Trên một ngọn núi phía sau nhà của Vô Danh, tại một phần đất bên cạnh vách núi, có một cậu thiếu niên đang ngồi dưới một gốc cây đào bên cạnh một thác nước.
Thiếu niên mặc một bộ quần áo màu xanh lam, giống như những hòa thượng ở thiếu lâm tự. Hai tay của cậu thiếu niên đặt trên mặt của chiếc đàn tranh, nhưng cũng chỉ để yên đó không động đây. Đầu của thiếu niên này hơi ngẩng lên, ánh mắt cậu giống như đang nhìn về một nơi xa xăm.
Mặt trời cũng đã ngả về tây, bầu trời hoàng hôn bao trùm cả ngọn núi, những cánh hoa đào nhẹ nhàng rơi một cách phiêu đãng. Một làn gió se lạnh thôi qua người của thiếu niên kia, y phục cũng rung lên phần phật. Ánh nắng vàng còn sót lại của buổi hoàng hồn nhẹ nhàng chiếu sáng khuân mặt của thiếu niên kia, để lộ ra một gương mặt thanh tú mà bình yên, cậu thiếu niên này không ai khác chính là Vô Danh.
Ba ngày kể từ khi Vô Danh đến thế giới này, rất nhanh đã qua đi, vết thương trên người cũng đã dần dần khôi phục hẳn rồi. Sau vài ngày nằm trên giường bệnh dưỡng thương, hôm nay cơ thể hắn cũng đã có chuyển biến tốt rồi, hắn muốn ra ngoài hít thở không khí một chút. Và nơi hắn đang ngồi đây, chính là nơi mà "Vô Danh" và Nguyệt Nhi thường đến. Hắn biết được điều này cũng là nhờ Nguyệt Nhi trò chuyện với hắn trong lúc hắn nằm trên giường bệnh.
Vô Danh cũng đã biết nhiều hơn về thế giới này một chút, cả mảnh trời bao la rộng lớn ở đây được gọi là "Tam Sinh" giới, và hắn thật sự đã xuyên không đến một thế giới khác...Nhưng thế giới này không phải là thế giới song song với trái đất như những cuốn tiểu thuyết mạng hắn từng đọc. Thế giới trong cuốn tiểu thuyết mạng hắn đã đọc, có thể nói là một trái đất thứ hai, ở nơi đó, chỉ có thời gian khác nhau và lịch sử cũng khác nhau, nó chính là một thế giới bình thường như bao thế giới khác.
Nhưng thế giới mà hắn xuyên tới đây, không phải là một thế giới yên bình như vậy. Thế giới này chính là một thế giới tu luyện. Con người ở đây tu luyện dựa vào cách hấp thu linh khí trong trời đất mà tăng sức mạnh của bản thân lên, đồng thời tuổi thọ của họ cũng được tăng theo, họ chính là những tiên nhân mà trong lời Nguyệt Nhi vẫn nói với hắn.
Nhưng chỗ mà hắn đang sống lại là một nơi linh khí quá thưa thớt, không thích hợp cho việc tu luyện, nên hầu hết những người sống ở đây đều là những phàm nhân.
Vô Danh còn biết một chuyện quan trọng hơn về hắn, đó là hắn không phải trọng sinh vào thân xác của "Vô Danh" mà là hắn thực sự xuyên không tới đây, vì cơ thể này vốn chính là của hắn, vết bớt bảy màu dưới rốn chính là minh chứng rõ ràng nhất.
Hắn sẽ tiếp tục sống ở thế giới này như thế nào đây?? Nơi đây nguy hiểm hơn bất kì những gì hắn đã từng trải qua... Ở trái đất hắn không có gì cả, và khi tới đây hắn vẫn chỉ có hai bàn tay trắng.
Vô Danh nhớ lại lúc hắn có ở trái đất, nhớ lại lúc hắn mười hai tuổi, nhớ lại khuôn mặt kia, nhớ lại chuyện hắn đã từng trải qua, và cả vụ tại nạn đã đưa hắn tới đây.
Vô Danh hắn đã từng sống trong một gia đình giàu có, nhưng cái ngày định mệnh kia đã cướp đi hết tất cả của hắn.
Đó là một ngày trời mua tầm tã nhất, cha mẹ của hắn trên đường trở về nhà, đã gặp phải tai nạn khiến cho họ vĩnh viễn biến mất trên thế giới này. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tin cha mẹ đã mất đến một cách quá đột ngột đối với hắn, hắn thật sự rất sốc, nhưng sau đó còn có một tin nữa khiến cho hắn càng buồn bã hơn, hắn thật ra chỉ là một đứa con nuôi mà thôi.
Sau đó là những ngày tháng hắn sống trong sự buồn bã, hắn vẫn đi học vài ngày sau đó, nhưng ngày nào hắn cũng chỉ nằm bò ra bàn mà ngủ, người con gái mà hắn yêu nhất lúc đó chẳng hiểu sao bỗng lạnh nhạt với hắn, sau một ngày thì nàng cũng đã không còn xuất hiện trước mắt hắn nữa.
Cô bé ấy cũng đến và rồi biến mất một cách đột ngột giống như cha mẹ của hắn. Chẳng bao lâu sau thì hắn cũng đã bị đuổi ra khỏi nhà. Công ty mà cha mẹ hắn gây dựng cũng bị người khác chiếm mất, người yêu thì bỏ rơi hắn, hai người cũng đã chơi với nhau từ khi còn rất nhỏ, vậy mà không nói một lời thì nàng đã đi mất.
Website TruyenLau.com
Mười hai tuổi và hắn chẳng còn gì, ngoài việc đến trường thì thời gian còn lại hắn lang thang bên ngoài, những đồng tiền cuối cùng cũng đã bị hắn tiêu hết và rồi....hắn đã xuất gia trở thành một phật tử.
Thời gian ba năm trong chùa dạy hắn nhiều điều, ba năm hắn đã trở thành một người hoàn toàn khác. Và rồi vụ tai nạn kia đã đưa hắn đến thế giới này.
.................
Trên môi Nguyệt Nhi mang theo một nụ cười rạng rỡ, nàng đang đi tìm Vô Danh, và nàng cũng biết hắn ở đâu. Nàng mới nhận được một tin rất quan trọng và chắc hắn khi nghe xong tin này thì Vô Danh cũng rất vui.
Website TruyenLau.com
Nguyệt Nhi cũng đã nhìn thấy Vô Danh rồi, dáng người đơn bạc, đầu trọc lóc, đang ngồi dưới gốc cây hoa đào, tay của hắn cũng đang đặt trên cây đàn tranh được làm từ gỗ đào mà hắn vẫn thường ôm lấy khi ở một mình....đó cũng chính là vật mà hắn yêu quý nhất.
Nguyệt Nhi muốn nhìn Vô Danh từ phía sau một chút, cho nên nàng không có vội vàng tiến tới, mà vẫn lẳng lặng đứng ở đó...không gian bây giờ có chút vắng lặng...
- " Tinh...."
Bỗng chốc một tiếng đàn vang lên phá vỡ sự im lặng. Ngón tay Vô Danh chậm rãi di chuyển trên chiếc đàn tranh, ngón tay gảy từng nhịp buồn bã miên man.
- "Gió đem giá lạnh về, muôn hoa rơi rụng tựa sương, người nơi xa xa trông về hoàng hôn chìm trong bóng núi, dặn đừng nhớ... nhưng sao chẳng quên?
Ôi hoa lạnh lùng thay, kiếp trước nàng vội buông tay, để biển lòng ta mênh mang, cũng giả vờ xóa lấp hết đi nhưng đau thương vỡ nát....Đều là giả dối....
Hoa rơi có ý...nước chảy vô tình....Ta sinh ra nguyện vướng bụi trần...".(1)
Tiếng đàn vang lên từng nhịp nhanh chậm khác nhau, nhưng tiếng nào cũng đượm buồn, mỗi tiếng đều khắc sâu vào trong lòng người, xót xa mà buỗn bã....
Tiếng đàn cũng đã dần dần nhỏ lại, rồi im hẳn.
-" Tách "
Một giọt nước mắt trong veo rơi xuống mặt đất, Nguyệt Nhi nghe khúc đàn của Vô Danh mà trong lòng vẫn còn vương vấn, nàng không hiểu sao mọi khi Vô Danh đều đàn những khúc có giai điệu vui tươi hào hùng, thì đột nhiên hôm nay lại đàn một khúc nhạc buồn bã như vậy, đây chắc chắn có lẽ là lần đầu tiên mà nàng thấy Vô Danh đàn bài này. Nguyệt Nhi lau khoe mắt còn ướt, sau đó nhẹ nhàng đi tới chỗ Vô Danh...
Vô Danh sau khi đàn xong, tâm tình cũng đã thả lỏng đôi chút, hắn thở dài ra một hơi, bỗng nhiên một bàn tay trắng như ngọc đặt trên vai hắn, sau đó là một cổ mùi hương bay tới.
- Vô Danh ca ca...
Nguyệt Nhi chậm rãi ngồi bên cạnh Vô Danh, sau đó từ từ dựa đầu vào vai hắn.
- Là muội sao??
- Ừm...
Nguyệt Nhi khẽ đáp một tiếng, sau đó không nhịn được hỏi:
- Sao hôm nay huynh lại đàn một bài buồn như vậy, huynh có chuyện gì sao...có thể nói cho muội nghe được không??
Vô Danh nghe Nguyệt Nhi hỏi thì chỉ cười một tiếng, sau đó đưa tay ôm lấy đầu nàng, hôn một cái lên tóc của nàng nói:
- Ta không có chuyện gì cả, muội đừng lo, chỉ là hôm nay khung cảnh ở đây thật sự rất hợp để đàn một bài như vậy...
- Có thật như huynh nói không, hay là huynh gạt muội??
Nguyệt Nhi ngẩng đầu lên nói.
- Thật, ta không có gạt muội.
- Vậy muội yên tâm rồi.
Nguyêt Nhi nghe vậy thì cũng phần nào tin tưởng, sau đó đưa đôi mắt còn có chút ướt át nhìn Vô Danh rồi nói:
- Vô Danh ca ca, muội có một tin tốt muốn nói.
(1) Đoạn trên trong bài "Lạnh Lẽo" ( OST Tam sinh tam thế thập lý đào hoa)
Mọi người nhớ like để ủng hộ tinh thần tác giả nha.
- Chương 1: Mở Đầu
- Chương 2: Tự nhiên nhảy ra một vị hôn thê
- Chương 3: Bản nhạc buồn
- Chương 4: Khảo Thí
- Chương 5: Nhân Sinh Như Mộng
- Chương 6: Cuồng Ngôn Bị Trời Đánh
- Chương 7: Kinh Mạch Đứt Hết
- Chương 8: Niết Bàn
- Chương 9: Vô Sỉ Lão Sư
- Chương 10: Tụ Khí Thành Công
- Chương 11: Ẩn Linh Thuật
- Chương 12: Hỗn Độn Thiên Mục - Tụ Khí Tầng 2
- Chương 13: Mày Là Thằng Nào
- Chương 14: Cút...
- Chương 15: Hoàng Dương
- Chương 16: Cầm Nhầm Nội Y Của Nguyệt Nhi
- Chương 17: Nhiệm Vụ Đường
- Chương 18: Nữ Sinh Mặc Thanh Y
- Chương 19: Oan Gia Ngõ Hẹp
- Chương 20: Giao Thủ Ngắn Ngủi
- Chương 21: Cuồng Chiến
- Chương 22: Vô Chiêu Thắng Hữu Chiêu
- Chương 23: Người Trả Giá Cuối Cùng
- Chương 24: Bị Tỏ Tình
- Chương 25: Ma Tiểu Uyên
- Chương 26: Tụ Khí Tầng Hai trung kỳ
- Chương 27: Nhận Ra Vấn Đề
- Chương 28: Nhận Nhiệm Vụ
- Chương 29: Rời Khỏi Học Viện
- Chương 30: Chạy Trốn - Nhẫn Trữ Vật
- Chương 31: Pháp Bảo - Huyền Cấp Pháp Kỹ
- Chương 32: Luyện Tập Huyền Cấp Pháp Kỹ
- Chương 33: Đột Phá
- Chương 34: Kí hiệu thần thức
- Chương 35: Lãnh Nhược Băng Sương
- Chương 36: Tới Bình Ngiêu Sâm Lâm
- Chương 37: Khu Vực Ven Của Bình Nghiêu Sâm Lâm
- Chương 38: Yêu Thú Cục Súc
- Chương 39: Chạm Mặt
- Chương 40: Kẻ Bệnh Hoạn Nói Lời Thừa Thãi
- Chương 41: Nơi Nguy Hiểm Nhất Chính Là Nơi An Toàn Nhất
- Chương 42: Chiến
- Chương 43: Đơn giản chém giết
- Chương 44: Lâm Trận Giác Ngộ
- Chương 45: Ngự Đao Phi Hành
- Chương 46: Hai Đánh Một
- Chương 47: Nhảy Xuống Vực Sâu
- Chương 48: Con Của Ta Rất Nhanh Sẽ Tới Giết Ngươi
- Chương 49: Thoát Khỏi Nguy Hiểm
- Chương 50: Lực Lượng Bài Xích
- Chương 51: Tiểu Ma Nữ Hôm Nay Dễ Tính
- Chương 52: Hai Nữ Gặp Nhau (1)
- Chương 53: Hai Nữ Gặp Nhau (2)
- Chương 54: Như Một Người Mới
- Chương 55: Thần Thức Tăng Mạnh
- Chương 56: Mầm Mống Thiên Đạo Lôi Kiếp
- Chương 57: Trận Pháp Phong Ấn Không Gian Một Chiều
- Chương 58: Chiến Độc Giác Giao - Vô Cực Đao
- Chương 59: Không Gian Đao Gió - Luyện Thể
- Chương 60: Luyện Thể Tầng Hai: Cương Cảnh
- Chương 61: Nữ Lão Sư Song Phi
- Chương 62: Tiện Nghi
- Chương 63: Khai Thiên Dạ Đao
- Chương 64: Vô Tình Giết Chết Quỷ Minh
- Chương 65: Tụ Khí Tầng Chín Hậu Kỳ
- Chương 66: Tỷ Cũng Thích Huynh Ấy Đúng Không??
- Chương 67: Ngộ Đạo Trúc Cơ
- Chương 68: Độ Kiếp Trúc Cơ??
- Chương 69: Thế Giới Hỗn Độn Chưa Hoàn Thiện
- Chương 70: Về Hoài Nam Thành
- Chương 71: Minh Khai Ngũ Tinh Học Viện
- Chương 72: Sát Khí Của Vô Danh
- Chương 73: Nhận Ra Âm Mưu
- Chương 74: Ngươi Dám Cướp Đồ Chơi Của Ta
- Chương 75: Kinh Diễm
- Chương 76: Giết Vũ Phi
- Chương 77: Hình Hoa Xuất Hiện
- Chương 78: Muốn Cùng Lão Sư Song Tu Từ Lâu
- Chương 79: Phan Kim Dịch
- Chương 80: Giết Phan Kim Dịch
- Chương 81: Tới Tàng Thư Các
- Chương 82: Lôi Dương Thảo
- Chương 83: Thông Tin
- Chương 84: Tìm Vô Danh
- Chương 85: Phép Chứng Minh
- Chương 86: Kẻ Giết Con Trai Ta Đang Ở Trong Học Viện Này 1
- Chương 87: Kẻ Giết Con Trai Ta Đang Ở Trong Học Viện Này 2
- Chương 88: Kẻ Giết Con Trai Ta Đang Ở Trong Học Viện Này 3
- Chương 89: Thông Qua Kiểm Tra
- Chương 90: Oan Gia Gặp Nhau
- Chương 91: Ta Sợ Ông Chắc
- Chương 92: Ta Giết Cả Nhà Ông
- Chương 93: Tìm Được Thông Tin Về Lôi Dương Thảo
- Chương 94: Vũ Thủy Yên
- Chương 95: Người Đâu
- Chương 96: Trúc Cơ Tầng Ba
- Chương 97: Thành Hóa Châu
- Chương 98: Lương Thế Khải
- Chương 99: Thương Lượng
- Chương 100: Phá Trận Pháp
- Chương 101: Lựa Chọn Đồ Vật
- Chương 102: Nhất Quyền Sát Lưỡng Nhân
- Chương 103: Thu Hoạch Lớn
- Chương 104: Hồng Mông
- Chương 105: Trận Pháp Sư Cấp Hai
- Chương 106: Đến Đấu Giá Hội
- Chương 107: Mua Thành Công Lò Luyện Đan
- Chương 108: Bồ Đoàn Kỳ Lạ
- Chương 109: Gáy To Không Sợ Đau Họng
- Chương 110: Đấu Lưu Trạch
- Chương 111: Giết Lưu Trạch
- Chương 112: Toái Thiên Đao
- Chương 113: Làm một thí nghiệm nhỏ
- Chương 114: Thực Thi Trùng
- Chương 115: Luyện thể tầng ba: nhân cảnh
- Chương 116: Vận chuyển cùng lúc hai công pháp
- Chương 117: Luyện thể tầng bốn: hư cảnh
- Chương 118: Đao tâm
- Chương 119: Hàn Lệ Đao - Độ Kiếp Kim Đan Kỳ
- Chương 120: Hồng mông độ kiếp
- Chương 121: Tam vị chân đạo hỏa
- Chương 122: Ở đâu có yêu thú ở đó có chúng ta
- Chương 123: Một quyền sấp mặt
- Chương 124: Quyền Ý
- Chương 125: Kim đan tầng ba
- Chương 126: Nhóm Người Trong Bình Nghiêu Sâm Lâm
- Chương 127: Băng xà cấp năm
- Chương 128: Hạ đào giả tạo
- Chương 129: Không sợ kẻ địch mạnh chỉ sợ đồng đội ngu
- Chương 130: Chiến Hạ Đào (1)
- Chương 131: Chiến Hạ Đào (2)
- Chương 132: Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp
- Chương 133: Quan trọng là kiếm pháp
- Chương 134: Mơ giữa ban ngày
- Chương 135: Phát hiện dưới đáy hồ
- Chương 136: Hàn Tủy Vạn Niên Châu
- Chương 137: Trinh nữ thể
- Chương 138: Gấp rút tăng cường thực lực
- Chương 139: Thực lực tăng cao
- Chương 140: Xin được hủy hôn
- Chương 141: Cùng chung một mẹ
- Chương 142: Tới Chiến Trường Cổ
- Chương 143: Minh Thương Phái Rất Ngưu Sao ??
- Chương 144: Chính là gia gia của ngươi đây
- Chương 145: Một quyền
- Chương 146: Ngũ Hành Chung
- Chương 147: Ngũ Hành Chung Nhận Chủ
- Chương 148: Chiến trường cổ mở ra
- Chương 149: Phong hào nam đế
- Chương 150: Tòa Thành Đầu Tiên
- Chương 151: Ba đánh một ngàn
- Chương 152: Toàn phong lưỡng cực trận
- Chương 153: Hạng năm mươi ba phong hào bảng
- Chương 154: Chia ra hai hướng
- Chương 155: Phía sau một cô gái
- Chương 156: Kiếm Ý Của Nguyệt Nhi
- Chương 157: Biến Thái
- Chương 158: Vũ thủy yên trúc cơ thành công
- Chương 159: Chân chính ý cảnh
- Chương 160: Huyết thần cốt thảo
- Chương 161: Tử Yêu Nhân
- Chương 162: Đại Thủ Ấn
- Chương 163: Thú Triều
- Chương 164: Kim Luân Vương
- Chương 165: Thần thông của kim luân vương
- Chương 166: Kiến cắn voi cũng bị thương
- Chương 167: Trốn vào hư không
- Chương 168: Phong lôi đao, liệt không đao
- Chương 169: Thú triều thành biển lửa
- Chương 170: Khí Vận Linh Mạch
- Chương 171: Siêu trộm đẹp trai
- Chương 172: Chiến Đấu Kịch Liệt
- Chương 173: Băng Trâm
- Chương 174: Bạch y tiểu mỹ nhân
- Chương 175: Ranh con đít xanh
- Chương 176: Lại một thương
- Chương 177: Đột phá trong lúc chiến đấu
- Chương 178: Làm hạt mưa hay là đóa hoa
- Chương 179: Bạo Nguyên Đan, Phục Thần Đan
- Chương 180: Lôi Phù
- Chương 181: Giết Bạch Phi Vũ
- Chương 182: Đoạt Mệnh Thương
- Chương 183: Hôn mê
- Chương 184: Kim Đan Tầng Chín
- Chương 185: Lôi kiếp đến
- Chương 186: Độ kiếp
- Chương 187: Ma Cốt Ngột Lang
- Chương 188: Pháp tướng, long thể, đại bằng, tộc văn
- Chương 189: Diệt tuyệt lôi kiếp
- Chương 190: Nguyên Anh
- Chương 191: Luyện Thể Tầng Năm : Anh Cảnh
- Chương 192: Làm giả cảnh
- Chương 193: Khế ước Quân-Thần (1)
- Chương 194: Khế ước Quân-Thần (2)
- Chương 195: Tấm bản đồ
- Chương 196: Liên Đao Tông
- Chương 197: Dùng đạo của ngươi trả lại cho ngươi
- Chương 198: Bậc Thang Đao Ý
- Chương 199: Vũ Thủy Yên Leo Bậc Thang Đao Ý
- Chương 200: Bậc thang sáu mươi mốt (1)
- Chương 201: Lấy được lệnh bài
- Chương 202: Bị quét xuống
- Chương 203: Bậc thang thứ bảy mươi
- Chương 204: Tinh thần
- Chương 205: Dừng bước
- Chương 206: Trung niên nam tử
- Chương 207: Bậc thang thứ tám mươi
- Chương 208: Cầm lên được thì buông xuống được
- Chương 209: Vào trong liên đao tông
- Chương 210: Trận pháp mê huyễn
- Chương 211: Âm hồn
- Chương 212: Niệm Ác Hồn
- Chương 213: Vô Cực Hóa Thần Quyết, Thôn Phệ Niệm Ác Hồn
- Chương 214: Thu linh mạch
- Chương 215: Tàng thư các đập vỡ
- Chương 216: Thiên đạo băng trang
- Chương 217: Ngươi hôm nay liền ở lại đây thôi
- Chương 218: Nhận sư phụ (1)
- Chương 219: Nhận sư phụ (2)
- Chương 220: Nhận sư phụ (3)
- Chương 221: Thu hoạch
- Chương 222: Kim đệ
- Chương 223: Kinh hỉ nhẫn trữ vật
- Chương 224: Liên hoa đao trận
- Chương 225: Lục Môn Thạch
- Chương 226: Làm sinh ý
- Chương 227: Không sợ đe dọa
- Chương 228: Phật quyển
- Chương 229: Không gian độn thuật
- Chương 230: Vô Danh, Muội Tìm Huynh Thật Vất Vả
- Chương 231: Vũ Thủy Yên Ăn Giấm Chua
- Chương 232: Nguyệt Nhi, muội muốn sát phu sao??
- Chương 233: Phải chết không nghi ngờ
- Chương 234: Dùng liên hoa đao trận giết người
- Chương 235: Dùng sĩ binh cổ phá hộ trận thạch môn
- Chương 236: Gian lận chỉ một cái chữ chết
- Chương 237: Giống như bây giờ nhịn xuống
- Chương 238: Dục môn
- Chương 239: Mặc áo vào!
- Chương 240: Vô danh tức giận
- Chương 241: Không thể nuông chiều
- Chương 242: Cô gái ấy chính là muội
- Chương 243: Trúc cơ linh trì
- Chương 244: Thoải mái trúc cơ linh trì
- Chương 245: Xin huynh...một lần thôi
- Chương 246: Nguyệt nhi độ kiếp (1)
- Chương 247: Nguyệt nhi độ kiếp (2)
- Chương 248: Tông môn trên thiên sơn sơn mạch
- Chương 249: Bị người đạp mặt
- Chương 250: Hồ thanh thanh bất lực
- Chương 251: Thân phận vũ thủy yên
- Chương 252: Thu thập linh thảo
- Chương 253: Cảm ngộ vết nứt
- Chương 254: Sinh cơ
- Chương 255: Cửu hoa sinh
- Chương 256: Thần nguyên thảo
- Chương 257: Sợ tè ra quần
- Chương 258: Thạch Viêm Tinh
- Chương 259: Đầu gối nam nhi có ngàn vàng
- Chương 260: Linh thảo cấp bảy
- Chương 261: Bọn chúng đang đến
- Chương 262: Có hay chưa??
- Chương 263: Thiếu chó canh cổng
- Chương 264: Liễu Sinh Đạo Mạo
- Chương 265: Đấu Bảy Nguyên Anh
- Chương 266: Ngập trong khói bụi
- Chương 267: Đều tính toán kỹ
- Chương 268: Thiên Sơn Tông
- Chương 269: Sư tôn, vô danh muốn hoàn tục
- Chương 270: Hồng mông đạo vận dật tẩu
- Chương 271: Đại đỉnh màu đen
- Chương 272: Phổ minh đỉnh
- Chương 273: Địa nham
- Chương 274: Địa nham luyện thể
- Chương 275: Hồng mông nguyên anh
- Chương 276: Thuần khiết
- Chương 277: Đến tháng
- Chương 278: Lạc Long Cương
- Chương 279: Kéo thêm thù hận
- Chương 280: Tìm quân lệnh
- Chương 281: Không buông được
- Chương 282: Ca, ta muốn lấy cánh tay trái của hắn
- Chương 283: Ngọn lửa màu hồng
- Chương 284: Luyện hóa hỏa diễm
- Chương 285: Thống kê tài sản
- Chương 286: Thập phương thần lôi
- Chương 287: Không gian độn thuật thật
- Chương 288: Bị người âm
- Chương 289: Không có thực lực thì ngay cả sâu kiến cũng không bằng
- Chương 290: Luyện tập không gian độn thuật
- Chương 291: Phật triển thiên thủ
- Chương 292: Thiên địa tư thế
- Chương 293: Luyện Hóa Phổ Minh Đỉnh
- Chương 294: Đan sư cửu phẩm
- Chương 295: Đào mệnh
- Chương 296: Luyện chế hộ giáp
- Chương 297: Tạo hóa của lôi tâm
- Chương 298: Nữ nhân theo đuôi
- Chương 299: Hồ Hồng Y
- Chương 300: Vũ Thủy Yên Gặp Nạn
- Chương 301: Bẫy cấm chế
- Chương 302: Thay đổi cấm chế
- Chương 303: Muốn lột đồ
- Chương 304: Mộc lâm dụ hoặc
- Chương 305: Đạp ra xuân sắc
- Chương 306: Nhân Sủng!
Đứa Con Của Tạo Hóa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.