Nàng ta lắc lắc lệnh bài xong rồi nhanh chóng cất đi, cười nhạt nói: "Lão đạo sĩ, ta khuyên ông vẫn đừng nên lãng phi miệng lưỡi ở đây".
"Ta biết rõ cách làm người của ông, nói thật, dù cho tùy tiện tìm một đám người ở ven đường hợp tác cũng sẽ không tìm ông".
Bạch Lan Chi không chút sợ hãi nói.
Cái lệnh bài này chính là bùa hộ mệnh của nàng ta, trên đường đến thánh địa cũng không ai dám làm lơ nó.
Đương nhiên, Tiên Hạc đạo nhân cũng biết đạo lý này. Có điều, mặt ngoài ông ta vẫn không phục, hừ lạnh hai tiếng nói: "Có bản lĩnh thì cô tùy tiện tìm coi, ta không tin còn có ai thích hợp hơn Giao Hạc tông".
Ông ta nói xong, trong tầm nhìn ở đằng trước bỗng xuất hiện một đám người.
Hai người lập tức cảnh giác.
Khi họ chậm rãi đến gần thì cả hai mới phát hiện đám người kia rất kỳ lạ!
Bọn họ cao to vạm vỡ, quần áo kỳ lạ, khí tức cũng quái dị, trông cũng có chút khí thế.
Nhưng kỳ lạ là đám người kia giống như chết đói mấy ngày liền, ai cũng ôm một đống đồ ăn ở thế gian ăn ngấu ăn nghiến.
Vừa nhét lấy nhét để vừa lộ ra vẻ mặt thỏa mãn.
TruyenLau.com
"Một đám dã nhân?", Tiên Hạc đạo nhân ngẩn người, sao nơi đây lại xuất hiện dã nhân?
"Chắc là người sống trên núi", Bạch Lan Chi cũng cau mày, đám người kia thật sự rất kỳ lạ.
Xuất phát từ cẩn thận, nàng ta định đi vòng qua.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tiên Hạc đạo nhân lại cười khà khà, chỉ vào họ nói: "Chẳng phải cô vừa mới nói ai cũng có thể hợp tác à? Có bản lĩnh thì để đám dã nhân kia gia nhập đi?"
Bạch Lan Chi trợn trắng mắt, không để ý đến ông ta.
Song đúng lúc này, một cô gái cao ráo, cả người phủ đầy đường văn màu đen chợt bước về phía họ.
Sau khi nàng ta dừng lại bèn nhìn hai người một lát mới mở miệng nói: "Xin hỏi... các ngươi... là ai?"
Lời nói của cô gái khá gập ghềnh giống như vừa học. TruyenLau
"Ha ha ha!"
Tiên Hạc đạo nhân không kiềm được cười to, chỉ vào nàng ta nói: "Bạch Lan Chi, ta cảm thấy đám dã nhân ngu si kia chắc chắn là đồng bọn mà cô muốn hợp tác đó, mau nhận lấy họ đi".
Bạch Lan Chi không đáp, nàng ta cứ cảm thấy cô gái trước mặt không đơn giản.
Cô gái ngẩn ra, không nghe hiểu lời Tiên Hạc đạo nhân lắm, đang định mở miệng thêm lần nữa.
Bỗng nhiên, có một giọng nói vang lên trong đầu nàng ta.
"Sói tỷ, tỷ đang nói cái gì vậy, trực tiếp dẫn họ lại đây là được".
"Chúng ta cũng không định giả vờ làm người bình thường".
Sói Nữ gật đầu, sau đó bèn mở miệng nói: "Đi... chủ nhân của ta... muốn gặp ngươi".
Tiên Hạc đạo nhân vẫn cười, lấy một miếng thịt không biết là của con gì trong túi trữ vật ra rồi vứt xuống dưới chân Sói Nữ.
"Có phải chủ nhân nhà cô muốn đồ ăn không? Đừng khách sáo, cầm lấy đi, nhớ nướng chín rồi hãy ăn, ha ha!"
Sói Nữ nhìn miếng thịt sống dưới chân, vẫn không hiểu người kia đang nói gì, nhưng cái hành động đó thì bất kể là ở đâu đều đại biểu cho sự sỉ nhục.
"Lão đạo sĩ, ông quá đáng rồi đó", Bạch Lan Chi chán ghét nói.
"Hừ, dã nhân mà thôi, ta không giết bọn họ là đã tốt bụng lắm rồi".
Tiên Hạc đạo nhân vừa nói xong, bỗng dưng phát hiện Bạch Lan Chi chợt cứng đờ nhìn chằm chằm sau lưng mình, trong mắt tràn ngập vẻ hoảng sợ.
Đạo nhân khó hiểu quay đầu lại thì lập tức rét run!
Chỉ thấy một đôi mắt màu xanh toát ra sát khí lạnh lẽo như băng ngay đằng sau đang lạnh lùng nhìn chằm chằm vào ông ta.
"Cô...", đạo nhân nghẹn họng nói.
"Ta?"
Sói Nữ nghiêng đầu, bỗng nhiên đá một phát.
Tiên Hạc đạo nhân trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi, xương cốt lập tức không biết gãy bao nhiêu cái bay ngược ra ngoài, té cả người là bùn.
Ông ta run rẩy vài cái rồi không còn nhúc nhích gì nữa.
Bạch Lan Chi thấy lão đạo sĩ lập tức mất hết sức chiến đấu, không biết sống chết thì lạnh cả người.
Không ngờ thực lực của cô gái kỳ lạ kia lại mạnh như vậy!
Rốt cuộc thì họ là ai!
Cùng lúc đó, nàng ta không khỏi nhớ đến câu mà lão đạo sĩ đã nói ban nãy.
"Người mạnh hơn chúng ta đâu đâu cũng có, đừng lỡ miệng mà rước họa vào người!"
Lão đạo sĩ đã tự mình thực tiễn chứng minh lời nói đó của mình...
Bạch Lan Chi đứng giữa một đám người có khí tức và phong cách kỳ lạ, hai tay đan vào nhau buông thõng, không dám nhúc nhích dù chỉ một xíu.
Lão đạo sĩ còn không biết sống chết nằm ở đằng xa nên nàng ta hoàn toàn chẳng có một chút gì là muốn chống lại cô gái nói năng không rõ kia.
Cũng may, thủ lĩnh của bọn họ trông vẫn khá bình thường, còn cực kỳ anh tuấn giống như tu sĩ bản địa.
Ở bên cạnh hắn là một cô gái xinh đẹp để tóc dài đang nói chuyện với cô gái vừa ra tay ban nãy.
"Tỷ vừa ra tay đã đánh phế người ta?"
Diệp Hiểu Hiểu nhặt một cái cành khô lên chọc Tiên Hạc đạo nhân nói.
"Thảm ghê, Nguyên Anh cũng bị tỷ đá nát luôn".
Sói Nữ ngại ngùng nhún vai: "Ta nào biết ông ta yếu vậy".
"Chẳng phải muội đã nói phía Nam thiên tài nhiều như mây, ai cũng cực kỳ mạnh. Thế nên, ta mới nghĩ rằng một cước kia cũng không đến mức lấy mạng của ông ta".
Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi, Sói Nữ đã thành thạo tiếng bản địa.
- Chương 1: 1: Gia Chủ Mới
- Chương 2: 2: Thực Lực Gia Tăng
- Chương 3: 3: Có Thể Cáng Đáng Được
- Chương 4: 4: Nhà Họ Diệp Không Sợ Bất Kỳ Kẻ Nào
- Chương 5: 5: Mời Thầy Dạy
- Chương 6: 6: Lấy Tiền Đè Chết Ngươi
- Chương 7: 7: Đổng Thiên Cơ
- Chương 8: 8: Nhân Phẩm Của Ông Khiến Ta Bội Phục Tận Đáy Lòng
- Chương 9: 9: Đồ Ngốc
- Chương 10: 10: Lại Là Một Đại Sư Lục Phẩm!
- Chương 11: 11: Không Có Đồ Cao Cấp Hơn Sao
- Chương 12: 12: Ta Nói Muốn Tất Cả Không Phải Chỉ Báu Vật Trấn Tiệm
- Chương 13: 13: Tâm Nguyện Của Con Chính Là Cố Gắng Tu Luyện
- Chương 14: 14: Ai Cho Muội Cái Gan Đó
- Chương 15: 15: Tài Nguyên Đầy Đủ Tu Luyện Cho Tốt
- Chương 16: 16: Kiếm Thuật Cơ Bản
- Chương 17: 17: Cửu Cửu Thiên Kiếp
- Chương 18: 18: Là Địch Hay Là Bạn
- Chương 19: 19: Rốt Cuộc Đã Xảy Ra Chuyện Gì
- Chương 20: 20: Đi Biên Giới
- Chương 21: 21: Tại Sao Trong Danh Sách Lịch Luyện Lại Không Có Con
- Chương 22: 22: Hình Như Con Vô Địch Rồi!
- Chương 23: 23: Cất Nhắc Tống Sương Lên Làm Phó Sứ
- Chương 24: 24: Cốc Vạn Tâm Sẽ Không Dễ Dàng Lùi Bước
- Chương 25: 25: Không Ngờ Có Ngày Buồn Rầu Vì Không Tiêu Hết Tiền
- Chương 26: 26: Cốc Vạn Tâm Đột Nhiên Biến Mất!
- Chương 27: 27: Linh Thạch Ta Có Rất Nhiều Đừng Sợ Ta Không Mua Nổi
- Chương 28: 28: “con Luyện Thành Thí Thần Cửu Thức Rồi!”
- Chương 29: 29: Mạnh Dạn Làm Đi
- Chương 30: 30: Chính Sách Mới
- Chương 31: 31: Đại Bá Quá Đẹp Trai
- Chương 32: 32: Công Pháp Thông Dụng
- Chương 33: 33: Tài Năng Nở Muộn
- Chương 34: 34: Bốn Thanh Niên
- Chương 35: 35: Tùy Hổ Trọng Thương
- Chương 36: 36: Cứu Sống Tùy Hổ
- Chương 37: 37: Bí Quá Hóa Liều
- Chương 38: 38: Tống Sương Để Ta Lo
- Chương 39: 39: Tìm Thấy Ngươi Rồi
- Chương 40: 40: Dùng Tay Chém Đầu
- Chương 41: 41: Ta Đến Để Thương Lượng
- Chương 42: 42: Gia Tộc Họ Quá Tệ
- Chương 43: 43: Miếu Ăn Mày
- Chương 44: 44: Người Diệp Gia Sẽ Làm Thế Nào
- Chương 45: 45: Lý Tình Nhi Thua
- Chương 46: 46: Diệp Gia Xưa Không Bằng Nay
- Chương 47: 47: Chèn Ép Diệp Gia
- Chương 48-49
- Chương 50-51
- Chương 52-53
- Chương 54: 54: Cả Đời Viện Trưởng
- Chương 55-56
- Chương 57: 57: Câu Cá
- Chương 58: 58: Con Rùa Khổng Lồ
- Chương 59: 59: Muốn Phương Hướng
- Chương 60-61
- Chương 62: 62: Đại Vũ Giới
- Chương 63: 63: Tin Tốt
- Chương 64: 64: Tin Tức
- Chương 65: 65: Hội Tuý Mộng
- Chương 66-67: Không Từ Bỏ - Sự Thật
- Chương 68: 68: Thay Đổi Của Từng Người
- Chương 69-70
- Chương 71: 71: Đích Thân Tới Gặp Ta
- Chương 72: 72: Ngươi Phải Thay Hắn Bồi Thường
- Chương 73: 73: Đây Là Sự Khác Biệt Của Hai Người
- Chương 74: 74: Túy Mộng Hội Kết Thúc
- Chương 75-76
- Chương 77: 77: Diệp Hoàng Mạnh Đến Thế
- Chương 78: 78: Họ Diệp Quá Ngang Ngược
- Chương 79: 79: “ta Nhận Thua!”
- Chương 80: 80: “ta Nhất Định Sẽ Bắt Ngươi Về Quy Án”
- Chương 81-82
- Chương 83: 83: Trở Mặt
- Chương 84: 84: Ra Tay
- Chương 85-86
- Chương 87: 87: Khởi Đầu Mới
- Chương 88-89
- Chương 90-91
- Chương 92: 92: Ta Muốn Tháo Dỡ Túy Mộng Lâu
- Chương 93: 93: Thiên Trận Thạch
- Chương 94: 94: Lò Luyện Linh Lực
- Chương 95: 95: Tháp Khởi Nguyên Vạn Vật!
- Chương 96-97
- Chương 98: 98: Kính Hồ
- Chương 99: 99: Chiêu Mộ
- Chương 100-101
- Chương 102: 102: Diệp Chấn Tông Và Diệp Chấn Diệu
- Chương 103: 103: Tùy Vũ Gia Chủ Đâu
- Chương 104-105
- Chương 106-107
- Chương 108-109
- Chương 110-111
- Chương 112-113
- Chương 114: 114: Đụng Nhầm Người
- Chương 115: 115: Cửa Khẩu Bình Dương
- Chương 116-117
- Chương 118: 118: Mua Một Suất
- Chương 119-120
- Chương 121: 121: Một Trăm Thùng
- Chương 122-123
- Chương 124: 124: Thương Vương
- Chương 125-126
- Chương 127: 127: Chiến Đấu Bắt Đầu!
- Chương 128-129
- Chương 130: 130: Thiên Tiên Tử
- Chương 131: 131: Sói Nữ Đối Chiến Hầu Nữ
- Chương 132-133
- Chương 134-135
- Chương 136-137
- Chương 138-139
- Chương 140-141
- Chương 142: 142: Cứu Thế Giới
- Chương 143: 143: Trồng Cây
- Chương 144-145
- Chương 146-147
- Chương 148-149
- Chương 150: 150: Gấu Chủ
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
Độc Tôn Thiên Hạ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.