Gả Cho Mỹ Nam Phản Diện

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Gả Cho Mỹ Nam Phản Diện

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 172: Gả Cho Mỹ Nam Phản Diện

Nhìn điểm tâm chưa được ai thưởng thức trên bàn, trong mắt Tô Hoàn thoáng qua một tia mất mát.

Ngu Linh Tê biết tẩu tẩu mới vừa gả qua đây, là thời điểm cần có người làm bạn nhất, liền lại gần nói: “Tẩu tẩu làm bánh đậu hương vị thật ngọt ngào, có thể dạy ta không?”

Tô Hoàn cũng nở nụ cười, dịu dàng nói: “Được chứ.”

Nguyên liệu làm bánh đậu đỏ khá đơn giản, nhưng mà cần phải khéo léo một chút.

Gói nhân đậu đỏ đã nấu với nước đường vào trong gạo nếp trắng mềm ngon miệng, sau đó dùng khuôn ấn thành hình bông hoa đào, tiếp đó trang trí nh.ụy hoa bằng lòng đỏ trứng muối nghiền nhỏ, một phần bánh đậu đỏ hoa đào trắng hồng tinh xảo đã làm xong.

Mê Truyện Dịch

Ăn cùng với mật hoa quế, Ngu Linh Tê nếm một cái, hơi ngọt, nhưng mà vô cùng thơm ngon.

Tô Hoàn dùng khăn thay nàng lau bột mì đang dính trên tay, nhẹ nhàng cười nói: “Đều nói “rửa tay nấu canh”*, Tuế Tuế đột nhiên học kỹ năng nấu nướng, là do có người trong lòng sao?”

*rửa tay nấu canh: hình dung những người con gái vì người mình yêu mà sẵn sàng vứt bỏ mọi thứ

Ngu Linh Tê hai đời chưa từng dám động tâm, bỗng dưng giật mình.- đọc, nghe truyện tốt hơn trên app TYT -

“Là làm cho nương.”

Nàng rũ mắt cười nhẹ, chia bánh đậu đỏ hoa đào vừa mới làm xong thành hai phần, dùng hộp đồ ăn để đựng: “Còn có một phần, để lại cho chính mình.”

Tô Hoàn chớp mắt, cười nhẹ không nói.

Từ Tây phủ về chủ trạch cần phải đi qua hoa uyển Sơn Trì, Ngu Linh Tê liếc mắt một cái liền thấy Ninh Ân đứng ở trên cầu Ngẫu Trì.

Hắn đang thản nhiên giơ tay cho cẩm lý ăn, khi giơ tay các khớp ngón tay lộ ra màu trắng như ngọc lạnh lẽo dưới ánh nắng.

Gần đây dường như hắn không ra khỏi nhà mấy, Ngu Linh Tê biết, an bình yên tĩnh như vậy ngược lại là sự yên lặng trước cơn bão.

Theo thời gian ở kiếp trước, thời gian còn lại của nàng và Ninh Ân không còn nhiều lắm.

Đang nghĩ ngợi, Ninh Ân dường như đã nhận ra sự tồn tại của nàng, hắn chậm rãi xoay người lại.

Ánh mặt trời chói mắt, Ngu Linh Tê có một khoảnh khắc sững sờ, như là vị Nhiếp Chính vương ở kiếp trước không ai bì nổi trùng khít với Vệ Thất ở trước mặt, ưu nhã giống nhau, dũng mãnh giống nhau.

Chỗ giao lộ giữa hai phủ thị vệ thường xuyên ra vào, vào thời khắc quan trọng này, Ngu Linh Tê cũng không muốn khiến Ninh Ân bị quá nhiều người chú ý.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nàng lấy lại bình tĩnh, phân phó Hồ Đào: “Lấy phần bánh đậu đỏ ở phía trên ra, đưa cho Vệ Thất đi.”

Hồ Đào đáp lời, mang theo hộp đồ ăn đi qua.

Không biết nói cái gì, nhưng một lát sau, Hồ Đào lại mang theo hộp đồ ăn còn nguyên mà trở lại, nhăn mặt bĩu môi nói: “Cái người Vệ Thất kia chê điểm tâm có vấn đề, không chịu nhận.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Có vấn đề?”

Ngu Linh Tê hơi nhíu mày, nàng đã nếm thử rồi, hương vị cũng rất được mà.
Website TruyenLau.com
Có vấn đề, chỉ sợ là trong lòng Ninh Ân có ý khác.

Ngu Linh Tê nghĩ đi nghĩ lại, đã hiểu hắn có ý gì.

“Hồ Đào, đưa phần bánh đậu này cho nương đi.”

Dứt lời, Ngu Linh Tê lấy ra phần của Ninh Ân, sau đó gói phần còn lại vào hộp thức ăn rồi đưa cho Hồ Đào.

Hồ Đào nhìn người tên Vệ Thất kia rồi liếc mắt một cái, cuối cùng là hành lễ, nghe lời mà lui xuống.

Trên cầu, Ninh Ân ném hết mồi xuống, nheo mắt liếc Ngu Linh Tê một cái, khoanh tay đi về phía tráo phòng ở hậu viện.

Hừ, tâm trí của Vệ Thất không đặt ở trên mấy con cá, rõ ràng là dụ nàng mắc câu mới đúng.

Ngu Linh Tê nhỏ giọng chửi thầm, cầm phần bánh đậu của Ninh Ân, theo Ninh Ân cất bước đi qua nguyệt môn, vào tráo phòng.

Ánh nắng ngày hè vẫn luôn rực rỡ, một nửa nhảy nhót trên ngọn cây, một nửa chiếu vào trong mắt Ngu Linh Tê.

Nàng đặt cái đĩa thật mạnh xuống bàn, nói chuyện cũng mang theo chút ý làm nũng không làm sao nói: “Xin hỏi, điểm tâm này chỗ nào không ổn?”

Ở đời trước, nàng cũng đã có thể nấu rượu pha trà, thêu thùa nới áo, nhưng nàng chưa từng tự mình xuống bếp để làm điểm tâm đâu.

Ai ngờ kẻ điên này soi mói, thế mà lại không cảm kích.

Ninh Ân ngồi ở cạnh bàn lau tay, nhìn đĩa điểm tâm được phủ khăn tay lụa thêu hoa lan, chỉ trong chốc lát đã nâng mắt lên: “Hơi ít đường.”

Thấy hắn không nhúc nhích, Ngu Linh Tê cầm lấy một đĩa mật hoa quế từ trong hộp đồ ăn, đổ hết lên trên bánh đậu đỏ, ngón tay mảnh khảnh tỉ mỉ lấy, đưa tới trước mặt Ninh Ân nói: “Lần này, đảm bảo là ngọt.”

Ninh Ân không duỗi tay lấy, chỉ cúi người cắn một miếng.

Vị ngọt theo lan tràn khắp lưỡi, tràn vào cổ họng.

Ninh Ân cau mày nhớ lại: “Điểm tâm này, là tiểu thư tự làm sao?”

Ngu Linh Tê đặt nửa miếng còn lại vào trong đĩa, kiên nhẫn cười nói: “Lần đầu tiên xuống bếp, có lọt được vào mắt điện hạ không?”

Cũng không biết câu nói nào làm Ninh Ân hài lòng, mày hắn giãn ra, tinh tế thưởng thức vị ngọt quá mức kia.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu