Ngọc Sanh Hàn nắm chặt lá thư trên tay, sắc mặt trầm trọng, nhìn không ra biểu cảm gì, một lúc lâu mới lẩm bẩm nói, “Biết anh sẽ xem thường em, là tốt rồi.”
Xoay người ra khỏi Phượng Hoàn cung, Ngọc Sanh Hàn ra lệnh, “Truyền ý chỉ của Trẫm, niêm phong Phượng Hoàn cung lại, từ nay về sau, không có lệnh của Trẫm, bất luận là kẻ nào cũng không được phép bước vào.”
Mang theo lá thư nằm trong ngực, xoay người đi thẳng.
Mấy ngày kế tiếp, dường như rất yên bình, chẳng qua là dường như mà thôi, không có Hoàng hậu, Tây Ngọc quốc này vẫn không sụp đổ, nhưng không có Hoàng hậu, Hoàng đế chỉ có thể tự mình chống đỡ chính mình.
Chuyên tâm với chuyện quốc gia, nghe Tần Khê thỉnh thoảng nói một câu, cô ở nhà rất tốt. Đó là động lực cả một ngày của hắn, hắn luôn nghĩ, chờ thêm mấy ngày nữa, chờ đến lúc cô muốn gặp hắn, hắn sẽ xuất cung đến tìm cô.
Chẳng ngờ, mấy ngày sau, vừa mới dùng bữa sáng, Tần Khê đã cuống cuồng chạy vào cung, trực tiếp vỗ bẹp một tờ giấy xuống trước mặt hắn.
Ngọc Sanh Hàn ngẩng đầu, vẻ mặt hờ hững.
“Thật quá đáng, thật quá đáng! Tôi là anh của nó cơ mà! Vậy mà nó chỉ để lại có một mẩu giấy như vậy rồi đi!”
Ngọc Sanh Hàn nghe vậy, cau mày, cầm tờ giấy nhỏ kia lên, sắc mặt hơi biến đổi, trên tờ giấy chỉ có một câu đơn giản, giống hệt phong cách của cô.
“Em đi du lịch, đừng nhớ em.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ngọc Sanh Hàn vươn tay, nhoáng cái đã vò nát tờ giấy, hắn còn chưa đi tìm cô, mà cô đã dám chạy trước.
Chợt đứng phắt dậy, đổi quần áo, cưỡi ngựa phóng một mạch ra ngoài cung, An Quế một chữ còn chưa nói ra khỏi miệng, người đã không thấy bóng dáng đâu, Tần Khê vỗ vỗ vai ông ta, “Ngoan, đi tuyên bố hôm nay miễn triều.”
Hương Diệp ra khỏi phủ từ lúc trời gần sáng, mang theo hai bọc quần áo, còn có một chút ngân phiếu, kéo một con ngựa, lúc đi tới cửa thành, cửa thành vẫn chưa mở, ở nhà ngẩn người mấy ngày, vẫn cứ cảm thấy không ổn, lúc nhìn đám hoa hoa cỏ cỏ, dường như không còn cảm giác yêu thích như trước nữa, lúc ngửi hương hoa, cũng sẽ hoảng hốt tưởng rằng mình đang ngửi thấy mùi rượu hoa.
Cô nghĩ, có lẽ cô đã ở đây quá lâu rồi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khi thân thể này mới tám tuổi, cô đã xuyên tới, bây giờ, cô cũng đã mười tám rồi.
Vậy mà đã ở đây được mười năm, còn chưa được ngắm nhìn hết phong cảnh bên ngoài.
Thế nên, khi một đám người ùa vào thành, cô kéo ngựa, từ từ ra khỏi cổng thành, vốn còn muốn quay đầu lại nhìn một chút, có điều cảm thấy kiểu đó, hình như có chút sến súa quá.
Lắc lắc đầu, Hương Diệp đi về hướng Nam, vài nhóm người lục tục đi vào quốc đô, cũng có vài thương nhân ra khỏi thành, chở hàng, đi về phía ngoài thành.
TruyenLau
Lướt qua bên cạnh Hương Diệp, gấp gáp, ai ai cũng rất vội vàng, cô vẫn kéo ngựa đi chầm chậm như cũ.
Phía sau cửa thành dường như truyền đến một trận ồn ào, Hương Diệp nhìn từ xa lại, nhưng không thấy gì, hình như đang có tranh chấp.
Nếu không nhìn thấy, thì không nhìn nữa, Hương Diệp quay đầu, tiếp tục đi về phía Nam, mà, cách đó không xa, từ trong đám người trước cổng thành, một người một ngựa lao ra, nam tử lạnh lùng nhìn khắp xung quanh, cuối cùng giục ngựa đi về phía Tây, hướng Tây là hướng đất phong của Tiêu Cẩm, Ngọc Sanh Hàn cũng chỉ dựa vào trực giác mà đi, nhưng mà, Hương Diệp không phải muốn đi gặp Tiêu Cẩm.
Thậm chí ngay cả rời khỏi quốc đô cũng không nói cho Tiêu Cẩm biết, chẳng qua là không muốn hắn thân ở đất phong mà còn phải lo lắng cho cô.
Một mình du lịch, vậy bắt đầu từ những thứ đã bỏ lỡ đi.
Hương Diệp muốn đến Nam Lâm quốc thăm thú một chút, tuy nói còn có ba nước nữa, nhưng mà mùa này, Bắc Thần quá lạnh, Đông Linh lại quá xa, chỉ còn lại Nam Lâm, nghe nói Nam Lâm có hơi hướm như Giang Nam, khí hậu nơi đó thích hợp cho hoa cỏ sinh trưởng nhất, Hương Diệp muốn đi xem.
Mà Ngọc Sanh Hàn cưỡi ngựa đuổi theo rất xa ngoại thành, nhưng làm sao cũng không tìm được bóng hình thanh lãnh ấy.
Hắn còn chưa kịp lôi cô về, đã để cô chạy mất một lần nữa.
Hậm hực quay ngựa về quốc đô, lại nghe thấy trên thành, một giọng nói đang gọi hắn, “Ngọc đồ đệ! ! Ngọc đồ đệ!”
Ngọc Sanh Hàn ngẩng đầu, là Quái Lão đã lâu ngày không gặp.
Mặt lạnh không để ý đến, cưỡi ngựa đi thẳng vào thành, Quái Lão lại nhảy thẳng xuống từ trên tường thành, khinh công trác tuyệt, khiến cho người đi đường xung quanh ai cũng trợn mắt níu lưỡi.
Quái Lão từ trước đến nay chưa bao giờ để ý đến ánh mắt người khác, vẫy tay bước tới trước ngựa Ngọc Sanh Hàn, “Ngọc đồ đệ!”
Ngọc Sanh Hàn cuối cùng cũng dừng lại, mắt lạnh liếc xéo ông ta, “Ta không phải đồ đệ ông, đừng gọi bừa.”
“Ta là người muốn nhận ngươi làm đồ đệ sớm nhất~” Quái Lão khoát khoát tay, vẻ mặt không buồn để ý, Ngọc Sanh Hàn thấy ánh mắt mọi người đều đặt trên hai người, đây là tự nhiên, một công tử đẹp trai lạnh lùng cưỡi bạch mã, lại còn một ông lão quái dị thoạt nhìn võ công cực kỳ cao cường, đi trên đường, khó trách sẽ gây chú ý.
Ngọc Sanh Hàn bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là vào một quán trà, hắn không cho là Quái Lão vô duyên vô cớ lại tới tìm hắn.
Mới vừa ngồi vững, Quái Lão đã hỏi luôn, “Nghe nói ngươi phế đồ đệ ta rồi?”
Ngọc Sanh Hàn nhíu mày, không phản bác, nhưng mà, là chính cô ấy muốn thế.
Không ngờ, Quái Lão lại vỗ một chưởng qua, chén trà Ngọc Sanh Hàn đang cầm trên tay sóng ra, quay đầu mắt lạnh trừng ông ta, vốn tâm trạng đã không thoải mái lắm giờ lại càng thêm bực bội, cả người tản ra một luồng sát khí, giống như bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị khai chiến với Quái Lão, nếu đổi lại là Tần Khê cùng Hương Nại Nhi, lúc này chỉ sợ đã co đầu rụt cổ nép qua phòng tuyến an toàn rồi.
Có điều, trước mặt Ngọc Sanh Hàn là Quái Lão.
“Sao hả? Còn muốn đánh nhau với ta? !” Quái Lão nhíu mày hừ một tiếng, về phần cái từ đánh nhau này, hoàn toàn là do tiếp xúc lâu ngày với Tần Khê, nguyên nhân này chắc mọi người hiểu.
Ngọc Sanh Hàn bây giờ đúng là rất muốn đánh với ông ta một trận, nhưng mà đánh một trận thì sao chứ, Hương Diệp cũng sẽ không tới xem náo nhiệt.
Vậy nên, Ngọc Sanh Hàn rất bình tĩnh rất lý trí bưng chén trà lên một lần nữa nhấp một ngụm, cả người tản ra hàn khí kinh khủng, mấy người bên cạnh vội uống cho xong trà nhanh chóng rời đi, Quái Lão nhìn mà cũng thấy quái dị, thầm nghĩ lạnh lùng như vậy làm gì? Có thưởng chắc?
“Rốt cuộc là chuyện gì?” Ngọc Sanh Hàn lạnh giọng mở miệng, có vẻ không còn kiên nhẫn nữa.
“Hừ! Còn không phải tại ngươi, đột nhiên lại phế đồ đệ đi, ngươi biết Danh Dược nghe tin đó xong nói gì không?” Quái Lão rú lên quái dị, “Bà ấy nói, bà ấy đã nhìn nhầm tình cảm giữa các ngươi rồi!”
Nguyên nhân chủ yếu nhất là, vất vả lắm, Danh Dược mới có một đồ đệ, mà tên đồ đệ này cố gắng học y là vì người mình yêu, phần tâm ý này sớm đã khiến cho Danh Dược có chút mềm lòng, khó khăn lắm, ông ta mới sắp được sánh bước với Danh Dược, lần này thì hay rồi, hai đứa này tan vỡ, Danh Dược muốn tin tưởng đàn ông, đó là chuyện còn khó hơn lên trời!
“Chúng ta vốn chỉ có ba năm ước định.” Ngọc Sanh Hàn lạnh giọng nói xong định rời đi, đột nhiên, dừng bước, khẽ quay đầu, hỏi Quái Lão, “Quái Lão tiền bối, ông thích Linh Y sao?”
Quái Lão đang uống trà, liền phun luôn một ngụm ra ngoài, giọng điệu này, khẩu khí này, nghe sao mà giống đồ đệ của lão một năm trước vậy~~ “
Dừng một chút, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi, “Chờ người đó mãi, có mệt mỏi không?”
- Chương 1: Mở màn, tấn công hạ bộ của hắn
- Chương 2: Tôi có rất nhiều ca ca
- Chương 3: Vẫn còn là trẻ con
- Chương 4: Baidu không thấy thì qua Sohu
- Chương 5: Suy yếu giống như chẳng còn sống được bao lâu?
- Chương 6: Hai cái phiền toái
- Chương 7: Sáu năm sau
- Chương 8: Sắc tím lưu ly
- Chương 9: Hành thích vua
- Chương 10: Cô là người của đoàn phim nào?
- Chương 11: Ở đây không có trồng cà phê
- Chương 12: Đều là thật
- Chương 13: So với lần trước còn ác hơn
- Chương 14: Nước không thể một ngày không có vua
- Chương 15: Liên thủ diễn trò
- Chương 16: Tốt nhất là có chuyện
- Chương 17: Tối nay đốt đèn nói chuyện đêm khuya đi
- Chương 18: Bị sắp đặt
- Chương 19: Hôm nay miễn triều
- Chương 20: Ai chọc đến ngươi?
- Chương 21: Cho nàng thứ tốt nhất
- Chương 22: Giống như hoa lê
- Chương 23: Trả muội muội lại cho ta!
- Chương 24: Ngày hôm qua thật sự đụng hỏng đầu?
- Chương 25: Ca ca rất dễ dỗ
- Chương 26: Vỗ tay ăn thề
- Chương 27: Bỏ qua cho tôi đi
- Chương 28: Lần đầu tiên lên triều
- Chương 29: Cuối cùng cũng bãi triều
- Chương 30: Chết đạo hữu không chết bần đạo
- Chương 31: Chẳng qua là người qua đường Giáp
- Chương 32: Màu hồng quá mộng ảo
- Chương 33: Người trong lòng cô ấy
- Chương 34: Bị hóc
- Chương 35: Hoàng hậu tương lai
- Chương 36: Tế điệu mối tình đầu
- Chương 37: Buông tay
- Chương 38: Châm ngòi
- Chương 39: Đại lễ sắc phong
- Chương 40: Hoàng thượng đúng là nôn nóng
- Chương 41: Nếu không phải lòng đã có nơi chốn
- Chương 42: Sự kiện đồ ăn sáng
- Chương 43: Tân hôn của hai người
- Chương 44: Tỷ muội tương xứng
- Chương 45: Phạt chép
- Chương 46: Tâm tâm tương tích
- Chương 47: Quái lão đầu
- Chương 48: Làm đồ đệ của ta đi
- Chương 49: Ba người làm đồ đệ
- Chương 50: Náo nhiệt quá, rất buồn bực
- Chương 51: Chính là bảo bối
- Chương 52: Muốn đi cậu đi mà đi
- Chương 53: Trúng độc
- Chương 54: Hương Diệp chết?
- Chương 55: Đầu heo
- Chương 56: Cái tên trên tay ông là ca ca ta
- Chương 57: Danh Dược, không phải người?
- Chương 58: Cả hai đều không phải
- Chương 59: Người trong nhà
- Chương 60: Đi đâu rồi?
- Chương 61: Bộ dạng giống như thiếu sư phụ
- Chương 62: Ta tự mình cứu
- Chương 63: Một năm sau
- Chương 64: Thiếu bao nhiêu tính cả một lượt
- Chương 65: Bắt đầu tính sổ đi
- Chương 66: Hát cho gia nghe một bài
- Chương 67: Một mỹ nữ hiện đại phong cách
- Chương 68: Giống như Tử Vi, mọi người biết rồi đấy
- Chương 69: Đang có mang
- Chương 70: Đi vào thời đại mới
- Chương 71: Hổ thẹn
- Chương 72: Nếu không làm giả hóa thật
- Chương 73: Phỏng vấn
- Chương 74: Ta nhìn ra ngươi không phải người tốt
- Chương 75: Đồng loại bị lạc
- Chương 76: Đồ lừa đảo chết tiệt!
- Chương 77: Ngay cả dấu chấm câu cũng mang châm chọc
- Chương 78: Chúng ta đều có
- Chương 79: Tần Khê sẽ phụ trách
- Chương 80: Sinh vật gâu gâu
- Chương 81: Anh mới là lão Nhị
- Chương 82: Chúc thọ chúc mừng
- Chương 83: Múa Hoa đăng
- Chương 84: Người thuyết minh thực bất đắc dĩ
- Chương 85: Không nói dối, chỉ lừa dối
- Chương 86: Hành động phản kích
- Chương 87: Đại hội thi gan
- Chương 88: Có thù báo thù, có oán báo oán
- Chương 89: Chia đường mà đi
- Chương 90: Có cảm giác
- Chương 91: “Hẹn hò” thi gan
- Chương 92: Đùa giỡn
- Chương 93: Anh cũng có ưu điểm
- Chương 94: Ăn trái nho đi
- Chương 95: Giỏi nhất là dội nước lã
- Chương 96: Nàng cũng nên tỉnh
- Chương 97: Ai chán?
- Chương 98: Hoàng đế giả
- Chương 99: Đơn giản là thú vui
- Chương 100: Bộ nào cũng nói hợp
- Chương 101: Vẻ mặt khi ngủ
- Chương 102: Ái muội không rõ
- Chương 103: Chủ nhân chiếc khăn
- Chương 104: Phiên bản hậu cung rất nhiều
- Chương 105: Chủ nhân thật sự của khăn tay
- Chương 106: Nói cho người có thể hiểu rõ hiểu được
- Chương 107: Tên gọi là gì
- Chương 108: Khúc Đoàn tụ sum vầy
- Chương 109: Quan hệ tiên sinh phu nhân
- Chương 110: May mắn tới
- Chương 111: Chúng ta cũng có thể
- Chương 112: Thập đại khổ hình được bật mí
- Chương 113: Là sinh nhật
- Chương 114: Tặng hoa
- Chương 115: Bữa tối dưới ánh nến
- Chương 116: Búp bê gấu
- Chương 117: Tên em là Hoa Hương Dư
- Chương 118: Đáp lễ
- Chương 119: Trả lời đúng sự thật
- Chương 120: Cậu bắt nạt muội muội tôi à
- Chương 121: Giật dây cho hắn
- Chương 122: Bên trong rừng trúc
- Chương 123: Trà an thần cám ơn
- Chương 124: Hội nghị nghiên thảo chân tướng
- Chương 125: Bằng chứng lạc đề
- Chương 126: Thật giả Hoàng đế biện luận hội
- Chương 127: Cái này gọi là sủng ái
- Chương 128: Nhân tố bẩm sinh tốt
- Chương 129: Thần thiếp có tội
- Chương 130: Hoa nở rực rỡ
- Chương 131: Chấm dứt
- Chương 132: Ta văn võ song toàn
- Chương 133: Không thể nói lý
- Chương 134: Lãnh cung thật náo nhiệt
- Chương 135: Trà hoa đoàn tụ
- Chương 136: Không muốn nghe anh nói nữa
- Chương 137: Gấu bự sai rồi
- Chương 138: Không có ai rình cùng
- Chương 139: Gấu bự ở bên em
- Chương 140: Thiên Sứ Các khai trương
- Chương 141: Người như anh không uy cho lắm
- Chương 142: Quảng trường Prague
- Chương 143: Cho mọi người đều vui trong đau khổ
- Chương 144: Chúng ta là Thiên Sứ Các
- Chương 145: Bọn họ xem thường anh
- Chương 146: Đều bị vũ nhục
- Chương 147: Làm cổ đông kiểu thế à
- Chương 148: Số đặc biệt mừng lễ tình nhân 1
- Chương 149: Số đặc biệt mừng Lễ tình nhân 2 – Sô cô la bản gốc
- Chương 150: Bánh ngọt bằng đường mạch nha vào lễ tình nhân
- Chương 151: Lễ tình nhân – Thời kỳ hỗn loạn
- Chương 152: Trèo cây
- Chương 153: Trời chiều đổ về tây
- Chương 154: Anh chờ
- Chương 155: Đêm kinh hoàng
- Chương 156: Đi không tiễn
- Chương 157: Người nào đó không tim không phổi
- Chương 158: Một con mèo ba chân
- Chương 159: Liên Y bị bắt
- Chương 160: Không rõ tung tích
- Chương 161: Thái hậu, suỵt
- Chương 162: Thông báo, Hoa si vào V
- Chương 163: Hắn không phải là anh ấy
- Chương 164: Hương Diệp xuất thủ
- Chương 165: Trước kia lạnh thân, bây giờ lạnh tâm
- Chương 166: Vì hai chữ
- Chương 167: Ngươi còn nhớ rõ mối thù tám năm trước không
- Chương 168: Ngự giá thân chinh
- Chương 169: Số điện thoại bao nhiêu?
- Chương 170: Sống chết cùng theo
- Chương 171: Bức thư tình bí mật của Lam Vương
- Chương 172: Một cuộc chiến giả
- Chương 173: Ta là heo
- Chương 174: Mị lực không bằng
- Chương 175: Hắn khinh bạc thiếp
- Chương 176: Em là của anh
- Chương 177: Từng nghịch cát bao giờ chưa?
- Chương 178: Ăn cho đủ số
- Chương 179: Vượt ngục đi
- Chương 180: Chính là cái đó tới
- Chương 181: Cô em, cùng nhau làm chuyện xấu đi
- Chương 182: Nương nương có tin vui
- Chương 183: Con của người nọ
- Chương 184: Anh xác định em thực máu lạnh
- Chương 185: Lấy lùi để tiến
- Chương 186: Gấu bự cũng bị vứt bỏ
- Chương 187: Kể chuyện xưa cho ông
- Chương 188: Nơi giống như trước đây
- Chương 189: Rượu cất không thành
- Chương 190: Em với anh làm hòa
- Chương 191: Là aQ hay là Từ Chí Ma
- Chương 192: Thích muội muội hay thích cô
- Chương 193: Biến thành lòng có linh tê
- Chương 194: Nàng là vợ trước của ta
- Chương 195: Thất vọng thay tình yêu
- Chương 196: Sư phụ ta
- Chương 197: Không thích hợp khuyên bảo người khác
- Chương 198: Con heo kia
- Chương 199: Liên quan đến thương hại cái rắm!
- Chương 200: Mặt nạ dưỡng da mới của Hương Nại Nhi
- Chương 201: Mười chuyện tình nhân phải hoàn thành trước khi kết hôn
- Chương 202: Phế hậu chiếu 1
- Chương 203: Phế hậu chiếu 2
- Chương 204: Phế hậu chiếu 3
- Chương 205: Phế hậu chiếu 4
- Chương 206: Du lịch đi
- Chương 207: Từ Hoàng cung này sang Hoàng cung khác
- Chương 208: Tại sao chia tay
- Chương 209: Bị bệnh, nhớ anh
- Chương 210: Không oán không hối thay cô ấy
- Chương 211: Lưu luyến khóm hoa rồi
- Chương 212: Phần thưởng bí mật
- Chương 213: Kết cục hơn nửa năm
- Chương 214: Rất nhiều phong thư
- Chương 215: Tâm trạng khi về nhà thế nào?
- Chương 216: Không cần đau thay cô
- Chương 217: Thỉnh thoảng mệt mỏi
- Chương 218: Đừng nói em là bạn gái của anh
- Chương 219: Tiếp tục chiến tranh lạnh
- Chương 220: Tân hoan bị ngó lơ
- Chương 221: Nhặt được đồ tốt
- Chương 222: Xuyên không vẫn rất lưu hành
- Chương 223: Không phải người béo thì đừng giả bộ mập mạp
- Chương 224: Đồng loại cũng không đáng tin
- Chương 225: Phượng cầu hoàng 1
- Chương 226: Phượng cầu hoàng 2
- Chương 227: Phượng cầu hoàng 3
- Chương 228: Phượng cầu hoàng 4
- Chương 229: Phượng cầu hoàng 5
- Chương 230: Lôi đi một, vẫn còn một
- Chương 231: Quấy rầy người ta hẹn hò là không tốt nha
- Chương 232: Còn sớm, mở tiệc nướng đi
- Chương 233: Lại một khúc Phượng cầu hoàng
- Chương 234: Hai lựa chọn, con đường thứ ba
- Chương 235: Khúc hân hoan 1
- Chương 236: Khúc hân hoan 2
- Chương 237: Khúc hân hoan 3
- Chương 238: Một cải tạo, một chào hàng
- Chương 239: Tôi là Hoàng phi, anh là Ngọc Quân
- Chương 240: Say rượu
- Chương 241: Tham luyến nữ sắc
- Chương 242: Hoàng tử, chữa bệnh nào
- Chương 243: Đều là người xấu
- Chương 244: Thật không có phong độ
- Chương 245: Chuyên gia phiên dịch rất hộc máu
- Chương 246: Toàn dân giảm béo
- Chương 247: Muội muội không giống với bà xã
- Chương 248: Chứng trầm cảm lâm sàng
- Chương 249: Chân trời chân trời
- Chương 250: Ước nguyện với mưa sao băng
- Chương 251: Thắng được thiên hạ thắng được người
- Chương 252: Anh nguyện cưới lại, em nguyện gả lại
- Chương 253: Trang đầu Tây Ngọc, Thiên tử cầu hôn
- Chương 254: Thái hậu nói
- Chương 255: Phóng hỏa
- Chương 256: Tỉnh mộng, Ngọc phu nhân hiện đại
- Chương 257: Một tia hơi thở cuối cùng
- Chương 258: Tê tâm phế liệt
- Chương 259: Kẻ phụ bạc
- Chương 260: Là muội muội đó
- Chương 261: Say rượu loạn tình
- Chương 262: Lời đồn, không cần để ý
- Chương 263: Chầm chậm mà đi là được
- Chương 264: Ngoại truyện: Hàng hiệu ở Hầu phủ 1
- Chương 265: Ngoại truyện: Hàng hiệu ở Hầu phủ 2
- Chương 266: Ngoại truyện: Hàng hiệu ở Hầu phủ 3
- Chương 267: Ngoại truyện: Haagen Daz 1
- Chương 268: Ngoại truyện: Haagen Daz 2
- Chương 269: Ngoại truyện: Haagen Daz 3
- Chương 270: Ngoại truyện: Haagen Daz 4
- Chương 271: Tuần trăng mật ở Đông Linh 1
- Chương 272: Tuần trăng mật ở Đông Linh 2 – Thích Thiếu Thương
- Chương 273: Nghe nói
- Chương 274: Vấn đề tự mình xuống bếp
- Chương 275: Không phải thập toàn thập mỹ
- Chương 276: Số đặc biệt ngày Cá tháng tư —- Sinh nhật vui vẻ
- Chương 277: Ngoại truyện: Cá tháng tư —- Đùa mà thành thật
- Chương 278: Ngoại truyện: Ngọc Tiêu Cẩm, Cầm Sắt hòa minh
- Chương 279: Ngoại truyện: Minh lam tạp tử yên
- Chương 280: Ngoại truyện: Hàn Thanh
- Chương 281: Bạn chúng ta A Thương, Kỳ Thiếu Thương
- Chương 282: Ngoại truyện cuối cùng của cuối cùng 1
- Chương 283: Ngoại truyện cuối cùng của cuối cùng 2
- Chương 284: Ngoại truyện cuối cùng của cuối cùng 3
- Chương 285: Ngoại truyện cuối cùng của cuối cùng 4
Hoa Si Hoàng Hậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.