Hồn Kiếm Phượng Hoàng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hồn Kiếm Phượng Hoàng

Tác giả : Tễ Vô

Chương 1: Chap 1

1.

Khi thanh Mục Nguyên Kiếm trong tay đ.â.m xuyên qua người ta. Ta ngây người.

Kiếm hồn hiện ra, nhìn vết thương trên người ta, cau mày không nỡ: "Xin lỗi, sâu hơn ta dự tính mấy tấc rồi!"

"Nhưng đây cũng là kế sách tạm thời, ta mà không quay đầu kiếm, ngươi nhất định sẽ làm Hải Đường bị thương."

Ta nhìn Quý Hải Đường đối diện, hoàn toàn không sứt mẻ chút nào. Rồi lại cúi đầu nhìn cái lỗ m.á.u trên người mình.

Trước khi sức cùng lực kiệt ngã xuống, ta dốc hết sức lực thốt ra một câu: "Đồ ngu, ngươi không muốn làm nàng ta bị thương, thì tự gãy là được rồi! Đâm ta làm gì?"

Cuộc tỷ thí Kiếm khách đứng đầu của Thánh Kiếm Tông, mười năm một lần.

Ta là người có thiên phú Kiếm đạo xứng đáng đứng đầu của Thánh Kiếm Tông trong vòng một trăm năm qua.

Môn phái trên dưới ai nấy cũng đều nói, vị trí đứng đầu năm nay không ai khác ngoài ta. Thế nhưng giờ đây, cái danh hiệu "thiên phú đệ nhất" của ta lại bị một danh hiệu khác thay thế...

"Vị Kiếm khách đầu tiên trong thiên hạ bị chính bội kiếm của mình đ.â.m trọng thương."

2.

Khi ta tỉnh lại. Bên ngoài cửa, vài sư đệ đang thì thầm to nhỏ.

Thính giác của ta vô cùng siêu việt. Những lời cố ý hạ thấp giọng ấy không sót một chữ nào lọt vào tai ta.

"Lần này Đại sư tỷ mất mặt lắm rồi!"

"Một Kiếm khách mà lại bị chính thanh kiếm của mình làm trọng thương, hơn nữa lại là vì không muốn làm đối thủ bị thương?"

"Nếu ta là nàng ta, chi bằng tỉnh dậy cứ thế tự sát luôn cho rồi, khỏi phải sống trên đời này cho mất mặt!"

"Nào là Kiếm khách đệ nhất, chẳng phải nàng ta dựa vào việc có Mục Nguyên Kiếm sao? Chỉ cần ai có Mục Nguyên Kiếm đều có thể làm đệ nhất thiên hạ."

"Vậy vị trí đứng đầu lần này là của Hải Đường sư tỷ rồi?"

"Đương nhiên, Tông chủ vui lắm, đang rải khắp nơi thiệp mời, mời các Tông chủ phái đến Thánh Kiếm Tông tụ họp, ăn mừng việc nữ nhi mình giành được Quán quân đứng đầu đó." TruyenLau

"Thật ngưỡng mộ!"

Nghe vậy, ta thở dài. Thánh Kiếm Tông này quả thực càng ngày càng xuống cấp. Loại người có phẩm chất như vậy mà cũng chiêu mộ vào.

Bảy mồm tám lưỡi, ồn ào khiến ta tâm phiền ý loạn. Đưa tay vung một trận cuồng phong, vỗ mạnh ra ngoài cửa.

Cánh cửa không hề lay động. Mấy sư đệ bên ngoài ngược lại trực tiếp bị chấn bay đi mấy mét, va vào cái cây lớn trong sân rồi rơi xuống đất thật mạnh. TruyenLau

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Giải quyết xong đám người lắm mồm nhiều chuyện. Ta định chợp mắt thêm một lát, thì có người bưng thuốc đẩy cửa bước vào.

Không cần nhìn cũng biết, là Kiếm hồn của Mục Nguyên.

"Ngươi vừa tỉnh, không nên tức giận. Những người đó đều là đệ tử ngoại môn, tu vi không cao, một chưởng này của ngươi, bọn họ phải dưỡng thương hơn nửa tháng."

Ta mở mắt, ánh mắt trống rỗng nhìn lên xà nhà: "Một kiếm này của ngươi, ta cũng phải dưỡng thương hơn nửa tháng đây này." Website TruyenLau.com

Trạm Én Đêm

Mục Nguyên không nói nữa. Hắn nhẹ nhàng đi đến bên giường ta ngồi xuống: "Nào, uống thuốc đi. Đây là Trưởng lão của Dược Phong tặng, có lợi cho vết thương của ngươi."

3.

Trưởng lão Dược Phong?

Đó chẳng phải là Đại bá của Quý Hải Đường sao?

Từ nhỏ đã nhìn ta không thuận mắt. Đưa cho các đệ tử khác đan dược có thể tăng nội lực. Lại chỉ đưa cho ta thuốc xổ. Lúc này lại có lòng tốt đưa thuốc cho ta ư?

Ta đâu có ngu đến mức đi uống thứ lão ta đưa!

Ta nhắm mắt, xoay người lại.Dùng nội lực làm rung chén thuốc đó. Chén sứ rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh vụn.

Mục Nguyên đứng dậy, giọng nói mang theo chút tức giận: "Khâu Bạch! Ngươi vì sao cứ luôn hung hăng, áp bức người khác như vậy, ngay cả bị thương rồi cũng không chịu cúi đầu chấp nhận ý tốt của người khác?"

Nghe vậy, ta không nhịn được mà cười lạnh một tiếng: "Ồ, là ai đã làm ta bị thương?"

Hắn siết chặt tay, hít một hơi thật sâu: "Ta là vì nghĩ cho ngươi. Kiếm pháp của ngươi quá sắc bén, một kiếm đó đ.â.m xuống, ngươi sẽ mang tiếng xấu làm hại đồng môn, ta không đành lòng thấy cảnh đó."

Ta tức mà bật cười. Dứt khoát ngồi dậy: "Tỷ thí giành vị trí đứng đầu, ai cũng đã ký Sinh Tử Khế (khế ước sinh tử), bị thương mất mạng đều là ý trời, nhưng thường thì chỉ điểm đến là dừng, không đến nỗi mất mạng."

"Huống hồ Quý Hải Đường không phải là người đầu tiên ta đối mặt, trước đó bao nhiêu đệ tử đều là bại tướng dưới tay ta, sao không thấy ngươi vào lúc cuối cùng quay đầu kiếm làm ta bị thương?"

"Rốt cuộc ngươi là quan tâm ta, hay vừa thấy Quý Hải Đường thì quên mất mình là kiếm của ai rồi?"

"Là một Thần kiếm, ngươi phản bội chủ nhân; là một Kiếm hồn, ngươi giả dối bỉ ổi. Nếu ta là ngươi, chi bằng tự gãy thì hơn!"

Hắn cau mày, ánh mắt nhìn ta như thể đang nhìn một kẻ điên: "Không thể nói lý! Khâu Bạch, ngươi nhất định phải dùng lời nói làm tổn thương người khác như vậy sao?"

Một câu nói của Mục Nguyên đã thức tỉnh ta. Đúng vậy. Sao ta chỉ dùng lời nói để làm tổn thương người khác chứ?

Chẳng phải nên lấy oán trả oán, lấy thù trả thù sao?

Thế là ta lấy ra khế ước kiếm với Mục Nguyên. Giữa hai ngón tay, lửa lóe lên. Ngọn lửa trong nháy mắt nuốt chửng Kiếm Khế, biểu cảm của Mục Nguyên lập tức trở nên đau đớn giằng xé. Hắn nửa quỳ trên mặt đất, đau đớn đến không chịu nổi mà hét lên.

Ta lạnh lùng nhìn hắn: "Quả thực, lời nói làm tổn thương người khác đáng giá mấy đồng? Mục Nguyên, bây giờ ngươi còn sức để hào phóng với người khác không?"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu