Một giờ trước tại biên giới lãnh thổ, một bãi đất không người rộng hàng chục ki lô mét.
Hai bóng người như hai bóng ma bóng quỷ, một trước, một sau đuổi nhau, chạy với tốc độ cực nhanh.
Người chạy phía trước là một người đàn ông khoảng chừng bốn mươi tuổi.
Ông ta trông như một con quỷ tàn ác, trên mặt có một vết sẹo dài hơn mười phân khiến người ta nhìn mà hết cả hồn, ông ta cầm cây đao Quan Công sáng lóe trong tay, cả người toát ra hơi thở nồng nặc máu tanh.
Người đuổi phía sau chắc chừng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi.
Gương mặt tuấn tú, quần áo tươm tất nhưng sát khí tràn ngập khắp người, tay cầm một cây đao được tinh luyện hoàn hảo, trên thân đao gần như có thể thấy được hai chữ “Ảnh Môn”, cây đao này, gọi là đao Lãnh Nguyệt.
“Phán Quan, cậu đuổi theo tôi ba ngày ba đêm rồi đó, cậu vì chút tiền lương ít ỏi kia mà cam tâm liều mạng vậy luôn à?”
Gã mặt sẹo chạy đến một con sông thì ngừng lại, một đôi mắt như dã thú nhìn chằm chằm thiếu niên đằng sau mình.
“Đồ tể, đúng là táng tận lương tâm, giết người vô tội, tội ác ngập trời!” Phán Quan cũng dừng bước: “Hôm nay sẽ là ngày chết của ông!”
“Hừ!” Gã mặt sẹo lạnh lùng hừ một tiếng: “Mấy người trong Ảnh Môn của cậu thật sự coi mình là chúa cứu thế hết đó à?”
“Trên thế giới này có rất nhiều kẻ ác, mấy người có thể g**t ch*t hết đám bọn họ được không?”
“Trừ bạo an dân, trừng gian diệt ác, nguyện dùng máu tươi của chính mình để đổi lấy một cuộc đời sáng sủa rạng ngời!” Phán Quan lớn giọng trả lời ông ta.
“Ác độc như cái đám đồ tể các ông, Ảnh Môn gặp một người, giết một người.
“Hừ!” Gã mặt sẹo lại hừ thêm một tiếng.
“Cậu thật sự cho rằng tôi sợ cậu à? Đồng đội của cậu đã đi đâu hết rồi, chỉ mình cậu mà đòi giết tôi ấy à, đúng là kẻ ngốc nằm mơ!”
“Ngu ngốc!” Ánh mắt Phán Quan hơi trầm xuống: “Đủ rồi, tôi không nói nhảm với ông nữa, chịu chết đi!”
Vèo! Vèo! Vèo!
Vừa nói xong, thân hình Phán Quan như một tia chớp lao nhanh về phía trước, cây đao trong tay chém từng đường vừa sắc bén vừa rét lạnh.
“Muốn giết tôi, phải xem cậu… có bản lĩnh đó hay không đã!” Gã mặt sẹo hét lên, cũng vung tay, cây đao Quan Công rít từng tiếng một.
Keng! Keng! Keng!
Nơi này cứ thế mà rít từng tiếng đao cứa vào nhau thật chói tai, đốm lửa do ma sát cũng bắt tứ tung, hai cây đao cứ bay ngang bay dọc.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Xùy!
Hai người đối đầu hơn mười hiệp, Phán Quan lách mình né một nhát đao của ông ta, anh ta lật cổ tay, cây đao cong rạch thắt lưng gã một đường hơn mười phân, máu tươi phún trào ra ngoài.
“Hả? Cậu dám làm tôi bị thương, thật đáng chết mà!”
Ông ta gầm lên, cây đao Quan Công nhanh chóng chém xuống vai Phán Quan như chẻ một khúc tre.
Keng!
Con ngươi Phán Quan hơi co lại, nhanh chóng lách người tránh sang một bên, cũng đưa tay nâng đao lên cản lại, âm thanh đao kiếm ma sát chát chúa lại vang lên. TruyenLau.com
Đong! Đong! Đong!
Vì bị ép vào thế bị động, Phán Quan bị gã đồ tể kia điên cuồng đẩy lui năm, sáu bước, cánh tay cũng tê dại một lúc, hơi thở quanh người có hơi hỗn loạn.
Sau đó, anh ta cũng không vội ra tay, lấy một mảnh vải rách trên người ra để xử lý miệng vết thương.
Reng reng! TruyenLau.com
Đúng lúc này, điện thoại vệ tinh trên người Phán Quan vang lên, sắc mặt anh hơi thay đổi.
Chỉ một số ít người biết số điện thoại này của anh ta, chỉ chuyên dùng để giải quyết những việc khẩn cấp, nếu điện thoại này đổ chuông thì chắc chắn đang có chuyện lớn rồi!
“Tôi là Phán Quan đây, ai vậy?” Phán Quan liếc nhìn gã đồ tể, thấy ông ta không có ý định ra tay nên cầm điện thoại lên nhận cuộc gọi.
“Lục Tần Nam đây!” Giọng nói nặng nề của Lục Tần Nam vang lên từ đầu dây bên kia: “Con gái của Đốc Soái bị bắt, sống chết chưa rõ, mau tới Tiêu Châu đi!”
“Cái gì?” Phán Quan lớn giọng hô lên, đồng thời một cảm giác lạnh rét đến nghẹt thở như từ người anh tản ra khắp nơi.
Vậy mà có kẻ lại dám bắt con gái của Đốc Soái, bộ muốn tru di cửu tộc, chết hết cả nhà đấy à?
“Cho tôi vài giờ, tôi sẽ tới ngay!”
Cúp điện thoại, Phán Quan ngẩng đầu nhìn gã mặt sẹo: “Tôi không có thời gian chơi với ông, kiếp sau nhớ làm người cho thật tốt!”
Ầm!
Nói xong, khí thế khắp người Phán Quan như tăng vọt lên, còn mạnh hơn nhiều so với ban nãy.
Ngay sau đó, anh ta phóng người lên như đạn bắn.
Lật cổ tay, cây đao cong Lãnh Nguyệt như hút lấy những giá lạnh của không trung, ngưng tụ lên lưỡi đao vô cùng sắc bén, sau đó chém về phía gã đồ tể.
“Hửm?”
Lúc này ông ta thật sự cảm nhận được ý muốn rét lạnh muốn g**t ch*t ông ta đang bao phủ cả người chàng thiếu niên, con ngươi ông ta co rút lại gần như chỉ bằng một lỗ kim.
Ông ta biết, với thực lực của ông ta thôi sẽ không thể nào tiếp nổi chiêu này!
Có lòng muốn tránh nhưng phát hiện mọi đường lui của mình đã bị chặn hết, không thể lui được nữa rồi!
Vút! Vút! Vút!
Thanh đao cắm sâu vào người tên đồ tể, nơi này như an tĩnh hẳn lại, chỉ còn nghe thấy tiếng gió rít gào!
Đong!
Trong chốc lát sau ông ta ngã xuống, cả người như chìm trong bể máu.
“Mạnh… mạnh thật đấy.
” Sau khi nói vài chữ, ông ta đạp hai chân một cái mà chẳng còn bao nhiêu sức lực.
Hừ!
Phán Quan không nhìn lại tên già đồ tể kia nữa, chỉ xoay người rời đi.
Vừa đi anh ta vừa lấy điện thoại vệ tinh ra bấm một dãy số, vừa nối máy đã gào to.
“Thông báo cho tất cả các thành viên từ ba sao trở lên ở khu Đông, dù đang ở đâu, dù đang làm gì cũng gác lại, toàn bộ lập tức chạy về Tiêu Châu cho tôi!”
“Ai không nghe thì chém!”
Theo lệnh của anh ta, tất cả các thành viên trên ba sao ở khu Đông ai nấy đều dừng việc trong tay lại, lập tức chạy về Tiêu Châu!
Đây là chuyện xưa nay chưa từng xảy ra trong lịch sử của Ảnh Môn!
Trong nhất thời, thế lực trên khắp khu Đông bàng hoàng không thôi, chẳng ai biết đầu đuôi chuyện gì đang xảy ra nữa!
Trong phòng tám trăm linh tám của khách sạn Hoàn Vũ ở Tiêu Châu, một đôi nam nữ ngồi trên ghế sô pha.
Người đàn ông thì tầm hai mươi tám, hai mươi chín tuổi, cả người mặc đồ hiện, trông phong độ, hiên ngang, tay trái cầm một điếu xì gà, tay phải nhấc một ly rượu đỏ.
Người phụ nữ thì xinh đẹp đến mức trời cao cũng phải ganh tị, tầm hai mươi tư, hai mươi lăm tuổi, ngũ quan xinh đẹp, dáng người nổi bật, da thịt nõn nà mịn màng.
Chính là cô gái xinh đẹp nhất Đông Khởi này, Tần Nhã Khiết, cũng là mẹ của Nhụy Lam!
Ngay lúc này, hai mắt cô phiếm hồng, vẻ mặt vô cùng sầu não, dường như cả người cũng hơi run rẩy.
“Cậu… cậu Mạnh, cầu… cầu xin cậu giúp tôi tìm con gái tôi với…”
Tần Nhã Khiết đứng lên rồi quỳ xuống trước mặt tên công tử kia, giọng nói cũng nghẹn ngào.
“Ha ha, Tần Nhã Khiết, cô chắc cũng không ngờ sẽ có một ngày cầu xin Tôn Tuấn Mạnh tôi như vầy đâu nhỉ?”
Tên kia hút xì gà một hơi rồi phả khói vào mặt Tần Nhã Khiết.
“Chẳng phải cô kiêu ngạo lắm à? Gần đây chả phải cô không ưa đám công tử như tôi đấy sao?”
“Tôi đây theo đuổi cô ba năm, ngay cả chuyện cô có một đứa con hoang tôi cũng chả chê bỏ cô, vậy mà cô còn chẳng thèm để ý tới chút nào!”
“Bây giờ cô sao đây? Sao lại cúi cái đầu cao ngạo xuống rồi hả?”
“Cậu Mạnh, cậu nói tôi thế nào cũng được, chỉ xin cậu giúp tôi một chút…” Tần Nhã Khiết xinh đẹp rơi nước mắt, vừa dập đầu vừa mở miệng cầu xin.
“Trừ cậu ra tôi không tìm được ai có thể giúp tôi nữa… tôi xin cậu…”
“Cô thật sự muốn tôi giúp cô à?” Tôn Minh Đào nhìn chằm chằm lên người Tần Nhã Khiết: “Vậy tôi đây được cái gì?”
“Chỉ… chỉ cần cậu có thể giúp tôi tìm con gái, cậu bắt tôi làm gì cũng được…” Cả người Tần Nhã Khiết run lên.
Đương nhiên cô biết đối phương đang toan tính cái gì, nhưng cô không còn bất kỳ lựa chọn nào khác cả!
Con gái là tất cả đối với cô, chỉ cần tìm được con bé, cô có thể buông bỏ mọi thứ mình có!
Gồm cả tôn nghiêm, thân thể và cả mạng sống của mình!
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Xin Đốc Soái Chỉ Thị
- Chương 17: Đã Lâu Không Gặp
- Chương 18: Chém
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21: Thậm Chí Tôi Còn Không Được Tính Là Con Kiến Hôi
- Chương 22: Thu Tiền Lãi
- Chương 23: Tự Các Người Quyết Định Đi
- Chương 24: Một Người Đàn Ông Thô Kệch
- Chương 25: Cuộc Gọi Từ Thủ Đô
- Chương 26: Mánh Khóe Của Nhà Phát Triển
- Chương 27: Anh Ấy Là Vị Hôn Phu Của Tôi
- Chương 28: Bộ Mặt Của Người Nhà Họ Tần
- Chương 29: Bố Sẽ Không Lừa Người Đâu
- Chương 30: Người Của Tào Tùng Quân
- Chương 31: Bát Gia Ở Đông Khởi
- Chương 32: Cấp Bậc Chiến Tướng Sao
- Chương 33: Báo Cáo Từ Chức
- Chương 34: Không Được Phê Chuẩn
- Chương 35: Lòng Biết Ơn Của Hàng Xóm
- Chương 36: Nhà Họ Triệu Tìm Ra Manh Mối
- Chương 37: Chuyện Tốt Ngất Trời
- Chương 38: Vẻ Mặt Ngơ Ngác
- Chương 39: Tần Trung Thiên Đến Nhà
- Chương 40: Gặp Chuyện Rồi
- Chương 41: Bọn Người Lỗ Đức Quân
- Chương 42: Nỗi Sợ Hãi Của Lỗ Đức Quân
- Chương 43: Sự Nghi Ngờ Của Tần Nhã Khiết
- Chương 44: Rác Rưởi Ngự Đường
- Chương 45: Không Chịu Khuất Phục
- Chương 46: Ức Hiếp Người Quá Đáng
- Chương 47: Xin Cậu Lăng Thứ Tội
- Chương 48: Tôi Giết Đấy
- Chương 49: Y Thuật Huyền Môn Rầm!
- Chương 50: Thế Mà Là Ngài Ấy
- Chương 51: Qua Cầu Rút Ván
- Chương 52: Tần Trung Thiên Tức Điên Lên
- Chương 53: Cô Sẽ Bị Thất Nghiệp Nhanh Thôi
- Chương 54: Sự Tuyệt Vọng Của Cậu Quang
- Chương 55: Liễu Bội Mai Thăng Quan Tiến Chức Thuận Lợi
- Chương 56: Nỗi Sợ Của Liễu Bội Mai
- Chương 57: Bà Sẽ Không Cô Đơn Quá Lâu Đâu
- Chương 58: Khu Nhà Nhà Họ Triệu
- Chương 59: Chỉ Một Chiêu Thức
- Chương 60: Cậu Cả Nhà Họ Triệu Đến Nơi
- Chương 61: Nói Cho Anh Ta Biết Tôi Là Ai
- Chương 62: Còn Có Ẩn Tình Khác
- Chương 63: Ba Gia Tộc Lớn Hạ Màn
- Chương 64: Em Tin Anh
- Chương 65: Ngự Đường Tìm Đến Tận Cửa
- Chương 66: Tự Cắt Một Cánh Tay Phù!
- Chương 67: Chắc Là Thuê
- Chương 68: Tôi Đã Trả Tiền
- Chương 69: Chúng Ta Là Người Một Nhà
- Chương 70: Manh Mối
- Chương 71: Múa Rìu Qua Mắt Thợ
- Chương 72: Hắc Sơn Điêu
- Chương 73: Manh Mối Quan Trọng
- Chương 74: Đi Mua Quần Áo Với Nhã Khiết
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78: Khí Huyết Nồng Đậm
- Chương 79: Có Động Tĩnh Lớn
- Chương 80: Mưu Đồ Của Đối Phương
- Chương 81: Các Người Vượt Qua Giới Hạn Rồi
- Chương 82: Huyết La Sát
- Chương 83: Thời Gian Một Tháng
- Chương 84: Sự Thay Đổi Của Tần Nhã Khiết
- Chương 85: Ếch Ngồi Đáy Giếng
- Chương 86: Đạo Tặc Ngoài Biên Cảnh
- Chương 87: Chán Không Muốn Sống
- Chương 88: Anh Có Mặt Mũi Sao
- Chương 89: Như Ông Mong Muốn!
- Chương 90: Thân Phận Của Viên Quản
- Chương 91: Tin Tức Báo Về
- Chương 92: Sự Bối Rối Của Phán Quan
- Chương 93: Giới Thượng Lưu Của Thành Phố Hải Trung
- Chương 94: Hoàn Vũ Chi Tâm
- Chương 95: Tình Huống Đột Nhiên Xảy Ra
- Chương 96: Lại Là Anh
- Chương 97: Nhiệm Vụ Đặc Thù
- Chương 98: Cuộc Phỏng Vấn Của Tần Nhã Khiết
- Chương 99: Người Tạo Nghiệp
- Chương 100: Không Thể Sống
- Chương 101: Ông Chủ Nhà Họ Hoàng
- Chương 102: Muôn Người Mong Đợi
- Chương 103: Tin Tức Từ Bà Mẫu Dung
- Chương 104: Cảm Ơn Vì Không Giết
- Chương 105: Hai Vị Chiến Thần
- Chương 106: Được Dư Luận Chú Ý Nhất
- Chương 107: Không Một Tiếng Động
- Chương 108: Hai Vị Chiến Thần
- Chương 109: Cảm Ơn Vì Không Giết
- Chương 110: Tin Tức Từ Bà Mẫu Dung
- Chương 111: Rất Là Phách Lối
- Chương 112: Chưa Từng Nghe Bao Giờ
- Chương 113: Sứ Giả Thế Giới Ám Vực
- Chương 114: Hỏa Mỹ Của Huyết Sát Đường
- Chương 115: Nỗi Sợ Hãi Của Hỏa Mỹ
- Chương 116: Các Người Là Chiến Thần Thật Sao
- Chương 117: Huyết Ảnh Cuồng Đao
- Chương 118: Xuất Phát Đến Thế Giới Ám Vực
- Chương 119: Quỷ Huyết Ma Vương
- Chương 120: Sứ Giả Ám Vực
- Chương 121: Một Tấm Bản Đồ
- Chương 122: Bố Cục Của Thế Giới Ám Vực
- Chương 123: Càng Xa Càng Mặn Nồng
- Chương 124: Kiêu Ngạo
- Chương 125: Tất Cả Đều Đưa Đi Hết
- Chương 126: Ông Hai Nhà Họ Mã
- Chương 127: Chống Lưng Của Mã Hồng Khương
- Chương 128: Tội Phạm Truy Nã Cấp Độ S
- Chương 129: Mặc Hương Xuân
- Chương 130: Mặt Tràn Đầy Hoảng Sợ
- Chương 131: Bà Mẫu Dung
- Chương 132: Bảo Vệ Người Đẹp
- Chương 133: Sự Thật Rất Tàn Khốc
- Chương 134: Vô Cùng Căm Hận
- Chương 135: Ai Dám Đối Đầu
- Chương 136: Đúng Thật Là Anh Ấy Rất Ưu Tú
- Chương 137: Văn Phòng Hội Nghị
- Chương 138: Không Làm Cũng Thế
- Chương 139: Hai Người Đã Bị Sa Thải
- Chương 140: Vụ Án Lớn Ba Năm Trước
- Chương 141: Khó Bề Phân Biệt
- Chương 142: Đồ Tể Lý
- Chương 143: Chiến Thần Viên Mãn
- Chương 144: Mời Ba Anh Về Cho
- Chương 145: Gián Điệp Của Ảnh Môn
- Chương 146: Gặp Được Người Quen
- Chương 147: Cơ Hội Cuối Cùng
- Chương 148: Sự Ỷ Lại Của Ngô Kiến Tường
- Chương 149: Muốn Giết Người Ở Bãi Đỗ Xe
- Chương 150: Năm Thanh Đao Nhọn
- Chương 151: Hầu Gia Ở Trung Châu
- Chương 152: Cậu Hại Tôi
- Chương 153: Tai Nạn Của Nhà Họ Lý
- Chương 154: Sâu Mọt Trong Ảnh Môn
- Chương 155: Khu Nhà Của Nhà Họ Trương
- Chương 156: Hiện Thân Của Sâu Mọt
- Chương 157: Sâu Mọt Trong Ảnh Môn
- Chương 158: Tần Nhã Lệ Xảy Ra Chuyện
- Chương 159: Khu Nhà Của Nhà Họ Ngô
- Chương 160: Tuyệt Vọng
- Chương 161: Đến Nơi Kịp Thời
- Chương 162: Cái Chết Của Ngô Thiên Quyết
- Chương 163: Gặp Lại Hắc Công
- Chương 164: Sự Thật Của Ba Năm Trước
- Chương 165: Tần Nhã Khiết Được Thăng Chức
- Chương 166: Con Nhà Giàu Gây Chuyện
- Chương 167: Cậu Cả Nhà Giàu Có
- Chương 168: Lại Gặp Kẻ Xấu
- Chương 169: Đặc Tuần Tư Muốn Dẫn Người Đi
- Chương 170: Không Hiểu Quy Củ
- Chương 171: Người Của Thế Giới Ám Vực Đến
- Chương 172: Người Giết Các Người
- Chương 173: Lãnh Nguyệt Đao Pháp
- Chương 174: Tuần Phủ Ảnh Môn
- Chương 175: Trời Sinh Quyến Rũ
- Chương 176: Anh Cả Của Tôi Là Bác Sĩ
- Chương 177: Có Mạnh Thì Mạnh Đến Cỡ Nào
- Chương 178: Chết Cũng Không Từ
- Chương 179: Chỉ Vẻn Vẹn Một Đao
- Chương 180: Năm Người Tiên Phong
- Chương 181: Có Người Đẹp Đến Tìm
- Chương 182: Xuất Phát Đến Thủ Đô
- Chương 183: Bị Chặn Giữa Đường
- Chương 184: Như Vậy Cũng Được Sao
- Chương 185: Phạm Phải Tội Gì
- Chương 186: Chim Đầu Đàn Cũng Chém
- Chương 187: Chỉ Huy Tối Cao Của Chiến Bộ
- Chương 188: Chiến Trận Không Nhỏ
- Chương 189
- Chương 190: Lãnh Nguyệt Trảm
- Chương 191: Thực Sự Dám Giết
- Chương 192: Vodka
- Chương 193: Tôi Không Làm
- Chương 194: Chú Phải Giảm Cân
- Chương 195: Khu Đông Xảy Ra Chuyện Rồi
- Chương 196: Thánh Quang Tông
- Chương 197: Đập Thẳng Vào Con Rồng Vàng
- Chương 198: Công Bằng Một Trận
- Chương 199: Nhị Nguyên Lão Điên Rồi
- Chương 200: Đóng Quân Ở Đông Lưu Trong Ba Tháng
- Chương 201: Mọi Chuyện Đều Nghe Theo Đại Ca Sắp Xếp
- Chương 202: Tổng Giám Đốc Từ Chức
- Chương 203: Tham Dự Tiệc Rượu
- Chương 204: Dường Như Lai Lịch Không Nhỏ
- Chương 205: Bị Dọa Sợ
- Chương 206: Tổng Giám Đốc Mới Nhậm Chức
- Chương 207: Có Người Nhận Ra Tần Nhã Khiết
- Chương 208: Cảnh Giết Đêm Khuya
- Chương 209: Không Thuốc Nào Cứu Được
- Chương 210: Muốn Nước Bị Diệt
- Chương 211: Trở Về Tây Lưu
- Chương 212: Có Người Dám Cản Trở Chém
- Chương 213: Tôi Chiến Với Anh
- Chương 214: Tông Chủ Vu Độc Tông
- Chương 215: Kẻ Mưu Loạn
- Chương 216: Cấm Vệ Quân Huyết Ảnh
- Chương 217: Có Bỏ Qua Không
- Chương 218: Lại Đến Tài Phiệt Sở Thị
- Chương 219: Tiềm Năng Của Tài Phiệt
- Chương 220: Chiến Lực Huyết Vệ Quân
- Chương 221: Bốn Chết Một Bị Thương
- Chương 222: Lão Quái Vật Ra Tay!
- Chương 223: Muốn Thấy Át Chủ Bài Của Tây Vương
- Chương 224: Tài Phiệt Sở Thị Diệt!
- Chương 225: Công Ty Xảy Ra Chuyện
- Chương 226: Tình Huống Rất Nghiêm Trọng
- Chương 227: Là Ai Sai Khiến Ông
- Chương 228: Thi Thể Bị Trộm
- Chương 229: Đầu Sỏ Gây Tội
- Chương 230: Người Nhà Họ Nghiêm Đến
- Chương 231: Tội Không Đáng Chết
- Chương 232: Lại Xảy Ra Chuyện
- Chương 233: Chị Cả Của Hải Trung
- Chương 234: Kẻ Ra Tay
- Chương 235: Thư Sinh Ngọc Diện
- Chương 236: Lựa Chọn Của Tường Vi
- Chương 237: Phật Gia Đó
- Chương 238: Lão Quái Vu Sơn
- Chương 239: Bước Đường Cùng Của Điêu Hùng
- Chương 240: Phản Ứng Của Nhà Họ Phan
- Chương 241: Đúng Là Điếc Không Sợ Súng!
- Chương 242: Lời Nhắn Nhủ Của Tường Vi
- Chương 243: Tôi Nói Không Đúng Sao
- Chương 244: Cô Ta Có Quan Hệ Bất Chính Với Anh Rể
- Chương 245: Tạo Ra Sấm Chớp
- Chương 246: Hồng Môn Yến
- Chương 247: Không Bước Được Ra Khỏi Cánh Cửa Này
- Chương 248: Tiết Trung Thụy Xuất Hiện
- Chương 249: Sát Ý Bao Trùm
- Chương 250: Anh Là Ngài Sứ Giả
- Chương 251: Vẫn Còn Con Bài Cuối Cùng
- Chương 252: Rút Lui Khỏi Hàng Ngũ Tài Phiệt
- Chương 253: Đầu Sỏ Diệt
- Chương 254: Người Đàn Ông Ngay Thẳng Cứng Nhắc
- Chương 255: Người Chồng Lưu Manh
- Chương 256: Tà Thuật Âm Sát
- Chương 257: Tìm Tới Cửa
- Chương 258: Sức Mạnh Thực Sự
- Chương 259: Tru Di Tam Tộc
- Chương 260: Người Giúp Đỡ Của Nhà Họ Viên
- Chương 261: Lăng Túc Nhiên Tần Nhã Khiết 1
- Chương 262: Lăng Túc Nhiên Tần Nhã Khiết 2
- Chương 263: Lăng Túc Nhiên Tần Nhã Khiết 3
- Chương 264: Đến Doanh Trại
- Chương 265: Chắc Chắn Có Mai Phục
- Chương 266: Tình Thế Đáng Lo
- Chương 267: Lại Rơi Vào Hiểm Cảnh
- Chương 268: Chỉ Cần Một Đao
- Chương 269: Dùng Quân Pháp Để Xét Xử
- Chương 270: Tất Cả Tập Hợp
- Chương 271: Dọn Sạch Đường
- Chương 272: Phàn Thiên Môn Hiện Thân
- Chương 273: Phàn Thiên Ma Tôn
- Chương 274: Di Vật Của Cường Giả
- Chương 275: Thế Giới Khác
- Chương 276: Cường Giả Chiến Hoàng Chết Đi
- Chương 277: Dường Như Lại Gặp Chuyện
- Chương 278: Nhà Họ Phương Giàu Có
- Chương 279: Ít Nhất Cũng Vài Trăm Triệu
- Chương 280: Nhà Họ Phương Điều Động Người
- Chương 281: Ngăn Bọn Họ Lại
- Chương 282: Tông Môn Tà Ác Tác Loạn
- Chương 283: Xin Một Bát Nước Uống
- Chương 284: Hang Ổ Của Âm Hư Tông
- Chương 285: Anh Em Kì Ba
- Chương 286: Diệt Âm Hư Tông
- Chương 287: Ngày Tận Thế Của Nhà Họ Phương
- Chương 288: Cô Ta Tên Tiêu Ngọc My
- Chương 289: Chết Người Không Đền Mạng
- Chương 290: Có Một Số Việc Nên Xử Lý
- Chương 291: Lăng Túc Nhiên Tần Nhã Khiết
- Chương 292: Lái Xe Thẳng Vào Đi
- Chương 293: Dép Lê Của Ai
- Chương 294: Tình Hình Bên Trong Của Tài Phiệt Tiêu Thiết
- Chương 295: Bốn Vị Chiến Tông
- Chương 296: Thực Lực Của Mộ Dung Thần Túc
- Chương 297: Tất Cả Đều Là Báo Ứng
- Chương 298: Thật Sự Không Nhận Ra Anh Rồi Sao
- Chương 299: Kẻ Thù Năm Xưa
- Chương 300: Phía Quan Chức Dẫn Người Đến
Hoàng Đế Ngầm Của Tiêu Châu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.