Thọ yến của Minh Hoài đế rốt cuộc cũng kết thúc
Trầm Thanh Lê theo sau Lục Hoài Khởi, chuẩn bị lên xe ngựa rời đi thì Thái tử Mộ Vân Hành xuất hiện
Mộ Vân Hành không chút kiêng dè người khác, thân thiết nói “A Lê, chúng ta tìm chỗ nói chuyện đi’ ánh mắt của hắn sáng quắc, nhìn nàng chằm chằm, hận không thể đem bất kỳ biến hóa nào của nàng thu vào mắt
Trầm Thanh Lê liếc nhìn Mộ Vân Hành một cái, sau đó quay đầu nói với Lục Hoài Khởi “Đô đốc gia, phiền ngài chờ ta một chút”
Lục Hoài Khởi nhíu mày nhưng không ngăn cản nàng
Hai người liền dời bước đến dưới một gốc cổ thụ, vì đêm nay là thọ yến của Minh Hoài đế nên trên cây treo rất nhiều đen cung đình, ánh nến chiếu sáng rực rỡ như ban ngày.
Nhiễm Mặc và đám người hầu của Mộ Vân Hành đứng cách đó không xa
“Thái tử điện hạ, ngài có gì muốn nói với nô tỳ?” thanh âm của Trầm Thanh Lê không chút tình cảm
Nàng đối với hắn lạnh lùng như người xa lạ khiến Mộ Vân Hành ảo não, cắn cắn môi ,áy náy nói “A Lê, một năm nay…ngươi có khỏe không? thật xin lỗi, là ta hại ngươi”
Trầm Thanh Lê ngẩng đầu nhìn đèn cung đình treo trên cây, hai mắt thâm thúy như hai vũng nước xoáy, thản nhiên đáp ‘không ổn, ta không ổn chút nào cả”
Mộ Vân Hành cảm giác tim như bị người dùng kim đâm, hơi đau đớn ‘A Lê, nói cho ta biết, ngươi rõ ràng đã nhập liệm hạ táng làm thế nào trở về được? một năm nay ngươi đã trải qua chuyện gì?”
Trầm Thanh Lê im lặng không trả lời hắn
Mộ Vân Hành nhịn không được tiến lên, hốc mắt ửng đỏ “A Lê, ta biết là ta hại ngươi, trong lòng ngươi có hận ta, ta cũng sẽ không trách ngươi.
Chuyện xảy ra trước kia, nếu ngươi không muốn nói với ta, ta sẽ không truy vấn.
Có điều…ngươi không cần chà đạp bản thân, mau rời khỏi Lục Hoài Khởi đi.
Hắn là kẻ nguy hiểm, nam nhân như vậy ngươi không thể khống chế, ngươi ở bên cạnh hắn rất nguy hiểm” kích động nắm lấy tay nàng
Trầm Thanh Lê theo bản năng hất tay hắn ra, Mộ Vân Hành tiến lên một bước, nàng liền lui lại vài bước, hai mắt tức giận trừng hắn “Lục Hoài khởi nguy hiểm vậy Thái tử điện hạ thì sao? Thái tử điện hạ, ngươi biết rõ ta từ nhỏ đến lớn sống trong hoàn cảnh thế nào nhưng ngươi lại nói với Hoàng hậu rằng ngươi muốn cưới ta, như vậy có khác nào đặt ta lên lửa nướng? không sai, Lục Hoài Khởi đúng là nam nhân nguy hiểm nhưng ít nhất hắn có thể bảo trụ tính mạng của ta, còn Thái tử điện hạ thì thế nào? khi ta bị vây trong biển lửa, da thịt bị thiêu đốt đau đớn thì Thái tử điện hạ ngài ở nơi nào? lúc ta nhập liệm hạ táng thì ngài ở đâu?còn có đêm nay, ta suýt chút nữa bị mẫu hậu ngài phái người đẩy xuống hồ thì ngài lại ở nơi nào? Thái tử điện hạ ngài ngay cả năng lực bảo hộ ta cũng không có, thỉnh ngài đừng có can thiệp vào cuộc sống của ta”
Mộ Vân Hành nói muốn cưới nàng làm thái tử phi nhưng đêm nay, nàng bị đám người Trầm hoàng hậu chèn ép thì hắn chưa từng lên tiếng giúp nàng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hắn còn không bằng Lục Hoài Khởi
Trầm Thanh Lê chất vất ngày càng mãnh liệt, Mộ Vân Hành bị nàng hỏi mà á khẩu, nhất thời nóng vội không biết nên nói cái gì
“Thái tử điện hạ, ta ở đây có thể thề, từ nhỏ đến lớn ta chưa từng có tình yêu nam nữ với ngươi, mời ngươi về sau hãy cùng hôn thê của mình trăm năm hảo hợp, đừng lại gây tai họa cho ta”
Lời nên nói, đã nói.
Trầm Thanh Lê vung tay áo muốn rời đi, Mộ Vân Hành lại sốt ruột đuổi theo nàng, nắm lấy tay áo của nàng.Trầm Thanh Lê dừng bước, quay đầu nhìn hắn, Mộ Vân Hành vội vàng lấy từ trong tay áo ra một ngọc bài, nhét vào tay nàng “A Lê, thật xin lỗi, ta trước kia không bảo vệ được ngươi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ngọc bài này là tín vật của ta, sau này nếu ngươi gặp chuyện gì, cứ cho người cầm cái này đến tìm ta”
Trầm Thanh Lê rũ mi nhìn thoáng qua ngọc bài, trong đầu lóe lê hình ảnh nhũ mẫu bị người ta lăng nhục, hai mắt tối lại, ném trả ngọc bài cho hắn “sau này chúng ta có gặp lại, ngươi hãy xem ta như người xa lạ đã là sự giúp đỡ tốt nhất với ta” nếu đã định nàng và Trầm hoàng hậu bọn họ phải cá chết lưới rách thì nàng cũng không mong nhận được sự trợ giúp của Mộ Vân Hành
Trầm Thanh Lê phất tay áo rời đi
Mộ Vân Hành cầm ngọc bài trong tay, mày nhíu lại.
Gió đêm thổi qua khiến đèn cung đình trên cây lay động, ánh sáng vàng cam chiếu trên người hắn, làm cho thân ảnh của hắn trở nên cô tịch thê lương
“Thái tử điện hạ, Hoàng hậu nương nương cho người truyền triệu ngài” một phụ tá chạy đến, cung kính bẩm báo với Mộ Vân Hành
Trầm Thanh Lê trở lại xe ngựa, vừa lúc Lục Hoài Khởi đang rót nước nóng vào bình, tự pha trà cho mình.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nước sôi thấm vào lá trà, nháy mắt trong không khí đã tràn ngập mùi thơm nhàn nhạt của trà
Trầm Thanh Lê nhìn mười ngón tay thon dài như bạch ngọc của Lục Hoài Khởi đặt trên chén sứ thanh hoa, xao động vài cái, một chén trà nóng hổi được đưa đến trước mặt nàng.
Nàng nhận lấy, nhấp một ngụm, biết đây là trà Nga Mi Quân Sơn.
Nàng trước kia rất thích uống trà
Vốn cho rằng Lục Hoài Khởi sẽ nhân lúc này mà hỏi nàng vài vấn đề, tỷ như khi hạ táng thì nàng chưa chết, vậy ai đã cứu nàng ra khỏi quan tài? Một năm nay nàng đã trải qua những chuyện gì…thế nhưng hắn lại không hề hỏi nàng bất kỳ điều gì.
Cho đến khi xe ngựa sắp tới phủ Đô đốc, Trầm Thanh Lê cuối cùng thiếu kiên nhẫn trước, buông chén trà trong tay, ngước mắt hỏi hắn “ngươi không hỏi ta chuyện gì sao?” nàng là người mang ơn sẽ bao,đêm nay hắn đã giúp nàng như vậy, nếu hắn hỏi, nàng có thể nói cho hắn biết vài chuyện
Lục Hoài Khởi tươi cười, khuôn mặt tuấn mỹ vô trù còn đẹp hơn đóa hoa trên chén sứ men xanh “không vội, có những việc về sau chúng ta ở chung lâu, Bản Giám sẽ biết”
Ánh mắt cũng không bỏ qua khuôn mặt của nàng, mấy ngày trước hắn còn cảm thấy nàng xấu đến mức làm môn thần cho hắn cũng không xứng nhưng hiện tại lại cảm thấy tướng mạo của nàng cũng không đến mức khó chấp nhận như vậy
Hắm mỉm cười nói tiếp “vừa rồi, ta đột nhiên nhớ ra muốn nói với ngươi cái gì.
Trầm Thanh Lê, thực ra việc ngươi tự tiến cử hầu hạ chăn gối, làm thiếp cho Bản Giám là hành động vô cùng thông minh.
Tối nay là ta sơ sót, mới để ngươi suýt chút nữa bị hoàng hậu hại chết, có điều nếu sau này ngươi chịu, ngươi chỉ cần ôm bắp đùi Bản Giám, Bản Giám sẽ giúp ngươi báo thù”
Trầm Thanh Lê ngước mắt, chống lại ánh mắt của hắn
Sâu thẳm tối nghĩa.
Nàng nhìn không thấu cũng không muốn phí tâm tư để tìm hiểu
“Đa tạ Đô đốc gia khẳng khái giúp đỡ” Trầm Thanh Lê nhàn nhạt cười, vẫn là ý cười không lên tới mắt “nhưng có một số việc tự mình làm mới có cảm giác thống khoái” cho dù tối nay ở trong cung, Lục Hoài Khởi thực sự đã rất chiếu cố nàng thì nàng cũng không vì mấy câu nói của hắn mà bị mê hoặc
Một mảnh hảo tâm lại bị nàng không chu1tsuy nghĩ mà từ chối, khóe miệng Lục Hoài Khởi nhếch lên giễu cợt, cầm chén trà uống một hơi cạn sạch.
Tiểu cô nương này đúng là quái thai chuyên phá hỏng không khí nói chuyện ah
Trầm Thanh Kiểu sau khi trở về liền thẳng tiến tới Vân Tịch viện của nàng
Không lâu sau, Trần ma ma cho những người hầu trong phòng lui xuống hết, tự mình bẩm báo cho An quốc công phu nhân Ninh Nhược Nhan chuyện tình của Trầm Thanh Kiểu “hồi phu nhân, lão nô đã phái người điều tra qua.
Đại tiểu thư vừa trở về viện của nàng liền trút giận lên người các ma ma nha hoàn hầu hạ trong viện, hiện tất cả hạ nhân trong viện của nàng đều bị phạt quỳ ngay trước cửa” ngữ điệu có chút sung sướng khi người gặp họa
Đêm nay Ninh Nhược Nhan lấy cớ thân thể không khỏe nên không tiến cung, tuy nhiên trong cung xảy ra chuyện gì đều rất nhanh mà truyền đến chỗ nàng
Ninh Nhược Nhan cúi đầu sơn móng tay, nghe Trần ma ma bẩm báo, mày liễu cau lại, chép miệng tiếc rẻ “đêm nay có tuồng hay như vậy mà ta lại bỏ qua, thật đáng tiếc”
Trần ma ma vừa cười vừa nói nhỏ bên tai nàng “phu nhân, còn nhiều thời gian.
Vị trong cung kia hơn mười năm trước đã tạo đại nghiệt như vậy, hiện tại lão thiên gia đang báo ứng lên nàng, sau này sẽ còn tuồng hay phấn khích hơn hôm nay chờ ngài xem”
Ninh Nhược Nhan từ chối cho ý kiến, bỏ dở việc sơn móng tay, đứng dậy cười quỷ dị nói “đến Vân Tịch viện một chuyến, người làm nương như ta không thể không lộ diện ah”
Trần ma ma nhịn không được nói ra nghi hoặc trong lòng “phu nhân, Hoàng thượng đã tứ hôn cho Thái tử điện hạ và Đại tiểu thư, hai người bọn họ không thể thành thân sao?”
Ninh Nhược Nhan nhếch môi, nụ cười quỷ dị biến thành âm trầm “người đáng bị trời phạt sẽ không có phúc khí đến được ngày đó”.
- Chương 1: Tự Tiến Cử Hầu Hạ
- Chương 2: Một Bạt Tai
- Chương 3: “thiện Lương” Tỷ Tỷ
- Chương 4: Trả Hết Cho Ngươi
- Chương 5
- Chương 6: Giao Dịch
- Chương 7: Chuyện Cũ – Bí Mật Mới
- Chương 8: Sở Thích Kỳ Lạ Của Minh Hoài Đế
- Chương 9
- Chương 10: Khuyết Nhất Môn
- Chương 11: Bảo Hộ Thê
- Chương 12: Cao Thấp
- Chương 13: Khó Thở Hổn Hển
- Chương 14: A Lê Là Người Của Bản Giám
- Chương 15: Chân Tướng Rốt Cuộc Là Cái Gì
- Chương 16: Tây Hán Đô Đốc Lưu Trực
- Chương 17: Gió Nổi Lên
- Chương 18: Chỉ Tiếc Rèn Sắt Không Thành Thép
- Chương 19: Hắn Đến
- Chương 20: Cuồng Ma Bảo Vệ Thê
- Chương 21: Có Chút Động Tâm
- Chương 22: Ba Điều Kiện Của Lục Đô Đốc
- Chương 23: Xấu Hổ
- Chương 24: Tiên Nữ Và Xấu Nữ
- Chương 25: Hãm Hại
- Chương 26: Giết
- Chương 27: Một Bí Mật
- Chương 28: Bản Giám Độc Chiếm Rất Mạnh
- Chương 29: Vận Mệnh Trừng Phạt Ai
- Chương 30: Bình Dấm Chua
- Chương 31: Chẳng Biết Xấu Hổ
- Chương 32
- Chương 33: Gió Thổi Mưa Giông Trước Cơn Bão
- Chương 34: Ngày Vạch Trần Chân Tướng Sắp Tới
- Chương 35: Ám Sát
- Chương 36: Lưỡng Trọng Thiên
- Chương 37: Khoản Nợ Mười Lăm Năm Trước
- Chương 38: Chân Tướng Phơi Bày
- Chương 39: Biếm Chức
- Chương 40: Nàng Lại Trở Lại
- Chương 41: Chút Tình Cảm Từ Từ Nảy Sinh
- Chương 42: Trâu Già Và Cỏ Non
- Chương 43: Đứng Trước Tình Yêu Ai Mới Là Kẻ Ngốc
- Chương 44: Chơi Đùa
- Chương 45: Từng Bước Bức Chặt
- Chương 46: Mãn Chân
- Chương 47: Đấu Trí
- Chương 48: Cốt Nhục Tình Thâm
- Chương 49: Thật Giả Nữ Nhi
- Chương 50: Xưa Thích Và Nay Yêu
- Chương 51: Muốn Thăng Nàng Làm Thê Tử
- Chương 52: Có Ý Đồ Với Nàng
- Chương 53: Vô Tình Nói Ra Chân Tướng
- Chương 54: Huyết Mạch
- Chương 55: Mỗi Người Một Bí Mật
- Chương 56: Không Bỏ Xuống Được
- Chương 57: Vạn Sự Lấy Nàng Làm Trọng
- Chương 58: Luân Hãm
- Chương 59: Vốn Không Phải Tình Huynh Muội
- Chương 60: Muốn Phụ Trách Nàng Cả Đời
- Chương 61: Thái Tử Không Quá Giống Ta
- Chương 62: Dấu Vết Để Lại
- Chương 63: Chân Tướng Công Bố
- Chương 64: Mộ Vân Hành Gặp Xui
- Chương 65: Phế Thái Tử
- Chương 66: Một Bí Mật Liên Quan Tới Lục Hoài Khởi
- Chương 67: Kim Phong Ngọc Lộ
- Chương 68: Thì Ra Nàng Mới Là…trẫm
- Chương 69: Minh Hoài Đế Trầm Tài Nhân Đại Chiến
- Chương 70: Nữ Nhi Ruột Thịt
- Chương 71
- Chương 72: Một Nụ Hôn Nhẹ Nhàng
- Chương 73: Mong Mỏi
- Chương 74: Tử Cục
- Chương 75: Trần Ma Ma Cung Khai
- Chương 76: Trận Huyết Vũ Tinh Phong Lại Bắt Đầu
- Chương 77: Đại Tuồng
- Chương 78: Nàng Muốn Điên Rồi
- Chương 79: Tự Nếm Quả Ác
- Chương 80: Tự Nếm Quả Ác
- Chương 81: Nói Cho Nàng Biết Bí Mật
- Chương 82: Nam Nhân Ác Ma “gặt Hái”
- Chương 83: Hắn Là Thái Giám Giả
- Chương 84: Phu Thê Chi Thực
- Chương 85: Chịu Trách Nhiệm
- Chương 86: Xin Cưới
- Chương 87: Hòa Ly
- Chương 88: Công Bố Thân Phận Của Lục Hoài Khởi
- Chương 89: Không Bỏ Qua Cho Hắn
- Chương 90: Đối Kháng
- Chương 91: Thiên La Địa Võng
- Chương 92: Kết Quả Kỳ Lạ
- Chương 93: Đánh Bạc
- Chương 94: Biến Cố
- Chương 95: Chưởng Khống
- Chương 96: Cầu Hôn
- Chương 97: Chơi Được
- Chương 98: Đại Hôn
- Chương 99: Ba Phần Lễ Vật
- Chương 100: Tuyệt Sát
- Chương 101: Ta Chỉ Có Ngươi
- Chương 102: Đêm Động Phòng Hoa Chúc
- Chương 103: Bắc Tề Quốc Sư
- Chương 104: Ngọt Ngào
- Chương 105: Hắn Đến
- Chương 106: Minh Hoài Đế Chết
- Chương 107: Giang Sơn Khuynh Phúc
- Chương 108: Nói Tình Yêu
- Chương 109: Hắn Là Nam Nhân Của Ta
- Chương 110: Có Chút Sủng
- Chương 111: Gió Nổi Lên
- Chương 112: Quan Hệ Của Chúng Ta
- Chương 113: Thần Phục Dưới Váy
- Chương 114: Chiếm
- Chương 115: Đại Cuộc
- Chương 116: Tình Duyên
- Chương 117: Kìm Lòng Không Đậu
- Chương 118: Chuyện Điên Cuồng
- Chương 119: Báo Thù
- Chương 120: Hồng Nhan
- Chương 121: Cho Ngươi Một Cái Kinh Hỉ
- Chương 122: Bí Mật Bị Vạch Trần
- Chương 123: Không Xa Không Rời
- Chương 124: Sinh Ly Tử Biệt
- Chương 125: Có Biến Chuyển
- Chương 126: Hoàn Toàn Mới
- Chương 127: Hai Nam Nhân Bảo Hộ
- Chương 128: Động Cơ Không Thuần
- Chương 129: Có Gì Đó Sai Sai
- Chương 130: Khởi Đầu Mới
- Chương 131: Nam Đàn Kia
- Chương 132: Tao Ngộ Tương Tự Bố Cục Bất Đồng
- Chương 133: Kim Chi Dục Nghiệt
- Chương 134: Hai Nam Nhân Bảo Hộ
- Chương 135: Hủy Diệt Kế Hoạch Của Hắn
- Chương 136: Lật Bàn
- Chương 137: Tru Diệt Cao Vân Trạm
- Chương 138: Phu Thê Gặp Mặt
- Chương 139: Nàng Rất Giống Nàng
- Chương 140: Bắt Ba Ba Trong Rọ
- Chương 141: Phản Ứng Bản Năng Nhất
- Chương 142: Lịch Sử Tái Diễn
- Chương 143: Trai Tài Gái Sắc
- Chương 144: Nàng Hẳn Là A Lê
- Chương 145: Trước Hoàng Quyền Không Có Huynh Đệ Phụ Tử
- Chương 146: Tiếp Cận Nàng Có Ý Đồ Khác
- Chương 147: Lão Hồ Ly Cùng Tiểu Bạch Thỏ
- Chương 148: Ba Người Gặp Lại Một Trận Huyết Vũ Tinh Phong
- Chương 149: Thích Cảm Giác Chiếu Cố Nàng
- Chương 150: Có Chút Khẩn Cấp
- Chương 151: Thiếu Nữ Tình Hoài
- Chương 152: Ở Riêng
- Chương 153: Gió Thổi Mưa Giông Trước Cơn Bão
- Chương 154: Ngươi Chọn Ai
- Chương 155: Hai Nam Nhân Ngây Thơ
- Chương 156: Ngươi Vừa Vặn
- Chương 157: Phong Vân Tái Khởi
- Chương 158: Mỹ Nam Kế
- Chương 159: Ngươi Có Phải Nam Nhân Hay Không
- Chương 160: Tiếp Xúc Thân Mật
- Chương 161: Cá Chép Vượt Long Môn
- Chương 162: Nhất Nữ Khó Gả Nhị Phu
- Chương 163: Hổ Sói Tranh Đấu
- Chương 164: Bí Mật Bị Bại Lộ
- Chương 165: Phong Vân Quỷ Quyệt
- Chương 166
- Chương 167: Ngày Tháng Sau Này
- Chương 168: Chúng Ta Từng
- Chương 169: Trở Về
- Chương 170: Nghịch Chuyển
- Chương 171: Nhân Sinh Của Hai Nữ Nhân
- Chương 172: Tình Nắm
- Chương 173: Ta Dùng Khắp Thiên Hạ Để Đổi Một Mình Ngươi
- Chương 174: Lã Chã
- Chương 175: Chấm Dứt
- Chương 176: Bị Phát Hiện
- Chương 177: Ân Ly Cận Chết
- Chương 178: Mặc Kệ Kiếp Trước Hay Kiếp Này Vẫn Lựa Chọn Ngươi
- Chương 179: Việc Nhỏ Ấm Áp
- Chương 180: Cường Đại
- Chương 181: Dây Dây Dưa Dưa
- Chương 182: Lật Bàn Nghịch Chuyển
- Chương 183: Cái Chết Của Ân Ly Cận
- Chương 184: Phù Dung Trướng Ấm Độ Đêm Xuân
- Chương 185: Ban Đêm
- Chương 186: Người Cũ Trở Về
- Chương 187: Mối Hận Cũ
- Chương 188: Phu Thê Ngọt Ngào
- Chương 189: Hỉ Mạch
- Chương 190: Ân Ái
- Chương 191: Tai Họa Ngầm
- Chương 192: Lễ Vật
- Chương 193: Thiên Hoa
- Chương 194: Cùng Hoạn Nạn
- Chương 195: Cho Nàng Hảo Xem
- Chương 196: Vận Mệnh Túc Địch
- Chương 197: Dày Vò
- Chương 198: Điên Cuồng
- Chương 199: Biên Cảnh Nguy Cấp
- Chương 200: Tự Mình Xuất Chinh
- Chương 201: Kiên Trinh
- Chương 202: Hồng Môn Yến
- Chương 203: Làm Khó Dễ
- Chương 204: Không Muốn Mạng Mà Đùa Giỡn Phong Lưu
- Chương 205: An Toàn
- Chương 206: Tính Toán Hụt
- Chương 207: Bị Phế
- Chương 208: Kẻ Hạ Độc
- Chương 209: Khánh Vương Bệnh
- Chương 210: Người Hạ Độc
- Chương 211: Thủ Đoạn
- Chương 212: Tai Họa Ngầm
- Chương 213: Âm Mưu Bí Mật
- Chương 214: Ôn Nhu Hương Mộ Anh Hùng
- Chương 215: Bấp Bênh
- Chương 216: Gặp Kiếp Nạn
- Chương 217: Không Rõ Tung Tích
- Chương 218: Sói Cùng Bái
- Chương 219: Tâm Không Thể Loạn
- Chương 220: Hai Mặt Giáp Công
- Chương 221: Tướng Luyến Tiếc
- Chương 222: Cạm Bẫy
- Chương 223: Sau Này Còn Gặp Lại
- Chương 224: Rắn Mất Đầu
- Chương 225: Điên Cuồng
- Chương 226: Hắn Sẽ Trở Về
- Chương 227: Tình Thương
- Chương 228: Địa Vị Của Hắn Không Ai Có Thể So Sánh
- Chương 229: Mưa To Đổ Xuống
- Chương 230: Tai Họa Quỷ Quái
- Chương 231: Mưu
- Chương 232: Tình Cảm Nói Không Rõ Tả Không Được
- Chương 233: Tiếp Cận
- Chương 234: Một Mảnh Mưa Gió
- Chương 235: Tiểu Hoàng Đế Lột Xác
- Chương 236: Lạnh Bạc Tàn Bạo
- Chương 237: Tù Nhân
- Chương 238: Đào Vong
- Chương 239: Tráng Liệt
- Chương 240: Bị Bắt
- Chương 241: Kịch Liệt
- Chương 242: Bỏ Đá Xuống Giếng
- Chương 243: Hổ Lạc Đồng Bằng Bị Chó Khinh
- Chương 244: Bảo Hộ Trong Bóng Đêm
- Chương 245: Khát Vọng
- Chương 246: Đào Vong
- Chương 247: Thiên Sai Địa Biệt
- Chương 248: Nhân Sinh Đỉnh Cao
- Chương 249: Ghen Tỵ Phát Cuồng
- Chương 250: Sinh Cơ
- Chương 251: Cứu Vớt
- Chương 252: Si Mị Võng Lượng
- Chương 253: Tâm Nguyện
- Chương 254: Cao Thấp
- Chương 255: Ở Cùng Heo
- Chương 256: Cân Nhắc
- Chương 257: Giấc Mộng Trước Kia
- Chương 258: Không Thể Quên
- Chương 259: Vận Mệnh
- Chương 260: Nghịch Chuyển
- Chương 261: Yêu Nghiệt
- Chương 262: Động Thân Mà Ra
- Chương 263: Đại Bại
- Chương 264: Trả Được Thù
- Chương 265: Rửa Sạch Nhục
- Chương 266: Đoàn Viên
- Chương 267: Ngọt Ngào
- Chương 268: Cố Nhân
- Chương 269: Trừng Trị Đúng Tội
- Chương 270: Nặng Đăng Đỉnh Cao
- Chương 271: Đuổi Giết
- Chương 272: Chọn Lựa
- Chương 273: Lâm Bồn
- Chương 274: Thăng Cấp Làm Phụ Thân
- Chương 275: Lưỡng Trọng Thiên
- Chương 276: Nữ Nhi Cũng Là Bảo Vật Trong Lòng Ta
- Chương 277: Hạnh Phúc
- Chương 278: Đầy Tháng
- Chương 279: Mất Tích
- Chương 280: Thê Nô Kiêm Nữ Nhi Khống
- Chương 281: Cầu Tình
- Chương 282: Lần Đầu Gặp Mặt
- Chương 283: Tương Tự
- Chương 284: Tuyển Hậu
- Chương 285: Người Cạnh Tranh
- Chương 286: Lưới Lớn
- Chương 287: Thanh Mai Trúc Mã
- Chương 288: Hủy Diệt
- Chương 289: Không Giữ Được
- Chương 290: Kết Cục Thắng Lợi
- Chương 291: Lại Có Tin Vui
- Chương 292: Đây Là Nghiệt Chủng
- Chương 293: Kế Trong Kế
- Chương 294: Hoàng Thượng Sắp Băng Hà
- Chương 295: Lợi Khí
- Chương 296: Phát Cuồng
- Chương 297: Phong Phạm
- Chương 298: Sức Lực Bé Nhỏ
- Chương 299: Kế Hoạch Diệt Trừ Cao Quân Thận
- Chương 300: Một Chén Canh
- Chương 301: Quyết Đấu
- Chương 302: Thua
- Chương 303: Bạch Nhãn Lang
- Chương 304: Đại Kết Cục
- Chương 305: Phiên Ngoại
Gả Cho Đông Hán Đô Đốc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.