Hoàng Thương Gả Đến

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hoàng Thương Gả Đến

Tác giả : Sa Tử

Chương 45: Tự luyến

Một vị phụ nhân có nhan sắc cực kỳ xinh đẹp nhưng lại mặc bộ quần áo rách rưới vội vàng kéo hắn vào nhà.

 

"An nhi, sao bây giờ mới về, nửa ngày nay rốt cuộc con đã đi đâu? Vừa nãy mẫu thân con sai người đến sân truyền lời, từ ngày mai con sẽ cùng nhị thiếu gia đến tông học."

 

Mộ Dung An cắn một miếng bánh bao thừa mà nương hắn mang từ bếp Phúc Vương Phủ về, đáy mắt trong veo như hồ băng lại toát lên vẻ lạnh lẽo.

 

"Mẫu thân gì chứ? Mẫu thân của An nhi chỉ có một mình nương thôi."

 

"An nhi, đừng nói bậy!" Hồ thị, thân nương của Mộ Dung An sợ đến tái mặt, nhưng lại càng làm tôn lên vẻ đẹp yếu đuối của nàng.

 

"An nhi, nương biết con khổ, nhưng nếu nương không đưa con đến nương tựa Phúc Vương Phủ, tiền đồ của con trai nương biết tìm ở đâu? An nhi, nghe nương một lời, chúng ta hãy nhẫn nhịn một chút. Đợi con đến tông học một thời gian, nương sẽ nghĩ cách cầu xin phụ thân con một cơ hội thi tuyển vào thái học. Nương tin tài hoa của An nhi sẽ không bị chôn vùi, đến lúc đó vào được thái học, những ngày tháng khổ sở của mẹ con ta sẽ qua đi."

 

Mộ Dung An nhìn thấy mái tóc hoa râm của Hồ thị không khỏi chua xót trong lòng, vội vàng cúi đầu cắn miếng bánh bao lạnh cứng trong tay.

 

Hắn không dám nói với nương rằng dù mình có đi cùng Mộ Dung Phục đến tông học, vị chủ mẫu độc ác kia cũng sẽ không tha cho mình. Mẫu tử họ đã hạ mình đến mức thấp hèn nhất chỉ cầu mong được sống sót là tốt rồi.

 

Lúc này, Mộc phủ lại đang giăng đèn kết hoa, tiếng cười nói không ngừng vang lên. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Ngay cả Tam phu nhân, người vốn ngày thường chua ngoa cay nghiệt, cũng xáp lại bên cạnh Diệp Ngọc Châu, nâng chén mời rượu nói: "Lần này phải đa tạ Ngọc Châu rồi! Tam thẩm hôm nay kính Ngọc Châu một chén."

 

"Tam thúc cũng kính con một chén," Tam lão gia gần đây không ít lần chịu khổ từ Vân gia, thân hình béo tròn trước đây cũng đã gầy đi một vòng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Diệp Ngọc Châu vội vàng đứng dậy đáp lễ: "Tam thúc, Tam thẩm quá khách sáo rồi, đều là người một nhà hà tất phải phân biệt. Còn phải cảm ơn Tổ mẫu không để bụng lần này Ngọc Châu hồ nháo."

 

Tam lão gia vội vàng tiến lại gần trước mặt Mộc lão phu nhân, mặt dày nhận tội: "Mẫu thân, lần này nhi tử thực sự hồ đồ, may mà còn có lão nương thương yêu, nếu không đến cả một t.h.i t.h.ể toàn vẹn cũng không tìm được, ô ô ô..."

 
TruyenLau.com
Diệp Ngọc Châu nhìn Tam lão gia làm nũng như tiểu hài tử, lập tức nổi hết da gà, nhưng lại thấy Mộc lão phu nhân cũng chẳng làm gì được tiểu nhi tử này.

 

"Hôm nay ta lại tha cho ngươi một lần nữa," Sắc mặt Mộc lão phu nhân vẫn còn xanh lét.

 

"Mẫu thân, từ hôm nay trở đi nhi tử không đi đâu cả, chỉ bên cạnh bồi mẫu thân. Người thích gì? Hay là nhi tử gọi gánh hát Tam Khánh đến phủ ta, mẫu thân thích nghe hát nhất, con trai tự mình cũng học vài câu tự mình hát cho mẫu thân nghe."

 

Tam lão gia nói xong liền đích thân xoa bóp vai cho Mộc lão phu nhân, nào còn ra dáng một bậc trưởng bối nữa.

 

"Được rồi, được rồi, ngươi cái tên hầu tôn này không làm ta tan xương nát thịt thì ta cũng phải cảm ơn ngươi rồi, còn không mau cút xa đi!" Mộc lão phu nhân nào còn giữ được vẻ mặt nghiêm nghị, không khỏi cười mắng. Dù sao cũng là tiểu nhi tử mà bà quan tâm thương yêu nhất, có thể bình an trở về đã là phúc phận.

 

"Ngọc Châu, từ ngày mai trở đi, những việc kinh doanh đá quý của Mộc gia sẽ giao cho con quản lý, Tổ mẫu cũng là người giữ chữ tín, ba thành lợi nhuận của con Tổ mẫu đương nhiên sẽ giữ lại cho con. Nhưng việc kinh doanh, có Hà quản gia theo sát hỗ trợ một hai phần cũng tốt. Tuy nói hôm nay chúng ta thắng vẻ vang nhưng con dù sao còn rất trẻ, chuyện kinh doanh nên nghe lời khuyên của trưởng bối."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Đa tạ Tổ mẫu săn sóc, Ngọc Châu cảm kích còn không kịp đâu," Diệp Ngọc Châu khẽ cúi người, trong lòng lại không cho là đúng.

 

Nếu lão phu nhân thực sự giao hoàn toàn việc kinh doanh đá quý cho nàng quản lý thì đó sẽ không phải là Mộc lão phu nhân khôn khéo nữa rồi, bất quá việc sắp xếp Hà quản gia giám sát nàng cũng không sao.

 

Nàng chỉ cần ba thành lợi nhuận đó, còn quyền chưởng quản Mộc gia nói trắng ra Diệp Ngọc Châu thật sự không cần, nàng bây giờ chỉ nhìn tiền.

 

Đại phu nhân cùng Mộc Cảnh Dật một bên rõ ràng không ngờ Diệp Ngọc Châu không những không c.h.ế.t mà còn trở về một cách vẻ vang, hơn nữa còn được nắm giữ cửa hàng châu báu tốt nhất của Mộc gia.

 

Nhất thời sắc mặt của mẹ con Đại phu nhân càng tối sầm, ánh mắt sắc bén của Mộc Cảnh Dật gần như muốn đ.â.m thủng mặt Diệp Ngọc Châu.

 

Tâm tư của Diệp Ngọc Châu lại không nằm ở chuyện này, nàng cần phải sắp xếp mớ hỗn độn này trước đã.

 

Việc cấp bách trước mắt là phải tìm hiểu rõ mình tại sao lại đắc tội với tên nham hiểm Tả Phi Trần. Phải biết rằng hôm nay nàng đã suýt mất mạng mấy lần.

 

Diệp Ngọc Châu từ Thanh Trúc Viên đi ra, vừa đi vài bước dọc theo hành lang có mái che liền đụng phải Mộc Cảnh Dật trong bộ cẩm bào đen. Trên khuôn mặt lạnh lùng tuấn tú kia tràn ngập vẻ lạnh lùng cứng nhắc như muốn nói: Ta đang rất tức giận, các ngươi ai cũng đừng chọc ta.

 

Hồng Tiêu xoẹt một tiếng liền rút con d.a.o găm giấu ở thắt lưng ra, Diệp Ngọc Châu vội vàng ấn tay của tiểu ớt cay này xuống. Đây là chính điện của Mộc gia, Diệp Ngọc Châu nàng lúc này cũng không giống như lúc mới từ trong quan tài bò ra, ai cũng có thể bắt nạt. Mộc Cảnh Dật nếu không điên thì tuyệt đối sẽ không ra tay ở đây.

 

"Tam đệ?" Diệp Ngọc Châu khóe môi khẽ cong lên, đôi mắt hạnh tràn đầy vẻ khinh miệt.

 

Lông mày Mộc Cảnh Dật nhíu chặt lại, Diệp Ngọc Châu như vậy khiến hắn cảm thấy vô cùng xa lạ trái lại có sức hấp dẫn c.h.ế.t người.

 

"Diệp Ngọc Châu, ta không ngờ ngoài việc giả điên giả dại ngươi còn có bản lĩnh này? Ngay cả Hoàng thượng cũng dám lừa gạt!"

 

"Tam đệ, cơm có thể ăn bậy nhưng cũng không thể nói bậy a! Cái gọi là họa từ miệng mà ra, một mình ngươi ăn nói hồ đồ chính là muốn mạng cả Mộc gia đó. Chẳng lẽ ngươi hận Mộc gia đến vậy sao? Nếu vậy thì cứ nói thêm một tiếng, ta không ngại tiếp quản luôn sinh ý của Mộc gia trong tay ngươi đâu."

 

Sắc mặt Mộc Cảnh Dật càng thêm khó coi, lạnh lùng nói: "Diệp Ngọc Châu, ngươi đã trở nên thông minh rồi, rất tốt, ngươi đã thành công thu hút sự chú ý của ta.

 

Ta không ngờ trước đây ngươi cứ bám riết theo ta với vẻ mặt ngu ngốc, vậy mà lại còn giấu nhiều bí mật như vậy. Ngươi chẳng phải chỉ muốn ta chú ý đến ngươi sao? Muốn thể hiện sự khác biệt của ngươi trước mặt ta sao? Vậy thì, ngươi đã thành công rồi, ta thật sự đã nảy sinh vài phần hứng thú với ngươi, nếu ngươi không ngại thì chúng ta..."

 

Bốp! Mộc Cảnh Dật đang thao thao bất tuyệt thì đột nhiên bị một cú tát thật mạnh vào mặt, hắn liền ngây người.

 

"Diệp Ngọc Châu, ngươi tìm c.h.ế.t sao?" Mộc Cảnh Dật đột nhiên giơ tay lên, động tác định phản công lại khựng lại khi đối diện với đôi mắt lạnh lẽo của Diệp Ngọc Châu.

 

Giọng Diệp Ngọc Châu lạnh lẽo, từng chữ từng câu nói: "Mộc Cảnh Dật, mẹ nó, ngươi lấy tự tin ở đâu ra vậy? Tự luyến tới mức này, chưa nói đến chuyện ta với ngươi thân phận khác biệt ngay cả khi không có tầng quan hệ này ta nhìn ngươi cũng buồn nôn c.h.ế.t đi được. Ta nói lại lần nữa, những gì ngươi nợ ta, ta nhất định sẽ lấy lại, ông đây không phải làm từ thiện, không cần cứu tế những kẻ bạc bẽo như các ngươi! Ngươi cũng đừng tự nâng mình lên quá cao, ngươi, Mộc Cảnh Dật, khi ta Diệp Ngọc Châu ngưỡng mộ ngươi thì có lẽ ngươi còn tính là cái gì đó, nhưng khi lờ đi rồi thì ngươi là cái thá gì? Ngươi chẳng là cái thá gì cả! Sau này tránh xa ông đây ra, nhìn thấy là phát tởm."

 

Diệp Ngọc Châu thực sự ghê tởm, một tên biến thái tự luyến như vậy, ngoài việc bề ngoài tốt hơn một chút, cũng không biết Diệp Ngọc Châu trước đây nhìn trúng hắn điểm gì.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu