Nhìn theo bóng lưng đi vào bếp của Trần Minh Triết, không hiểu sao trái tim Bạch Diệp Chi nhói lên một cái.
Ban nãy đợi cô ở bên dưới tòa nhà, anh đã ướt sũng như chuột lột rồi.
“Mau nấu canh gừng đi, dọn dẹp bếp sạch sẽ rồi ninh thêm ít cháo loãng để Bạch Tuyết uống cho ấm bụng”.
Ngay khi Bạch Diệp Chi định đi về phía nhà bếp xem tình hình của Trần Minh Triết thì nghe thấy giọng nói của mẹ mình.
“Con đi đâu đấy?”
Bạch Diệp Chi lắc đầu.
Nhưng trong lòng cô lại xuất hiện hình ảnh Trần Minh Triết ướt sũng trong màn mưa, vừa cười hì hì vừa đưa ô cho mình.
“Đúng là tạo phản mà, dám bắt nạt Bạch Tuyết nhà chúng ta. Ngoan nào, đừng sợ, mẹ gọi điện thoại cho bố con ngay, để ông ấy về xử lý cái thằng vô tích sự kia!”
Lúc này, Trần Minh Triết đã vào trong phòng bếp, bắt đầu nấu canh gừng, thao tác rất nhuần nhuyễn.
Ba năm nay, dường như anh đã quen với cuộc sống như thế này.
Ngẩng đầu nhìn cơn mưa như trút nước bên ngoài cửa sổ thông gió của phòng bếp, anh chợt nghĩ tới việc hai hôm nay Long Nhã Tuyên đã đến tìm mình hai lần, cùng với sự xuất hiện của A Báo vào buổi tối khiến Trần Minh Triết đột nhiên cảm nhận được nguy cơ.
Nghiêng người liếc mắt nhìn phòng khách đã trống huơ trống hoác, Trần Minh Triết không khỏi cười khổ.
Xem ra chẳng bao lâu nữa mình sẽ phải rời khỏi nơi này rồi. TruyenLau
Nếu người trong gia tộc và A Báo đã tìm được mình, vậy thì đám người của năm ấy cũng có thể tìm được mình.
Anh không thể làm tổn thương một gia đình, tuy họ cũng chẳng phải người tốt.
Vừa nấu canh, Trần Minh Triết vừa thu dọn phòng bếp lộn xộn, tiện thể ném một đống quần áo bẩn thỉu vào máy giặt.
Sau đó mới đổ canh ra.
TruyenLau
“Minh Triết, à ờm, anh nấu xong canh gừng chưa? Mẹ bảo em...”
Bạch Diệp Chi đứng ở cửa bếp, nhìn Trần Minh Triết ướt từ đầu đến chân mà không khỏi thấy áy náy.
Nhưng Trần Minh Triết chỉ mỉm cười, bưng bát canh gừng, đi ra khỏi bếp.
“Nấu xong rồi, còn nóng đấy, để anh bưng cho Bạch Tuyết!” TruyenLau
Bạch Diệp Chi gật đầu.
Thời khắc này, trong lòng cô không ngừng an ủi bản thân mình, tuy rằng người đàn ông trước mặt mình không biết cầu tiến, nhưng ít nhất trong ba năm nay chưa từng oán thán nửa lời, lúc nào cũng mỉm cười với mình.
“Này, cậu...”
Nhưng chưa đợi Bạch Diệp Chi nói gì, cô đã nghe thấy giọng nói của mẹ mình vọng ra từ phòng em gái.
“Ai bảo cậu vào đây, có biết đây là khuê phòng của Tiểu Tuyết không hả? Bẩn như mọi ấy, cút ra ngoài nấu cháo đi!”
Bạch Diệp Chi đang định nói gì đó, đã thấy Trần Minh Triết đứng trước mặt mình với vẻ tươi cười không hề để bụng, cô càng cảm thấy như muốn làm gì đó mà không thể làm được.
Ba năm rồi, Bạch Diệp Chi từng nghĩ rất nhiều cách để anh chồng ngốc nghếch này phấn đấu và tiến bộ hơn, nhưng đến bây giờ vẫn chỉ là một anh bảo vệ quèn.
Nhiều lúc cô cũng tự hỏi, năm xưa bất chấp người nhà phản đối, nhất định đòi kết hôn với Trần Minh Triết – người thấy chuyện bất bình chẳng tha, ra tay cứu giúp mình, phải chăng là một quyết định sai lầm?
Năm ấy gia tộc sắp xếp cho cô “qua lại” cùng cậu chủ của nhà họ Đường ở tỉnh Thục Xuyên – Đường Anh, đồng thời cũng là cơ hội tốt để nhà họ Bạch chính thức bước ra khỏi Tân Thành, nhưng vì sự xuất hiện của người đàn ông này, Bạch Diệp Chi lựa chọn kết hôn với anh một cách chớp nhoáng, né tránh cuộc hôn nhân vì lợi ích gia tộc.
Nguyên nhân quan trọng hơn cả là vì Bạch Diệp Chi không thích hôn sự của mình được gia tộc sắp xếp.
Cũng vì thế mà gia đình Bạch Diệp Chi bị đuổi ra khỏi gia tộc, sống ở khu dân cư cũ nát này, Bạch Diệp Chi cũng biến thành dân văn phòng, ngày ngày đầu tắt mặt tối.
“Tối nay em vẫn chưa ăn cơm nhỉ? Anh đi nấu mỳ cho em ăn”.
Nói xong cũng không để ý tới ánh mắt phức tạp của Bạch Diệp Chi, Trần Minh Triết quay người vào bếp, bắt đầu bận rộn với công việc của mình.
Đối với Bạch Diệp Chi, trong lòng Trần Minh Triết luôn có tình cảm rất sâu đậm, nếu không cũng chẳng đồng ý với đề nghị khi ấy của Bạch Diệp Chi. Cũng vì khi xưa Trần Minh Triết chẳng còn chỗ nào để đi, ẩn náu ở nơi này chưa biết chừng cũng là chỗ nương náu khá ổn.
“Ăn đi, ăn xong rồi mau chóng nghỉ ngơi. Hôm nay đi làm chắc là mệt lắm, nhìn em tiều tụy đi nhiều”.
Đối với Bạch Diệp Chi, Trần Minh Triết chưa từng tiếc lời, thậm chí còn cảm thấy nói chuyện với cô rất vui vẻ.
Bạch Diệp Chi nhìn bát mỳ nóng hổi trước mặt mình, trong lòng đột nhiên có một dòng chảy ấm áp lướt qua... Đang định nói gì đó, Trần Minh Triết đã bưng cháo đi về căn phòng ở bên khác.
“Hôm nay tạm thời tha cho cậu, ngày mai tôi sẽ xử lý cậu sau!”
Mẹ Bạch vất vả lắm mới dỗ cho Bạch Tuyết ngủ được, vừa bước ra nhìn ngay thấy Trần Minh Triết đang lau nhà mà càng thêm khinh bỉ. Bà ta quyết tâm nhất định phải làm mối con gái Bạch Diệp Chi của mình cho Phương Thế Hoa ở công ty của cô.
Không cần nói đến việc mấy lần trước Phương Thế Hoa tới thăm hỏi và biểu đạt tâm ý từ âm thầm đến lộ liễu, chỉ tính riêng gia thế và bối cảnh của Phương Thế Hoa thì nhà họ Bạch cũng cần phải nịnh nọt.
Nếu đứng ra làm mối được chuyện tốt của Bạch Diệp Chi với Phương Thế Hoa, chưa biết chừng sẽ được ông cụ nhà họ Bạch coi trọng lần nữa, cũng có thể quay về nhà họ Bạch.
Còn về thằng Trần Minh Triết đang cặm cụi lau nhà, trong mắt bà ta, anh đúng là vô tích sự. Chẳng biết năm xưa có phải con gái bà ta bị mù hay không nữa? Cũng may mẹ Bạch thấu hiểu con gái, nên biết con gái mình cũng chỉ vì muốn báo đáp ân nghĩa thôi.
Nhưng tất cả mọi thứ đã kết thúc rồi.
Chỉ cần người chủ gia đình quay về, ông ấy sẽ ép Diệp Chi ly hôn, đến lúc đó là có thể tiến hành chuyện tốt với cậu ấm nhà họ Phương, cũng có thể khiến họ trở mình từ đây.
Lần trước bỏ lỡ cơ hội bắt tay cùng nhà họ Đường ở Dung Thành, lần này nói thế nào thì nói, họ không thể bỏ lỡ lần nữa, dù Bạch Diệp Chi làm loạn thế nào cũng không được!
Nằm trên giường, Bạch Diệp Chi cứ lăn qua lộn lại, không thể ngủ được, trong đầu cứ nghĩ đến Trần Minh Triết ướt chèm nhẹp, lập tức bật dậy lấy một bộ đồ ngủ sạch sẽ đặt lên chiếc giường quân dụng của anh ở bên cạnh, bấy giờ mới quay về giường, nhắm đôi mắt mệt mỏi của mình lại.
Đợi khi Trần Minh Triết thu dọn xong, lê tấm thân nặng nề quay về phòng, nhìn bộ đồ ngủ sạch sẽ và gọn gàng đặt trên giường mình, không khỏi mỉm cười. Bấy giờ anh mới thay bộ đồ bảo vệ nặng trịch và ướt đẫm trên người ra, lau khô người, mặc đồ ngủ rồi nằm lên chiếc giường quân dụng.
Lúc này cơn mưa đã ngừng, ánh trăng lành lạnh mờ mờ tỏ tỏ, xuyên qua cửa sổ chiếu vào trong phòng. Trần Minh Triết nhìn bóng hình xinh đẹp với đường cong hút hồn trên giường, không hiểu sao thấy có ngọn lửa cháy trong lòng.
Ba năm nay, Trần Minh Triết luôn sống như thế này.
Cảm nhận được sự ấm áp từ bộ đồ ngủ của mình, Trần Minh Triết cũng nặng nề thiếp đi.
Sáng sớm ngày hôm sau, khi Bạch Diệp Chi mở mắt ra, quay người đã nhìn thấy bộ đồ ngủ được gấp gọn gàng và đặt ngay ngắn trên chiếc giường quân dụng, không hiểu sao thấy tức giận. Chẳng lẽ anh ấy không mặc đồ ngủ mà mình đã chuẩn bị?
Bạch Diệp Chi tò mò bước tới bên cạnh chiếc giường quân dụng, cúi người ngửi ngửi bộ đồ ngủ, bấy giờ mới mỉm cười, sau đó đi đánh răng rửa mặt.
“Tối nay mấy đứa nhớ về sớm một tí, biết chưa hả?”
“Mẹ, có phải hôm nay khách quý đến nhà không ạ?”
Vừa nghe thấy mẹ Bạch nói vậy, Bạch Tuyết vốn đang ỉu xỉu chợt cất tiếng hỏi.
“Đến tối rồi mấy đứa sẽ biết!”
Trên bàn cơm chỉ có ba người đang ngồi, còn Trần Minh Triết đang gặm bánh bao chay trong bếp.
Nhưng anh không nghe thấy lời nói của mẹ Bạch, mà đang nghĩ về hoàn cảnh hiện tại của mình.
“Còn đờ ra đấy làm gì, nhanh chóng thu dọn rồi đi làm! Nhớ phải bảo vệ Bạch Tuyết ở trường học, đúng là cứ nhìn thấy mày là bực!”
Trong lúc nói chuyện, mẹ Bạch đã rảo bước đi ra khỏi phòng.
Người đi hết rồi, Trần Minh Triết đột nhiên thấy thư thái hẳn.
Anh đang thu dọn bát đũa thì âm báo điện thoại đột nhiên vang lên.
Là một dòng tin nhắn wechat từ Bạch Diệp Chi.
“Minh Triết, tối qua... tối qua... em để thuốc cảm ở tủ tivi trong phòng khách rồi, nhớ uống rồi hẵng đi làm, tối nay không cần đón em đâu, em tự về nhà được”.
Bảo cô nói câu xin lỗi, Bạch Diệp Chi thực sự không nói được.
Nhưng gửi dòng tin nhắn này xong, lòng cô cũng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Nhìn thấy tin nhắn Bạch Diệp Chi gửi tới, Trần Minh Triết mỉm cười.
Anh bước đến tủ tivi, lấy thuốc cảm.
“Em chính là người phụ nữ như vậy, em chính là vợ anh, anh biết nỗi khổ tâm của em”.
Nhưng anh chỉ trả lời bằng ba chữ.
“Anh biết rồi!”
Vừa nghĩ đến việc chẳng được bao lâu nữa sẽ phải rời xa Bạch Diệp Chi, Trần Minh Triết cảm thấy khá mất mát. Ba năm nay anh vẫn luôn nhìn thấy cố gắng của Bạch Diệp Chi, cũng nhìn rõ mặt mũi của vô số người nhà họ Bạch.
Bao nhiêu lần đám “họ hàng” nhà họ Bạch diễu võ giương oai trước mặt Bạch Diệp Chi, bấy nhiêu lần Trần Minh Triết nhìn thấy một mình cô trốn vào phòng và khóc thầm.
Đương nhiên Trần Minh Triết cũng biết, không đếm được bao nhiêu lần mẹ vợ mình cố tình lôi cái đám được coi như “thanh niên ưu tú” của nhà hàng xóm qua nhà mình ăn cơm.
Bề ngoài chỉ là giới thiệu cho nhóm thanh niên quen biết nhau, sau này quan tâm nhau trong công việc, dù gì công ty mỹ phẩm mà Bạch Diệp Chi đang làm việc cũng đứng nhất đứng nhì ở Tân Thành, rất có thị trường và triển vọng.
Nhưng trên thực tế, làm sao Trần Minh Triết không biết được ý đồ thực sự của bà mẹ vợ này.
Chẳng qua anh không quá quan tâm đến mấy thứ này, điều anh quan tâm nhất mãi mãi chỉ có cảm nhận của Bạch Diệp Chi.
Chỉ cần cô vui vẻ, anh bằng lòng làm mọi thứ...
- Chương 1: Vẻ lạnh nhạt trong màn mưa
- Chương 2: Lặng lẽ chịu đựng nhục nhã
- Chương 3: Sự dịu dàng không lời
- Chương 4: Thứ vô tích sự, đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị ăn tát chưa?
- Chương 5: Anh em ngày xưa trở về rồi
- Chương 6: Chỉ muốn sống bình yên
- Chương 7: Người tài đúng là khiêm tốn
- Chương 8: Khiêm tốn, sang trọng, có nội hàm
- Chương 9: Không so sánh thì không tức chết mà!
- Chương 10: Tấm lòng thật giả
- Chương 11: Mèo mù vớ cá rán
- Chương 12: Ôm hận trong lòng
- Chương 13: Cậu vẫn còn có mặt mũi mà đến bệnh viện sao!
- Chương 14: Người trẻ tuổi ban nãy là ai vậy?
- Chương 15: Cút, sau này cái nhà này không chào đón mày nữa!
- Chương 16: Tôi có thẻ VIP
- Chương 17: Anh thật biết diễn
- Chương 18: Màn cầu hôn hoành tráng
- Chương 19: Anh đúng là ngu ngốc
- Chương 20: Mánh khóe độc ác, không từ thủ đoạn
- Chương 21: Kẻ phá hoại đã đến! (Phần 1)
- Chương 22: Mày không nên chọc giận tao (Phần 2)
- Chương 23: Mũi nhọn (Phần 3)
- Chương 24: Chặt đi! (Phần 4)
- Chương 25: Bố tôi sẽ khiến anh toi đời
- Chương 26: Cú đạp tuyệt hậu
- Chương 27: Họa vô đơn chí
- Chương 28: Mau gọi 113
- Chương 29: Hiểu lầm
- Chương 30: Làm có phần hơi quá rồi
- Chương 31: Không nói lý lẽ
- Chương 32: Nước mắt như mưa
- Chương 33: Quả nhiên có ẩn tình
- Chương 34: Tôi đã muốn đi, mấy người có muốn giữ cũng không giữ nổi
- Chương 35: Tôi cho anh hai sự lựa chọn
- Chương 36: Cô em vợ độc ác
- Chương 37: Tôi hy vọng không cần phải dùng tới anh
- Chương 38: Ép buộc ly hôn
- Chương 39: Mẹ, mẹ đừng làm loạn nữa được không?
- Chương 40: Tôi không đồng ý
- Chương 41: Mày là cái thá gì?
- Chương 42: Anh tới để diễn hề à?
- Chương 43: Em có tin anh không?
- Chương 44: Chắc chắn là tin tức tốt lành!
- Chương 45: Mấy người đều muốn hợp tác?
- Chương 46: Anh Trần? Anh Trần nào?
- Chương 47: Phối hợp với anh thế nào?
- Chương 48: Bạch Diệp Chi muốn say
- Chương 49: Diệp Chi xảy ra chuyện rồi
- Chương 50: Mày muốn chết kiểu nào?
- Chương 51: Chẳng có ai mà tôi không dám động vào!
- Chương 52: Đưa hũ tro cốt của hắn ta về Dung Thành
- Chương 53: Cô gái xinh đẹp dưới ánh trăng
- Chương 54: Trả đũa
- Chương 55: Khích tướng thành công rồi!
- Chương 56: Mẹ vợ nóng nảy
- Chương 57: Chỉ cần em thích là được
- Chương 58: Minh Triết, cảm ơn anh
- Chương 59: Tối nay anh lên giường ngủ đi
- Chương 60: Xin lỗi, để mấy người thất vọng rồi!
- Chương 61: Chị cứ chờ đó cho tôi!
- Chương 62: Thủ đoạn bỉ ổi
- Chương 63: Tưởng tượng thật tốt đẹp!
- Chương 64: Không ngờ được mức độ nghiêm trọng của vấn đề
- Chương 65: Đêm nay lên giường ngủ không?
- Chương 66: Thằng vô dụng này lại dám cúp điện thoại của tao
- Chương 67: Chỉ biết làm màu
- Chương 68: Muốn cả nhà tao chết hết mày mới vừa lòng đúng không?
- Chương 69: Muốn đi thì mọi người đi đi, con không đi!
- Chương 70: Con và Minh Triết sẽ không bao giờ ly hôn
- Chương 71: Hi vọng lần này mấy người thông minh hơn!
- Chương 72: Mẹ thích căn nào, con mua cho mẹ là được!
- Chương 73: Cô em vợ gây họa
- Chương 74: Tao cho mày, mày dám lấy sao?
- Chương 75: Quật cường một lần!
- Chương 76: Diệp Chi à, bà nội tới thăm cháu đây
- Chương 77: Nên quỳ thì vẫn phải quỳ
- Chương 78: Tối nay, tối nay sẽ cho anh ăn
- Chương 79: Ngả bài với cô em vợ
- Chương 80: Em cho anh ngủ trên giường đó
- Chương 81: Người đẹp vì lụa, lúa tốt nhờ phân
- Chương 82: Vậy mà lại quẹt thẻ thành công
- Chương 83: Em mở ra mà xem
- Chương 84: Mặt người dạ thú
- Chương 85: Tháo đồng hồ Ra cho bố cậu đeo
- Chương 86: Mẹ còn nói vậy thì con không nhìn mặt mẹ nữa đâu!
- Chương 87: Rốt cuộc cậu là ai?
- Chương 88: Chuyện xưa mà bố vợ không muốn ai biết
- Chương 89: Còn ăn nói lung tung sẽ bị đánh
- Chương 90: Tôi muốn nó phải chết!
- Chương 91: Lùi để tiến
- Chương 92: Quyết định bất ngờ
- Chương 93: Bạt tai
- Chương 94: Có người bỏ tiền mua mạng của mày
- Chương 95: Đơn giản là muốn tự tìm chết
- Chương 96: Để con thực tập làm chủ tịch trước
- Chương 97: Đại ca đến từ Miên Thành
- Chương 98: Khuyên anh nên từ bỏ ý định
- Chương 99: Khát quá!
- Chương 100: Người chống lưng hùng mạnh
- Chương 101: Nhanh gọn nhẹ!
- Chương 102: Bí mật hộ khẩu của Trần Minh Triết
- Chương 103: Chỉ muốn là một Bạch Dũng Quang nghiêm túc của ngành rượu
- Chương 104: Hai bố con ngang ngược nhà họ Bạch
- Chương 105: Lần thứ ba
- Chương 106: Mẹ nhất định sẽ khiến Trần Minh Triết phải chết!
- Chương 107: Quyết định rút vốn
- Chương 108: Mặt mũi của tôi bị cậu làm mất hết rồi
- Chương 109: Xin lỗi, cậu bị đuổi việc rồi!
- Chương 110: Tối nay, đừng ai mong được sống thoải mái!
- Chương 111: Mẹ trả sổ hộ khẩu lại cho con
- Chương 112: Con người sống chẳng dễ dàng!
- Chương 113: Chị, chị đừng có động lòng thật đấy!
- Chương 114: Chúc mừng sinh nhật Diệp Chi
- Chương 115: Chúng tôi sống rất hạnh phúc
- Chương 116: Thà ngồi cười trên chiếc xe điện cũ rích
- Chương 117: Nụ hôn nóng bỏng
- Chương 118: Người phụ nữ hạnh phúc nhất
- Chương 119: Minh Triết, em yêu anh!
- Chương 120: Một mặt ấm áp của Chu Minh Phượng
- Chương 121: Mẹ, đây là chìa khóa nhà
- Chương 122: Minh Triết, chúng ta sinh một đứa con đi
- Chương 123: Rốt cuộc anh có quá khứ như thế nào
- Chương 124: Bác gái, bác không nằm mơ giữa ban ngày đấy chứ
- Chương 125: Trần Minh Triết, cậu mau cút tới đây cho tôi
- Chương 126: Cứ tha hồ Mà diễn
- Chương 127: Trần Minh Triết, anh hại chết chúng tôi rồi
- Chương 128: Quỳ xuống gọi anh đi!
- Chương 129: Chiếc ghế này giá chín nghìn tám trăm tệ
- Chương 130: Chuẩn bị ra tay!
- Chương 131: Sửa giấy tờ nhà đất thành tên mẹ
- Chương 132: Mẹ, mẹ nhất định phải giữ lời
- Chương 133: Chờ đến tối, em sẽ xử anh một trận!
- Chương 134: Sự sụp đổ của Tập đoàn Thiên Bách bắt đầu
- Chương 135: Bạch Dũng Thắng bị bắt cóc rồi sao?
- Chương 136: Dũng Quang, giờ trông cậy cả vào con đấy!
- Chương 137: Bạch Kim Liên điên rồ
- Chương 138: Thật sự không còn chút hi vọng nào sao?
- Chương 139: Sính lễ trên trời của nhà họ Tiết ở Du thành đã đến
- Chương 140: Có hy vọng rồi?
- Chương 141: Tin tốt thực sự!
- Chương 142: Anh chàng bảo vệ nhỏ cũng có tình yêu
- Chương 143: Anh nhất định muốn chơi trò này?
- Chương 144: Sợ tè ra quần
- Chương 145: Nỗi lo của Chu Minh Phượng
- Chương 146: Được, con sẽ nói thật cho mẹ biết!
- Chương 147: Giao thẻ ngân hàng ra đây!
- Chương 148: Ai có được người mẹ như này thì đều sẽ phát điên
- Chương 149: Quyết định trong cuộc họp của tập đoàn Thiên Bách
- Chương 150: Bạch Kim Liên mạnh miệng
- Chương 151: Bạch Dũng Thắng đáng thương
- Chương 152: Trần Minh Triết là một tên lừa gạt!
- Chương 153: Làm một đứa con ngoan biết vâng lời
- Chương 154: Sự việc ngày càng thú vị
- Chương 155: Cô chính là thứ hồ Ly tinh quyến rũ Đào Đào nhà tôi!
- Chương 156: Ông chính là giám đốc ngân hàng?
- Chương 157: Các người đều phải xin lỗi Diệp Chi!
- Chương 158: Đắm chìm trong ảo tưởng
- Chương 159: Mẹ, đừng gây rắc rối nữa! Đây là số tiền còn lại!
- Chương 160: Cuối cùng vẫn mềm lòng
- Chương 161: Làm đúng như giao hẹn thì tha cho họ một con đường sống
- Chương 162: Là do các người không làm theo quy tắc trước đấy nhé!
- Chương 163: Đây là cơ hội cuối cùng của ông, mong ông hãy trân trọng!
- Chương 164: Hạt giống của sự thù hận
- Chương 165: Tôi sẽ mua hết cổ phần của mọi người!
- Chương 166: Vui vẻ, hào hứng chẳng được bao lâu
- Chương 167: Kịch bản thay đổi quá nhanh
- Chương 168: Cạnh tranh không lành mạnh bắt đầu
- Chương 169: Muốn trở mình đâu có dễ vậy!
- Chương 170: Đi xem xe gặp phải cô em vợ
- Chương 171: Phá đám
- Chương 172: Âm mưu độc ác
- Chương 173: Trần Minh Triết, mày không cứu được người phụ nữ của mày đâu
- Chương 174: Bây giờ, mày đã chịu nói chưa!
- Chương 175: Đừng xảy ra chuyện gì!
- Chương 176: Chiếc xe Hummer điên cuồng
- Chương 177: Mày rất may mắn đấy, đích thân tao ban chết cho mày!
- Chương 178: Vận mệnh của bố con nhà họ Lý
- Chương 179: Đại nạn không chết?
- Chương 180: Cô nghe thấy hết cuộc điện thoại của anh rồi?
- Chương 181: Diệp Chi, lên xe đi!
- Chương 182: Khuynh thành khuynh quốc
- Chương 183: Tân Thành, tôi đến đây
- Chương 184: Thế là chúng ta mua công ty Rượu Bá Vương rồi à?
- Chương 185: Mẹ vợ gọi gấp
- Chương 186: Không có năng lực giải quyết thì đừng có làm ra vẻ!
- Chương 187: Mày có biết mình đã gây rắc rối rồi không?
- Chương 188: Mau tránh ra, cậu cản đường rồi
- Chương 189: Không phải cậu Trần thì ra vẻ gì chứ?
- Chương 190: Lật mặt nhanh hơn lật bàn tay
- Chương 191: Mẹ vợ dạy ông cách làm người
- Chương 192: Con tuyệt đối sẽ không cho ông ta cơ hội nữa!
- Chương 193: Ai cho anh lái chiếc xe này?
- Chương 194: Thu nhập bất chính?
- Chương 195: Ngày hôm nay, Bạch Kim Liên tôi sẽ đổi đời
- Chương 196: Long Đào, cuối cùng anh cũng đến rồi
- Chương 197: Vả mặt quá nhanh!
- Chương 198: Vợ chưa cưới của tôi tên là Bạch Diệp Chi
- Chương 199: Hôm nay tôi nhất định phải đưa cô ấy đi!
- Chương 200: Người phụ nữ điên này, cô câm mồm cho tôi!
- Chương 201: Nói sai, thưởng mày một cái bạt tai
- Chương 202: Xin lỗi nhé, tay giơ lâu nên tê quá
- Chương 203: Vậy các người bắt đầu xin lỗi đi!
- Chương 204: Tôi là người mà anh không dây vào được
- Chương 205: Cậu chủ bí ẩn đứng đằng sau khống chế tất cả
- Chương 206: Tao nhất định sẽ báo mối thù này!
- Chương 207: Nhất định phải tra hỏi Trần Minh Triết cho ra nhẽ
- Chương 208: Bọn bắt cóc ngu ngốc
- Chương 209: Hai mẹ con Bạch Liên Sơn điên cuồng
- Chương 210: Vương Tú Vân lạnh lòng
- Chương 211: Phán quyết tử hình, tự mình thi hành!
- Chương 212: Không giết vì bà là bà nội của Diệp Chi
- Chương 213: Trần Minh Triết vốn dĩ là một kẻ vô dụng
- Chương 214: Đường sống duy nhất mà ông có thể lựa chọn
- Chương 215: Dám làm con trai của Tiết Bổn Liệt này bị thương, đáng chết!
- Chương 216: Một cuộc điện thoại
- Chương 217: Mau đi xin lỗi cậu Trần đi
- Chương 218: Thanh kiếm sắc bén nhắm sau lưng
- Chương 219: Nghe nói ông muốn gặp tôi?
- Chương 220: Mày muốn chết à?
- Chương 221: Thời cơ chưa tới!
- Chương 222: Tâm trạng có chút nặng nề
- Chương 223: Đến mẹ mình mà cũng lừa gạt
- Chương 224: Danh sách không có tên bà, mau rời khỏi đây!
- Chương 225: Có phải cậu cố ý không?
- Chương 226: Nở mày nở mặt
- Chương 227: Tao không cam lòng!
- Chương 228: Không cam tâm
- Chương 229: Nguy hiểm ẩn nấp trong bóng tối
- Chương 230: Rốt cuộc là ai đã cứu Bạch Dũng Thắng?
- Chương 231: Chỉ là một thằng ở rể mà thôi, kiêu ngạo cái gì chứ!
- Chương 232: Muốn đấu với tôi hả, vẫn còn non và xanh lắm!
- Chương 233: Cái giá của việc khoe khoang
- Chương 234: Chu Kiện không biết sống chết
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257: Ăn Cơm ở khách sạn của nhà tôi mà không biết phép tắc ở đây sao?
- Chương 258: Ồn ào
- Chương 259: Lo lắng
- Chương 260: Giết nó cho tao
- Chương 261: Được lắm, vậy anh nổ súng đi
- Chương 262: Mong cậu Trần hãy tha mạng cho con tôi
- Chương 263: Còn làm chuyện ngu xuẩn
- Chương 264: Bị theo dõi
- Chương 265: Số phận bị sắp đặt
- Chương 266: Trần Minh Triết lại hẹn hò với mỹ nữ
- Chương 267: Hiểu lầm
- Chương 268: Chạm đến giới hạn của tôi
- Chương 269: Tôi là vợ chưa cưới của Trần Minh Triết
- Chương 270: Tôi không đồng ý !
- Chương 271: Một con đường chết!
- Chương 272: Đừng ép tôi giết anh!
- Chương 273: Bỏ cái tay bẩn thỉu của anh ra
- Chương 274: Cái đồ Không có mặt
- Chương 275: Để tôi cho anh được gãy nhiều cái xương
- Chương 276: Cái đồ Không có mắt
- Chương 277: Ba năm đã đến lúc anh báo đáp tôi rồi
- Chương 278: Thiếu
- Chương 279: Thiếu
- Chương 280: Thiếu
- Chương 281: Thiếu
- Chương 282: Thiếu
- Chương 283: Thiếu
- Chương 284: Thiếu
- Chương 285: Thiếu
- Chương 286: Thiếu
- Chương 287: Cảnh cáo
- Chương 288: Vùng cấm
- Chương 289: A ngưu a đóa
- Chương 290: Chẳng xem ai ra gì
- Chương 291: Gây xích mích
- Chương 292: Thiếu
- Chương 293: Thiếu
- Chương 294: Thiếu
- Chương 295: Tình cảm dịu dàng
- Chương 296: Em không nên đến Tân Thành
- Chương 297: Cưỡng ép mang đi
- Chương 298: Vấp phải trắc trở
- Chương 299: Tao phải báo thù
- Chương 300: Thiếu
- Chương 301: Thiếu
- Chương 302: Không làm phiền
- Chương 303: Rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt
- Chương 304: Một đóa hoa tàn tạ trôi giạt lênh đênh
- Chương 305: Anh có thể ôm em một chút không? Em lạnh quá!
- Chương 306: Gọi điện bảo Lục Uy đến nhặt xác cho con trai ông ta đi!
- Chương 307: Không khí yên tĩnh một cách kỳ lạ
- Chương 308: ném ra ngoài như chó chết
- Chương 309: Kẻ nào dám tiến lên đều phải chết
- Chương 310: còn lâu mới đủ
- Chương 311: Minh Huệ có người muốn giết tôi
- Chương 312: Chấn động mạnh
- Chương 313: Người đại diện cao cấp
- Chương 314: Thiếu
- Chương 315: Mẹ đành có lỗi với con vậy!
- Chương 316: Thiếu
- Chương 317: Anh giết được tôi, nhưng tôi biết anh không dám!
Em Là Thế Giới Của Anh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.