Mây mưa ướt át 1 hồi cũng ngừng lại, vậy mà cũng đã sẩm tối, ánh đèn thắp lên.
Cuộc sống về đêm cũng bắt đầu.
Nếu ban ngày nhộn nhịp vì những hoạt động buôn bán hay chỉ vì công việc, kiếm sống thì ban đêm là thời gian vui chơi vui vẻ bên người thân.
Cũng có những đôi trai gái sánh vai cùng đi trên con đường người tấp nập ngược xuôi.
Ngôi thành có 1 con sông lớn chảy qua, cung cấp nguồn nước tự nhiên, cũng là 1 điểm đến lí tưởng để...vui vẻ.
Hắn cũng chẳng nghĩ tới nơi này cũng có ca hát a... nhưng là nữ tử cũng như những bài ca kia chủ yếu là những bài hát buồn như chính số mệnh của mình vậy.
Tiếng ca níu kéo người nghe, dù là nam hay nữ đều cũng dừng chân hay bước chậm lại, như muốn thưởng thức chọn vẹn nó...
Và ngược lại, nó cũng lôi kéo tới không ít những kẻ háo sắc, chỉ muốn thỏa mãn thú vui nh*c d*c...
" Hồng nhan... bạc phận..."
Yasuo nhớ tới Thúy Kiều được Nguyễn Du miêu tả đúng với 4 chữ như vậy, nhưng đó là thơ, còn lúc này, nó là thật.
Sự thật phũ phàng, mà rõ ràng, chính Glacia cũng từng có thời gian gần như chìm trong bóng tối sợ hãi.
Nhưng họ vẫn phải sống, và mong muốn có cuộc sống tốt hơn...
Yasuo cùng Glacia cùng nhau thử những món ăn "đường phố" này.
Nếu không biết thì không khác 1 đôi tỷ đệ ruột thịt thân thiết là bao.
Nhưng có sáng cũng phải có tối, ở đâu cũng vậy, vẫn có những người khó khăn, những đứa trẻ nghèo khó.
2 người gặp 1 đứa nhỏ trùm kín đầu, quần áo rách rưới, cả người vẫn còn những vết bầm tím do bị đánh. TruyenLau.com
Cái bụng đói cồn cào.
Nó như muốn giật que thịt xiên trên tay hắn.
Cái bụng kháng nghị phá vỡ đi sự do dự của nó, lao tới...
Yasuo vừa lúc không chú ý, bị nó va vào, que thịt xiên rớt xuống đất...
TruyenLau
Đứa nhỏ tội nghiệp như hổ đói, lao tới, nó muốn ăn que thịt đó...nó rất đói...
"Dừng..."
Yasuo chặn lại bàn tay nhỏ run rẩy đang với tới que thịt kia...
Nó ngẩng mặt lên, nước mắt như rưng rức... thực sự là nó rất đói, đói lắm rồi, đã bao ngày không ăn, cơ thể gầy yếu, chỉ còn da bọc xương...
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhưng nó chưa dừng lại...
Yasuo đá bay que thịt kia đi...
"Ta bảo dừng lại...."
Glacia vừa lúc cầm thêm mấy xiên thịt khác đến, hắn cầm lấy, đưa cho đứa nhỏ tội nghiệp kia...
" Đừng bao giờ hạ mình để người khác coi thường, thay vào đó là cố gắng của bản thân... dù thế nào đi nữa... hãy dùng cái đầu để suy nghĩ, những thứ mình làm ra sẽ có giá trị hơn, đáng để ngươi hạ mình hơn thay vì đi cướp..."
Hắn để lại 1 chút tiền cũng như chút thức ăn...
Yasuo còn chả hiểu sao lúc đó hắn phán như thánh vậy á...Nhưng kệ, dù sao vậy cũng được... đứa nhỏ đó sống hay chết, còn phải xem vào bản thân nó.
"Sao anh không giúp đứa nhỏ đó...?" Glacia khẽ hỏi nhỏ.
"Vậy sao em không tự hỏi mình lúc trước sao không có người khác giúp mình..."
"Ưm....."
"Chẳng phải, em đã cố gắng, dựa vào chính mình để sống đến bây giờ sao..."
Yasuo nhìn cô. Glacia cũng gật đầu, hướng mắt về phía đứa nhỏ vừa rồi nhưng nó không còn ở đó nữa.
Vừa lúc có 1 đôi Thiên Lí Mã kéo xe theo kiểu TQ đi qua...
Glacia cảm thấy có gì đó rất gần, thân thiết nhưng thấy Yasuo kéo vào quán trà gần đó nên cũng không chú ý nữa.
Người trong chiếc xe cũng vậy, nhưng vừa ngoảnh lại chỉ thấy Glacia vừa lúc tiến vào cửa.
"Phu nhân, có chuyện gì vậy...?" Thị nữ thấy phu nhân có hơi khác nên hỏi nhưng người phu nhân kia cũng không có nói gì mà lắc đầu.
Nhưng trong tấm trí lại hiện lên hình ảnh đứa con gái bé bỏng của bà...
Đứa bé được coi là đã biến mất cách đây lâu lắm rồi.
"Phu quân....hôm nay....hôm nay..."
"Nàng làm sao vậy, phu nhân?"
"Chỉ là.... thiếp cảm thấy như đã gặp con chúng ta..."
"Hả...."
"Lúc nào....?"
" Thiếp vừa từ phía sông Lệ trở về...lúc đi qua 1 quán trà...1 người...như rất giống con gái chúng ta..."
" Nhưng đã bao năm qua rồi mà...nhỡ nàng lầm thì sao...."
"Không.....không lầm được... cảm giác đó... vô cùng..." Chưa nói hết tiếng nức nở đã vang lên...
Quá xúc động, nhưng bà cũng cảm thấy hối hận, tại sao bây giờ mới dám nói, nếu lúc đó có nhận nhầm thì sao, nhưng nếu đúng thực thì sao...
"Được rồi... nàng cũng nên nghỉ ngơi đi, có thể do nàng mệt mỏi quá thôi..."
"Nhưng mà...nhưng con chúng ta...."
"Được rồi... Người đâuu....."
"Có thuộc hạ...."
"Đóng cổng thành, chưa có lệnh ta, không ai được ra ngoài cả....!!!"
"Rõ...."
- Chương 1: Khởi đầu
- Chương 2: Chức nghiệp và.... Phê a....
- Chương 3: Giới tính.....Mẹ!!!
- Chương 4: Như ý và Tu luyện
- Chương 5: Kami
- Chương 6: Học hành
- Chương 7: Cái gì thế này!!!
- Chương 8: Chiến giáp
- Chương 9: Càn quét
- Chương 10: Leo ranh thần thánh
- Chương 11: Gặp lại người quen
- Chương 12: Học sinh cá biệt
- Chương 13: Em là tất cả
- Chương 14: Bán kết
- Chương 15: Chung kết
- Chương 16: Giải đấu liên học viện
- Chương 17: Ngươi còn xanh và non lắm!!!
- Chương 18: Công chúa tiên tộc
- Chương 19: Khởi động
- Chương 20: Sinh tồn
- Chương 21: Hướng ra bên ngoài
- Chương 22: Đại chiến...Ta rất thích tỷ
- Chương 23: Học viện "Quái vật"
- Chương 24: Người theo đuổi
- Chương 25: Quyết đấu
- Chương 26: Thế nào là quái vật???
- Chương 27: Hội Tử Thần
- Chương 28: Ám Ảnh đoàn trưởng
- Chương 29: Ám Ảnh đoàn trưởng 2
- Chương 30: Thái Vân Tông
- Chương 31: Vô sỉ
- Chương 32: Bộc phát sức mạnh
- Chương 33: Vô đề
- Chương 34: Em đã trở lại và...
- Chương 35: Bạch Hổ quốc
- Chương 36: Vô đề
- Chương 37: Vô đề
- Chương 38: Vô đề
- Chương 39: Vô đề
- Chương 40: Càn quét chiến trường
- Chương 41: Sự cố bất ngờ
- Chương 42: Lần đầu ra chiến trường
- Chương 43: Liên tục lập công
- Chương 44: Huyết Chiến
- Chương 45: Trở về
- Chương 46: Luyện lính
- Chương 47: Yêu tỷ
- Chương 48: Bị phục kích
- Chương 49: Tử Long trên chiến trường
- Chương 50: Ace
- Chương 51: Mất trí
- Chương 52: 2 năm ngủ quên
- Chương 53: Lãng khách
- Chương 54: Băng nguyên
- Chương 55: Băng mộ
- Chương 56: Náo nhiệt
- Chương 57: Vô đề
- Chương 58: Thủy quái, Ly biệt
- Chương 59: Trở lại chính mình
- Chương 60: Đồng bọn mới...
- Chương 61: Vô đề
- Chương 62: Thông qua khảo thí
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 96-2
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186: Dăm ba cái thằng...
- Chương 187: Dăm ba cái thằng. (2)
- Chương 188: Dăm ba cái thằng. (3)
- Chương 189: Sever người ta...
- Chương 190: Ta thích vậy đấy
- Chương 191: Phiền toái
- Chương 192: Khổ luyện
- Chương 193: Lại thêm một người
- Chương 194: Bại lộ
- Chương 195: Tấu hài
- Chương 196: Tổ kiến ???
- Chương 197: Fight
- Chương 198: Thích làm cướp
- Chương 199: Huyết Thiên Sứ ???
- Chương 200: Tưng bừng !!!
- Chương 201: Máu & Lửa
- Chương 202: Nhàm chán
- Chương 203: Nhàm chán
Hệ Thống Cực Phẩm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.