Dõi Theo Ánh Trăng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Dõi Theo Ánh Trăng

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 11

Buổi tối hôm đó, tôi vừa bước vào cửa đã nghe tiếng mẹ ríu rít giới thiệu:

“Đấy, Ngoan Ngoãn, con nhìn xem! Có phải mẹ nói đúng không? Người ta lớn lên vừa chững chạc vừa đẹp trai. Tử Sâm à, từ nhỏ đến giờ cháu vẫn giữ được nụ cười hiền lành y như xưa.”



Tôi: “…hiền lành?!”

Người này mà hiền lành á? Tôi thề, nếu mẹ mà chứng kiến cái cảnh anh ta kẹp cổ tôi hồi chiều, chắc chắn sẽ ngất ngay tại chỗ.



Tử Sâm khẽ cười, điềm đạm đáp:

“Cô quá khen. Cháu chỉ mong… vẫn có thể ở gần để chăm sóc Ngoan Ngoãn như ngày trước.”



Mẹ tôi mắt sáng rực, vỗ tay cái đét:

“Giỏi! Thằng bé này được! Còn biết gọi con bé nhà cô là Ngoan Ngoãn, thân thiết ghê.”



Tôi nghẹn họng, mặt đỏ lên không biết vì tức hay xấu hổ.



Trong suốt bữa cơm, mẹ tôi liên tục gắp thức ăn cho anh, còn tiện miệng hỏi:
TruyenLau.com
“Thế cháu có bạn gái chưa? Hay là… để cô làm mối cho Ngoan Ngoãn nhà cô nhé?”



Tôi ho khan suýt sặc canh, còn Tử Sâm thì thản nhiên liếc sang tôi, khóe môi cong cong, chậm rãi trả lời:



“Bạn gái thì chưa, nhưng người trong lòng… từ lâu rồi đã có.” Website TruyenLau.com



Ánh mắt anh như có như không, rơi xuống ngay trên tôi.



Cả người tôi cứng đờ.
Website TruyenLau.com
Còn mẹ tôi thì… vỗ tay lần hai:

“Ối giời ơi, duyên phận! Quả là duyên phận!”



Tôi đứng ngây ra vài giây, trong đầu như bị ai đó nhấc tung cả đống ký ức cũ nát phủ bụi lên.



Cái tên “hàng xóm hồi nhỏ” không phải chỉ để nói chơi.



Năm ấy, tôi còn để tóc ngắn cũn cỡn, thích chạy nhảy ngoài ngõ. Mỗi lần bị mấy đứa trẻ khác bắt nạt, chính cậu nhóc Tử Sâm kia xuất hiện, vừa hung dữ vừa dỗ ngọt, thay tôi giành lại viên kẹo hay con búp bê nhựa rẻ tiền.



Ký ức ấy rõ ràng, nhưng tôi chưa từng nghĩ mình sẽ gặp lại.



“Thì ra… là anh thật.” Tôi lẩm bẩm, giọng khàn khàn.



Tử Sâm cười, cái kiểu cười ung dung đầy quen thuộc:

“Anh nói rồi mà, em quên anh nhanh quá.”



Tôi không biết nên vui mừng hay nên bực bội. Vui vì gặp lại “ân nhân tuổi thơ”, bực vì sao anh chẳng chịu nhận ra tôi sớm hơn, còn để tôi tưởng nhầm anh là đại ca xã hội đen cả tuần trời.



“Anh… rốt cuộc làm nghề gì?” Tôi hạ giọng dò hỏi.



“Đoán thử xem?” Anh chậm rãi nhấp ngụm cà phê, ánh mắt trêu chọc.



Tôi trợn mắt:

“Đừng nói với tôi là cái kiểu nghề nửa vời như ‘chuyên gia giả làm lưu manh hù người ta’ nhé.”



Anh bật cười khẽ, nghiêng người, cúi xuống gần tôi, giọng thấp và ấm:



“Anh là luật sư. Và lần này, anh không định để em chạy khỏi tầm mắt mình nữa.”



Tim tôi khựng lại một nhịp.



Hàng xóm năm xưa… giờ trở thành đối tác công ty… và còn là luật sư.



Thế này thì, tôi còn chối được nữa sao?



“Với lại, không phải ngay từ đầu em còn bóp ngực anh sao??”



“Rõ ràng thích còn gì??”



Mẹ kiếp!!



“Anh im ngay! Đấy là… là tai nạn! Tai nạn thôi!!!”



“Thế có thích không??”



“Có!!”



EnD

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu