EDIT: TỬ SA
Vén tay áo lên, ưu nhã mà mài loại mực Tùng Lộ nổi tiếng nhất Thiên Phong thành.
Sau khi mài xong mực, mọi người đều nhất trí lui xuống.
Quan chúng đều chăm chú nhìn vào Vương Tâm Doanh, nhìn thấy nàng đang chậm rãi bước đến bên bàn, dừng lại ở trước một dàn bút lớn nhỏ khác nhau.
Mọi người đều đang đoán thử xem nàng sẽ chọn loại bút nào để bắt đầu phác họa.
Dù sao cũng là một bức tranh cực lớn.
Hẳn là sẽ chọn loại bút vẽ lớn nhất.
Bằng không phải vẽ rất lâu, mới có thể vẽ đầy cả bức tranh.
Nhưng là sau khi Vương Tâm Doanh đứng lại ở trước bàn, cũng không có đưa tay lấy bút vẽ.
Mà là ——
Đưa tay về hướng nghiên mực đen huyền, cầm chặt lấy thành nghiên mực.
Quan chúng đều kinh ngạc.
Hành động của nàng thật là ngoài dự đoán của người khác, mọi người đoán không ra là nàng đang muốn làm gì?
Bầu không khí của toàn cảnh nhất thời trở nên khẩn trương.
Tất cả ánh mắt đều tập trung cả vào nàng.
Chỉ thấy cánh môi kiều diễm của Vương Tâm Doanh giương lên một nụ cười mỉm đầy tự tin.
Đôi mắt sáng vừa chuyển, giơ nghiên mực lên.
Nàng bình tĩnh đi đến trước mặt tấm giấy vẽ trống không kia.
Tay áo dài vung lên. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mọi người chỉ thấy một đường mực đen huyền xẹt qua không khí.
“Ba” một tiếng rơi lên trên tấm giấy trắng như tuyết.
Nhất thời trên giấy lưu lại một ảnh mực đen đậm nhạt lớn, thâm trầm lại có lực.
Mọi người phát ra một tiếng kinh hô, toàn bộ đều choáng váng.
Qua hồi lâu mới hồi thần lại, bắt đầu nghị luận sôi nổi.
Chưa bao giờ thấy có ai vẽ tranh lại đem mực tạt đại lên trên giấy. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vị Vương tiểu thư này dây dưa lâu như vậy, khiến bọn họ hồi hợp đến cực điểm.
Đột nhiên lại chỉ quái dị mà quơ tay như thế.
Thật khiến bọn họ thất vọng tới cực điểm.
Xem cái dạng này, nàng hẳn là chả biết vẽ tranh là gì.
Chỉ là tùy ý mà vào sân đùa vui, ngay cả kỹ năng vẽ tranh cơ bản cũng không có.
Xem ra lần này nàng nhất định là làm trò cười rồi.
Phía bên ngoài nhất thời ồn ào một mảnh.
Có một số đã bắt đầu trêu chọc Vương Tâm Doanh là muốn vẽ thứ quái gì. TruyenLau.com
Một mảng mực đen thấm đẫm cả trang giấy như vậy.
Dù nàng ta có thần kỳ đến mức nào cũng khó có thể bổ cứu.
Tiếng châm biếm, tiếng ồn ào phía dưới đều không ảnh hưởng gì tới Vương Tâm Doanh.
Khi nàng đã bước vào trạng thái vẽ tranh.
Thì sẽ hoàn toàn rơi vào trong thế giới của mình.
Sự vật bên ngoài, không quấy nhiễu được nàng nửa phần.
- Chương 1: KẾ HOẠCH CÔ GIA TƯƠNG LAI…
- Chương 2: KẾ HOẠCH CÔ GIA TƯƠNG LAI (2)…
- Chương 3: KẾ HOẠCH CÔ GIA TƯƠNG LAI (3)…
- Chương 4: ĐẠI SÂU HẠI LÀ SỰ LỰA CHỌN SỐ MỘT…
- Chương 5: TIỂU THIẾP NÁO LOẠN TỚI CỬA…
- Chương 6: TIỂU THƯ QUÁ KIÊU NGẠO…
- Chương 7: VÔ LUẬN THẾ NÀO MUỐN HÒA NHAU BẤT THÀNH …
- Chương 8: NGƯƠI NHA DÁM XÚC PHẠM ĐẠI KỴ CỦA TA…
- Chương 9: ĐI RỒI CÔ GIA TƯƠNG LAI CÓ MỆNH HỆ GÌ…
- Chương 10: CẦM XUÂN CUNG ĐỒ THỐI HÔN…
- Chương 11: CHÍNH THÁI MỸ MẠO NGẠO KIỀU*…
- Chương 12: CHÍNH THÁI THỰC PHIỀN TOÁI…
- Chương 13: ĐÙA GIỠN TIỂU SOÁI CA…
- Chương 14: CÙNG LẮM LÀ ĐỂ NGƯƠI HÔN LẠI…
- Chương 15: TRÊU NHẦM ĐỐI TƯỢNG…
- Chương 16: VỪA NHÌN LIỀN BIẾT KHÔNG PHẢI THỨ TỐT ĐẸP GÌ…
- Chương 17: SÂU HẠI CHẾT TIỆT Ở ĐÂU RỒI?…
- Chương 18: ĐỪNG TỰ MÌNH ĐA TÌNH…
- Chương 19: HÔM NAY CÙNG NGƯƠI NHẤT ĐAO LƯỠNG ĐOẠN…
- Chương 20: LẤY XUÂN CUNG ĐỒ UY HIẾP HẮN THỐI HÔN…
- Chương 21: THỐI HÔN THÀNH CÔNG…
- Chương 22: NGƯỜI LIỀN PHẢI NHẬP CUNG TUYỂN TÚ…
- Chương 23: TÌNH HUYNH MUỘI…
- Chương 24: MỘT LẦN LÀ NỔI TIẾNG…
- Chương 25: THÀNH LẬP PHỤ LIÊN ĐẠI HỘI THIÊN PHONG THÀNH…
- Chương 26: LÃO PHU NHÂN RẤT LẠC QUAN
- Chương 27: LẤY MỘT NAM NHÂN Ở RỂ
- Chương 28: TIẾT MỤC BẮT GIAN LÀ THÚ VỊ NHẤT
- Chương 29: NƯƠNG TỬ QUÂN ĐẾN…
- Chương 30: TUỔI CÒN NHỎ KHẨU VỊ LẠI NẶNG NHƯ VẬY…
- Chương 31: KHÔNG ĐƯỢC GỌI TA LÀ TIỂU HÀI TỬ NỮA…
- Chương 32: PHÍA TRÊN CHÚNG TA CÒN CÓ NGƯỜI…
- Chương 33: RỦA HẮN TINH TẪN NHÂN VONG
- Chương 34: PHÁ VỠ CHUYỆN TỐT CỦA ĐÀO HOA MỸ NAM…
- Chương 35: BA MƯƠI SÁU KẾ CHẠY LÀ THƯỢNG SÁCH…
- Chương 36: A A… GHÊ TỞM CHẾT MẤT…
- Chương 37: AX! GẶP PHẢI BIẾN THÁI…
- Chương 38: MỸ NAM BỊ ÁM TOÁN*…
- Chương 39: MỸ NAM BIẾN ĐẦU HEO…
- Chương 40: CHÍNH LÀ KHÔNG NHẬN RA HẮN…
- Chương 41: NGƯƠI KHÔNG BIẾT TA LÀ AI…
- Chương 42: COI CHỪNG THẬN MỆT…
- Chương 43: THÚC THÚC NGƯỜI BỊ NỮ NHÂN ĐÁNH Ư?…
- Chương 44: THÚC THÚC CHÍNH LÀ VÔ LẠI…
- Chương 45: ĐÔI THÚC CHÁU THẬT KHIẾN NGƯỜI TA GIẬN SÔI …
- Chương 46: MẤT MẶT AI CHỨ!
- Chương 47: TIỆN NAM MỘT CHÚT CỐT KHÍ ĐỀU KHÔNG CÓ…
- Chương 48: THÍCH Ỷ THẾ HIẾP NGƯỜI HƠN…
- Chương 49: NAM NHÂN NHƯ VẬY NGƯƠI CÒN MUỐN GIÚP SAO…
- Chương 50: NGƯƠI ÁNH MẮT KHÔNG ĐỦ…
- Chương 51: GIẾT HẮN…
- Chương 52: THANH DANH ĐẠI CHẤN…
- Chương 53: KHÔNG HY VỌNG NGƯƠI SẼ NHỚ…
- Chương 54: THẤY ĐƯỢC ĂN KHÔNG ĐƯỢC…
- Chương 55: CÁI NGHỀ QUÁ BẤT KÍNH RỒI…
- Chương 56: CA CA Ở NƠI NÀO…
- Chương 57: TIỆN NGHI CỦA THẦN TIÊN CA CA CŨNG DÁM CHIẾM…
- Chương 58: ĐỪNG NGHĨ LẤY THÂN BÁO ĐÁP…
- Chương 59: TƯ TƯỞNG CŨNG SOÁI…
- Chương 60: VẤN ĐỀ CÁ NHÂN LÀ MẤU CHỐT…
- Chương 61: TẮM GỘI RỒI NGỦ…
- Chương 62: GẶP PHẢI HAI TÊN HÁI HOA TẶC…
- Chương 63: ĐÁNH NHAU
- Chương 64: GIẾT NGAY LẬP TỨC
- Chương 65: THẬT MẤT MẶT…
- Chương 66: TA THẸN THÙNG KHÔNG ĐƯỢC SAO?…
- Chương 67: MẮT KHÔNG NHÌN LOẠN…
- Chương 68: TẶC NGỐC LẦM NƠI…
- Chương 69: MỸ NHÂN TIÊU CHUẨN KHÔNG HƠN KHÔNG KÉM…
- Chương 70: VÌ CÁ TÍNH MÀ HOA MẮT …
- Chương 71: KHÔNG GẠT ĐI ĐƯỢC HÌNH BÓNG XINH ĐẸP…
- Chương 72: NỮ NHÂN NHƯ VẬY MỚI THÚ VỊ…
- Chương 73: TA CŨNG VẬY…
- Chương 74: CA CA TỰ MÌNH PHỤC VỤ…
- Chương 75: CHÚNG TA PHẢI KHIÊM TỐN…
- Chương 76: NAM NHÂN ÔN NHU BẠO PHÁT…
- Chương 77: GÀ RỪNG NHẾCH NHÁC…
- Chương 78: HIỆP LỘ TƯƠNG PHÙNG…
- Chương 79: ĐẤU VÕ MỒM…
- Chương 80: HOA XUÂN BUÔNG NỞ…
- Chương 81: ÁC NỮ VƯƠNG XINH ĐẸP…
- Chương 82: SỨC MẠNH CỦA SỰ QUYỀN QUÝ…
- Chương 83: THẾ NÀO LẠI CHUA NHƯ VẬY A…
- Chương 84: XEM NÀNG XẤU MẶT…
- Chương 85: MỌI NGƯỜI ĐỀU 囧 RỒI…
- Chương 86: TỪNG BƯỚC LỘT XÁC…
- Chương 87: HẮN MUỐN LÀM GÌ?…
- Chương 88: CON PHƯỢNG HOÀNG ĐẸP NHẤT…
- Chương 89: LÃNG PHÍ BẢO VẬT VÔ ÍCH…
- Chương 90: LỘT XÁC…
- Chương 91: MỘT BƯỚC LÊN TRỜI…
- Chương 92: MỸ NHÂN OÁN HẬN…
- Chương 93: NIỀM CĂM PHẨN VÌ BỊ LỪA GẠT…
- Chương 94: NÀNG TA CƯ NHIÊN LÀ MỘT MỸ NHÂN…
- Chương 95: MỸ NAM CŨNG THẤT THỐ…
- Chương 96: VUI SƯỚNG KHI NGƯỜI KHÁC GẶP HỌA…
- Chương 97: MÂU THUẪN CỦA CA CA…
- Chương 98: BẮT ĐẦU BIỄU DIỄN…
- Chương 99: THẬT ĐÚNG LÀ ĐÃ THAY ĐỔI RỒI…
- Chương 100: ĐANG NGỦ…
- Chương 101: NHA ĐẦU KIA CƯ NHIÊN ĐANG NGỦ
- Chương 102: KHÔNG AI DÁM CHÊ CƯỜI NGƯƠI
- Chương 103: TRỞ NÊN TÍCH CỰC…
- Chương 104: CA CA KHÔNG VUI…
- Chương 105: HUYNH MUỘI BẮT ĐẦU TRANH CHẤP…
- Chương 106: LẼ NÀO NÀNG CÓ TUYỆT CHIÊU GÌ?
- Chương 107: TAY SAI
- Chương 108: MỘT MẢNH HƯ THANH
- Chương 109: SỰ GẶT HÁI BAN ĐẦU…
- Chương 110: NỮ NHÂN KIA QUÁ KIÊU NGẠO RỒI…
- Chương 111: GIÁ TRỊ LỢI DỤNG…
- Chương 112: NGOÀI DỰ CỦA MỌI NGƯỜI MÀ CHÊ CƯỜI…
- Chương 113: CHẶN NGANG SÓNG DỮ?…
- Chương 114: KHÔNG CÓ UY HIẾP…
- Chương 115: VỖ MÔNG NGỰA…
- Chương 116: NỘ KHÍ NỒNG ĐẬM
- Chương 117: LINH CẢM ĐẾN RỒI
- Chương 118: KỲ TÍCH VŨ ĐỘNG
- Chương 119: LÀM TẤT CẢ PHẢI SỬNG SỜ
- Chương 120: MỈM CƯỜI KIÊU NGẠO
- Chương 121: THƯỞNG HUYNH MỘT VIÊN ĐƯỜNG…
- Chương 122: CA CA TỰ LUYẾN*…
- Chương 123: CA CA SOÁI ĐẾN BIẾN THÁI…
- Chương 124: THỪA TƯỚNG ĐẠI NHÂN THIÊN VỊ…
- Chương 125: VỖ MÔNG NGỰA THÀNH TINH…
- Chương 126: BỊ HIỂU LẦM…
- Chương 127: QUYỀN THẾ LÀ THỨ TỐT…
- Chương 128: QUYỀN THẦN MỘT TAY CHE TRỜI…
- Chương 129: TA THẬT SỰ CHƯA TỪNG HIỂU RÕ MUỘI…
- Chương 130: NỮ LƯU MANH PHỐ PHƯỜNG…
- Chương 131: BỊ NÀNG MẮNG CHỬI CŨNG PHẢI NHẪN…
- Chương 132: TẬN DỤNG HẾT MỨC…
- Chương 133: CỰC PHẨM GIỮA ĐÁM SẮC LANG…
- Chương 134: GIẢ VỜ ĐÁNG THƯƠNG…
- Chương 135: DÂM TẶC…
Hoàng Hậu Xinh Đẹp Siêu Anh Tuấn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Hoàng Hậu Xinh Đẹp Siêu Anh Tuấn
Tác giả :
Đông Mê Địch