Chẳng
qua là “Tình”
Viết
sau “Hậu cung Chân Hoàn truyện”
Khi tôi gõ những con chữ này trên bàn phím,
bầu không khí bên ngoài cửa sổ đượm vẻ thanh tân sau một cơn mưa rào. Đứng
trước ô cửa sổ thủy tinh sát đất ở tầng mười hai nhìn ra phía ngoài, những mảng
màu xanh biếc chừng như phủ khắp.
Tôi thích một thành phố nhỏ có non có nước
như thế này, do đó, giữa một buổi chiều nóng nực, tôi bất chấp tất cả, mang
theo một tâm trạng bức bối mà trốn khỏi thành phố đang ở tạm thời để tới nơi
đây, khi ấy tôi đã viết xong câu chuyện mà mình đã viết trong hơn ba năm trời.
Rốt cuộc cũng đã viết xong tập cuối cùng
của Hậu cung Chân Hoàn truyện, tập
thứ bảy. Bảy, đó là con số mà tôi thích. Những chữ cuối cùng trong câu chuyện
về Chân Hoàn đã được tôi viết ra trong một căn phòng nào đó của khách sạn trong
Trường đại học Sư Phạm vào một ngày đầu hạ. Câu chuyện này đã bắt đầu khi tôi ở
trường xưa, và lại kết thúc ở trường xưa, tựa như một vòng tròn thủy chung vậy,
cuối cùng đã kết thúc.
Đây là bộ truyện dài đầu tiên mà tôi viết,
lúc này cũng không kìm được mà thở phào một hơi, không ngờ mình lại có thể viết
dài như vậy, lâu như vậy.
Nhưng trong khoảnh khắc kết truyện, lòng TruyenLau.com
tôi lại chẳng vui vẻ chút nào. Bởi vì chính tôi đã đem Thanh mà tôi thích, đem
nam tử ấm áp như ngọc mà tôi cho là hoàn hảo ấy, viết đến nỗi tan nát vỡ vụn.
Sau khi viết xong tập thứ năm, tôi bỗng cảm
thấy mệt, cảm giác mỏi mệt ấy bắt nguồn từ tôi, cũng bắt nguồn từ sự thấu tỏ
trên con đường tương lai của Chân Hoàn và Huyền Thanh. Ở chương “Vinh hoa tột
độ”, Chân Hoàn đã đứng ở đỉnh cao nhất của vinh quang và quyền lực, phong quang
vô hạn, không ai có thể so sánh. Nhưng tôi biết rõ, một khi đã lên tới đỉnh
cao, vậy thì sẽ không còn đường lùi nữa, chỉ có thể trơ mắt nhìn thịnh cực rồi Đọc truyện tại TruyenLau.com
suy, mọi thứ từ từ mất đi từng chút một.
Chẳng còn đường lùi nữa rồi.
Có lẽ nếu thời gian dừng lại ở khoảnh khắc
đó thì cũng tốt, dù rằng Huyền Thanh chỉ có thể đứng giữa ngàn vạn người mà đưa
mắt ngước nhìn, nhưng ít nhất thì y vẫn được tự do yêu nữ tử đó, vẫn còn có Đọc truyện tại TruyenLau.com
thân thể cùng trái tim tự do để bầu bạn với nàng ta, chờ đợi nàng ta; dù rằng
Chân Hoàn đau xót, dù rằng Chân Hoàn không thể khuây khỏa được, nhưng ít nhất
cũng không cần trơ mắt nhìn muội muội của mình được gả cho nam tử mà mình yêu
nhất, từ đó hình thành nên bi kịch của ba con người. Còn có Lăng Dung và My
Trang nữa, dù bọn họ bất hạnh đến mấy, đau khổ đến mấy thì ít nhất vẫn còn
sống.
Có thể đợi, đó là vì trong lòng còn hy
vọng, như vậy dù gì cũng hơn là phải ngẫm lại sự đời giữa tiếng đoạn trường,
trái tim sớm đã nguội lạnh thành tro.
Do đó, nếu tạm thời dừng bút với một “kết
cục” như vậy, có lẽ cũng là chuyện tốt.
Thế nhưng câu chuyện mà tôi muốn viết chưa
bao giờ là một câu chuyện cổ tích tươi đẹp, cũng không phải là một sự mỹ mãn do
đột ngột tạm dừng. Trong cuộc đời của chúng ta vốn có rất nhiều sự lỡ làng và
bất đắc dĩ, ép chúng ta hết lần này tới lần khác phải buông bỏ, dù rằng trong
lòng thì như nhỏ máu. Vậy nên, tập thứ sáu và tập thứ bảy đã ra đời, vậy nên,
mỗi khi tôi viết thêm một chữ, cái chết của Huyền Thanh và sự tuyệt vọng của
Chân Hoàn lại tới gần thêm một bước.
Tập thứ bảy tôi đã phải viết rất lâu, rất
lâu, dù về sau có vô vàn con chữ đã thành hình, vậy nhưng đoạn ly biệt giữa
Huyền Thanh và Chân Hoàn thì tôi lại do dự khó lòng hạ bút. Khi ấy tôi không
dám nghĩ, thậm chí là không thể nghĩ được gì. Đến thời khắc cuối cùng, khi đã
gắng gượng viết xong, lòng tôi như vừa đổ một cơn mưa rào lớn, vừa ẩm ướt vừa
giá lạnh, ngay đến đầu ngón tay cũng trở nên cứng đờ.
Khi đó tôi hãy còn chưa phát giác ra rằng,
hóa ra mình không thể để mất y.
Với Chân Hoàn mà nói, quãng đời còn lại dù
có bao nhiêu vinh hoa phú quý thì cũng chỉ có thể sống trong sự thương tâm mà
thôi.
Tính ra, chiêm bao phủ trọn kiếp người.
Giữa những đêm lạnh lùng thanh vắng, chỉ có
nghĩ về con người đó thì lòng nàng mới ấm áp hơn được phần nào mà thôi.
Dường như vẫn là thuở trước, y dùng hai
ngón tay kẹp lấy chóp mũi nàng, cười trêu một câu “nha đầu ngốc”. Với y mà nói,
nàng chưa từng là một vị sủng phi có tâm tư tinh tế, bụng dạ thâm sâu giữa chốn
thâm cung, chỉ là một nữ tử dịu dàng, mỗi thời khắc được ở bên nhau đều có thể
làm y hạnh phúc. Còn nàng kỳ thực cũng chỉ muốn cả đời làm nha đầu ngốc của y
thôi, đối với nàng mà nói, bất kể là vinh quang hay quyền lực thì cũng làm sao
so sánh với một tấm chân tình của y được.
Hóa ra, câu chuyện mà tôi đã viết trong
suốt một thời gian dài ấy chẳng qua chỉ viết về một chữ “Tình”, mọi điều đều
nằm ở bên trong.
Hóa ra, hỏi hết lòng nữ nhi trong thiên hạ,
đến cuối cùng cũng chỉ có một câu:
Mong
người lòng chỉ một, bạc đầu chẳng xa nhau.
Nguyện vọng ấy thật tốt đẹp biết bao, với
Chân Hoàn là vậy, với My Trang là vậy, với Lăng Dung là vậy, với chúng ta cũng
là như vậy.
Một nữ tử cả đời chẳng có chí lớn gì, điều
duy nhất mong cầu chẳng qua là con người mà nàng ta chờ đợi kia thật sự có thể
làm nàng ta hạnh phúc.
Chỉ có vậy mà thôi, nhưng nguyện vọng ấy
lại thường khó mà đạt được.
Có một người bạn nào đó đã từng nói với
tôi, muốn tìm được một người mà mình thích và cũng thích mình để rồi sống bên
nhau, sau đó lại có một kết cục tốt đẹp, quả thực là quá khó, khiến người ta
chẳng dám trông chờ.
Tôi thì từ đầu chí cuối luôn muốn nói, lòng
tôi vẫn còn hy vọng và nguyện dốc hết sức mình.
Tuy biết rõ Chân Hoàn có rất nhiều sự bất
đắc dĩ, nhưng sau khi gấp cuốn sách lại, tôi vẫn rất hận sự không dũng cảm của
nàng ta. Do đó, người mà tôi yêu nhất trước sau vẫn luôn là My Trang dám yêu
dám hận, do đó, khi vẫn có thể yêu, vậy thì nhất định, nhất định phải dốc hết
sức mình mà chạy về phía người đó.
Cũng giống như một câu nói của Kiều Phong[43]
mà tôi vô cùng yêu thích: Tuy thiên vạn nhân ngô vãng hĩ[44].
[43]
Tức Tiêu Phong, một nhân vật trong tiểu thuyết võ hiệp Thiên long bát bộ của
nhà văn Kim Dung - ND.
[44]
Xem chú thích chương 15 - ND.
Chiều nay, trời đổ mưa rả rích, xua đi tâm
trạng bức bối của tôi. Cảm ơn Tiểu Lai đã cùng tôi tiến thoái, cảm ơn bạn đã
quan tâm tới sự phiền não của tôi, cảm ơn các bạn đã cho tôi một buổi đêm như
thế này, có thể ngồi trong phòng lạnh, cầm chén trà xanh, bàn về chuyện cũ, vui
vẻ nói cười.
Tôi chợt nhớ tới một câu nói đã vô cùng cũ
kĩ: Nguyện, người hữu tình trong thiên hạ được thành cặp thành đôi.
Đừng như Hoàn Hoàn và Thanh, đừng như My
Trang và Thực Sơ, đừng như Uyển Uyển và Huyền Lăng.
Muôn vạn lần xin nhớ, hãy có được sự viên
mãn.
Cuộc đời ngắn ngủi xiết bao, nhất định phải
ở bên người thương thì mới không coi như là uổng phí.
Chút ước nguyện nhỏ nhoi, mong chúng ta
cùng nhau nỗ lực.
Chư
Tê, khuya ngày 20 tháng 6 năm 2009
Rả
rích mưa ngừng, trời nổi gió hiu
- Quyển 1 - Chương 1: Vân ý xuân thâm
- Quyển 2 - Chương 1: Kim lũ y
- Quyển 3 - Chương 1: Ngữ kinh tâm
- Quyển 4 - Chương 1: Cam lộ mạc sầu
- Quyển 5 - Chương 1: Mây trắng giăng trời
- Quyển 6 - Chương 1: Thanh bình điệu
- Quyển 7 - Chương 1: Đêm đằng đẵng chầy canh điểm trống[1] (thượng)
- Quyển 8 - Chương 1: Chương 1 đài hoa lay động rụng bờ tường
- Quyển 1 - Chương 2: Trở về nhà
- Quyển 2 - Chương 2: Tịch nhan
- Quyển 3 - Chương 2: Trường tương tư
- Quyển 4 - Chương 2: Vẳng nghe chim hót người tỉnh mộng
- Quyển 5 - Chương 2: Lòng buồn xiết nỗi nhớ chàng khôn nguôi
- Quyển 6 - Chương 2: Sự tình bại lộ
- Quyển 7 - Chương 2: Đêm đằng đẵng chầy canh điểm trống (hạ
- Quyển 8 - Chương 2: Chương 01 - phần 02
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 2 - Chương 3: Ôn nghi công chúa
- Quyển 3 - Chương 3: Trăng lạnh
- Quyển 4 - Chương 3: Đêm mưa lòng xiết nỗi buồn đau
- Quyển 5 - Chương 3: Màn phù dung êm ái đêm xuân
- Quyển 6 - Chương 3: Nếu gió đông hiểu ý
- Quyển 7 - Chương 3: Gió nổi sương rơi ngẫm lại đời
- Quyển 8 - Chương 3: Chương 2 xuân đến người đi lòng thổn thức
- Quyển 1 - Chương 4: Hoa phi thế lan
- Quyển 2 - Chương 4: Đoan phi nguyệt tân
- Quyển 3 - Chương 4: Bướm may mắn
- Quyển 4 - Chương 4: Cố nhân tới (thượng)
- Quyển 5 - Chương 4: Sông ngân chớp chớp những mong sáng trời[1]
- Quyển 6 - Chương 4: Báo ơn
- Quyển 7 - Chương 4: Ngó tấm dung nhan lòng đứt đoạn
- Quyển 8 - Chương 4: Chương 02 - phần 02
- Quyển 1 - Chương 5: Kế tránh địch
- Quyển 2 - Chương 5: Hợp mật hương
- Quyển 3 - Chương 5: Vinh hoa phú quý
- Quyển 4 - Chương 5: Cố nhân tới (hạ)
- Quyển 5 - Chương 5: Như ý nương
- Quyển 6 - Chương 5: Phấn chấn
- Quyển 7 - Chương 5: Hoa rơi người mất đau bao xiết
- Quyển 8 - Chương 5: Chương 3 đường dài bóng nguyệt đượm nét sầu
- Quyển 1 - Chương 6: Tuyết mai
- Quyển 2 - Chương 6: Ý nan bình
- Quyển 3 - Chương 6: Triều chính
- Quyển 4 - Chương 6: Dây đàn đứt chẳng người nghe
- Quyển 5 - Chương 6: Xiết mấy mênh mang
- Quyển 6 - Chương 6: Ly hận khổ
- Quyển 7 - Chương 6: Ai thương ta đổ bệnh vì hoa
- Quyển 8 - Chương 6: Chương 4 ai nói chuyện xưa như mây khói
- Quyển 1 - Chương 7: Diệu âm nương tử
- Quyển 2 - Chương 7: Đao ảnh
- Quyển 3 - Chương 7: Đào yểu
- Quyển 4 - Chương 7: Lòng đã giá băng ai người hỏi tới
- Quyển 5 - Chương 7: Phụ bạc
- Quyển 6 - Chương 7: Gặp nhau vui
- Quyển 7 - Chương 7: Tâm sự nặng mang muốn giãi bày
- Quyển 8 - Chương 7: Chương 04 - phần 02
- Quyển 1 - Chương 8: Xuân tương phùng
- Quyển 2 - Chương 8: Thuyền di động
- Quyển 3 - Chương 8: Ngọc ách
- Quyển 4 - Chương 8: Bình ngọc lung linh
- Quyển 5 - Chương 8: Chưởng thượng san hô liên bất đắc[1]
- Quyển 6 - Chương 8: Một dạ tình si
- Quyển 7 - Chương 8: Khói vương nắng ấm ngọc lam điền[7] (thượng)
- Quyển 8 - Chương 8: Chương 5 bởi đâu duyên số thảy do trời
- Quyển 1 - Chương 9: Hoa kí
- Quyển 2 - Chương 9: Hoán bích
- Quyển 3 - Chương 9: Gió đổi chiều
- Quyển 4 - Chương 9: My vu[1]
- Quyển 5 - Chương 9: Khách cũ vị ương
- Quyển 6 - Chương 9: Yêu hận triền miên
- Quyển 7 - Chương 9: Khói vương nắng ấm ngọc lam điền (hạ)
- Quyển 8 - Chương 9: Chương 05 - phần 02
- Quyển 1 - Chương 10: Hạnh
- Quyển 2 - Chương 10: Sân vắng hoa quế rơi
- Quyển 3 - Chương 10: Ngày xuân lạnh
- Quyển 4 - Chương 10: Váy xanh mặt ngọc như từng gặp
- Quyển 5 - Chương 10: Lan y
- Quyển 6 - Chương 10: Song sinh
- Quyển 7 - Chương 10: Thướt tha áo mới bừng ánh ngọc
- Quyển 8 - Chương 10: Chương 6 dường như quen biết én quay về[5]
- Quyển 1 - Chương 11: Lê đường hoàn tần
- Quyển 2 - Chương 11: Ba sơn dạ vũ
- Quyển 3 - Chương 11: Nước chảy hoa đào trôi
- Quyển 4 - Chương 11: Tháng chín hoa trà rợp lối đi
- Quyển 5 - Chương 11: Oán mùa hoa
- Quyển 6 - Chương 11: Chỗ dựa
- Quyển 7 - Chương 11: Ngó mặt cách lòng ngỡ uyên ương
- Quyển 8 - Chương 11: Chương 06 - phần 02
- Quyển 1 - Chương 12
- Quyển 2 - Chương 12: Gả thú miễn đề
- Quyển 3 - Chương 12: Tiếng ve theo gió tới
- Quyển 4 - Chương 12: Ơn mẹ cha
- Quyển 5 - Chương 12: Thành bích
- Quyển 6 - Chương 12: Chuyện xưa như mộng
- Quyển 7 - Chương 12: Dâu mới mong mặc áo nghê thường
- Quyển 8 - Chương 12: Chương 07 - phần 01
- Quyển 1 - Chương 13
- Quyển 2 - Chương 13: Châu thai
- Quyển 3 - Chương 13: Sương lạnh phủ nơi nơi
- Quyển 4 - Chương 13: Tuyệt đại giai nhân
- Quyển 5 - Chương 13: Nhẫn nhịn
- Quyển 6 - Chương 13: Trăng sáng lung linh
- Quyển 7 - Chương 13: Đây bóng hồng soi thoảng lúc nào
- Quyển 8 - Chương 13: Chương 07 - phần 02
- Quyển 1 - Chương 14: Tiêu phòng
- Quyển 2 - Chương 14: Bệnh dịch
- Quyển 3 - Chương 14: Tuyết chưa rơi
- Quyển 4 - Chương 14: Xanh xanh cỏ bên sông
- Quyển 5 - Chương 14: Khánh tần chu bội
- Quyển 6 - Chương 14: Đồng tâm
- Quyển 7 - Chương 14: Sông trừng dưới nguyệt nước trong veo[18] (thượng)
- Quyển 8 - Chương 14: Chương 08 - phần 01
- Quyển 1 - Chương 15: Huyên huyên
- Quyển 2 - Chương 15: Nhà ai hoa nở kinh động bướm bay
- Quyển 3 - Chương 15: Én bay liền cánh
- Quyển 4 - Chương 15: Hoán bích
- Quyển 5 - Chương 15: Tình cờ gặp mặt
- Quyển 6 - Chương 15: Vinh hoa tột độ
- Quyển 7 - Chương 15: Sông trừng dưới nguyệt nước trong veo (hạ
- Quyển 8 - Chương 15: Chương 08 - phần 02
- Quyển 1 - Chương 16: Cá trong chậu
- Quyển 2 - Chương 16: Quý tần
- Quyển 3 - Chương 16: Lửa lan
- Quyển 4 - Chương 16: Xuất ky đông môn[1]
- Quyển 5 - Chương 16: Tơ tình
- Quyển 6 - Chương 16: Khước giáo di tác thượng dương hoa
- Quyển 7 - Chương 16: Rượu mai ta ủ mừng xuân tới
- Quyển 8 - Chương 16: Chương 09 - phần 01
- Quyển 1 - Chương 17: Sát khí sơ hiện (thượng)
- Quyển 2 - Chương 17: Keo liền sẹo
- Quyển 3 - Chương 17: Lan gãy
- Quyển 4 - Chương 17: Hồng nhan lắm nỗi truân chuyên
- Quyển 5 - Chương 17: Kỳ tần
- Quyển 6 - Chương 17: Hoa mai ngan ngát tỏa hương thầm
- Quyển 7 - Chương 17: Vẫn nhớ áo xuân ngày trai trẻ
- Quyển 8 - Chương 17: Chương 09 - phần 02
- Quyển 1 - Chương 18: Sát khí sơ hiện [ hạ ]
- Quyển 2 - Chương 18: Hoa lê
- Quyển 3 - Chương 18: Tỉnh dậy ta cười với thân ta
- Quyển 4 - Chương 18: Chẳng ngại băng tuyết
- Quyển 5 - Chương 18: Chốn lầu son cánh én cô đơn
- Quyển 6 - Chương 18: Tan tác đau việc cũ
- Quyển 7 - Chương 18: Sắc xuân vô hạn áo biếc xanh
- Quyển 8 - Chương 18: Chương 10 - phần 01
- Quyển 1 - Chương 19: Ác mộng kinh hoàng
- Quyển 2 - Chương 19: Phương thần
- Quyển 3 - Chương 19: Nửa đêm dạ người sinh oán hận
- Quyển 4 - Chương 19: Tái tương phùng
- Quyển 5 - Chương 19: Phúc tường tranh đấu
- Quyển 6 - Chương 19: Bôn ba tự giễu mình
- Quyển 7 - Chương 19: Trong lá oanh vàng hót nỉ non[20]
- Quyển 8 - Chương 19: Chương 10 - phần 02
- Quyển 1 - Chương 20: Lệ quý tần
- Quyển 2 - Chương 20: Diều lầm lỡ
- Quyển 3 - Chương 20: Gai góc đầy lòng trời chưa sáng
- Quyển 4 - Chương 20: Chuyện cũ tiêu nhàn
- Quyển 5 - Chương 20: Cẩm nang diệu kế
- Quyển 6 - Chương 20: Mấy tầng mây sâu bao nhung nhớ
- Quyển 7 - Chương 20: Lục cung giai lệ bừng nhan sắc
- Quyển 8 - Chương 20: Chương 11 - phần 01
- Quyển 1 - Chương 21: Chiến thắng ban đầu
- Quyển 2 - Chương 21: Hoa lạc
- Quyển 3 - Chương 21: Hỡi ôi khoảnh khắc buồn thương đầy lòng
- Quyển 4 - Chương 21: Tử dạ ca[1]
- Quyển 5 - Chương 21: Đêm mưa
- Quyển 6 - Chương 21: Xiết nỗi ưu sầu oán hận sinh
- Quyển 7 - Chương 21: Ba nghìn yêu quý chất nêm một mình[25]
- Quyển 8 - Chương 21: Chương 11 - phần 02
- Quyển 1 - Chương 22: Thanh hà vương
- Quyển 2 - Chương 22: Ngư ông
- Quyển 4 - Chương 22: Bích ngọc ca[1]
- Quyển 5 - Chương 22: Anh hùng đâu cứ phải mày râu
- Quyển 6 - Chương 22: Mây vén trăng lên hoa giỡn bóng
- Quyển 7 - Chương 22: Chốn thanh tịnh hương thầm ngào ngạt[26]
- Quyển 8 - Chương 22: Chương 12 - phần 01
- Quyển 1 - Chương 23: Nghe thấy hỉ
- Quyển 2 - Chương 23: Con nối dõi
- Quyển 4 - Chương 23: Búp đinh hương
- Quyển 5 - Chương 23: Tin đồn
- Quyển 6 - Chương 23: Kinh hồng điệu vũ nhẹ nhàng trên tay
- Quyển 7 - Chương 23: Hương thơm tiêu hồn đứt mộng
- Quyển 8 - Chương 23: Chương 12 - phần 02
- Quyển 1 - Chương 24: Kinh hồng (thượng)
- Quyển 2 - Chương 24: Liên tâm
- Quyển 4 - Chương 24: Tiếng sáo đêm
- Quyển 5 - Chương 24: Hợp hoan
- Quyển 6 - Chương 24: Ai kia tha thướt tựa nhành hoa xuân
- Quyển 7 - Chương 24: Hoa đào muốn rụng khó ai ngăn
- Quyển 8 - Chương 24: Chương 13 - phần 01
- Quyển 1 - Chương 25: Kinh hồng (hạ)
- Quyển 2 - Chương 25: Lăng ca
- Quyển 4 - Chương 25: Lòng say giấc tình
- Quyển 6 - Chương 25: Áo xanh phất phới bay theo gió
- Quyển 7 - Chương 25: Hoa tàn người vắng ai mà biết ai[27]
- Quyển 8 - Chương 25: Chương 13 - phần 02
- Quyển 1 - Chương 26: Tĩnh nhật ngọc sinh yên
- Quyển 4 - Chương 26: Gái nhà nghèo bích ngọc
- Quyển 6 - Chương 26: Thu đến mênh mang một dạ sầu
- Quyển 7 - Chương 26: Hoa trời sắc nước thảy đều vui
- Quyển 8 - Chương 26: Chương 14 - phần 01
- Quyển 1 - Chương 27: Cô sinh lạnh
- Quyển 4 - Chương 27: Đêm thu
- Quyển 6 - Chương 27: Chẳng được phượng hoàng tới ghé thăm (thượng)
- Quyển 7 - Chương 27: Muôn hồng nghìn tía cùng khoe sắc
- Quyển 8 - Chương 27: Chương 14 - phần 02
- Quyển 1 - Chương 28: Hoa lựu
- Quyển 4 - Chương 28: Gió vàng sương ngọc[1]
- Quyển 6 - Chương 28: Chẳng được phượng hoàng tới ghé thăm (hạ)
- Quyển 7 - Chương 28: Hai chốn trầm ngâm thảy đều hay
- Quyển 8 - Chương 28: Chương 15 - phần 01
- Quyển 1 - Chương 29: Lạnh (thượng)
- Quyển 4 - Chương 29: Rong chơi mạn bắc
- Quyển 6 - Chương 29: Tin đồn như gió tan tác bay
- Quyển 7 - Chương 29: Chiếu nhỏ thuyền con lòng lạnh giá
- Quyển 8 - Chương 29: Chương 15 - phần 02
- Quyển 1 - Chương 30: Lạnh (hạ)
- Quyển 4 - Chương 30: Giang sơn
- Quyển 7 - Chương 30: Cành quỳnh cây ngọc nối mây xa
- Quyển 8 - Chương 30: Chương 16
- Quyển 4 - Chương 31: Cứu người
- Quyển 7 - Chương 31: Một bức rèm châu hờ hững rủ[39]
- Quyển 8 - Chương 31: Chương 17 - phần 01
- Quyển 4 - Chương 32: Xóa tan hiềm khích
- Quyển 7 - Chương 32: Phượng tiêu thổi dứt nước mây vang[40]
- Quyển 8 - Chương 32: Chương 17 - phần 02
- Quyển 4 - Chương 33: Hỏi thế gian tình ái là chi
- Quyển 7 - Chương 33: Oanh hót mộng kinh hồn[42]
- Quyển 8 - Chương 33: Chương 17 - phần 03
- Quyển 4 - Chương 34: Trên đồng hoa nở
- Quyển 8 - Chương 34: Chương 18 - phần 01
- Quyển 4 - Chương 35: Cửu trương cơ[1]
- Quyển 8 - Chương 35: Chương 18 - phần 02
- Quyển 4 - Chương 36: Đỗ quyên khóc
- Quyển 8 - Chương 36: Chương 19 - phần 01
- Quyển 4 - Chương 37: Cố giai nghi
- Quyển 8 - Chương 37: Chương 19 - phần 02
- Quyển 4 - Chương 38: Kết ái[1]
- Quyển 8 - Chương 38: Chương 20 - phần 01
- Quyển 4 - Chương 39: Nghe đàn cởi ngọc thần tiên bỏ[1]
- Quyển 8 - Chương 39: Chương 20 - phần 02
- Quyển 4 - Chương 40: Kéo đứt áo mơ không thể giữ[1]
- Quyển 8 - Chương 40: Chương 20 - phần 03
- Quyển 8 - Chương 41: Chương 21 - phần 01
- Quyển 8 - Chương 42: Chương 21 - phần 02
- Quyển 8 - Chương 43: Chương 22 - phần 01
- Quyển 8 - Chương 44: Chương 22 - phần 02 (hết)
- Quyển 8 - Chương 45: Lời cuối
- Quyển 8 - Chương 46: Ngoại truyện - phần 01
- Quyển 8 - Chương 47: Ngoại truyện - phần 02
- Quyển 8 - Chương 48: Ngoại truyện - phần 03
Hậu Cung Chân Hoàn Truyện
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.