Gia Hân nằm trên giường suy nghĩ gì đó rồi đứng dậy, tiến đến cửa, mở cửa đi ra sau đó đến gần phòng đối diện. Là phòng của Gia Ân. Thật ra Gia Ân đã xuất viện sáng nay rồi nhưng mà vẫn còn chưa khỏi hẳn. Gia Hân có chút mất tự nhiên đưa tay lên chỗ nắm cửa chợt thắc mắc không biết bây giờ Gia Ân đang làm gì? Cũng không biết cô có làm phiền con bé không? Nghĩ vậy Gia Hân bèn rụt tay về. Nhưng mà nếu hôm nay không nói thì còn khi nào nói được nữa. Cả một tuần nay Gia Bảo có vẻ chuẩn bị rất kĩ lưỡng cho trò chơi của lớp mà phần thưởng kia thì quá hấp dẫn đi. Nếu không có thì biết kiếm cái gì thay thế chứ. Gia Hân đắn đo một hồi rồi cũng đưa tay lên nhưng nghĩ lại thì Gia Ân mới về nhà, vẫn còn mệt mỏi, cô làm vậy có quá đáng không?(Trời ạ, mệt chị này ghê lun nghĩ j mà nghĩ ghê thế?) Còn đang do dự thì:"Cạch"_Cánh cửa được mở ra, một cô gái xinh đẹp mặc váy ngủ thoải mái, mái tóc dài xõa xuống cùng tóc mai che đi vết thương trên trán. Mặc dù chân bó bột đi khập khiễng nhưng vẫn không làm xấu đi vẻ đẹp của cô. Gia Hân cảm giác như mình đang rình mò em gái khiến cô xấu hổ cúi mặt xuống không biết nói gì còn Gia Ân thì ngạc nhiên:"Chị hai? Chị chưa ngủ sao? Sao lại ở ngoài này?" -A, Chị tình cờ đi ngang qua thôi., em đang định ra khỏi phòng à? Chân còn chưa khỏi, hạn chế đi lại thôi._Gia Hân vội lắc đầu, dìu Gia Ân trở lại phòng. -Em định xuống dười lấy nước uống_Gia Ân nhỏ giọng, nhẹ nhàng ngồi xuống giường. -Được rồi để chị đi lấy cho_Gia Hân rất nhanh đã đi xuống, một lát sau mang lên một li nước lọc đưa cho Gia Ân. Gia Ân uống một ngụm sau đó nhìn Gia Hân mỉm cười:"Cảm ơn chị nhiều nha" -Trời đất cái con bé này. Chị là người nhà mà em nói vậy sao?_Gia Hân trêu Gia Ân một câu. -Hihi dù người nhà thì cũng phải cảm ơn chứ _Gia Ân cười tinh nghịch nhưng lại vẻ thắc mắc hỏi_Chị hai chị có việc gì cần em giúp sao? -A, cái đó, chị cũng có nhưng mà sợ phiền đến em_Gia Hân ấp a ấp úng nói. -Chị muốn nhờ em giúp thì cứ nói, nếu được em giúp liền mà sao chị ngại_Gia Ân không suy nghĩ gì liền nói. -Ờ, chị...Thật ra là lớp chị có tổ chức một trò chơi mà giải thưởng mọi người ai cũng thích đó là...chữ kí của em...Nên mọi người nhờ chị...Mà nếu em không muốn thì chị cũng không ép đâu, thật ra trò chơi này cũng không quan trọng_Gia Hân vẫn tỏ vẻ ngượng ngùng. Chị gái mà phải đi nhờ em gái kiểu này cô thật chưa bao giờ gặp trường hợp đó nên có chút khó xử. -Chị hai! Có vậy mà chị cũng ấp úng. Chỉ là một chữ kí thôi mà. Với lại em cũng không phải nổi tiếng gì lắm, chỉ sợ bạn chị chê cười thôi._Gia Ân buồn cười nhìn chị gái của cô. -Thật vậy hả_Gia Hân không kìm được kích động hỏi lại Gia Ân. -Ukm. Đương nhiên em giúp được rồi. Mà phần thưởng có mỗi chữ kí thôi có phải hơi ít không. Để em cho thêm một phần mỹ phẩm vào nữa, mọi người sẽ hứng thú hơn_Gia Ân vui vẻ đi tới ngăn kéo lấy ra một túi mỹ phẩm bắt mắt. -A, không được cái này em để dùng đi, không cần đâu_Gia Hân vội ngăn lại. Mỹ phẩm đắt tiền như vậy sao có thể đem làm phần thưởng chứ. -Thật ra cái này là đồng nghiệp tặng em nhưng mà em lại không thích hãng mỹ phẩm này nên..._Gia Ân nói có chút ấp úng. -Nếu vậy thêm vào cũng được_Gia Hân đành chấp nhận. Gia Ân không thích thì cô giúp Gia Ân lấy đi cũng được. Dù sao không sài cũng rất uổng phí. -Vậy tốt rồi. _Gia Ân mỉm cười tay cầm bút kí vào một tấm bảng nhỏ xinh xắn sau đó đưa cho Gia Hân_Chị cầm lấy này, lúc chị diễn văn nghệ em sẽ đến xem. -Thôi không cần đâu, chị hát không hay với lại chân em đi lại bất tiện như vậy đến chỗ đông người thì không thoải mái đâu_Gia Hân vội nói. Gia Ân thứa biết Gia Hân không muốn cô đến vì sợ ảnh hưởng đến sức khỏa của cô mà quan trọng hơn là hình tượng của cô cũng sẽ bị ảnh hưởng. Chị cô lúc nào cũng vậy. Làm gì cũng nghĩ tới cô trước tiên. Ngay cả việc học chung với cô cũng là không thể vì sợ ảnh hưởng đến cô. Gia Ân cảm thấy mình như là một thứ rắc rối lớn của chị vậy. Cảm giác cô không thể làm gì được cho chị khiến cô vô cùng khó chịu. Cô thật sự rất muốn giải nghệ cho rồi nhưng vì sự quan tâm, kì vọng của ba mẹ thì cô không thể thực hiện được, chỉ có thể bù đắp tình cảm cho chị cô nhiều hơn. Gia Ân nhìn Gia Hân vo cùng xót xa mà cô không hề hay biết. Gia Ân thật sự muốn nói với Gia Hân những khó chịu trong lòng nhưng mà cô không thể,cô chỉ biết im lặng...
- Chương 1: Bị truy đuổi
- Chương 2: Học sinh mới
- Chương 3: Bất ngờ
- Chương 4: Cứu tinh
- Chương 5: Rắc rối
- Chương 6: Gặp lại
- Chương 7: Kể hết mọi chuyện
- Chương 8: Phiền phức (1)
- Chương 9: Phiền phức (2)
- Chương 10: Leo núi
- Chương 11: Hậu đậu
- Chương 12: Kiểm tra
- Chương 13: Không ngờ
- Chương 14: Thay đổi
- Chương 15: Nụ hôn đầu
- Chương 16: Scandal
- Chương 17: Gia đình
- Chương 18: Mua sách
- Chương 19: Bày trò
- Chương 20: Trừng phạt
- Chương 21: Quá khứ
- Chương 22: Thực tại
- Chương 23: Vui vẻ
- Chương 24: Bực bội
- Chương 25: Suýt bị phát hiện
- Chương 26: Gây sự
- Chương 27: Lại là hot boy
- Chương 28: Bị hiểu lầm
- Chương 29: Thiên Long xuống lớp
- Chương 30: Đi chơi
- Chương 31: Tai nạn
- Chương 32: Em gái
- Chương 33: Hoàng hôn trên đường cao tốc
- Chương 34: Chụp ảnh đôi
- Chương 35: Bị vu oan
- Chương 36: "Đột nhập" không thành
- Chương 37: Nhờ làm gia sư
- Chương 38: Chạm mặt
- Chương 39: Kèm học
- Chương 40: Cậu là Hoàng Huy?
- Chương 41: Thăm mẹ
- Chương 42: Nói lời chia tay
- Chương 43: Tuyên bố
- Chương 44: Đối mặt
- Chương 45: Trọng sắc khinh bạn
- Chương 46: Cơn giận của Hoàng Huy
- Chương 47: Tình cảm chị em
- Chương 48: NaNa đến gặp Gia Hân
- Chương 49: Ốm
- Chương 50: Bất an
- Chương 51: Buổi hẹn hò khác người
- Chương 52: Làm trái lời ba
- Chương 53: Cắt đuôi
- Chương 54: Bí mật kinh người
- Chương 55: Nổi điên
- Chương 56: Bí mật không thể che dấu mãi
- Chương 57: Hợp đồng vô hiệu lực
- Chương 58: Sự thật
- Chương 59: Người vô cảm
- Chương 60: Một buổi sáng của cô
- Chương 61: Câu chuyện của Kim Ngân
- Chương 62: Gia Ân gặp tai nạn
- Chương 63: Thất vọng
- Chương 64: Mượn vai
- Chương 65: Đau đớn
- Chương 66: Khởi động ngày mới
- Chương 67: Buổi sáng khác thường
- Chương 68: Vào đội văn nghệ của lớp
- Chương 69: Thăm Gia Ân
- Chương 70: Trong cái khó ló cái khôn
- Chương 71: Một buổi sáng ở công ty
- Chương 72: Người đàn ông độc ác
- Chương 73: Cô và anh gặp nguy hiểm (18+)
- Chương 74: Không thể trở thành anh em
- Chương 75: Anh đã có quyết định
- Chương 76: Sự lo lắng của thiên long
- Chương 77: Tin tức đáng sợ
- Chương 78: Con gái ngày nay
- Chương 79: Thử nghiệm của hương mai
- Chương 80: Người bà đáng kính
- Chương 81: Giận cá chém thớt
- Chương 82: Nhờ Gia Ân giúp đỡ
- Chương 83: Bạn cũ
- Chương 84: Thách đấu
- Chương 85: Thi đấu (1)
- Chương 86: Thi đấu (2)
- Chương 87: Câu hỏi cuối cùng
- Chương 88: Kỉ niệm của cô và anh (1)
- Chương 89: Kỉ niệm của cô và anh (2)
- Chương 90: Đã yêu nhưng không dám thừa nhận
- Chương 91: Trước khi trình diễn
- Chương 92: Buổi biểu diễn đầy ấn tượng
- Chương 93: Hoàng Huy đau khổ
- Chương 94: Công bố kết quả
- Chương 95: Thêm Thành Viên Mới
- Chương 96: Hai kế hoạch khác nhau (1)
- Chương 97: Hai kế hoạch khác nhau (2)
- Chương 98: Nhận ra
- Chương 99: Thú nhận
- Chương 100: Kích động
- Chương 101: Thay đổi đột ngột
- Chương 102: Bị phát hiện
- Chương 103: Đưa cô về nhà
- Chương 104: Khởi hành
- Chương 105: Đến hàn quốc
- Chương 106: Chịu trách nhiệm
- Chương 107: Bị nghĩ xấu
- Chương 108: Hoàng cung kyong-bok
- Chương 109: Bảo tàng hàn quốc
- Chương 110: Blue house
- Chương 111: Nụ hôn bất ngờ
- Chương 112: Mất kiểm soát
- Chương 113: Tránh mặt
- Chương 114: Tỏ tình
- Chương 115: Một hoàng huy đáng sợ
- Chương 116: Trộm
- Chương 117: Khi con gái bắt trộm
- Chương 118: Không gặp lại nhớ
- Chương 119: Lựa chọn
- Chương 120: Về việt nam
- Chương 121: Điều tra
- Chương 122: Chiến tranh lạnh
- Chương 123: Lần đầu tặng quà
- Chương 124: Phạt
- Chương 125: Dây chuyền cặp
- Chương 126: Đưa thuốc bằng...miệng
- Chương 127: Gia Hân nghỉ học
- Chương 128: Ngày thi
- Chương 129: Sự tin tưởng không lí do
- Chương 130: Khóc
Hãy Giữ Trái Tim Anh Thật Cẩn Thận Em Nhé
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.