấy ra đan dược, nhưng bọn hắn cũng cảm thấy lấy biểu hiện lúc trước của Bộ Tranh, nhất định lấy ra là thứ phẩm đan dược, đúng chất hẹp hòi, làm sao có thể đưa ra vật gì tốt tặng người.
Nếu như là bán thì bọn họ còn hiểu được, còn tặng người mà nói…,bọn họ làm sao cũng không nghĩ tới, ngay cả Tần Sương cũng cảm thấy có chút bất khả tư nghị, huống chi là những người khác.
Lúc trước bảo hắn đưa ra thứ tốt thì không chịu, nhưng bây giờ lại lấy ra đồ tốt như vậy, cái này thật không bình thường!!
TruyenLau
“Bộ Tranh, đan dược này là đan dược gì? Phẩm cấp gì?" Tần Thông có chút ngưng trọng hỏi.
“Ta cũng không biết đan dược này gọi là gì, ngài tùy tiện đặt một cái tên là được, về phần phẩm cấp, ta nghĩ hẳn được coi là đan dược cao cấp.” Bộ Tranh nói.
“Đan dược cao cấp… Cái này quá không rõ ràng, rốt cuộc là mấy phẩm?” Tần Thông hỏi.
“Phụ thân, ngươi hỏi hắn cái này làm sao hắn biết được, hắn tiếp xúc tối đa cũng chỉ là đan dược bình thường, chỉ biết so với đan dược bình thường thì nó là đan dược cao cấp, nhưng không biết đan dược cao cấp chia làm cửu phẩm.” Tần Sương có chút oán giận phụ thân đồng thời lại dạy Bộ Tranh một chút kiến thức đan dược. TruyenLau
Bộ Tranh lúc trước đối với cái này đúng là rất mơ hồ, cho rằng trên đan dược bình thường chính là đan dược cao cấp, không biết đan dược cao cấp được chia ra làm nhiều loại, đồng thời hắn cũng không biết, đan dược cao cấp sau cửu phẩm vẫn còn cấp bậc cao hơn, đó là thần cấp.
Trên thực tế, đan dược ngũ phẩm trở lên cũng đã rất khó có được, tam tứ phẩm đã là thần đan diệu dược trong miệng nhiều người. Mà đan dược nhất phẩm cơ hồ chính là thần, nhưng vẫn có đan dược thần cấp tồn tại, chẳng qua là đan dược thần cấp đã mấy trăm năm nay không có ra lò.
Đan dược thần cấp làm sao có thể tùy tiện luyện chế ra được, đan dược này của Bộ Tranh, mới đứng ở hàng ngũ đan dược thất phẩm, mà ở Thần Kiếm Vương Triều, đan dược thất phẩm là một bảo bối rất hi hữu, cho nên, lễ vật này của Bộ Tranh không chỉ không nhẹ, ngược lại còn có chút nặng.
“Ngươi không biết, vậy ngươi lấy nó ở chỗ nào?” Tần Thông có chút ngạc nhiên hỏi.
TruyenLau
“Ta…” Đang lúc Bộ Tranh sắp nói ra thì bị Tần Sương kéo lại.
“Cái này là bí mật, sao có thể tùy tiện nói, phụ thân có muốn nhận hay không, nếu không thì trả lại cho Bộ Tranh.” Tần Sương trực tiếp hướng về phía Tần Thông nói.
“Ai, quả nhiên là con gái lớn không nhờ được, bây giờ đã có gan giúp đỡ người ngoài.” Tần Thông lắc đầu, có chút bất đắc dĩ, nhưng trong lòng hắn lúc này đang nổi nhạc lên quẩy a, bởi vì hắn chiếm được một viên đan dược thất phẩm.
“Cha còn nói nữa, ta liền để cho Bộ Tranh đổi lại một món lễ vật khác cho cha.” Tần Sương nhìn Tần Thông bình tĩnh nói.
“Ha ha, Bộ Tranh, những thứ khác không biết, vậy ngươi nên biết hiệu dụng của đan dược này chứ?” Tần Thông nhìn Bộ Tranh, không nói tiếp chuyện lúc nãy, phảng phất vừa rồi ý của hắn chính là muốn hỏi vấn đề này.
Hiệu dụng mới là mấu chốt nhất, đại đa số võ giả, chỉ cần đan dược luyện khí, bọn họ thà rằng muốn một viên đan dược cửu phẩm luyện khí, cũng không muốn một viên đan dược trị liệu ngũ phẩm thậm chí trên ngũ phẩm .
“Ta biết, là dùng để gia tăng công lực, ăn một lần có thể tăng một năm công lực.” Bộ Tranh nói.
“Cái gì? Gia tăng một năm công lực? Đây là thường dùng hay là duy nhất?” Tần Thông hỏi, nhưng sau khi hỏi hắn cảm thấy mình rất ngu, tin tưởng những người khác cũng cảm thấy hắn rất ngu.
“Đương nhiên là duy nhất, nếu là thường dùng, vậy không phải là quá bá sao?” Bộ Tranh sau khi trả lời liền phán một câu.
Mỗi lần đan dược có thể gia tăng một năm công lực, cái này nếu có thể dùng thường xuyên, nhất định sẽ làm cho mọi người điên cuồng, lời này không phải là quá đáng.
“Duy nhất cũng tốt rồi, có thể bớt công sức tu luyện một năm, ngươi xác định là tặng sao?” Tần Thông hỏi.
“Ừ, tặng cho ngài, dù sao cũng không đáng tiền” Lúc Bộ Tranh nói câu cuối cùng, thanh âm rất nhỏ, cơ hồ không có ai nghe được, bao gồm Tần Thông đứng trước mặt hắn, bởi vì Tần Thông chỉ chú ý đến chuyện trong nhà.
Loại đan dược này vậy mà lại không đáng tiền? Ngươi có phải là điên rồi không?
Tần Sương lại nghe được lời Bộ Tranh nói, nàng hiện tại không chỉ đứng bên cạnh Bộ Tranh mà còn chú ý đến thanh âm nói chuyện của hắn.
Theo ý nghĩ của Tần Sương, Bộ Tranh sở dĩ nói không đáng giá tiền, có thể là bởi vì hắn tình cở lấy được, lại không biết rõ lắm tin tức đan dược, cho nên mới cảm thấy không đáng tiền, dù sao cũng là đồ nhặt được.
Ý nghĩ đó cũng là suy nghĩ của đông đảo mọi người, cảm thấy Bộ Tranh nhất định không cần trả giá nhiều để lấy được, điều này cũng giải thích cho tình huống mâu thuẫn trước đó.
Đối với Bộ Tranh, thuốc này đúng là đồ không cần trả tiền, cũng là do Vượng Tài tìm được ở nơi khác, dược liệu do mình hái, có tài liệu tùy thời có thể luyện chế ra.
Hơn nữa, Bộ Tranh sớm đã ăn rồi, cái này đối với hắn, là một vật vô dụng!
- Chương 1: Nhặt được hai lão bà trên núi (1)
- Chương 2: Nhặt được hai lão bà trên núi (2)
- Chương 3: Nhặt được hai lão bà trên núi (3)
- Chương 4: Dế Nhũi không biết chữ (1)
- Chương 5: Dế Nhũi không biết chữ (2)
- Chương 6: Dế Nhũi không biết chữ (3)
- Chương 7: Lý Tú Anh (1)
- Chương 8: Lý Tú Anh (2)
- Chương 9: Lý Tú Anh (3)
- Chương 10: Thanh Vân Kiếm Phái (1)
- Chương 11: Thanh Vân Kiếm Phái (2)
- Chương 12: Mọi sự vật đều nằm trong quy tắc số học (1)
- Chương 13: Mọi sự vật đều nằm trong quy tắc số học (2)
- Chương 14: Mọi sự vật đều nằm trong quy tắc số học (3)
- Chương 15: Luyện Đan Phong (1)
- Chương 16: Luyện Đan Phong (2)
- Chương 17: Luyện Đan Phong (3)
- Chương 18: Lý Lai Phúc (1)
- Chương 19: Lý Lai Phúc (2)
- Chương 20: Lý Lai Phúc (3)
- Chương 21: Xông loạn (1)
- Chương 22: Xông loạn (2)
- Chương 23: Xông loạn (3)
- Chương 24: Đổi (1)
- Chương 25: Đổi (2)
- Chương 26: Đổi (3)
- Chương 27: Cướp Sắc
- Chương 28: Bí kíp không chữ
- Chương 29: Thần Công Đại Lực Hoàn
- Chương 30: Người đẹp và dã thú
- Chương 31: Di tích cổ Nam Quỳ
- Chương 32: Tiên Phàm cách biệt
- Chương 33: Tốc ký
- Chương 34: Tần Sương
- Chương 35: Chưa đến Nhất Mạch
- Chương 36: Giải toán
- Chương 37: Hắc Phong Báo
- Chương 38: Đều xinh đẹp hơn nàng ấy rất nhiều
- Chương 39: Điểm tập trung linh khí
- Chương 40: Chấn kích
- Chương 41: Nếm độc
- Chương 42: Đồ tể?
- Chương 43: Giành ăn
- Chương 44: Phương thức Luyện Khí
- Chương 45: Suy tính trận pháp
- Chương 46: Sửa chữa trận pháp
- Chương 47: Rau dại
- Chương 48: Hổ phách màu lam
- Chương 49: Đồng đội ngu như heo
- Chương 50: Thiên Lôi đan
- Chương 51: Lại thấy ánh sáng mặt trời
- Chương 52: Ngôi sao may mắn trời ban
- Chương 53: Công pháp? Đệ không muốn lấy
- Chương 54: Thanh kiếm màu đen
- Chương 55: Chạy trốn một mình
- Chương 56: Thôi được, đệ chịu thiệt một chút
- Chương 57: Chẳng giống ai
- Chương 58
- Chương 59: Chưa từng hỏi
- Chương 60: Tác dụng kỳ diệu của thịt yêu thú
- Chương 61: Thí nghiệm luyện đan
- Chương 62: Đan mang
- Chương 63: Cơ quan hộp
- Chương 64: Tìm Tú Anh
- Chương 65: Bí mật của Bộ gia
- Chương 66: Mồ côi cha mẹ
- Chương 67: Tụ Linh Trận
- Chương 68: Quy Nguyên tâm pháp
- Chương 69: Trùng hợp?
- Chương 70: Linh Lương
- Chương 71: Tuyệt sắc thiếu nữ
- Chương 72: Linh Đô Tần Gia
- Chương 73: Nhất chiêu kiếm pháp
- Chương 74: Yêu nghiệt tri thức
- Chương 75: Thông Thiên Kiếm điển
- Chương 76: Đặt cược
- Chương 77: Một đồng tiền
- Chương 78: Cũng như nhau
- Chương 79: Trở về luyện thêm hai năm nữa…
- Chương 80: Gặp nhau trên lôi đài
- Chương 81: Biến hóa ngoài ý muốn
- Chương 82: Quy định là quy định
- Chương 83: Từ Phúc trở về
- Chương 84: Món cược lớn
- Chương 85: Tiền mồ hôi nước mắt
- Chương 86: Thất tinh luận võ
- Chương 87: Thanh mai trúc mã
- Chương 88: Thất Tinh Vương Thành
- Chương 89: Thiên tài và thời gian
- Chương 90: Canh cổng
- Chương 91: Trận pháp và bộ pháp
- Chương 92: Nghi ngờ của Trần Dũng
- Chương 93: Bảo vãn bối mở ra
- Chương 94: Vãn bối biết luyện đan
- Chương 95: Gia nhập Linh Bảo Tông
- Chương 96: Lệnh bài thân phận
- Chương 97: Huyền Không Xa
- Chương 98: Tưởng tượng
- Chương 99: Gặp lại sư tỷ
- Chương 100: Lại một bản bí kíp không chữ
- Chương 101: Năng lực công kích của Huyền Không Xa
- Chương 102: Đâm người bỏ chạy
- Chương 103: Mạng ai nấy giữ
- Chương 104: Trò chơi hất văng người
- Chương 105: Tên nhóc gian trá
- Chương 106: Bất đắc dĩ
- Chương 107: Thật ngại quá
- Chương 108: Tác dụng của lệnh bài
- Chương 109: Không thể trêu chọc vào
- Chương 110: Rời khỏi Thất Tinh Quốc
- Chương 111: Thiết Mộc Đường
- Chương 112: Luyện Đan Phường
- Chương 113: Sài Bỉnh
- Chương 114: Tiếp bước con đường luyện đan
- Chương 115: Lĩnh ngộ?
- Chương 116: Vườn rau Tụ Linh
- Chương 117: Tự mình cố gắng, vậy là đủ rồi
- Chương 118: Mặt bằng giá cả thay đổi
- Chương 119: Yêu thích, tiền
- Chương 120: Tích Mễ
- Chương 121: Chợ muôn màu
- Chương 122: Ca có tiền
- Chương 123: Còn biết xấu hổ hay không?
- Chương 124: Tiền lì xì
- Chương 125: Gặp lại cô nhóc
- Chương 126: Thi ăn!
- Chương 127: Thượng Quan Tiểu Muội!
- Chương 128: Có chút...!
- Chương 129: Ăn sạch!
- Chương 130: Cố ý!
- Chương 131: Thịt thất cấp yêu thú!
- Chương 132: Phần thưởng?
- Chương 133: Ngươi hẳn mười hai mười ba tuổi!
- Chương 134: Linh Chân tộc
- Chương 135: Sách làm cơm thuốc bí mật! (Dược thiện bí kíp)
- Chương 136: Xây dựng trận pháp!
- Chương 137: Tam nhãn yêu lang!
- Chương 138: Tiểu thổ cẩu!
- Chương 139: Trận khí ít được lưu ý!!
- Chương 140: Trở về Thất Tinh!
- Chương 141: Mục tiêu đời người!
- Chương 142: Di thư của mẫu thân!
- Chương 143: Càn khôn trạc!
- Chương 144: Tam mạch nhất trọng thiên!
- Chương 145: Kỹ năng của Vượng Tài!
- Chương 146: Hai chữ, sinh tồn!
- Chương 147: Thói hư tật xấu!
- Chương 148: Các hương thân a!
- Chương 149: Thật sự là giảo hoạt!
- Chương 150: Ngọc phù đầy trời!
- Chương 151: Rút kinh nghiệm!
- Chương 152: Trùng hợp ngẫu nhiên!
- Chương 153: Chạy thoát?
- Chương 154: Nhường?
- Chương 155: Đánh rất được!
- Chương 156: Giải tán Lăng Vân tông!
- Chương 157: Nhìn nhầm rồi!
- Chương 158: Tiểu phì cẩu! (chó con mập mạp)
- Chương 159: Táng thân trong bụng!
- Chương 160: Mục tiêu, Thần Kiếm vương triều!
- Chương 161: Tam vĩ bạch hồ!
- Chương 162: Huyền Chân lâu!
- Chương 163: Ra cửa gặp quý nhân!
- Chương 164: Hồng hạnh xuất tường!
- Chương 165: Cao ngạo và kinh ngạc!
- Chương 166: Phải hay không phải!
- Chương 167: Gặp nhau ngoài ý muốn!
- Chương 168: Chiếc bánh ngọt
- Chương 169: Ăn hồi vốn!
- Chương 170: Bộ Vân Y!
- Chương 171: Gặp lại nữ phi tặc!
- Chương 172: Phương gia tam tiểu thư !
- Chương 173: Ta nói là cô có ngực!
- Chương 174: Lần đầu tiên quan chiến!
- Chương 175: Mạnh bình thường!
- Chương 176: Có thể là thật!
- Chương 177: Phương Tri Tín!
- Chương 178: Lần đầu tiên luận võ!
- Chương 179: Đáng được kính nể!
- Chương 180: Ta có tuyệt chiêu!
- Chương 181: Biến hóa trong nháy mắt!
- Chương 182: Khinh bỉ và ngưỡng mộ!
- Chương 183: Ly biệt!
- Chương 184: Yến tiệc Tần gia!
- Chương 185: Đánh cuộc không thể thắng!
- Chương 186: Ta đang tìm một con chó mập!
- Chương 187: Đừng có cưỡng cầu!
- Chương 188: Lễ vật
- Chương 189: Đan dược thất phẩm!
- Chương 190: Giống như rau cải trắng!
- Chương 191: Cùng một con đường!
- Chương 192: Nghịch thiên tuyệt kiếm!
- Chương 193: Phòng luyện đan bỏ hoang!
- Chương 194: Binh khí và trận binh!
- Chương 195: Chân khí đan!
- Chương 196: Nhất thời kích động!
- Chương 197: Chân nhân bất lộ tướng!
- Chương 198: Bình thường chính là ưu điểm!
- Chương 199: “Tình địch” xuất hiện!
- Chương 200: Ngươi là đại gia!
- Chương 201: Lĩnh ngộ cờ đạo!
- Chương 202: Vượt xa vua cờ!
- Chương 203: Đừng ồn ào!
- Chương 204: Luyện chế lò luyện đan!
- Chương 205: Chỉ nhận thức tiền!
- Chương 206: Phát nổ?
- Chương 207: Bảo khí thượng phẩm!
- Chương 208: Thần tiên phóng thí!
- Chương 209: Là ta phóng thí!
- Chương 210: Trình độ không đủ!
- Chương 211: Cực hạn!
- Chương 212: Hiện học hiện mại! (Học thầy không tày học bạn!)
- Chương 213: Ngược dòng lý luận!
- Chương 214: Quá không thích hợp!
- Chương 215: Liễu tiền bối!
- Chương 216: Bái ta làm thầy!
- Chương 217: Thực lực tuyệt đối!
- Chương 218: Tổng đàn Đỉnh Thiên!
- Chương 219: Cường hành thu đồ!
- Chương 220: Cưỡng bức bế quan
- Chương 221: Chân khí!
- Chương 222: Tác dụng của chân khí!
- Chương 223: Kiếm trận; kiếm ảnh thuật!
- Chương 224: Ngự không!
- Chương 225: Đều là quái nhân!
- Chương 226: Đông phương như mộng!
- Chương 227: Giương cánh bay lượn!
- Chương 228: Lăng Vân Tông vẫn y nguyên!
- Chương 229: Mã tông chủ!
- Chương 230: Mai gia!
- Chương 231: Thả cô bé kia ra!
- Chương 232: Chớ bắt nạt thiếu niên nghèo!
- Chương 233: Quăng xuống mặt đất!
- Chương 234: Sự tình biến hóa!
- Chương 235: Kỳ độc!
- Chương 236: Chuyện tình sảng khoái!
- Chương 237: Mai lão thái gia
- Chương 238: Đao kiếm va chạm!
- Chương 239: Kiếm trận hoa lệ!
- Chương 240: Tiêu cục Thuận Thông!
- Chương 241: Trở về Đỉnh Thiên!
- Chương 242: Cố sự của Liễu Nhất Kiếm!
- Chương 243: Một đi không trở lại!
- Chương 244: Một tháng sau!
- Chương 245: Đâm không lọt vào trong!
- Chương 246: Quan chiến!
- Chương 247: Vòng thứ hai!
- Chương 248: Sự tình trùng hợp!
- Chương 249: Vòng thứ ba, kình địch!
- Chương 250: Một quyền định thiên hạ!
- Chương 251: Quả đấm của ngươi quá lớn
- Chương 252: Như Mộng phát điên!
- Chương 253: Sư Tỷ, giáo chủ đâu?
- Chương 254: Đông Phương giáo chủ!
- Chương 255: Liễu Nhất Kiếm gặp phiền phức
- Chương 256: Đến Thiên Tịch Môn!
- Chương 257: Ngộ nhập Thông Thiên tháp!
- Chương 258: Con đường chính xác!
Độc Bộ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.