Giấc Mơ Thành Sự Thật

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Giấc Mơ Thành Sự Thật

Chương 2

Mấy cô gái ngồi cạnh tôi, ai nấy đều nhìn tôi bằng ánh mắt buồn bã và thương cảm.

Chu Cảnh Sâm khẽ liếc tôi một cái, rồi quay lại chỗ ngồi, cầm lấy chai rượu:

“Sao im lặng thế?”

“Chơi vui mà, tiếp tục đi.”

Có người vội vàng lên tiếng xoa dịu:

“Cảnh Sâm, cậu đừng uống nữa, cậu say rồi…”

“Đúng đó Cảnh Sâm, Giang Miên sắp khóc rồi, mau dỗ cô ấy đi.”

Chu Cảnh Sâm ngả người lên lưng ghế, dáng vẻ lười biếng:

“Dỗ cô ta làm gì?”

“Dù gì cô ấy cũng là bạn gái cậu, vừa rồi cậu hơi quá rồi đấy.”

“Ai nói cô ta là bạn gái tôi?”

Nụ cười giễu nơi khóe môi Chu Cảnh Sâm càng thêm lạnh lẽo.

“Không phải chia tay từ một tháng trước rồi sao?”

Tôi cúi đầu, không nhịn được bật cười khẽ.

“Miên Miên, cậu không sao chứ?” TruyenLau

Cô gái ngồi cạnh nắm lấy tay tôi.

Tôi lắc đầu: “Không sao đâu.”

“Tớ về trước đây, mọi người cứ tiếp tục đi.”

Tôi đứng dậy bước ra ngoài.

Phía sau vang lên giọng điệu yểu điệu của cô em khóa dưới: Nguồn copy từ TruyenLau.com

“Chị giận thật rồi à?”

“Thèm để ý.”

Chu Cảnh Sâm bảo người mở rượu: “Tiếp tục uống nào.”
Website TruyenLau.com
“Cảnh Sâm, lần này Giang Miên có vẻ giận thật đấy.”

Tôi không dừng bước, trực tiếp mở cửa rời khỏi phòng.

Giọng nói uể oải của Chu Cảnh Sâm vang vọng sau lưng:

“Liên quan gì đến tôi.”

“Cô ta lần nào chẳng giận thật?”

“Cuối cùng cũng chẳng phải tự chạy về xin làm lành.”

“Thế lần này cậu còn muốn quay lại với cô ấy không?”

Cánh cửa đóng chặt chặn hết mọi âm thanh.

Tôi không nghe được câu trả lời của anh.

Nhưng với tôi, điều đó cũng chẳng còn quan trọng nữa.

4

Trước đây vì yêu Chu Cảnh Sâm,

Tôi đã chọn ở lại trong nước để học cao học.

Nhưng giờ nghĩ lại, ra nước ngoài du học cũng không tệ.

Tôi dành chút thời gian thu dọn hết đồ đạc còn để lại trong căn hộ của Chu Cảnh Sâm, mang về ký túc xá.

Chuyện đi du học, tôi tạm thời chưa nói với ai.

Cuộc sống bắt đầu trở nên bận rộn, có quá nhiều việc cần chuẩn bị.

Dần dần, tôi rất ít khi nghĩ đến Chu Cảnh Sâm nữa.

Cho đến hôm đó, tại căn tin số 2, tôi tình cờ gặp lại anh cùng mấy người bạn.

Bên cạnh anh vẫn là một cô gái trẻ trung xinh đẹp.

Nhưng không còn là cô em khóa dưới lần trước.

“Miên Miên, lâu quá không gặp, lát nữa ăn cùng bọn tớ nhé.”

Một người bạn của anh mỉm cười chào hỏi tôi.

Tôi chỉ khẽ cười lịch sự: “Không cần đâu, mình đi với bạn cùng phòng rồi.”

“Vậy à, đúng rồi, tối nay tụ họp ở chỗ cũ, cậu đến nhé?”

Tôi theo phản xạ liếc nhìn Chu Cảnh Sâm một cái.

Gương mặt anh lạnh lùng, không biểu lộ cảm xúc gì.

Nhưng anh cũng không ngắt lời bạn mình.

Trong lòng tôi bình thản không gợn sóng, khẽ lắc đầu:

“Tối nay mình có việc, không đi được.”

“Chỉ là ăn bữa cơm thôi, nói nhiều làm gì?”

Chu Cảnh Sâm đột nhiên lạnh lùng liếc qua vài người,

Rồi dứt khoát quay lưng bỏ đi.

Bạn anh có phần lúng túng, quay sang xin lỗi tôi.

Tôi xua tay, cũng xoay người rời đi.

Sau khi ăn xong trở lại dưới ký túc xá,

Tôi lại chạm mặt Chu Cảnh Sâm và bạn gái mới.

Cô gái vòng tay ôm cổ anh, thỉnh thoảng nhón chân đòi hôn.

Trên mặt Chu Cảnh Sâm lại lộ vẻ thiếu kiên nhẫn.

Tôi không nhìn ngang ngó dọc, đi thẳng tới cửa ký túc.

Chu Cảnh Sâm bất ngờ gọi tôi lại:

“Giang Miên.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu