Con mắt Hạ Lan Tuyết như bị đâm nhói lên, tiết mục gian, phu dâm, phụ, đã thấy nhiều thực tại thương con mắt.
Nàng lựa chọn rời đi, nhưng là một u hồn phiêu phiêu đãng đãng, lại không biết đi đâu.
Theo như đồn đãi, sau khi người chết sẽ có hắc bạch vô thường đến đón linh hồn đi.
Nhưng nàng đã phiêu đãng vài ngày, ngay cả cái quỷ ảnh tử cũng chưa từng thấy qua.
Tựa như sự tồn tại của nàng đã bị lãng quên, hai giới thiên địa âm dương, chỉ có một mình nàng.
Ôi, đây coi như là trừng phạt đối với nàng sao?
Cả đời nàng vẫn luôn kiêu ngạo, đến lúc sinh mạng mất đi, triệt để thành một truyện cười, một cái bi kịch.
Này còn chưa đủ.
Còn phải để cho tận mắt nàng chứng kiến, nàng đã từng yêu thương sâu sắc , thân nhân giày xéo nàng như thế nào?
Lão thiên gia, ngài đủ rồi nha!
Hạ Lan Tuyết ngẩng đầu, chất vấn lão Thiên, đột nhiên, một món đồ đỏ tươi, từ trên trời giáng xuống bay là là xuống ngực nàng, cúi đầu nhìn xuống, một cái hà bao bên trên thêu hoa sen tịnh đế hết sức quen thuộc.
Còn chưa kịp nghĩ xem là chuyện gì xảy ra, một luồng bạch quang chói mắt phóng đại ở trước mắt nàng, trong nháy mắt đập xuống đầu nàng.
Nàng sợ vội vàng lùi sang một bên, chỉ thấy vài thoi vàng rơi xuống bên chân nàng.
Nàng sợ ngây người, có người đốt vàng mã cho nàng hay sao?
Ý niệm vừa hiện lên trong đầu, trước mắt quả nhiên xuất hiện một hình ảnh.
Bầu trời trăng sáng, một góc vườn hoa, một nam tử áo đen, ngồi một mình ở xe lăn, trước người là chậu than, đã có không ít tro bụi.
Nam tử như cũ ném đồ vào trong chậu than.
Hạ Lan Tuyết nhìn không rõ là vật gì, nhưng chỉ cần thành tro bụi trong chậu than, sẽ rất nhanh rơi vào trong tay nàng.
Nàng vừa nhìn xuống, có chữ của nàng, có tranh nàng vẽ, thậm chí có thư nàng ân đoạn nghĩa tuyệt cùng hắn, còn có hắn đưa nàng, lại bị nàng ném gẫy nửa đoạn lược. TruyenLau.com
Nhìn chằm chằm ngọn lửa dần nhỏ đi trong chậu than, nam tử che giấu vẻ đau khổ trong đáy mắt, nhếch môi cười lạnh, "Hạ Lan Tuyết, lần này ngươi hài lòng? Giữa ngươi và ta thật sự đã không còn tiếp xúc dây dưa."
Tiếng cười kia bi thương, tràn trề u buồn, giống như ngân châm, châm tim Hạ Lan Tuyết đau nhức.
Đây là lần đầu tiên nàng đau lòng sau khi chết. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cơ Hoa Âm!
Hạ Lan Tuyết nhìn chằm chằm nam nhân một đôi mắt nhiễm ướt kia, trong cổ họng lăn qua ba chữ này, nhưng như thế nào cũng không thể gọi được
Tại sao lại là hắn? Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cả đời Hạ Lan Tuyết nàng, tự nhận là không phụ lòng mọi người bên cạnh, nhưng những người này lại hận nàng thấu xương.
Mà nàng cho rằng, người duy nhất có tư cách hận nàng thấu xương, lại trong đêm lạnh lùng trong trẻo này yên lặng rơi lệ vì nàng.
Nhìn thấy khóe mắt hắn lăn xuống từng giọt trong suốt, Hạ Lan Tuyết xoay người đi, nhìn hà bao đỏ trong tay, đây chính là nàng tự thêu , phía trên là hoa sen tịnh đế từng bị hắn chê là cỏ đuôi chó.
Còn có một bức thư mắng hắn là đồ ngu ngốc, một bộ vẽ con rùa đen, trên đề là Cơ Hoa Âm.
Những thứ này hắn lại giữ lại toàn bộ?
Thậm chí là sau khi nàng làm hại hắn không cách nào đi lại được?
Cơ Hoa Âm, ngươi là cố ý sao?
Ngươi hỗn đản này, ngươi là muốn cho ta chết cũng không thể yên lòng sao?
Hạ Lan Tuyết chỉ muốn đem những đồ chơi này đốt trở lại cho hắn, không ngờ, lúc này lại có đồ nện vào đầu nàng, nhặt lên vừa nhìn, mắt nàng trợn trắng rồi, đúng là một quyển “ Đông cung ba mươi hai thức” (Đông cung đồ ba mươi hai thế).
Quay đầu lại, nhìn thấy nam tử trên xe lăn khóe miệng cong lên tà tứ, Hạ Lan Tuyết lớn tiếng chửi bới: Cơ Hoa Âm, cha mẹ ngươi !
- Chương 1: Cầu phúc
- Chương 2: Đánh vỡ
- Chương 3: Hoàng thượng oai hùng
- Chương 4: Phản ứng ở khắp nơi
- Chương 5: An tâm
- Chương 6: Tỉnh lại
- Chương 7: Trị liệu
- Chương 8: Thay y phục
- Chương 9: Cứu mạng
- Chương 10: Cố nhân
- Chương 11: Thương
- Chương 12: Khó có thể mở miệng
- Chương 13: Không biết xấu hổ
- Chương 14: Phát tác
- Chương 15: Quỵt nợ
- Chương 16: Nếu không đi
- Chương 17: Lấy oán trả ơn
- Chương 18: Đáng tiếc
- Chương 19: Làm chủ
- Chương 20: Song hoàng
- Chương 21: Cười giỡn
- Chương 22: Thiếu Khâm đại nhân
- Chương 23: Người tuyệt vời
- Chương 24: Gấp gáp
- Chương 25: Cười giỡn
- Chương 26: Không thú vị
- Chương 27: Không cam lòng
- Chương 28: Tiên phát chế nhân
- Chương 29: Chết không có gì đáng tiếc
- Chương 30: Đau đầu
- Chương 31: Tâm ý
- Chương 32: Xử trí
- Chương 33: Đụng vào
- Chương 34: Tô đại tiểu thư
- Chương 35: Bị đen
- Chương 36: Phá án
- Chương 37: An ủi
- Chương 38: Không đếm xỉa đến
- Chương 39: Quen thuộc
- Chương 40: Chỗ đau
- Chương 41: Thái tử
- Chương 42: Tương tự
- Chương 43: Sắc giới
- Chương 44: Chọn giường
- Chương 45: Trúng gió
- Chương 46: Đùa
- Chương 47: Cắn chết hắn
- Chương 48: Chế nhạo
- Chương 49: Tiểu tặc
- Chương 50: Đồ cưới
- Chương 51: Ước hẹn ba năm
- Chương 52: Bá đạo
- Chương 53: Nhãn đao tử
- Chương 54: Hung ác
- Chương 55: Suy đoán
- Chương 56: Đần độn
- Chương 57: Nhớ không rõ
- Chương 58: Trêu chọc
- Chương 59: Khiển trách
- Chương 60: Chải đầu
- Chương 61: Không được vào cửa
- Chương 62: Hưởng thụ
- Chương 63: Nghe lén
- Chương 64: Chất vấn
- Chương 65: Kim ốc tàng kiều
- Chương 66: Người thô lỗ
- Chương 67: Trừng phạt
- Chương 68: Yêu cầu
- Chương 69: Minh đoạt
- Chương 70: Trộm?
- Chương 71: Bất tiện
- Chương 72-1: Cơ Hoa Âm, ta sai rồi (1)
- Chương 72-2: Cơ Hoa Âm, ta sai rồi (2)
- Chương 72-3: Cơ Hoa Âm, ta sai rồi (3)
- Chương 73-1: Ép buộc
- Chương 73-2
- Chương 73-3
- Chương 73-4
- Chương 74: Tương kế tựu kế
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 76-2
- Chương 77-1: Xúi giục
- Chương 77-2
- Chương 78-1
- Chương 78-2
- Chương 79: Hoàng tước ở phía sau
- Chương 80: Say rượu
- Chương 80-2: Say rượu (2)
- Chương 81: Trêu ghẹo
- Chương 82-1: Chỉ có hắn (1)
- Chương 82-2: Chỉ có hắn (2)
- Chương 83: Chim to
- Chương 84: Mềm nắn rắn buông
- Chương 85: Đánh nhau
- Chương 86: Không đói bụng
- Chương 87: Dạy nàng luyện võ
- Chương 88: Ngạc nhiên mừng rỡ
- Chương 89: Nam Cung Khế
- Chương 90: Quân cờ
- Chương 91: Trừ tà
- Chương 92: Giết chết luận
- Chương 93: Hỉ sự
- Chương 94: Đề điểm
- Chương 95: Hiểu lầm lớn
- Chương 96: Không có thiên lý
- Chương 97: Nhắc nhở
- Chương 98: Hô hấp, ngu ngốc
- Chương 99: Còn muốn
- Chương 100: Quy củ
- Chương 101: Nhìn có chút hả hê
- Chương 102: Thích ăn
- Chương 103: Kế phản gián
- Chương 104: Bị cầm tù
- Chương 105: Không muốn đưa
- Chương 106: Người quan trọng
- Chương 107: Có phúc
- Chương 108: Kỳ dược
- Chương 109: Trọng viết
- Chương 110: Yêu cầu
- Chương 111: Sinh nghi
- Chương 112: Tiến cung lại gặp mặt
- Chương 113: Đến
- Chương 114: Cái gì cũng không biết làm, liền cút
- Chương 115: Đã ghiền
- Chương 116: Ăn cây táo, rào cây sung
- Chương 117: Tìm phu (1)
- Chương 117-2: Tìm phu (2)
- Chương 118-1: Săn sóc (1)
- Chương 118-2: Săn sóc (2)
- Chương 119: Động tâm tư đến đoạt
- Chương 120: Kinh hãi
- Chương 121: Phóng hỏa
- Chương 122: Cho tới nay đều là giải dược của hắn
- Chương 123: Giả ngu
- Chương 124: Nhớ tới ta thì mang ta theo
- Chương 125: Ta cưới ngươi
- Chương 126: Nghĩ tới ta và ngươi?
- Chương 127: Tìm cớ
- Chương 128: Mỹ vị
- Chương 129: Cơ tướng quân rất hiểu phụ nữ sao?
- Chương 130: Không trăng không gió đêm
- Chương 131: Chỉnh người
- Chương 132: Thiếu Khâm đại nhân bị bệnh
- Chương 133: Nàng đã lại bị hắn khống chế được, tránh không thoát
- Chương 134: Khóc cái gì? Không phải là để ngươi cắn sao?
- Chương 135: Hắn không muốn gặp ta
- Chương 136: Sức ghen quá trớn
- Chương 137: Phu xướng phụ tùy
- Chương 138: Phu xướng phụ tùy
- Chương 139: Chân tướng, vị hôn phu?
- Chương 140: Không ngoan ngoãn
- Chương 141: Đêm nay ta lưu lại
- Chương 142: Ngươi có thể hay không? Nếu không để ta
- Chương 143: Ân cứu mạng
- Chương 144: Sư tử Hà Đông rống hóa thân con cừu nhỏ
- Chương 145: Ngoa nhân tiền bạc
- Chương 146: Nghe diễn
- Chương 147: Hắn rất yêu thích ta
- Chương 148: Y quan đổi dược cho ngươi, đi đâu rồi?
- Chương 149: Kiểm tra, vui vẻ chốn khuê phòng
- Chương 150: Trốn
- Chương 151: Khá lắm nha đầu vô tâm
- Chương 152: Phẩm rượu rất kém cỏi (Khả năng uống rượu)
- Chương 153: Đau thắt lưng
- Chương 154: Rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt
- Chương 155: Khách điếm ngăn chặn
- Chương 156: Tranh đoạt
- Chương 156-2: Tranh đoạt (tiếp)
- Chương 157: Hồi kinh
- Chương 157-2: Hồi kinh (tiếp)
- Chương 158: Thân thế của Gia
- Chương 159: Đừng mơ tưởng
- Chương 160: Thân thể đơn bạc, không thể trải qua mệt mỏi
- Chương 161: Ở riêng
- Chương 162-1: Hạnh phúc, nở hoa kết quả (hoàn)
- Chương 162-2: Hạnh phúc, nở hoa kết quả (hoàn)
Độc Hậu Trùng Sinh, Nàng Thê Hung Hãn Của Lãnh Vương Phúc Hắc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Độc Hậu Trùng Sinh, Nàng Thê Hung Hãn Của Lãnh Vương Phúc Hắc
Tác giả :
Thu Thủy Linh Nhi