8
Tôi vội vàng lui ra xa hai bước: “Cảm ơn.”
Khi đã cách khá xa, tôi vẫn cảm nhận được hơi nóng trên người cậu.
Trình Phong hơi nghiêng đầu, ho khan một tiếng: “Không cần khách sáo. Vừa rồi là...”
Cậu hỏi được nửa thì ngừng lại.
Tuy rằng lúc học hành tôi và Trình Phong không mấy thuận mắt, nhưng không thể phủ nhận, thời điểm này, sự thông minh của cậu làm tôi thở phào nhẹ nhõm.
Tôi không nói tiếp, quay đầu nhìn bên kia đường một cái, bóng dáng hai người kia đã biến mất, lúc này mới phất tay tạm biệt Trình Phong.
...
Quay về kí túc xá, tôi trầm tư nhìn di động.
Bố tôi sao lại trở nên như thế này.
Đợi Mãi Mới Đến Ngày Cậu Chia Tay!
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.