CHƯƠNG 220: KHÓ ĐƯỢC HỮU TÌNH LANG
Editor: Luna Huang
Ngự Cảnh cũng không sử dụng nội lực, hắn chỉ là đơn thuần tỷ thí kỹ xảo với Vu Xá Nguyệt.
Rất nhanh hắn liền phát hiện, Vu Xá Nguyệt cơ hồ là đa phần không công kích bằng tay, càng nhiều hơn chính là dùng chân đá người, tay chỉ phụ trợ.
Thật không nghĩ tới, trong ngày thường thoạt nhìn nha đầu này dáng dấp nhỏ yếu đuối, khí lực đá người trái lại rất lớn, khí thế còn đủ, giống luyện gia tử tập võ. Hơn nữa mỗi một chiêu cũng đều là cũng đủ xảo quyệt âm ngoan, xuất kỳ bất ý.
Căn phòng này vốn là không quá lớn, hai người khẽ động thủ thật là không có địa phương dư thừa gì. Ngưng nhi làm theo nào đi nữa cũng chen không lọt, không thể làm gì khác hơn là nắm thật chặt cánh tay của A Ngôn, khẩn trương chảy ròng mồ hôi lạnh.
Ngay thời gian Vu Xá Nguyệt lại là một cước đá Ngự Cảnh, thân thể Ngự Cảnh ngã ra trái tách ra, sau đó nắm cổ chân của nàng chăm chú bóp lại.
Ngự Cảnh vốn là vóc người cao gầy, một trảo như thế hầu như để Vu Xá Nguyệt xoạt chân chữ nhất. Vu Xá Nguyệt cố sức động lại không thể thu chân về, tai lại không đủ dài, vì vậy thân thể nàng ngửa về sau một cái khom lưng bẻ, một cái chân khác cũng giơ lên đá tới, nhất thời cả người trên không trung đổi chiều lật ngược. Lần này nàng dọa đến tim của Ngưng nhi thiếu chút nữa phóng ra ngoài.
Ngự Cảnh hơi ngửa đầu về phía sau tránh một kích này, trên tay cố sức đưa đến, vội vàng đem đẩy người ra ngoài. Vu Xá Nguyệt mượn lực lộn ra ngoài, vươn tay ra chống trên mặt đất, lộn một vòng mới ngừng.
Nàng đứng lên nhìn Ngự Cảnh, bỗng nhiên nghe một trận thanh âm tất tất tác tác truyền đến. Ngay sau đó phô thiên cái địa một đống đồ rơi xuống, trực tiếp dán đầy đầu đầy mặt nàng. Trong nháy mắt đó đường nhìn nàng bị che, có tiếng cười của Ngự Cảnh đối diện rõ ràng truyền đến.
Vu Xá Nguyệt cau mày, đưa tay cố sức phủi tạp vật, sờ một cái nàng liền phát hiện, toàn là các loại dụng cụ cây bông, băng vải…
Nguyên lai mấy thứ này Ngự Cảnh đều ném l*n đ*nh phòng! Đây thật đúng là có chút giống phong phạm của Doãn Thu Minh, có phải nàng may mắn nên trên nóc nhà đều là cây bông chứ không phải lọ máu gá, cái kìm cái dùi kéo?
Nàng vừa phủi rơi đồ, ngẩng đầu một cái chỉ thấy Ngự Cảnh đã lặng yên không tiếng động đi tới trước mặt nàng, hỗn đản này còn vẻ mặt mỉm cười cúi đầu nhìn mình. Vu Xá Nguyệt ngạc nhiên nháy mắt mấy cái, động tác của hắn thực sự thật nhanh…
Ngự Cảnh cúi người áp sát nàng hỏi, “Mệt mỏi chưa, hiện tại chịu phục chưa.”
Vọng Thư Uyển
Vu Xá Nguyệt phục hồi tinh thần, đem đồ trong tay hung hăng ném xuống đất, thiêu mi phản vấn hắn, “Chắc là ngươi chịu phục chứ? Nếu không thật lấy ta làm bình hoa?”
“Có mấy cái bình hoa lợi hại như vậy, có thể vẽ vật sống thành chết, vẽ vật chết thành sống.” Hắn thở dài nói, bỗng nhiên đưa tay ra, tháo một đoàn sợi bông trên đầu nàng xuống, sau đó lại dùng ngón tay khẽ chính lý tóc có chút loạn của nàng.
“Nha đầu, có chút khuyết điểm không sửa đổi được liền cẩn thận tránh, chớ cứng rắn. Hoàn cảnh của Ngự vương phủ không thể nhẹ nhõm hơn tướng phủ, ta… Lúc đi cũng đừng để cho ta vì loại sự tình này mà phân tâm.”
TruyenLau
Vu Xá Nguyệt nhìn hắn chỉ chốc lát, trong lòng có một cảm giác nói không rõ, cuối cùng chỉ là lộp bộp lên tiếng, “Ta đã biết.”
“A Ngôn, đi thôi.” Ngự Cảnh thả tay xuống xoay người ra cửa.
A Ngôn chỉ vào thương trên người mình hỏi: “Chủ tử, vậy… Cái này…”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Trở lại tự mình tắm rửa đi, tắm không sạch sẽ thả một chút đồ vào ngâm.” Vu Xá Nguyệt thập phần tùy tiện nói.
Phản chính cổ đại ngay cả sơn đều là thực vật tinh khiết, tuyệt đối trăm phần trăm bảo vệ môi trường a! Trên mặt hắn vừa không có nhựa cao su không có giả thể, thật không muốn lãng phí nước tẩy trang của mình.
A Ngôn nghe xong quay đầu hướng Vu Xá Nguyệt thảo hảo cười hắc hắc, lại nhanh lên nhỏ giọng nói một câu với Ngưng nhi, “Vậy ta đi trước a.” Sau đó vội vội vàng vàng chạy theo Ngự Cảnh.
Ngưng nhi nhìn bóng lưng của A Ngôn, hồng sắc trên mặt không lui, một tiếng ân nhỏ không thể nghe thấy được.
——
TruyenLau
Lúc sau, Vu Hàn Thiên vẫn cũng không có đưa đồ Ngự Cảnh tặng giao cho Vu Xá Nguyệt, nhưng mà nàng cũng căn bản không muốn lấy.
Thiệp mời của Tân Ngư còn ở trong tay, nàng phỏng chừng Vu Hàn Thiên chỉ là hy vọng sẽ không ảnh hưởng đến có khả năng của nàng và hoàng đế tương lai của Long Phục mà thôi. Bất quá, phản chính câu trả lời của nàng sẽ không thay đổi, đồ như vậy tạm thời gửi ở chỗ Vu Hàn Thiên tránh cho hiện tại phiền phức. Hơn nữa, nàng cũng không tin Vu Hàn Thiên không biết xấu hổ mà lấy luôn.
Sáng sớm của ba ngày sau, Vu Xá Nguyệt rửa mặt chải đầu trưng diện xong liền dẫn liền dẫn Ngưng nhi ra đại môn của tướng phủ.
Ngoài cửa một chiếc mã xa đẹp đẽ quý giá từ lâu chuẩn bị xong, những nô bộc theo xe đều đứng ở sau xe đợi. Ngưng nhi đỡ Vu Xá Nguyệt lên xe trước, sau đó xoay người lại đi ra phía sau xe ngựa,
Vu Xá Nguyệt vén mành lên, chỉ thấy Vu Lưu Vân sớm đã ngồi ở trong xe, chính nhắm mắt dưỡng thần.
Nhìn thấy của nàng trong nháy mắt Vu Xá Nguyệt có chút kinh ngạc, bởi vì nàng chưa từng thấy qua hình dạng xinh đẹp như vậy của Vu Lưu Vân. Thực sự, coi như là bách hoa yến, Vu Lưu Vân cũng không có hoa lệ trang trọng như ngày hôm nay vậy.
Trên đầu nàng chải đọa mã kế, mang đôi trâm hồng bảo thạch thạch lựu kim thác, khuyên tai rũ xuống bên mặt đồng dạng là hồng bảo thạch hồng sắc thập phần sáng sủa, chiếu rọi gò má của trắng nõn của nàng càng thêm hồng nhuận phấn phấn. Một thân váy liễu lục sắc thêu đào tâm diệp thâm lục sắc, cổ đeo chuỗi ngọc hồng sắc cùng lưu tô hồng sắc ngọc bội ở thắt lưng hợp nhau lại càng tăng thêm sức mạnh. Một thân hồng phối lục một chút tục tằng cũng không có, ngược lại là tô đậm nàng như một đóa hồng hoa mềm mại trổ hết tài năng.
Vu Xá Nguyệt không tiếng động ngồi ở bên người Vu Lưu Vân, nàng đã biết, bách hoa yến dù sao nhiều người, như thế nào náo động đi nữa cũng là có mấy người khác so với nàng. Mà hôm nay thiên thiêu vạn tuyển, chỉ là chuyên môn để Tân Ngư nhìn.
vongthuuyen.com
Mã xa chạy, Vu Lưu Vân mở mắt ra nhìn về phía Vu Xá Nguyệt, mặt mày vẽ tỉ mỉ của nàng lộ ra lưu quang mị hoặc, hiển nhiên không muốn đi cùng Vu Xá Nguyệt. “Tam muội muội thế nào đến trễ, có phải rửa mặt chải đầu trang phục trì hoãn thời gian? Ta đây chính là đợi hơn nửa canh giờ.” Trong giọng nói của nàng mang theo ý tứ hàm xúc châm chọc đặc hơn.
Dáng tươi cười của Vu Xá Nguyệt không giảm, thập phần nghiêm túc trả lời nàng nói: “Xem ra đại tỷ tỷ đây là không kịp đợi a, trời nóng bức này còn tỷ tỷ sớm nửa canh giờ hầu ở chỗ này, trong lòng ta đây thực sự là áy náy. Nếu như ta biết tỷ tỷ nóng lòng như vậy, nhất định sẽ chờ đại tỷ tỷ sớm một canh giờ.”
Muốn câu dẫn người lại e ngại, đáng thẹn chính là mình không dám thừa nhận còn muốn trốn tránh đổ cho người khác a.
Vu Lưu Vân quả nhiên sinh khí, nàng lạnh lùng nói: “Hai ngày này không gặp, mồm mép của muội muội càng ngày càng trôi chảy.”
“Như nhau, mấy ngày không gặp tư thái cao lãnh của đại tỷ tỷ cũng trở nên hợp khí hậu rồi.” Trang, thế nào không trang tốt cao lãnh? Cũng không biết mấy ngày hôm trước là ai bị hách tê liệt.
Vu Lưu Vân vừa nghe cái này liền đoán không phải từ tốt đẹp gì, “Nếu như tam muội muội thật tình áy náy, vậy không bằng một hồi đến chỗ thái tử biểu hiện tốt một chút.”
“Bất quá, đại tỷ tỷ nói biểu hiện tốt một chút lại là biện pháp biểu hiện thế nào?” Vu Xá Nguyệt như có hàm ý hỏi nàng.
Vu Lưu Vân ngừng lại rốt cục nghiêm chỉnh nhìn Vu Xá Nguyệt một mắt. Khóe mắt nàng bỗng nhiên phiêu thấy bên hông Vu Xá Nguyệt có hoàn bội bạch ngọc của Ngự Cảnh, trên mặt bỗng nhiên toát ra một dáng tươi cười, “Ai, hôm nay đến thái tử phủ, thật là làm khó muội muội.”
Vu Lưu Vân biến sắc mặt có chút quỷ dị a, Vu Xá Nguyệt thiêu mi nhìn nàng, không trả lời.
Vu Lưu Vân tiếp tục vẻ mặt thương cảm nói rằng: “Ta nghe nói tam muội muội sớm cùng tiểu vương gia lưỡng tình tương duyệt? Câu cửa miệng nói dịch đắc giới bảo, nan đắc hữu tình lang (Luna: dễ có được bảo vật, khó có người nam nhân có tình). Ta là thật không đành lòng nhìn tam muội muội bị ép buộc cùng một chỗ với thái tử a. Đều nói dưa hái xanh không ngọt, nếu như tổ mẫu biết chuyện này của tam muội muội, định chắc là sẽ không làm khó tam muội muội. Tam muội muội thế nào không đi nói với tổ mẫu một chút.”
- Chương 1: Ta vẫn chưa chết?
- Chương 2: Xuyên không vào tam tiểu thư ngốc!
- Chương 3: Nha hoàn Nghi nhi!
- Chương 4: Chuyện cũ trong tướng phủ
- Chương 5: Nhị tiểu thư (Thượng)
- Chương 6: Nhị tiểu thư (Trung)
- Chương 7: Nhị tiểu thư (Hạ)
- Chương 8: Âm mưu của Mạnh di nương
- Chương 9: Di vật của Doãn Thu Minh
- Chương 10: Gỡ đi cái bớt đỏ
- Chương 11: Kim Ma Ma (Thượng)
- Chương 12: CHƯƠNG 12: BỘ LỘ
- Chương 13: CHƯƠNG 13: ĐÁNH MẶT PHẢI TẢ HỮU KHAI CUNG
- Chương 14: CHƯƠNG 14: GIẢ NGÂY GIẢ DẠI
- Chương 15: CHƯƠNG 15: BÀN TÍNH NHƯ Ý
- Chương 16: CHƯƠNG 16: TRỪNG MẮT NÓI MÒ
- Chương 17: CHƯƠNG 17: SƠ THỨ KIẾN DIỆN THỈNH ĐA QUAN CHIẾU
- Chương 18: CHƯƠNG 18: TÂM TRỰC KHẨU KHOÁI VẪN LÀ SỎA
- Chương 19: CHƯƠNG 19: CHÂN TƯỚNG ẨN TÀNG
- Chương 20: CHƯƠNG 20: THẾ LỰC PHÂN TÁN RÕ
- Chương 21: CHƯƠNG 21: CÙNG NHAU XUỐNG NƯỚC
- Chương 22: CHƯƠNG 22: BÁN MANH ĐÁNG THẸN
- Chương 23: CHƯƠNG 23: KỲ BA NGƯỜI MỘT NHÀ
- Chương 24: CHƯƠNG 24: BIẾT NGƯỜI BIẾT TA
- Chương 25: CHƯƠNG 25: CÓ ĐIỀU CẢNH GIÁC
- Chương 26: CHƯƠNG 26: VẤN CHẨN
- Chương 27: CHƯƠNG 27: MINH TẮC TRÁ ĐẠN
- Chương 28: CHƯƠNG 28: TA LÀ NHA HOÀN CAO QUÝ
- Chương 29: CHƯƠNG 29: DI VẬT RẤT NHIỀU
- Chương 30: CHƯƠNG 30: CHUẨN BỊ HẢO HÍ
- Chương 31: CHƯƠNG 31: GIẾT GÀ DỌA KHỈ
- Chương 32: CHƯƠNG 32: CÓ THỂ GIẾT NGƯỜI CHỨ
- Chương 33: CHƯƠNG 33: KHÔNG CÓ KỸ THUẬT NẰM VÙNG NHẤT
- Chương 34: CHƯƠNG 34: NGƯỜI THẦN BÍ
- Chương 35: CHƯƠNG 35: ĐẤU TRÍ ĐẤU DŨNG
- Chương 36: CHƯƠNG 36: LẠI TỚI MỘT TAY MỚI
- Chương 37: CHƯƠNG 37: ĐƠN CHỌN
- Chương 38: CHƯƠNG 38: KHUYÊN TAI
- Chương 39: CHƯƠNG 39: PHONG THỦY LUÂN PHIÊN CHUYỂN
- Chương 40: CHƯƠNG 40: NGUYỆT HẮC CAO PHONG
- Chương 41: CHƯƠNG 41: GIẢ THẦN GIẢ QUỶ
- Chương 42: CHƯƠNG 42: TRÓC QUỶ
- Chương 43: CHƯƠNG 43: NGƯỜI TỰ TRANG CHÍNH MÌNH
- Chương 44: CHƯƠNG 44: TÈ RA QUẦN
- Chương 45: CHƯƠNG 45: TRỘM GÀ KHÔNG THÀNH MẤT LUÔN NẮM GẠO
- Chương 46: CHƯƠNG 46: BẠCH LIÊN TRONG BÙN
- Chương 47: CHƯƠNG 47: LẠI NHẶT LÃO BỔN HÀNH
- Chương 48: CHƯƠNG 48: LÔI CHUYỆN CŨ
- Chương 49: CHƯƠNG 49: ĐẾN ÉP TRẢ NỢ
- Chương 50: CHƯƠNG 50: MỘT THÁI CỰC CẦU
- Chương 51: CHƯƠNG 51: KINH BẠCH NGỌC
- Chương 52: CHƯƠNG 52: TRỘM NHÀ KHÓ PHÒNG
- Chương 53: CHƯƠNG 53: NGƯỜI CÓ HAI LỚP DA
- Chương 54: CHƯƠNG 54: NANH VUỐT CỦA ĐẠI PHU NHÂN
- Chương 55: CHƯƠNG 55: PHÂN PHỐI HỢP LÝ
- Chương 56: CHƯƠNG 56: NHẤT DƯỢC ĐA DỤNG
- Chương 57: CHƯƠNG 57: DẠ PHỎNG GIẢ
- Chương 58: CHƯƠNG 58: CON RỐI ĐƯỢC THÍCH RỒI!
- Chương 59: CHƯƠNG 59: THỌ YẾN
- Chương 60: CHƯƠNG 60: TỶ MUỘI TÌNH THÂM
- Chương 61: CHƯƠNG 61: SƠ ĐĂNG ĐẠI NHAN CHI ĐƯỜNG
- Chương 62: CHƯƠNG 62: SĨ BIỆT BA NGÀY
- Chương 63: CHƯƠNG 63: NHÌN VỚI MẮT KHÁC XƯA
- Chương 64: CHƯƠNG 64: CHƠI LÀ TÀI TÌNH
- Chương 65: CHƯƠNG 65: OAN GIA NGÕ HẸP
- Chương 66: CHƯƠNG 66: CÁI GỌI LÀ TỰ RƯỚC LẤY NHỤC
- Chương 67: CHƯƠNG 67: TÌNH KHUÊ MẬT BỀN CHẮT
- Chương 68: CHƯƠNG 68: KHIÊU KHÍCH TỪ TIỂU VƯƠNG GIA
- Chương 69: CHƯƠNG 69: TÌNH ĐỊCH
- Chương 70: CHƯƠNG 70: LẤY ĐỒ NHỎ NHỚ NỢ CŨ
- Chương 71: CHƯƠNG 71: TIỂU TAM TIỂU TỨ TIỂU NGŨ TIỂU LỤC
- Chương 72: CHƯƠNG 72: TRỌNG NAM KHINH NỮ
- Chương 73: CHƯƠNG 73: PHÁN BỈ
- Chương 74: CHƯƠNG 74: HOÀNG HẬU NƯƠNG NƯƠNG ĐẶC HIỆU ĐÍCH NĂM XU
- Chương 75: CHƯƠNG 75: ĐỤNG TƯỜNG NAM CŨNG KHÔNG QUAY ĐẦU
- Chương 76: CHƯƠNG 76: NGÃ CŨNG MỘT CHỖ
- Chương 77: CHƯƠNG 77: NGÀY THƯỜNG THÔI THỔ
- Chương 78: CHƯƠNG 78: MỸ NAM CÙNG CAO PHỎNG HÒA
- Chương 79: CHƯƠNG 79: VÔ SỰ CHỚ XUM XOE
- Chương 80: CHƯƠNG 80: CÁC LỘ HÀNH ĐỘNG
- Chương 81: CHƯƠNG 81: CÁCH ĐỔI LẤY TIỀN
- Chương 82: CHƯƠNG 82: KỲ BA BẤT PHÂN TRIỀU ĐẠI
- Chương 83: CHƯƠNG 83: LỘ KIẾN BẤT BÌNH NHẤT THANH HỐNG
- Chương 84: CHƯƠNG 84: MỸ CỨU MỸ
- Chương 85: CHƯƠNG 85: TỬU TRÁNG TÚNG NHÂN ĐẢM
- Chương 86: CHƯƠNG 86: HOÀN BỘI
- Chương 87: CHƯƠNG 87: HIỆN TRƯỜNG VÔ ĐẶC HIỆU
- Chương 88: CHƯƠNG 88: VIÊN BỘI
- Chương 89: CHƯƠNG 89: LÀM SINH Ý ĐI
- Chương 90: CHƯƠNG 90: LẠI TỚI MỘT NGŨ MUỘI MUỘI TỐT
- Chương 91: CHƯƠNG 91: BÁCH HOA TƯƠNG THÂN NÊN SÍNH HỘI
- Chương 92: CHƯƠNG 92: KHAI ĐÀN LÀM PHÉP
- Chương 93: CHƯƠNG 93: CÓ YÊU KHÍ!
- Chương 94: CHƯƠNG 94: NHÂN LOẠI NGU XUẨN
- Chương 95: CHƯƠNG 95: NGHĨA TRÊN CÂU QUẬT BA THƯỚC ĐẤT
- Chương 96: CHƯƠNG 96: KỲ LÂN CÙNG YÊU MA
- Chương 97: CHƯƠNG 97: GIEO GIÓ GẶP BÃO
- Chương 98: CHƯƠNG 98: QUỶ CHÂN CHÍNH CỦA TÂY VIỆN
- Chương 99: CHƯƠNG 99: TA LÀ MỘT HÓA TRANG SƯ
- Chương 100: CHƯƠNG 100: NGUYỆN VÌ NGƯƠI MÀ SỐNG
- Chương 101: CHƯƠNG 101: TAM PHƯƠNG HỘI ĐÀM
- Chương 102: CHƯƠNG 102: DĨ VŨ HỘI HỰU
- Chương 103: CHƯƠNG 103: XÉ RÁCH DA MẶT
- Chương 104: CHƯƠNG 104: KHÍCH TƯỚNG PHÁP
- Chương 105: CHƯƠNG 105: CHUYÊN ĐI ĐÂM CHỌT
- Chương 106: CHƯƠNG 106: ĐẢ THƯƠNG BA BẢO BỐI PHIỀN PHỨC
- Chương 107: CHƯƠNG 107: TIỂU TÂM TƯ
- Chương 108: CHƯƠNG 108: AI CÙNG AI LÀ NGƯỜI MỘT NHÀ
- Chương 109: CHƯƠNG 109: LÃO HỮU ĐOÀN TỤ
- Chương 110: CHƯƠNG 110: KHÔNG VIỆC HỢP MƯU HỢP MƯU
- Chương 111: CHƯƠNG 111: TIỂU TÌNH LỮ
- Chương 112: CHƯƠNG 112: LÚC QUAN HỆ VỚI NGƯỜI CƯỜNG ĐẠI
- Chương 113: CHƯƠNG 113: XÍCH MÍCH LY GIÁN
- Chương 114: CHƯƠNG 114: TRÊN CÓ CHÍNH SÁCH DƯỚI CÓ ĐỐI SÁCH
- Chương 115: CHƯƠNG 115: HÒA ĐÀO TIÊN
- Chương 116: CHƯƠNG 116: HÍ QUÁ GIẢ RỒI
- Chương 117: CHƯƠNG 117: NÓI BÓNG GIÓ LÀ TẶNG CHO TA ĐI
- Chương 118: CHƯƠNG 118: TA MA SÁT LỪA
- Chương 119: CHƯƠNG 119: TRÌ TỚI RA OAI PHỦ ĐẦU
- Chương 120: CHƯƠNG 120: KÍCH THÍCH CẤM KỴ KHI YÊU
- Chương 121: CHƯƠNG 121: CHỈ THẤY NGƯỜI MỚI CƯỜI
- Chương 122: CHƯƠNG 122: THẾ NHƯNG NGƯỜI CŨ KHÔNG MUỐN KHÓC
- Chương 123: CHƯƠNG 123: VẪN LÀ MỖI NGƯỜI MỘT NGÃ ĐI
- Chương 124: CHƯƠNG 124: HOA MỸ NAM BỊ BỎ QUA
- Chương 125: CHƯƠNG 125: NGƯỜI ĐẦU TIÊN ĂN CUA (1)
- Chương 126: CHƯƠNG 126: NGƯỜI ĐẦU TIÊN ĂN CUA (2)
- Chương 127: CHƯƠNG 127: TÌNH BẤT SỞ KHỎI
- Chương 128: CHƯƠNG 128: NGƯỜI TỰ TÁC ĐA TÌNH
- Chương 129: CHƯƠNG 129: TỨ ĐẠI MỸ NHÂN QUỐC SẢN
- Chương 130: CHƯƠNG 130: PHÁO HÔI LÓNG LÁNH ĐĂNG TRÀNG
- Chương 131: CHƯƠNG 131: BA NỮ NHÂN MỘT MÁY HÍ
- Chương 132: CHƯƠNG 132: MỌI NGƯỜI TÁM LẠNG NỬA CÂN
- Chương 133: CHƯƠNG 133: KHẨU VỊ CỦA THÁI TỬ RẤT ĐẶC BIỆT
- Chương 134: CHƯƠNG 134: VU GIA TA LÀ ĐẠI HỐT DU
- Chương 135: CHƯƠNG 135: THỪA NHẬN BẢN THÂN ĐÊ TIỆN KHÓ KHĂN VẬY SAO?
- Chương 136: CHƯƠNG 136: CHẤP ĐẦU CHẠM MẶT NÓI ÁM HIỆU
- Chương 137: CHƯƠNG 137: NGƯƠI BIẾT TA CÓ BIẾT KHÔNG
- Chương 138: CHƯƠNG 138: BÁCH HOA THỊNH YẾN
- Chương 139: CHƯƠNG 139: ĐOAN MỘC MINH KHẢI QUỐC
- Chương 140: CHƯƠNG 140: QUY ĐỊNH KHÔNG THÀNH THỤC CỦA HOÀNG GIA
- Chương 141: CHƯƠNG 141: ĐẠI HÍ 3D
- Chương 142: CHƯƠNG 142: ĐÂY LÀ NGẠNH CỦA TƯƠNG LAI
- Chương 143: CHƯƠNG 143: PHẢI DỰA VÀO THU TIỀN MÀ SỐNG
- Chương 144: CHƯƠNG 144: MANG ĐÁ ĐẬP LÊN CHÂN MÌNH
- Chương 145: CHƯƠNG 145: MỌI NGƯỜI NGƯỜI NÀO HẸN NGƯỜI NẤY
- Chương 146: CHƯƠNG 146: CĂN BẢN KHÔNG NGƯỜI CÓ THỂ TIN
- Chương 147: CHƯƠNG 147: MỘT ĐÊM QUỶ DỊ
- Chương 148: CHƯƠNG 148: VÔ THẦN LUẬN NGƯỜI
- Chương 149: CHƯƠNG 149: QUÂN ĐỊCH CÒN NĂM GIÂY NỮA ĐẾN CHIẾN TRƯỜNG
- Chương 150: CHƯƠNG 150: TA KHUYÊN NGƯƠI ĐỌC SÁCH NHIỀU NÓI ÍT LẠI
- Chương 151: CHƯƠNG 151: CHUYỆN CŨ NĂM XƯA
- Chương 152: CHƯƠNG 152: CÀNG NGÀY CÀNG THẦN THẦN BÍ BÍ
- Chương 153: CHƯƠNG 153: CÀNG NGÀY CÀNG KỲ QUÁI RỒI
- Chương 154: CHƯƠNG 154: ÂM MƯU LỚN NHẤT
- Chương 155: CHƯƠNG 155: HẮN ĐẾN CÙNG MỘT CHÂN VỚI AI
- Chương 156: CHƯƠNG 156: PHONG NGUYỆT TRƯỜNG SỞ CAO NHẤT
- Chương 157: CHƯƠNG 157: QUỶ THỦ TÁI HIỆN
- Chương 158: CHƯƠNG 158: THÀNH YÊU THÀNH PHẬT, LIỀN KHÔNG THÀNH NGƯỜI
- Chương 159: CHƯƠNG 159: TƯỚNG PHỦ ÂM THỊNH DƯƠNG SUY
- Chương 160: CHƯƠNG 160: TỬ NGHỊ TỬ NGHỊ
- Chương 161: CHƯƠNG 161: HỎA KHÍ BẮT ĐẦU AI CŨNG DÁM OÁN
- Chương 162: CHƯƠNG 162: CHÂU CHẤU TRÊN MỘT SỢI THỪNG
- Chương 163: CHƯƠNG 163: THÍ ĐẠI ĐIỂM SỰ
- Chương 164: CHƯƠNG 164: BAN MÔN LỘNG RÌU
- Chương 165: CHƯƠNG 165: ĐÊ ĐOAN BẨY RẬP
- Chương 166: CHƯƠNG 166: HIỆN TẠI CŨNG LƯU HÀNH TỔ ĐOÀN
- Chương 167: CHƯƠNG 167: LẠI MỘT HÀI TỬ KỲ QUÁI
- Chương 168: CHƯƠNG 168: MẠNH MẼ TIẾP CẬN CP
- Chương 169: CHƯƠNG 169: THẨM UYÊN DƯ LUẬN CỦA CỔ ĐẠI
- Chương 170: CHƯƠNG 170: LÝ LUẬN VÔ ĐỊCH THẬT LÒNG
- Chương 171: CHƯƠNG 171: CHÊ TA NGHÈO ĐỀU LÀ HAM GIÀU
- Chương 172: CHƯƠNG 172: TỪ CỔ TRA NAM MỘT DẠNG
- Chương 173: CHƯƠNG 173: SUY ĐOÁN MỚI VỀ NGỰ CẢNH
- Chương 174: CHƯƠNG 174: KHÔNG NÊN THEO DÕI
- Chương 175: CHƯƠNG 175: ĐĂNG THƯỜNG NHẬP THẤT
- Chương 176: CHƯƠNG 176: ĐỒ KHÔNG THỂ GIAO DỊCH
- Chương 177: CHƯƠNG 177: KHÔNG THỂ MỖI LẦN ĐỀU CHẾT NHƯ VẬY
- Chương 178: CHƯƠNG 178: ANH HÙNG CỨU MỸ ĐÍCH THỰC
- Chương 179: CHƯƠNG 179: A LY NGẠNH TẮC
- Chương 180: CHƯƠNG 180: HẢI ĐƯỜNG VIỆN
- Chương 181: CHƯƠNG 181: TRỌNG HỒI LAO LUNG
- Chương 182: CHƯƠNG 182: THỈNH NGƯƠI HY SINH ĐI
- Chương 183: CHƯƠNG 183: CHUẨN BỊ SẴN SÀNG
- Chương 184: CHƯƠNG 184: BẰNG HỮU MỘT ĐỜI CÙNG NHAU BƯỚC
- Chương 185: CHƯƠNG 185: MẠNH MẼ GIA HÍ
- Chương 186: CHƯƠNG 186: CHỒN ĐẾN CHÚC TẾT RỒI
- Chương 187: CHƯƠNG 187: CHƠI XẤU THÌ SAO NGƯƠI CẮN TA A
- Chương 188: CHƯƠNG 188: CÀN KHÔN ĐẠI NÃ DI
- Chương 189: CHƯƠNG 189: THẬP PHẦN KHÔNG CHUYÊN NGHIỆP
- Chương 190: CHƯƠNG 190: CHỈ AI THÌ NGƯỜI ĐÓ KHÔNG MAY
- Chương 191: CHƯƠNG 191: RƯỢU LÀM GAN NGƯỜI TO LÊN
- Chương 192: CHƯƠNG 192: DƯỢC, KHÔNG CHỖ NÀO KHÔNG CÓ
- Chương 193: CHƯƠNG 193: BẮT CÓC NGƯNG NHI
- Chương 194: CHƯƠNG 194: ĐƯA ĐẾN TẬN CỬA
- Chương 195: CHƯƠNG 195: XUÂN TIÊU NHẤT KHẮC THẬT NHIỀU TIỀN
- Chương 196: CHƯƠNG 196: TÌM ĐI TÌM ĐI TÌM BẰNG HỮU
- Chương 197: CHƯƠNG 197: XEM ~ NGƯỜI SỐNG ĐẠI BIẾN
- Chương 198: CHƯƠNG 198: TOÀN THÂN ĐỀU LÀ MIỆNG
- Chương 199: CHƯƠNG 199: HỖ TRỢ TÁT NƯỚC BẨN
- Chương 200: CHƯƠNG 200: BIỆN LUẬN ĐẠI TÁI
- Chương 201: CHƯƠNG 201: LÀM NGƯỜI NGƯƠI PHẢI BIẾT THAY ĐỔI A
- Chương 202: CHƯƠNG 202: BÍ MẬT KHÔNG THỂ NÓI
- Chương 203: CHƯƠNG 203: NHẤT KIẾN CHUNG TÌNH ĐỀU LÀ GIẢ
- Chương 204: CHƯƠNG 204: NGUYỆN VỌNG TỐT ĐẸP
- Chương 205: CHƯƠNG 205: ĐỆ TỬ QUAN MÔN CHÂN CHÍNH
- Chương 206: CHƯƠNG 206: GIAO DỊCH KHÔNG CÔNG BẰNG
- Chương 207: CHƯƠNG 207: NÓI CHUYỆN GIẢ YÊU
- Chương 208: CHƯƠNG 208: NHIỆM VỤ TÚ ÂN ÁI
- Chương 209: CHƯƠNG 229: NGUYÊN NHÂN, GIAO HẢI MINH CHÂU
- Chương 210: CHƯƠNG 209: KHẢI THIÊN TINH
- Chương 211: CHƯƠNG 210: NHẸ NHÀNG THĂM DÒ
- Chương 212: CHƯƠNG 211: BẮT ĐẦU HÀNH ĐỘNG
- Chương 213: CHƯƠNG 212: NỮ TỬ CÔNG ĐỊCH
- Chương 214: CHƯƠNG 213: DỰ BỊ, BẮT ĐẦU
- Chương 215: CHƯƠNG 214: TRỌNG THAO CỰU NGHIỆP
- Chương 216: CHƯƠNG 215: KHÔNG KHÍ CHÍNH LÀ MÙI VỊ
- Chương 217: CHƯƠNG 216: LUẬN YẾU TỐ PHÁT SINH TAI TIẾNG
- Chương 218: CHƯƠNG 217: ĐIỀU KIỆN KẾT MINH
- Chương 219: CHƯƠNG 218: ĐỒNG BỌN ĐẦU TIÊN TRONG PHỦ
- Chương 220: CHƯƠNG 219: TÂM TÍCH CẠN LỘ
- Chương 221: CHƯƠNG 220: KHÓ ĐƯỢC HỮU TÌNH LANG
- Chương 222: CHƯƠNG 221: VÀO Ổ SÓI RỒI
- Chương 223: CHƯƠNG 222: CÓ CHÚT MỚI CÓ THỂ CHẾT SAO?
- Chương 224: CHƯƠNG 223: MƯA ĐÚNG LÚC A
- Chương 225: CHƯƠNG 225: LỜI THẬT LỜI GIẢ
- Chương 226: CHƯƠNG 226: DÂY ĐỎ
- Chương 227: CHƯƠNG 227: VẬT QUY NGUYÊN CHỦ
- Chương 228: CHƯƠNG 228: CHUYỆN KỲ QUÁI NHẤT
- Chương 229: CHƯƠNG 229: TRONG ĐỒNG THOẠI ĐỀU LÀ GẠT NGƯỜI
- Chương 230: CHƯƠNG 230: MƯA GIÓ MUỐN ĐẾN
- Chương 231: CHƯƠNG 231: NỖ LỰC BAY LÊN
- Chương 232: CHƯƠNG 232: CHUYỆN XẤU TỔ CHỨC THÀNH ĐOÀN ĐẾN TẬP THỂ
- Chương 233: CHƯƠNG 233: HÝ GIẢ THÀNH THẬT
- Chương 234: CHƯƠNG 234: KHÔNG TRÂU BẮT CHÓ ĐI CÀY
- Chương 235: CHƯƠNG 235: XÚC PHẠM CỦA NGƯỜI NHÀ CHỒNG
- Chương 236: CHƯƠNG 236: KỲ QUÁI HƠN TƯỚNG PHỦ
- Chương 237: CHƯƠNG 237: VẤN ĐỀ TRIẾT HỌC
- Chương 238: CHƯƠNG 238: NHẤT KIẾN CHUNG TÌNH
- Chương 239: CHƯƠNG 239: DÒ HỎI
- Chương 240: CHƯƠNG 240: TAY GIẢ ĐẦU TIÊN
- Chương 241: CHƯƠNG 241: TA CÓ BỘ MẶT LÀM THIẾP
- Chương 242: CHƯƠNG 242: AI MỚI LÀ NGƯỜI HÀ KHẮC
- Chương 243: CHƯƠNG 243: CHÍNH ĐỐN CỤC DIỆN RỐI RẮM
- Chương 244: CHƯƠNG 244: KHÁC NHAU GIỮA SỎA VÀ ĐIÊN
- Chương 245: CHƯƠNG 245: GIỜ XEM GIỜ DÙNG
- Chương 246: CHƯƠNG 246: LỢI DỤNG QUYỀN LỢI HỢP LÝ
- Chương 247: CHƯƠNG 247: BỐN CHUYỆN TRÙNG HỢP
- Chương 248: CHƯƠNG 248: BOSS BỰ NHẤT
- Chương 249: CHƯƠNG 249: RUNG ĐỘNG KHÔNG CHỖ SẮP ĐẶT
- Chương 250: CHƯƠNG 250: TIỂU HÀI TỬ VÔ TRI
- Chương 251: CHƯƠNG 251: GIẤY TRÊN CỬA SỔ MỘT TẦNG LẠI MỘT TẦNG
- Chương 252: CHƯƠNG 252: ĐÂM THỦNG
- Chương 253: CHƯƠNG 153: TỪ TỪ NÓNG
- Chương 254: CHƯƠNG 254: ĂN Ý, CAM CHỊU
- Chương 255: CHƯƠNG 255: QUẢ THỰC KHÔNG TẦM THƯỜNG
- Chương 256: CHƯƠNG 256: HÍ TINH
- Chương 257: CHƯƠNG 257: TỪNG BƯỚC TRƯỢT CỦA NHÂN SINH
- Chương 258: CHƯƠNG 258: TUẪN TÌNH GIẢ
- Chương 259: CHƯƠNG 259: NAN ĐỀ THIÊN CỔ
- Chương 260: CHƯƠNG 260: XUNG ĐỘNG LÀ MA QUỶ
- Chương 261: CHƯƠNG 261: SONG TIÊU
- Chương 262: CHƯƠNG 262: XUẤT HIỆN ĐÚNG LÚC
- Chương 263: CHƯƠNG 263: ĐỘNG HƯỚNG CÁC PHƯƠNG
- Chương 264: CHƯƠNG 264: VĂN KIỆN TUYỆT MẬT BỊ MẤT
- Chương 265: CHƯƠNG 265: NHIỀU CÔNG NĂNG CẨU ĐỘNG
- Chương 266: CHƯƠNG 266: ĐẼO GỌT
- Chương 267: CHƯƠNG 267: HỨA HẸN NGỌT NGÀO QUÁ NHIỀU
- Chương 268: CHƯƠNG 268: QUẬN CHÚA GIÁ ĐÁO
- Chương 269: CHƯƠNG 269: NHIỆM VỤ MỚI
- Chương 270: CHƯƠNG 270: TIN TỨC ĐẾN TỪ MINH KHẢI
- Chương 271: CHƯƠNG 271: TÌNH KHÔNG BIẾT BẮT ĐẦU
- Chương 272: CHƯƠNG 272: TÁI NHI SUY, TAM NHI KIỆT
- Chương 273: CHƯƠNG 273: LIỀN SỢ TRỘM NHỚ THƯƠNG
- Chương 274: CHƯƠNG 274: LIÊN HÔN LÀ VẠN NĂNG
- Chương 275: CHƯƠNG 275: CÙNG NHAU ĐỘNG THỦ ĐI
- Chương 276: CHƯƠNG 276: SÓI ĐỘI LỐT CỪU
- Chương 277: CHƯƠNG 277: NGHE QUÂN CÓ HAI Ý
- Chương 278: CHƯƠNG 278: SONG SINH
- Chương 279: CHƯƠNG 279: NGUYÊN AN TIẾT
- Chương 280: CHƯƠNG 280: TIN TỨC ĐẾN TỪ CHÂN TRỜI
- Chương 281: CHƯƠNG 281: RÚT DÂY ĐỘNG RỪNG
- Chương 282: CHƯƠNG 282: LOẠN ĐIỂM UYÊN ƯƠNG PHỔ
- Chương 283: CHƯƠNG 283: BỊ MỘT ĐÁM RUỒI ĐỀ MẮT
- Chương 284: CHƯƠNG 284: MỘT TUỒNG HÍ TIẾP MỘT TUỒNG HÍ
- Chương 285: CHƯƠNG 285: TRANH HÔN KÝ
- Chương 286: CHƯƠNG 286: ĐỒ CŨ DÙNG LẠI
- Chương 287: CHƯƠNG 287: NGUY CƠ TÍN NHIỆM
- Chương 288: CHƯƠNG 288: NHIỀU NGƯỜI ĐI, TẤT CÓ YÊU
- Chương 289: CHƯƠNG 289: XUẤT SƯ CHƯA TIỆP THÂN
- Chương 290: CHƯƠNG 290: TRONG TRANH LUẬN OÁN HẬN KHÚC PHÂN MINH
- Chương 291: CHƯƠNG 291: NGƯƠI CHỊU CHẾT ĐI
- Chương 292: CHƯƠNG 292: CÕNG DANH XẤU ĐỂ TA
- Chương 293: CHƯƠNG 293: VŨ KHÍ NÓNG
- Chương 294: CHƯƠNG 294: TRUNG TRƯỜNG ĐỐI QUYẾT
- Chương 295: CHƯƠNG 295: HOÀNG TỘC MINH KHẢI
- Chương 296: CHƯƠNG 296: TỌA THỰC RỒI
- Chương 297: CHƯƠNG 297: QUẬN CHÚA, CÔNG CHÚA
- Chương 298: CHƯƠNG 298: TA PHONG HIỆN TRƯỜNG
- Chương 299: CHƯƠNG 299: BƯỚC XUỐNG DỐC ĐẦU TIÊN
- Chương 300: CHƯƠNG 300: ĐÀO MỘ QUẬT THI
- Chương 301: CHƯƠNG 301: NĂM XƯA
- Chương 302: CHƯƠNG 302: ĐẠI NẠN LÂM ĐẦU CÁC TỰ PHI
- Chương 303: CHƯƠNG 303: CỐ NHÂN BẤT TRI
- Chương 304: CHƯƠNG 304: TA LÀ AI ~ TA Ở ĐÂU ~
- Chương 305: CHƯƠNG 305: KHẢ ÁI NHẤT ĐỊNH LÀ NAM HÀI TỬ
- Chương 306: CHƯƠNG 306: CAM TÂM HAY KHÔNG
- Chương 307: CHƯƠNG 307: HÀNH TRÌNH MỚI
- Chương 308: CHƯƠNG 308: TA KHÔNG SỢ NGƯƠI ĐẾN MUỘN
- Chương 309: CHƯƠNG 309: TÍN NHIỆM HAY KHÔNG
- Chương 310: CHƯƠNG 310: THANH MAI TRÚC MÃ ĐẸP NHẤT
- Chương 311: CHƯƠNG 311: MỤC ĐÍCH BAN ĐẦU
- Chương 312: CHƯƠNG 312: TOÀN QUÂN XUẤT KÍCH
- Chương 313: CHƯƠNG 313: ÁI MỘ THÁC LOẠN
- Chương 314: CHƯƠNG 314: TỶ LÀ TRUYỀN THUYẾT
- Chương 315: CHƯƠNG 315: TIỀN HÍ RẤT QUAN TRỌNG
- Chương 316: CHƯƠNG 316: BẢY NGÀY DU KẾT THÚC
- Chương 317: CHƯƠNG 317: NGƯỜI SỢ NỔI DANH HEO SỢ CƯỜNG TRÁNG
- Chương 318: CHƯƠNG 318: KHÓ LÒNG PHÒNG BỊ
- Chương 319: CHƯƠNG 319: VÔ GIẢI
- Chương 320: CHƯƠNG 320: GIẬN CŨNG KHÔNG PHẢI VÌ NGƯƠI
- Chương 321: CHƯƠNG 321: NHẤT THỜI HỒ ĐỒ
- Chương 322: CHƯƠNG 322: ÂM THẦM QUAN SÁT
- Chương 323: CHƯƠNG 323: DỤC GIA CHI TỘI
- Chương 324: CHƯƠNG 324: ĐỊCH NHÂN CÙNG ĐỊCH NHÂN CỦA ĐỊCH NHÂN
- Chương 325: CHƯƠNG 325: CHUẨN BỊ LÙI LẠI
- Chương 326: CHƯƠNG 326: GẠT NGƯỜI
- Chương 327: CHƯƠNG 327: SAU NÀY GẶP LẠI
- Chương 328: CHƯƠNG 328: ĐẠI KẾT CỤC
Hoàng Hậu Nương Nương Đích Năm Xu Đặc Hiệu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Hoàng Hậu Nương Nương Đích Năm Xu Đặc Hiệu
Tác giả :
Lương Tuyết Băng Nhi