Hoa Thêu Giữa Nhân Gian

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hoa Thêu Giữa Nhân Gian

Chương 17

Kiến Vi nắm chặt chiếc vòng vàng trong tay, khóc một trận nức nở.

Nàng đã lớn thêm một tuổi.

Nhưng so với trước đây, đã hiểu chuyện hơn nhiều, lại biết chữ, những điều trước kia chỉ hiểu lơ mơ, giờ trong lòng đã dần hiểu rõ.

Kiến Vi ôm chặt lấy ta, má áp sát vào cổ ta.

Nước mắt thấm ướt cả vạt áo của ta.

“Lan tỷ tỷ, đây là của ta, là khi ta sinh ra tổ mẫu ban thưởng, ta đã đeo nhiều năm, không thể nhận lầm được.”

“Là ca ca.”

“Huynh ấy chưa chết, huynh ấy đã quay về tìm ta rồi.”

Ta khẽ vỗ về lưng Kiến Vi, trong lòng nghĩ, có lẽ Tạ Thế tử cũng không ngờ mọi chuyện lại ra nông nỗi này?

Đường lui bị chặt đứt.

Muội muội vốn được nuông chiều che chở, nay lại theo ta chịu khổ giữa phố chợ. Huynh ấy đã biết chúng ta ở đâu, nhưng chỉ gửi lại chiếc vòng vàng, còn bản thân thì không lộ diện, hẳn là vì bất tiện. TruyenLau.com

Nhưng điều đầu tiên huynh ấy làm sau khi thoát nạn, chính là tìm muội muội.

Chuộc lại vòng vàng cho nàng.

Khoảnh khắc ấy, ta không khỏi có đôi phần ghen tỵ với Kiến Vi, nàng có một vị ca ca luôn để nàng trong tim, luôn nhớ đến nàng. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Đêm hôm đó, huynh ấy hoàn toàn có thể bỏ chạy một mình.

Nhưng dù bị thương, cũng không nỡ buông tay rời khỏi Kiến Vi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Có một người ca ca như vậy — thật sự là điều tốt lành biết bao.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu