Là nàng ta đã tự mình buông tay trước.
Vệ Yến nhân đó giơ cổ tay lên, nơi vết thương chưa lành hẳn, da thịt đỏ sậm, vết sẹo chồng chéo, dữ tợn như rễ cây già vặn xoắn.
Chu Nhã lùi lại một bước, trên mặt hiện rõ vẻ ghê tởm.
Phu nhân và a di đi cùng phủ cũng vừa đến đón chúng ta, lập tức lên tiếng chất vấn:
“Hôm trước vương gia đã nói rõ tình trạng của Yến nhi, là ngươi tự mình vào cung cầu thánh chỉ, đổi người khác để thành thân. Nay lại nói Yến nhi lừa ngươi? Chẳng lẽ Yến nhi phải c.h.ế.t ở huyện Huệ mới có thể thỏa mãn tâm ý của quận chúa sao?”
Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào khi tâm tư của Chu Nhã bị vạch trần.
“Quận chúa dù sao cũng từng thích thế t.ử bao lâu, hóa ra chỉ là vì dung mạo thôi à.”
“Gặp nạn thì ai lo thân nấy, người ta còn chưa c.h.ế.t mà quận chúa đã bay sang cành khác rồi.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Còn chưa nói, cành khác kia cũng chẳng cho nàng ta đậu đâu.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
…
Chu Nhã giận điên, hét lớn:
“Các ngươi câm miệng hết cho ta!” Website TruyenLau.com
Trần Cảnh ôm c.h.ặ.t cô gái trong lòng, giọng lạnh lẽo:
“Chu Nhã! Ngươi cố ý cho ngựa uống t.h.u.ố.c, lại sai người xô ngã Tận nhi, chuyện này sẽ không dễ bỏ qua đâu!”
Ta sững sờ một thoáng, thì ra con ngựa điên kia là trò của Chu Nhã sao?
Sau khi trở về phủ, phu nhân lại mời đại phu đến xem bệnh cho Vệ Yến.
Ngoài thân thể hơi yếu, da thịt có xấu xí một chút, nhưng không ảnh hưởng đến chuyện con cái.
Sau này chỉ cần dùng t.h.u.ố.c tiêu sẹo, có thể khôi phục làn da, chỉ là hiện giờ nhìn vẫn khá đáng sợ.
A di ngồi bên vừa bóc hạt dưa vừa tặc lưỡi:
“Mặt thì giữ được rồi, nhưng thân thể thì hỏng cả. Vốn dĩ đã khó cưới thê t.ử, giờ lại càng khó hơn rồi đó.”
Ta nghi ngờ bà ta đang hả hê, nhưng chẳng có chứng cớ gì.
A di quay đầu hỏi ta:
“Tang Ninh, giờ con đã về rồi, khi nào mới thành thân với Vô Song đây?”
Thành thân? Khi nào ta nói ta muốn thành thân chứ?
Phu nhân vội vàng chen vào:
“Đúng rồi, cũng nên làm một đám cưới cho vui cửa vui nhà. Hay là tháng sau đi, mồng tám là ngày tốt đó.”
Vệ Yến mím môi, ánh mắt bất đắc dĩ nhìn ta:
“Mẫu thân, di nương, Tang Ninh sẽ không gả cho ai khác đâu.”
“Ta và Tang Ninh đã thề hẹn trọn đời rồi.”
Ta còn chưa kịp phản bác thì hắn đã lấy từ người ra một túi gấm, giơ lên trước mặt mọi người:
“Đây là tín vật, do chính tay Tang Ninh thêu cho ta.”
A di há miệng, dùng ánh mắt hỏi ta… Khi nào vậy hả?
Ta cúi đầu, tim đập thình thịch, không dám nhìn lại.
Rõ ràng đó là túi ta thêu cho Vệ Hàn, chỉ là bị Vệ Hàn đưa cho hắn mà thôi.
Đến nước này, chuyện dường như đã thành kết cục rồi.
Phu nhân chìa tay ra, vỗ vào trước mặt dì nương:
“Thêm một trăm lượng nữa! Ngươi thua rồi, đã đ.á.n.h cược thì phải chịu!”
A di hậm hực móc từ tay áo ra một trăm lượng:
“Tang Ninh à, trước trước sau sau ta thua vì con đến hai trăm lượng rồi, con thật là…”
Vệ Yến rút năm trăm lượng đưa qua.
6
A di nhào tới, nắm c.h.ặ.t trong tay, cười rạng rỡ:
“Đúng là phúc tinh của ta! Ta phải đi chọn của hồi môn cho con mới được!”
“Còn phụ mẫu con nữa, đến lúc đó cũng phải đón về đây.”
Vệ Yến khẽ chạm vào ch.óp mũi, giọng hơi chột dạ:
“Không phiền di nương lo đâu. Người nhà của Tang Ninh, ta đã cho người đón rồi, chắc chừng ba ngày nữa sẽ tới.”
Hắn khi nào đón người nhà ta thế?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Sao ta lại chẳng biết gì cả?
Phu nhân cũng nghi hoặc:
“Con liên lạc với phụ mẫu Tang Ninh từ khi nào vậy?”
Vệ Yến hơi hụt hơi đáp:
“Vốn là định đến gặp nhạc phụ nhạc mẫu trước để cầu thân…”
Mọi người lập tức hiểu ra, rồi đồng loạt mắng hắn lòng dạ thâm sâu.
Thì ra, hắn đã tính sẵn cả hai đường, nếu di nương vẫn gả ta cho Vệ Vô Song, hắn sẽ đi trước đến nhà phụ mẫu ta cầu thân, mà người được sai đến huyện Dung thay Vệ Vô Song cầu thân thì sẽ chỉ tốn công vô ích.
Ta liều mạng mang t.h.u.ố.c cứu cả thành Huệ huyện, Hoàng thượng vì thế mà đặc cách ban hôn cho ta và Vệ Yến.
Ngày thành thân, a di nắm tay ta, thành thật nói:
“Tang Ninh, đừng trách a di.”
“Ta là thiếp, miệng nói muốn con cũng làm thiếp, nhưng trong lòng vẫn hy vọng con được làm chính thê. Chuyện ở Huệ huyện là một cơ hội.”
“Phu nhân và vương gia đã nói, thân phận con thấp kém, nếu muốn làm chính thê, phải lập được công. Ông ấy đã đặt lựa chọn trước mặt con và Chu Nhã.”
“Cơ hội này là do chính con giành lấy. Nếu không có chuyến đi Huệ huyện ấy, Chu Nhã đã là chính thê rồi. Ta tuyệt đối sẽ không để con làm thiếp của thế t.ử.”
“Thủ đoạn của nàng ta, con cũng thấy rồi, con sẽ không sống nổi đâu. Dù có thế t.ử che chở, nhưng cũng có lúc sơ suất mà thôi.”
Ta gật đầu hiểu rõ, a di đã hao tâm khổ tứ vì ta, đón ta từ huyện Dung về, lại còn nghĩ cho ta.
Ta không trách bà.
Sau khi thành thân, Vệ Yến không cùng ta vào động phòng, đêm tân hôn liền đến ngủ ở thư phòng.
Tin đồn lan khắp nơi, nói hắn cưới ta chỉ để làm vật trưng bày.
Chu Nhã, bị Trần Cảnh buộc phải hủy hôn, chặn ta ở t.ửu lâu cười nhạo:
“Ngươi có được biểu ca thì có ích gì, hắn bất lực, cả đời ngươi chỉ có thể làm quả phụ sống thôi, đáng đời!”
Vệ Yến đến đón ta, ánh mắt lạnh như băng:
“Chuyện phu thê của ta, không cần bẩm với quận chúa.”
Sau lưng hắn, Vệ Vô Song với khuôn mặt sưng vù như đầu heo, bị đ.á.n.h đến bầm dập, ló đầu ra, nói khàn khàn:
“Quận chúa yên tâm, ta tính rồi, đại ca đại tẩu ta chắc chắn ba năm sinh hai đứa!”
Đêm xuống, Vệ Yến, người đã tránh ta nửa tháng, gõ cửa phòng ta, ép ta đang nghiên cứu sách bói quẻ ngã xuống giường:
“Phu nhân nghiên cứu cái này làm gì?”
Ta đáp: “Tam đệ nói ta và chàng ba năm sinh hai đứa, ta xem thử hắn tính kiểu gì.”
Không cùng phòng, sao mà sinh hai đứa được chứ?
Hắn khẽ cười, ngón tay linh hoạt, vài động tác đã cởi y phục ta:
“Vô Song tuy là thần côn, nhưng chuyện của chúng ta, hắn tính lúc nào cũng chuẩn lắm.”
Đôi bàn tay ấm nóng bất ngờ chạm lên da thịt ta, khiến ta kinh hô một tiếng.
Khoảnh khắc sau, đôi môi ta đã bị bịt lại.
Khi tỉnh dậy, mặt trời đã lên cao.
Ta mềm nhũn nằm trên giường, cuối cùng cũng hiểu ra, mấy ngày trước hắn luôn ngủ ở thư phòng là để bôi t.h.u.ố.c mờ sẹo!
Hắn sợ thân thể đầy vết thương dọa ta, nên mới cố nhịn mà không động phòng.
Ba năm sau, ta đau đầu nhìn đại nhi t.ử đang lén lấy b.út mực của Vệ Hàn vẽ bậy, cùng tiểu nhi t.ử đang đội sách bói quẻ lắc đầu đọc to, mà chỉ biết thở dài.
Có lẽ ta không nên nghe lời Vệ Yến, vừa sinh hai đứa con trai xong liền giao cho Vệ Hàn và Vệ Vô Song trông.
Vệ Yến tan triều trở về, thấy hai tiểu t.ử còn loanh quanh trong viện, liền trừng mắt:
“Sao còn ở đây? Mau đi tìm nhị thúc và tam thúc các ngươi đi.”
Ta bất lực định kéo chúng lại, nhưng ngón tay lại bị Vệ Yến nắm c.h.ặ.t, hắn ôm ta ngồi lên đùi, giọng dịu dàng khuyên nhủ:
“Tang Ninh, hai thằng nhỏ chẳng đứa nào giống ta với nàng, chi bằng… chúng ta sinh thêm một đứa con gái đi?”
Đêm xuân tươi đẹp, hoa hạnh lay động, đêm yến kêu râm ran…
Con gái ư, sẽ giống Vệ Yến chăng?
Cũng tốt thôi.
- Hoàn văn -
Đưa Nàng Vào Tròng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Đưa Nàng Vào Tròng
Chương 11
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn