Nước miếng của Diệu Diệu dính đầy trên mặt Ninh Thu Thu, cô kéo tai nó lắc hai cái, " Trên mặt tao có phấn, không sợ bị ngộ độc chết hả? Con chó ngốc này! "
Diệu Diệu được bà chủ coi trọng nên rất vui mừng, đầu của nó bị Ninh Thu Thu giữ chặt không thể cử động, cái đuôi của nó vẫy đuôi liên tục, cái miệng " Ư Ư" kêu lên làm nũng với Ninh Thu Thu.
Triển Thanh Việt rút một tờ giấy cho Ninh Thu Thu lau nước miếng trên mặt, Ninh Thu Thu nhận lấy và nói: “ Em đi rửa mặt thay quần áo. ”
" Đi đi ", Triển Thanh Việt nói.
Diệu Diệu thấy Ninh Thu Thu đi liền lẽo đẽo theo sau, vừa chạy theo vừa cọ vào chân cô tỏ vẻ thân thiết, cho đến khi nghe thấy tiếng Triển Thanh Việt gọi nó: “ Diệu Diệu, lại đây. "
Diệu Diệu lập tức dừng lại, do dự một lúc giữa bà chủ và ông chủ, cuối cùng vẫn cúi đầu trước thế lực tà ác, ngoan ngoãn trở lại bên chân " cha " của mình.
Triển Thanh Việt ngồi xuống ghế sofa, bây giờ anh không thể đứng quá lâu, bởi vì chân đã lâu không hoạt động, cộng thêm chịu đựng sức nặng của cơ thể, các khớp xương tay, mắt cá chân và cả mu bàn chân đều đau.
Diệu Diệu không dám cọ vào chân anh như Ninh Thu Thu, nó chỉ giám ngồi xuống trước mặt anh, không ngoan nhìn qua anh, hận không thể dán mấy chữ “ con sẽ nghe lời " lên mặt.
Triển Thanh Việt không để ý đến nó mà nói với quản gia: " Đi lấy một túi thịt bò nhập khẩu mà nó thích ăn đến đây. "
Diệu Diệu rất nhạy cảm với một số từ, chẳng hạn như bệnh viện thú cưng khiến nó mất Đản Đản, cho nó ra ngoài đi dạo, còn có những miếng thịt bò nhập khẩu làm cho nước bọt của nó tiết ra mạnh mẽ nữa.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Người quản gia đồng ý rồi đi lấy một túi thịt bò đến đây, khi nhìn thấy thịt bò trong tay quản gia, ánh mắt của Diệu Diệu đã dính vào đó rồi, đặc biệt là lúc Triển Thanh Việt cầm lấy cộng với âm thanh tuyệt vời khi xé cái túi ra, toàn bộ thần kinh của nó đều hưng phấn, cái đuôi nhỏ còn vẫy nhanh hơn so với lúc nãy ở cùng Ninh Thu Thu, hận không thể mở miệng gọi một tiếng cha.
Ninh Thu Thu đi vào phòng để tẩy trang, rửa mặt, bôi mỹ phẩm dưỡng da một lần nữa và đổi quần áo mặc ở nhà, lúc xuống lầu thì nhìn thấy Triển Thanh Việt cũng đang nghe điện thoại, Diệu Diệu tủi thân ngồi bên cạnh chân anh.
Trên miệng của Diệu Diệu có mấy miếng thịt bò, bởi vì thèm nên nước miếng chảy ra, tích tụ thành một bãi nước nhỏ trên mặt đất, nhưng lại không thể ăn mà giữ nguyên tư thế bất động, bằng không thì thịt bò sẽ rơi mất.
"... "
Có thể huấn luyện một con husky thành ra như vậy, Triển Thanh Việt đúng là kỳ nhân. Không đi làm người huấn luyện chó quả là lãng phí tài năng.
Website TruyenLau.com
Triển Thanh Việt này dường như có chút thần kỳ.
Lúc anh chơi game có thể đánh cho người khác ngả mũ cúi đầu bái phục, ngay cả Thiên Hạ Đệ Nhất Chùy cũng gọi anh là cha.
Trên phương diện kinh doanh, anh có thể hồi sinh lại nhà họ Ninh từ cõi chết, Triển Thanh Viễn bỏ nhà trốn đi, bỏ mặc công ty, anh cũng có thể giải quyết ổn thỏa, không để cho người khác nhân cơ hội này đến để hút một ngụm máy nào, ngay cả thị trường chứng khoán cũng không gặp biến đổi, nghe đâu là tạm thời phong bế tin tức, ngoại trừ người trong Trác Sâm biết thì không một ai biết nó đã đổi chủ.
Ngoài ra còn có khía cạnh châm chọc người khác, Ninh Thu Thu cảm thấy rằng kỹ năng nói chuyện của vị này rất điêu luyện, lúc tức giận máng chửi người khác cũng không nói lời th* t*c, nói những người chậm phát triển trí tuệ cũng dùng những từ ngữ văn minh: Vốn dĩ sinh ra đã kém cỏi. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khụ khụ
Loại người này, khó trách tác giả để cho anh ngủ hẳn một cuốn sách, nếu mà tỉnh lại giữa chừng thì làm gì còn nam chính nữa.
Cô vừa đi xuống cầu thang, Triển Thanh Việt cũng đúng lúc cúp điện thoại di động, Ninh Thu Thu nhìn bộ dạng đáng thương của Diệu Diệu liền nói: " Tại sao anh lại bắt nạt Diệu Diệu! "
" Tôi đang rèn luyện ý chí của nó. "
"... Con chó cần gì có ý chí? "
Ninh Thu Thu bội phục, làm chó trong nhà anh cũng không dễ dàng gì, đặc biệt là một người không chịu quản husky.
Triển Thanh Việt bình tĩnh lấy một quả quýt từ bàn trà trước mặt và bóc nó ra rồi nói: " Tất nhiên là cần thiết, bài học hôm nay có tên là: Từ chối sự cám dỗ. “
Ninh Thu Thu: "????? "
Đây không phải là... có độc đi.
" Nó ăn vụng à? "
Tuy Diệu Diệu ham chơi ham ăn nhưng nó chưa bao giờ ăn vụng, dù sao cô cũng chưa thấy ai nhắc đến.
" Ừ. "
Triển Thanh Việt nghiêm túc gật đầu: " Nó ăn vụng đào của tôi. "
"... "
Vô nghĩa, bây giờ làm gì có đào, Ninh Thu Thu có thể nhìn ra anh Triển bởi vì khó chịu nên mới chút giận lên người Diệu Diệu, lúc thấy Ninh Thu Thu đi đến, lập tức liền trở nên tủi thân, trong cổ họng phát ra mấy tiếng “ Ư ử " rất nhỏ.
Ninh Thu Thu vỗ đầu chú chó của mình và nói: " Ăn đi, Diệu Diệu. "
Vì hành động của mình, hai miếng thịt bò trên mũi nó rơi xuống đất, Diệu Diêu đã nhận lệnh của bà chủ, nó rất muốn ăn, nhưng lại không dám.
Nó biết rõ ai là người lớn nhất trong căn phòng này.
" Ơ, con chó này. "
Ninh Thu Thu bị bộ dạng tủi thân của nó làm cho mềm lòng, cô đẩy nhẹ Triển Thanh Việt và nói: “ Không được trêu nó nữa! "
Một người yêu chó tỏ ra vô cùng đau lòng.
Vợ đã lên tiếng, Triển Thanh Việt mới phát từ bi, anh nói với Diệu Diệu, " Ăn đi. "
Diệu Diệu nhận lệnh, nó vui vẻ cúi đầu xuống ăn mấy miếng thịt bò, lúc ăn xong còn phe phẩy cái đuôi nhìn lên bàn trà... trong túi vẫn còn thịt bò, nó lại nịnh bợ nhìn Triển Thanh Việt như muốn ăn nữa.
Ninh Thu Thu: "... "
Tại sao vì một chút đồ ăn mà mày lại không có tiết tháo như vậy chứ!
Triển Thanh Việt phớt lờ nó, anh từ từ bóc vỏ quýt, đưa cho Ninh Thu Thu và hỏi cô: “ Có còn công việc gì nữa không? "
" Vẫn còn một vài quảng cáo... nhưng nó rất nhẹ nhàng, cũng coi như là không có việc gì nữa “
Ninh Thu Thu ăn một miếng quýt mà Triển Thanh Việt đưa, “ Ừm, quả quýt này rất ngọt. "
Diệu Diệu thấy bà chủ ăn, nó khó khăn rời ánh mắt khỏi túi thịt bò, phe phẩy cái đuôi như muốn quýt trong tay cô.
Nhìn cũng có vẻ ngon.
Ninh Thu Thu đút cho nó ăn một miếng.
Triển Thanh Việt: "... "
Người không bằng chó mà.
- Chương 1: Xuyên qua sách
- Chương 2: Lui cái hôn
- Chương 3: Thuyết cái phục
- Chương 4: Vẽ cái bùa
- Chương 5: Nắm cái tay
- Chương 6: Kết cái hôn
- Chương 7: Tẩu vóc dáng
- Chương 8: Lau cái thân
- Chương 9: Uống nước bùa
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16-1
- Chương 16-2
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25-1
- Chương 25-2
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 39-2
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 47-2
- Chương 47-3
- Chương 47-4
- Chương 48
- Chương 48-2
- Chương 48-3
- Chương 49
- Chương 49-2
- Chương 49-3
- Chương 49-4
- Chương 49-5
- Chương 49-6
- Chương 50
- Chương 50-2
- Chương 51
- Chương 51-2
- Chương 52
- Chương 52-2
- Chương 53
- Chương 53-2
- Chương 53-3
- Chương 54
- Chương 54-2
- Chương 54-3
- Chương 55
- Chương 55-2
- Chương 55-3
- Chương 56
- Chương 56-2
- Chương 56-3
- Chương 57
- Chương 57-2
- Chương 58
- Chương 58-2
- Chương 58-3
- Chương 59
- Chương 59-2
- Chương 59-3
- Chương 60
- Chương 60-2
- Chương 60-3
- Chương 61
- Chương 61-2
- Chương 61-3
- Chương 62
- Chương 62-2
- Chương 62-3
- Chương 63
- Chương 63-2
- Chương 63-3
- Chương 64
- Chương 64-2
- Chương 64-3
- Chương 64-4
- Chương 65
- Chương 65-2
- Chương 65-3
- Chương 65-4
- Chương 66
- Chương 66-2
- Chương 66-3
- Chương 67
- Chương 67-2
- Chương 67-3
- Chương 68
- Chương 68-2
- Chương 68-3
- Chương 68-4
- Chương 69
- Chương 69-2
- Chương 69-3
- Chương 70
- Chương 70-2
- Chương 70-3
- Chương 71
- Chương 71-2
- Chương 71-3
- Chương 72
- Chương 72-2
- Chương 72-3
- Chương 73
- Chương 73-2
- Chương 73-3
- Chương 74
- Chương 74-2
- Chương 74-3
- Chương 75
- Chương 75-2
- Chương 75-3
- Chương 76
- Chương 76-2
- Chương 76-3
- Chương 77
- Chương 77-2
- Chương 77-3
- Chương 78
- Chương 78-2
- Chương 78-3
- Chương 79
- Chương 79-2
- Chương 79-3
- Chương 80
- Chương 80-2
- Chương 80-3
- Chương 81
- Chương 81-2
- Chương 81-3
- Chương 82
- Chương 82-2
- Chương 82-3
- Chương 83
- Chương 83-2
- Chương 83-3
- Chương 84
- Chương 84-2
- Chương 84-3
- Chương 84-4
- Chương 84-5
- Chương 85
- Chương 85-2
- Chương 85-3
- Chương 86
- Chương 86-2
- Chương 86-3
- Chương 87
- Chương 87-2
- Chương 87-3
- Chương 88
- Chương 88-2
- Chương 88-3
- Chương 89
- Chương 89-2
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
Gả Cho Anh Trai Người Thực Vật Của Nam Chính
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.