Trích 1:
Trước kia khi chưa đến với nhau, Thẩm Trĩ Tử ngày nào cũng ngồi ở dãy bàn học cuối lớp mà nhỏ giọng lảm nhảm: “Ôi, thật muốn cường hôn cậu ấy quá đi…… Nhưng cậu ấy cao quá mình không với tới T^T”
Sau khi đến với nhau, Thẩm Trĩ Tử trong vòng một tuần, lần thứ tư bị chặn ở cửa sau phòng học.
Thiếu niên thân hình cao lớn, bóng dáng bao trùm lên bóng cô, khí thế lẫm liệt, âm thanh khàn khàn, cười như không cười: “Tới, anh cúi đầu, em cưỡng hôn anh đi.”
Trích 2:
Thẩm Trĩ Tử vẫn luôn không biết, Cận Dư Sinh thích cô nhiều như thế nào.
Cũng giống như cô không hề hay biết, anh đã từng ở nơi mà cô không nhìn tới, trộm nhớ thương cô……
Rất nhiều rất nhiều năm về sau:
"Bất kể là lên trời hay xuống đất thì người anh thích, vẫn chỉ mãi là em."
Đừng Mãi Nhớ Thương Em
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.