Vào tới trong điện xong, Tô Tiểu Tiểu kề sát bên tai A Bạch nói.
“Ngươi biết khinh công?”
A Bạch cười khẽ: “Chỉ là biết sơ sơ mà thôi.”
Tô Tiểu Tiểu hí mắt, “Cái này gọi là biết sơ sơ thôi?”
A Bạch nháy mắt mấy cái.
“Ngươi nói xem?”
Tô Tiểu Tiểu thè lưỡi.
Không biết vì sao, rõ ràng đối thoại giữa hai người là cực kỳ nhám chán, hơn nữa một chút ý nghĩa cũng không có.
Nhưng là…
Tô Tiểu Tiểu lại cảm thấy ngọt ngào thấm vào tận tim gan.
Ngọt đến nàng đang ở giữa mùa đông lạnh cũng vẫn cảm giác được ấm áp.
Nàng bỗng nhiên cười khẽ một tiếng.
“A Bạch, ngươi là một cái đại ấm lô.” (Cái lò đốt lửa trong phòng để sưởi ấm)
A Bạch nhéo nhéo cái mũi Tô Tiểu Tiểu.
TruyenLau.com
“Vậy ngươi là cái gì?”
Tô Tiểu Tiểu ngây ngô cười, “Ta là tiểu ấm lô.”
A Bạch trong mắt là ý cười.
“Đại ấm lô cùng tiểu ấm lô?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tô Tiểu Tiểu gật đầu.
“Đúng nha, đại ấm lô cùng tiểu ấm lô, hợp lại cùng một chỗ vẫn là ấm lô.”
Kỳ thật, giữa tình nhân chính là như vậy.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Rõ ràng thực nhàm chán, nhưng ở trong mắt tình nhân lại là một loại ngọt ngào không thể thiếu.
Bấy giờ, Ngự Lâm quân cũng đã ly khai.
Bên ngoài im ắng.
A Bạch là Thượng Quan Thanh …
A Bạch là Huyền Thanh Vương …
Sự thật này nháy mắt tràn ngập đại não Tô Tiểu Tiểu.
Nàng cảm thấy hô hấp của mình trở nên khó khăn hơn.
Sắc mặt của nàng nháy mắt trở nên tái nhợt.
Chẳng thể trách hắn sẽ không có tới ước hẹn, nguyên lai là đi biên cương.
Chẳng thể trách ông chủ hiệu cầm đồ đối với hắn cung kính như thế …
Chẳng thể trách hắn vừa ra tay chính là mấy trăm mấy ngàn lượng bạc …
Chỉ vì hắn chính là Huyền Thanh Vương.
Là Vương gia được người dân trong Trường Nhạc Vương trong triều hoan nghênh nhất.
A Bạch, không, phải nói là Thượng Quan Thanh.
Hắn đã phát hiện sắc mặt Tô Tiểu Tiểu trở nên cực kỳ tái nhợt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Hắn không khỏi lặng đi một chút, rồi sau đó tay xoa hai má Tô Tiểu Tiểu.
Hắn ôn nhu hỏi: “Tiểu Tiểu, làm sao vậy?”
Dừng một chút, hắn lại nói: “Thân phận của ta làm nàng sợ? Không cần lo lắng, chờ mấy hôm nữa ta tiến cung, ta sẽ dẫn ngươi rời đi hoàng cung, cho nàng an an tâm tâm làm vương phi của ta.”
Tô Tiểu Tiểu không nói lời nào.
Nàng chỉ là một mực trầm mặc.
Thượng Quan Thanh thấy thế, trong lòng có chút nghi hoặc, ngữ khí của hắn nói thật sự nhẹ.
“Tiểu Tiểu, làm sao vậy? Nàng đang lo lắng cái gì?”
Tô Tiểu Tiểu mân mím môi.
Nàng nói: “Ngươi là Vương gia, ta là …”
Còn chưa có nói xong, Thượng Quan Thanh liền vội vàng cắt đứt lời của nàng.
“Nói cái gì ngốc nghếch vậy? Ta là Vương gia lại như thế nào? Chỉ cần nàng là Tiểu Tiểu là được. Sẽ không ai kỳ thị thân phận của nàng, tất cả mọi người trong vương phủ sẽ tôn kính nàng, kính yêu nàng, vì nàng là người mà Thượng Quan Thanh ta yêu.”
Lời nói này, nếu vào lúc mà Tô Tiểu Tiểu không biết thân phận chân thật của hắn nghe được, nàng nhất định sẽ liều lĩnh, lập tức nàng sẽ trốn chạy khỏi hoàng cung.
Cho dù là ăn xin, Tô Tiểu Tiểu nàng cũng nguyện ý.
Nhân sinh được người yêu như thế, còn gì có thể mỹ mãn hơn.
Nhưng là …
Hắn là Thượng Quan Thanh, là Huyền Thanh Vương nha.
Nàng là Đoan Mộc Lang Hoàn, là Hoàng hậu, là Hoàng hậu mà Huyền Thanh Vương chán ghét nha.
Tô Tiểu Tiểu trợn tròn mắt, nàng nhìn Thượng Quan Thanh.
“Ngươi chán ghét … Hoàng hậu nương nương sao?”
Thượng Quan Thanh nhăn nhíu mi.
Tô Tiểu Tiểu sợ hắn sẽ nói ra những cái gì đó nàng không muốn nghe.
Nàng vội vàng nói: “Hoàng hậu nương nương là người tốt lắm nha.”
“Thật sự thật sự là người tốt lắm, Hoàng hậu nương nương hào phóng đúng mực, đối với chúng ta đều tốt lắm tốt lắm, tuyệt không làm ra vẻ điềm đạm.”
Tô Tiểu Tiểu vắt hết óc nghĩ hết thảy lời hay.
Chỉ tiếc Thượng Quan Thanh vẫn như cũ là nhíu lại mày, hắn cầm lấy tay Tô Tiểu Tiểu.
“Tiểu Tiểu, chuyện giữa ta cùng Đoan Mộc Gia, có lẽ nàng nghe từ người bên ngoài không ít. Nhưng là chân tướng như thế nào, nàng thủy chung không biết. Đoan Mộc Gia đối với ta đã làm cái gì, cuộc đời này ta thủy chung cũng không quên được. Dù sao Đoan Mộc Lang Hoàn, cũng là người của Đoan Mộc Gia. Có lẽ Tiểu Tiểu thực thích nàng, nhưng ta tuyệt đối không thích nàng.”
Tô Tiểu Tiểu nhất thời cảm thấy nhất một xô nước đá đổ từ trên đầu xuống, lạnh đến mức nàng run lên.
Lạnh đến trong lòng nàng cũng phát lạnh.
Dù sao Đoan Mộc Lang Hoàn, cũng là người nhà Đoan Mộc Gia …
Lời này giống như là một đạo gió lạnh tận xương, thẳng tắp đ.â.m vào trái tim của nàng.
Nàng muốn … quá muốn … quá hỏi một câu.
Nếu biết Đoan Mộc Lang Hoàn chính là nàng, như vậy sẽ thích nàng sao?
Tô Tiểu Tiểu hạ xuống đôi mắt.
Nàng không để lại dấu vết rút tay của mình về, nàng nói: “Thanh, ta mệt mỏi. Ta muốn trở về ngủ.”
Thượng Quan Thanh lại cầm tay Tô Tiểu Tiểu.
Hắn mặc dù không có Thất Khiếu Linh Lung Tâm, nhưng là giờ này khắc này Tô Tiểu Tiểu khác thường hắn vẫn có thể nhìn ra.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280:
Đưa Nàng Về Phủ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.