Vẫn là lão ma ma lúc trước hầu hạ, cầm chiếc đũa bạc cẩn thận bắt nhìn ý tứ Lệ Vương, nhưng cũng chỉ hơi liếc mắt một cái, liền lập tức cung kính đem đặt ở trên đĩa trước mặt Lệ Vương. Quản gia cũng đã đến, đứng ở bên cạnh Lệ Vương, nhẹ giọng báo cáo chuyện trong kinh thành những ngày hắn rời đi.
Bạch Hiểu Tình đối với Lệ Vương không hiểu nhiều, nhìn hắn tuổi không quá ba mươi chỉ khoảng 27, 28, ở cổ đại, tuổi này đừng nói có thê thiếp, sợ là ngay cả đứa nhỏ đều có một đống, nhưng trên bàn ăn chỉ có mình Lệ Vương, rất quái lạ.
Còn có, thông thường chủ nhân ăn cơm hạ nhân đều không làm phiền, thế nào Lệ Vương đang ăn, quản gia lại ở một bên lải nhải nói này nói kia, chẳng lẽ thời đại này cùng trung quốc cổ đại không giống nhau?
Kỳ thực Bạch Hiểu Tình không biết là, quản gia báo cáo giống như ở hiện đại xem báo, mà Lệ Vương công việc bận rộn, mỗi ngày cũng chỉ lúc ăn cơm mới có thời gian nghe một chút tin tức.
Đương nhiên, Bạch Hiểu Tình nghĩ đến chút chuyện, thủ hạ hắn không dừng lại, nàng cũng tuyệt đối sẽ không tự bỏ đói bản thân, hiện tại thân thể rõ ràng không tốt lắm, nếu tự ngược đãi bản thân cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Dù đang nghe tin tức Triệu Tử Tu luôn đặt chú ý lên người bên cạnh, xem nàng buông bát đũa thì hơi nhíu mày, ăn ít như vậy, làm sao có thể khôi phục thân thể, nghĩ vậy làm hắn không tự chủ nâng nâng khóe mi.
"Ta chỉ có thể ăn như vậy, dù ngon cách mấy cũng ăn không vô."
Hình như nàng cùng Triệu Tử Tu đang nghĩ giống nhau, nhàn nhạt giải thích.
"Ân."
Nghe được lời giải thích của nàng, Triệu Tử Tu khóe môi gợi lên, độ cong làm người bên cạnh phát hiện, ma ma cùng quản gia đều sửng sốt một chút, phải biết rằng, chủ tử bọn họ ngàn năm không cười, cho dù là trước mặt Hoàng thượng, cũng rất nghiêm túc.
Hiển nhiên tâm tình Lệ Vương rất tốt, tuy rằng ngay cả nàng cũng không biết nguyên nhân là gì.
Chủ tử bao nhiêu năm không có cười qua? Không nghĩ tới trên đời này lại còn có người có thể khiến chủ tử vui vẻ? Nghĩ vậy quản gia cùng ma ma kinh ngạc nhìn Bạch Hiểu Tình một cái
Sau khi ăn xong, bọn hạ nhân hầu hạ Lệ Vương rửa mặt, mà Bạch Hiểu Tình vẫn là không nói một tiếng yên lặng đứng ở ngoài cửa.
Bọn hạ nhân hầu hạ xong đều cung kính lui ra ngoài, cuối cùng một người trở lại đem cửa phòng cẩn thận đóng lại, chỉ chốc lát, trong phòng truyền đến hơi thở đều đều.
Hắn ngủ!? Lệ Vương ngủ!?
Bạch Hiểu Tình đầu tiên là sửng sốt, lập tức cười khẽ một tiếng, vốn đang cho rằng hắn sẽ phân phó bản thân làm chút việc, không nghĩ tới nhanh như vậy liền ngủ, làm cho cô có chút ngoài ý muốn.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bất quá Bạch Hiểu Tình cũng không bởi vì Triệu Tử Tu ngủ mà rời đi, nàng đáp ứng ba năm này làm hộ vệ bên người Triệu Tử Tu, thì nhất định sẽ làm được.
Nghĩ đến đây, Bạch Hiểu Tình bay lên nóc nhà nhẹ nhàng đáp xuống, khoanh chân bắt đầu tu luyện, đã đáp ứng hắn thì bản thân liền sẽ hảo hảo bảo vệ.
Nửa đêm, Bạch Hiểu Tình đột nhiên mở ra ánh mắt, thần sắc có chút nguy hiểm xem cách đó không xa, toàn thân đã dựng lên phòng bị, hình như là một khi có người tới được nói, nàng sẽ triển khai công kích.
"Là ta."
Ngay lúc Bạch Hiểu Tình động thủ, thanh âm lão quản gia vang lên, thành công ngăn cản động tác của nàng, quản gia biết, nếu vừa rồi không nói ra thân phận bản thân, khả ngăng sẽ bị nàng chế trụ, thậm chí là mất mạng. TruyenLau
Nhìn thấy người đến là quản gia, Bạch Hiểu Tình cũng không nói gì thêm, mà lại nhắm hai mắt lại, đã không phải là người đến thương hại hắn, vậy là ai đều không liên quan đến nàng.
Xem hơi thở Bạch Hiểu Tình hoàn toàn biến mất, quản gia bỗng nhiên có chút minh bạch Vương gia vì sao lại lựa chọn một người như vậy để ở bên người, có nàng bảo hộ tất nhiên là sẽ an toàn rất nhiều!
"Bạch cô nương, hi vọng ngươi về sau có thể hảo hảo bảo hộ Vương gia."
TruyenLau
"Yên tâm, ta đáp ứng hắn lưu lại ba năm, trong ba năm này, ta tự nhiên là sẽ ở lại bên người hắn, trong khoảng thời gian này, ta là tuyệt đối sẽ không để hắn bị thương trước ta."
Ý tại lời nói, trừ phi là bản thân không thể địch lại bằng không sẽ không để Triệu Tử Tu bị thương, hứa hẹn như vậy đáng coi trọng!
"Bạch cô nương đã có thể hứa hẹn như thế, ta liền có thể yên tâm."
Xem lão quản gia, Bạch Hiểu Tình nhún vai, không biết vì sao đột nhiên nàng có loại cảm giác quái dị.
Bất quá...
Quên đi, đã đáp ứng rồi thì sẽ bảo hộ hắn thật tốt, sát thủ coi trọng nhất là chữ tín, một lời nói đáng giá ngàn vàng.
Chính là giờ phút này Bạch Hiểu Tình hoàn toàn không biết, người nàng cho rằng đã ngủ, kỳ thực lại đang giương hai mắt nhìn nóc nhà, hiển nhiên thật không ngờ hôm nay sẽ nghe được những lời này của Bạch Hiểu Tình, trong lúc nhất thời trong lòng có một ít xúc động...
- Chương 1: Trọng sinh
- Chương 2: Chạy trốn rơi xuống vách núi
- Chương 3: Bị bắt, nam nhân thần bí trong rừng
- Chương 4: Muốn rời đi, giúp ta làm một việc!
- Chương 5: Chuẩn bị ám sát
- Chương 6: Anh hùng cứu mỹ nhân hay vẫn là mỹ nhân kế?
- Chương 7: Ám sát thành công, gặp Lệ Vương
- Chương 8: Thoát đi
- Chương 9: Bắt sống
- Chương 10
- Chương 11: Hộ vệ bên người
- Chương 12: Ở lại Lệ Vương phủ
- Chương 13: Trí nhớ hỗn loạn
- Chương 14: Ngoài dự đoán của mọi người
- Chương 15: Ngoài dự đoán của mọi người
- Chương 16: Ám vệ của Triệu Tử Tu
- Chương 17: Nữ nhân không biết sống chết!
- Chương 18: Lệ Vương điện hạ, ngươi không phải nên ôn nhu chút sao?
- Chương 19: Thình lình xuất hiện thích khách
- Chương 20: Ngươi thật sự sẽ làm như vậy?
- Chương 21: Đối chọi gay gắt
- Chương 22: Thẩm vấn làm cho người ta sợ hãi
- Chương 23: Hoàng hậu cho mời
- Chương 24: Ai là vương pháp ?
- Chương 25: Quá khứ của Lệ Vương
- Chương 26: Một lát ấm áp
- Chương 27: Đích nữ tướng gia
- Chương 28: Thình lình diễn ra yến hội
- Chương 29: Nguy cơ tứ phía nơi cung yến
- Chương 30: Bạch Diên Nhi khiêu khích
- Chương 31: Phượng múa cửu thiên
- Chương 32: Khoảng cách đột nhiên phát sinh
- Chương 33: Đem nàng đưa cho ta được không
- Chương 34: Bị cưỡng bức ?
- Chương 35: Triệu Tử Tu đau khổ
- Chương 36: Lựa chọn
- Chương 37: Xảy ra chuyện lớn
- Chương 38: Nháo đến bên Hoàng thượng
- Chương 39: Âm mưu bại lộ
- Chương 40: Hoàng đế tức giận
- Chương 41: Thái tử sai lầm
- Chương 42: Hít thở không thông, biểu tình lãnh đạm
- Chương 43: Chuyện cũ thống khổ
- Chương 44: Nhất túy giải ngàn sầu
- Chương 45: Say rượu loạn tính
- Chương 46: Chiến hỏa lan tràn
- Chương 47: Triệu Tử Tu buồn rầu
- Chương 48: Vào cung diện thánh
- Chương 49: Tiền triều bí bảo
- Chương 50: Oan gia vui mừng
- Chương 51: Kế hoạch của bọn họ
- Chương 52: Luận võ chọn rể
- Chương 53: Bọn họ không thích hợp
- Chương 54: Tuyệt sẽ không buông tay
- Chương 55: Hôn lễ bốn người
- Chương 56: Hái hoa tặc kỳ quái
- Chương 57: Triệu Tử Tu khó chịu
- Chương 58: Bảo nhân như thế
- Chương 59: Bảo nhân? Ngươi cũng xứng!
- Chương 60: Lại ám sát!
- Chương 61: Vô tình của nàng
- Chương 62: Thủ đoạn tàn nhẫn
- Chương 63: Đứa nhỏ của hắn?
- Chương 64: Bất đắc dĩ rùng mình
- Chương 65: Bạch Hiểu Tình bị thương
- Chương 66: Hạ lệnh đồ (diệt) thành
- Chương 67: Hỏa thiêu Bình thành
- Chương 68: Đi Thuận thành trước
- Chương 69: Đồn đãi chuyện nhảm
- Chương 70: Ai đang nói dối
- Chương 71: Tuyệt địa phản kích
- Chương 72: Ai thua ai thắng?
- Chương 73: Thành trong núi
- Chương 74: Đại hỏa công thành
- Chương 75: Muốn ngươi thần phục!
- Chương 76: Thu phục "Giặc cỏ "
- Chương 77: Việc vui ở Thuận thành
- Chương 78: Bạn tốt gặp nhau
- Chương 79: Hợp tác "Phượng đáo lâu "
- Chương 80: Thu nạp nhân tài
- Chương 81: Ác mộng đột kích
- Chương 82: Thôi miên, cảnh trong mơ quỷ dị
- Chương 83: Sau khi tỉnh lại
- Chương 84: Đáp án thôi miên
- Chương 85: Oan hồn đòi mạng
- Chương 86: Chuyện xưa mười lăm năm trước
- Chương 87: Vực sâu đáng sợ
- Chương 88: "Ác mộng" kéo dài
- Chương 89: Chân tướng mười lăm năm trước
- Chương 90: Lại một người nữa chết
- Chương 91: Nghĩa trang "Nữ quỷ "
- Chương 92: Ai là hung thủ?
- Chương 93: Hung thủ thật sự
- Chương 94: Sự trả thù tàn nhẫn nhất
- Chương 95: Trì hoãn đến đêm động phòng hoa chúc
- Chương 96: Mật tín, Triệu Tử Tu rời đi
- Chương 97: Lựa chọn lưỡng nan
- Chương 98: Sơ ngộ Chu Thái Bình
- Chương 99: Chí hướng hợp nhau
- Chương 100: Ác mộng chém giết lại xuất hiện
- Chương 101: Muốn ngươi làm áp trại phu nhân
- Chương 102: Thấy chết không cứu mới là đức tính tốt
- Chương 103: Mục đích ám sát
- Chương 104: Phượng Nghiêu lại xuất hiện
- Chương 105: Tiền triều thái tử phi
- Chương 106: Đến Phượng thành
- Chương 107: Bí mật tiền triều
- Chương 108: Mỗi người một ngả
- Chương 109: Bà vú biến mất
- Chương 110: Tiếp tục tìm kiếm
- Chương 111: Tâm sự của Phượng Nghiêu
- Chương 112: Tra tấn
- Chương 113: Thẩm vấn thích khách
- Chương 114: Mục đích của Triệu Tử Việt
- Chương 115: Phượng Nghiêu mượn rượu giả điên
- Chương 116: Trở về đô thành
- Chương 117: Ám sát, Triệu Tử Tu gặp nguy
- Chương 118: Xả thân cứu giúp, thẩm vấn
- Chương 119: Không nói? Cho ngươi sống không bằng chết
- Chương 120: Phượng Nghiêu đến, Bạch Hiểu Tình được cứu
- Chương 121: Giết chóc vô hạn
- Chương 122: Bản thân bị trọng thương
- Chương 123: Có khả năng mãi mãi sẽ không tỉnh lại?
- Chương 124: Thức tỉnh, bí mật của Bạch Hiểu Tình
- Chương 125: Trở lại bên cạnh chàng
- Chương 126: Tử Tu, chàng là của ta
- Chương 127: Chỉ có thê, không có phi
- Chương 128: Người thân đến tìm
- Chương 129: Cha và con gái
- Chương 130: Chàng không rời ta không bỏ
- Chương 131: Bạch Hiểu Tình thẳng thắn
- Chương 132: Bạn tốt gặp nhau
- Chương 133: Vì hắn, ta tình nguyện
- Chương 134: Nghị sự ở Phượng Lai lâu
- Chương 135: Ý tưởng về Cửu trọng lâu
- Chương 136: Phong ba ở thanh lâu
- Chương 137: Đàm phán một cuộc giao dịch
- Chương 138: Ý đồ Của Băng Băng
- Chương 139: Đáp án ngoài ý muốn của Bạch Hiểu Tình
- Chương 140: Không thể không cúi đầu
- Chương 141: Ý tưởng về Cửu trọng lâu
- Chương 142: Muốn vạch mặt nhau sao?
- Chương 143: Tâm tư của Phượng Cơ
- Chương 144: Thu mua Vạn Xuân Các
- Chương 145: Điều kiện chính là ngươi
- Chương 146: Ngày thứ nhất làm hoa khôi
- Chương 147: Thay đổi
- Chương 148: Danh chấn thiên hạ
- Chương 149: Vương gia gởi thư
- Chương 150: Người lạ đột kích
- Chương 151: Dạy người khác cách cư xử
- Chương 152: Thì ra là hắn
- Chương 153: Thái tử xuất hiện
- Chương 154: Uy hiếp ta? Không có cửa đâu
- Chương 155: Vũ đạo hiện đại
- Chương 156: Triệu Tử Tu trở về
- Chương 157: Tiểu biệt thắng tân hôn
- Chương 158: Thu mua lòng người
- Chương 159: Lòng dạ đàn bà
- Chương 160: Thì ra là người của Bạch thừa tướng
- Chương 161: Thăm dò mật thất vào ban đêm
- Chương 162: Hoàng hậu mời
- Chương 163: Cáo trạng
- Chương 164: Lời nói của quản gia
- Chương 165: Trình độ như ngươi mà cũng muốn quyến rũ người sao?
- Chương 166: Quỷ quán trọ
- Chương 167: Tập võ
- Chương 168: Chuyện của ta thì ta sẽ tự làm chủ
- Chương 169: Khai trương tửu lâu
- Chương 170: Ban tên
- Chương 171: Khách điếm tuyển người
- Chương 172: Sử dụng binh lính bị vứt bỏ
- Chương 173: Tên của khách điếm mới
- Chương 174: Thọ yến tặng vật quý
- Chương 175: Bánh ngọt mứt hoa quả
- Chương 176: Ta đã thành thân
- Chương 177: Mặt rồng vui mừng
- Chương 178: Ngự bút ban tặng
- Chương 179: Khách điếm khai trương
- Chương 180: Khách điếm thật sự có quỷ
- Chương 181: Là người? Hay là quỷ
- Chương 182: Âm mưu chuyện ma quái
- Chương 183: Quả thế
- Chương 184: Lễ khai trương mạo hiểm
- Chương 185: Thân phận thích khách
- Chương 186: Thái tử và thích khách
- Chương 187: Có phải khách sạn có ma quỷ hay không
- Chương 188: Phòng khách quý
- Chương 189: Khách điếm mới khai trương
- Chương 190: Vẫn là chuyện ma quái
- Chương 191: Một trò khôi hài, một nỗi buồn
- Chương 192: Sâu không lường được
- Chương 193: Đuổi quỷ
- Chương 194: Gặp lại bà vú
- Chương 195: Dã ngoại gặp chuyện
- Chương 196: Ai là chủ mưu
- Chương 197: Phượng Lai Lâu và Uyển Tình Cư
- Chương 198: Ai mới là người thắng
- Chương 199: Củng cố uyển tình cư
- Chương 200: Tìm kiếm bà vú
- Chương 201: Ta là ai
- Chương 202: Ba bà vú
- Chương 203: Bà vú thứ nhất
- Chương 204: Tìm kiếm trong Điền thành
- Chương 205: Dạo kỹ viện
Hãn Phi Giá Lâm: Vương Gia Thỉnh Ôn Nhu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Hãn Phi Giá Lâm: Vương Gia Thỉnh Ôn Nhu
Tác giả :
Hôi Sắc Vân