"Làm sao vậy? Con đã quên lời sư phụ nói rồi sao ? Sư phụ thấy được tất cả mọi chuyện của cô ấy, nhưng không thấy được tương lai của cô ấy" Chiêm Dực Dương vỗ vỗ bờ vai của hắn, cố gắng để cho hắn an tâm.
"Phượng Vũ, sư phụ chỉ có thể nhìn thấy một vài hình ảnh cô ấy chết trong phòng tắm, sau đó, sư phụ cũng không nhìn thấy gì nữa. Sư phụ muốn cho cô ấy thân phận mới, cuộc sống mới, nhưng lại không có biện pháp nhìn thấy tương lai của cô ấy. Về phần đoạn nghiệt duyên giữa cô ấy và người đàn ông kia, rốt cuộc phải dùng biện pháp gì để kết thúc, cũng không ai biết."
Liên Phượng Vũ ngẩng đầu, đôi mắt phượng ngắm nhìn ông ta, dường như đoán được tâm tư của ông ta. "Thật ra, ông muốn biết trên đời này có còn tình yêu chân thật hay không. Ông muốn biết Ninh Tự Thủy quên mất chuyện lúc trước, cô ấy có còn nhớ đến người đàn ông kia hay không ? Có thể ở bên hắn nữa không, chờ thời cơ thích hợp, ông sẽ an bài cho bọn họ gặp mặt, phải không?"
Chiêm Dực Dương kéo môi cười một tiếng, nhún bả vai: "Phượng Vũ, con càng ngày càng thông minh."
Vẻ mặt Liên Phượng Vũ sa sầm, đắp kín chăn cho cô, đứng lên nhìn thẳng vào ông ta, thận trọng hỏi "Sư phụ, ngoại trừ việc ông không thấy được tương lai của mình, sau đó không nhìn thấy được tương lai của Ninh Tự Thủy, rốt cuộc, những thứ khác ông đều có thể nhìn thấy. Vậy con thì sao ?"
Vẻ mặt Chiêm Dực Dương ngưng trọng, ánh mắt nghiêm túc, bất thình lình nhìn hắn: "Con chưa bao giờ hỏi đến tương lai của mình, hôm nay lại vì cô ấy, chủ động mở miệng. Không ngờ cô ấy ở trong lòng con quan trọng như vậy, vượt quá dự liệu của sư phụ"
"Không phải con muốn biết kết cục không thể, con chỉ muốn biết —— con và cô ấy, rốt cuộc có bao nhiêu duyên phận?" Trong con ngươi của Liên Phượng Vũ có mấy phần cầu khẩn.
Chiêm Dực Dương bất đắc dĩ than thở, lại một lần nữa vỗ bờ vai của hắn, giọng nói nặng nề: "Sư phụ chỉ có thể nói cho con biết, tương lai của con sẽ liên quan chặt chẽ với cô ấy"
Môi mỏng Liên Phượng Vũ lộ ra nụ cười nhàn nhạt, thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt dường như thỏa mãn: "Như vậy là đủ rồi."
Xoay người ngồi xuống, tiếp tục nhìn Ninh Tự Thủy ————
Chiêm Dực Dương nhìn vẻ mặt mê muội của hắn, bất đắc dĩ lắc đầu, thật là khờ. Tại sao mình thu một đồ đệ ngu như vậy ? Buồn chết ông ta, biết rõ kết cục của hắn, lại không thể nói cho hắn biết, cũng không còn hơi sức thay đổi, bảo người làm sư phụ như ông ta, tại sao không bất đắc dĩ, chua xót trong lòng.
Chiêm Dực Dương, Ảo thuật gia nổi tiếng trong và ngoài nước, ảo thuật của ông ta xuất thần nhập hóa, có thể biến mục nát thành thần kì, có vô sốngười ái mộ và người ủng hộ. Có không ít người có tiền đều mơ tưởng bỏ ra nhiều tiền mời ông ta biểu diễn ảo thuật, đáng tiếc, hàng năm ông ta chỉ biểu diễn một lần ảo thuật “vô tiền khoáng hậu”, hơn nữa tiết mục ảo thuật chưa bao giờ lặp lại lần nào. Vé vào cửa của ông ta ngàn vàng khó cầu, càng thêm có rất nhiều người muốn bái ông ta làm thầy, đáng tiếc, ông ta không thu đồ đệ.
Chỉ có một đệ tử duy nhất —— Liên Phượng Vũ. Hiếm có người biết.
Chiêm Dực Dương là nhân vật rất thần kỳ, ngoại trừ làm ảo thuật, ông ta còn có bí mật, chỉ có Liên Phượng Vũ mới biết —— Hễ mà ai từng có tiếp xúc tay chân với ông ta, ông ta đều có thể nhìn thấy được tương lai của người đó. Cuộc đời của bọn họ sẽ xảy ra chuyện gì, ông ta đều có thể nhìn thấy trước.
Kế hoạch JK là ông ta nghiên cứu một loại thuốc nước, một khi người nào uống loại thuốc nước này, sẽ quên đi chuyện trong quá khứ, hơn nữa cả đời cũng không thể nhớ được nữa. Chẳng qua, quá trình nghiên cứu rất khó khăn, ông ta tốn 10 năm cũng chỉ nghiên cứu ra được một bình nhỏ, cho đến bây giờ chưa từng có người nếm thử.
Ánh mắt Ninh Tự Thủy không kinh hãi nhìn người đàn ông xa lạ trước mắt, còn có một người đàn ông tặng cho mình sợi dây chuyền, không ngờ lại gặp mặt một lần nữa. Đối với việc mình chết đi sống lại cũng không có cảm giác vui sướng nào, cô tình nguyện mình đã chết.
A, thật buồn cười! Ngay cả chết, mình cũng không có quyền sao? TruyenLau
Tại sao bọn họ lại muốn cứu cô?
Hôn mê 10 tháng, tóc dài thành cỏ khô, cả người gầy như que củi, đầu óc trống rỗng giống như ngủ say một thế kỷ.
Những gì đã từng yêu, thù hận, bi thương, vui vẻ, cũng cách mình rất xa, tất cả tan thành mây khói, giống như là chuyện của đời trước, không liên quan đến mình.
Nhưng trong đầu chợt lóe lên hình ảnh thảm liệt, trái tim nhanh chóng nhảy lên, hận ý từ chỗ sâu nhất trong đáy lòng xông tới. Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Tôi là Liên Phượng Vũ, đây là sư phụ của tôi, Chiêm Dực Dương, là chúng tôi cứu cô" Liên Phượng Vũ nở nụ cười lịch sự nho nhã, cố gắng làm cho cô có cảm giác thân thiết: "Còn nhớ tôi nói với cô không ? Một ngày nào đó tôi sẽ nói cho cô biết tên của tôi"
"Là hắn cứu cô, chẳng quan hệ tới tôi" Chiêm Dực Dương chỉ chỉ Liên Phượng Vũ, phủi sạch quan hệ với mình.
Tròng mắt Ninh Tự Thủy nhấp nháy, con ngươi tĩnh mịch không gợn sóng, trên mặt không lộ vẻ gì, giống như là một tượng gỗ tinh xảo. Thậm chí ngay cả lời nói cám ơn, cũng không có, chỉ bước xuống giường, muốn đi.
- Chương 1: Nghiệt chủng của ai?
- Chương 2: Không cho phép cô chết
- Chương 3: Đây là cô tự tìm
- Chương 4: Tất cả cút ra ngoài
- Chương 5: Điện thoại thần bí
- Chương 6: Biến thành giam lỏng
- Chương 7: Làm đau tôi
- Chương 8: Cạm bẫy dịu dàng
- Chương 9: Gian phu
- Chương 10: Thân thể dâm đãng
- Chương 11: Giết đứa bé
- Chương 12: Tư cách cầu xin
- Chương 13: Phụ trách dập lửa
- Chương 14: Nuốt vào bụng
- Chương 15: Tôi thích cô
- Chương 16: Tôi van cầu anh
- Chương 17: Nói lại lần nữa
- Chương 18: Gian phu của cô
- Chương 19: Công cụ tình dục
- Chương 20: Sinh ra nghiệt chủng
- Chương 21: Một thi thể, hai mạng người
- Chương 22: Đánh tôi một trận
- Chương 23: Sẽ không buông tha
- Chương 24: Không cách nào có đứa bé
- Chương 25: Không được chết tử tế
- Chương 26: Chạy trời không khỏi nắng (1)
- Chương 27: Chạy trời không khỏi nắng (2)
- Chương 28: Yêu quá nhiều
- Chương 29: Đây là dạy dỗ
- Chương 30: Đối xử với hắn tốt một chút
- Chương 31: Không muốn nhìn thấy cô
- Chương 32: Không bỏ được anh
- Chương 32-2: Không hề hổ thẹn
- Chương 33: Cầm kỳ thi họa
- Chương 34: Người đàn ông thần bí
- Chương 35: Kiểm tra sức khỏe
- Chương 36: Thân thiết hơn một chút
- Chương 37: Người yêu thế thân
- Chương 38: Độc dược nhu tình
- Chương 39: Ghen
- Chương 40: Ngẫu nhiên gặp tại bệnh viện
- Chương 41: Một ý niệm
- Chương 42: Có cảm giác thành công
- Chương 43: Hiểu lầm sâu hơn (1)
- Chương 44: Hiểu lầm sâu hơn (2)
- Chương 45: Tự Thủy bị thương
- Chương 46: Thổ lộ chân tình
- Chương 47: Bởi vì yêu!!
- Chương 48: Sự quan tâm của hắn
- Chương 49: Người người thương hắn (1)
- Chương 50: Người người thương hắn (2)
- Chương 51: Lùng bắt gian phu (1)
- Chương 52: Lùng bắt gian phu (2)
- Chương 53: Tin vui vô tình
- Chương 54: Đêm khuya triền miên (1)
- Chương 55: Đêm khuya triền miên (2)
- Chương 56: Cố ý phá hư
- Chương 57: Si tình mù quáng
- Chương 58: Lễ vật thành niên
- Chương 59: “Lưu Vân” “Chúng tôi thích”
- Chương 60: Cô cười cái gì?
- Chương 61: Tự làm tự chịu
- Chương 62: Quyết định của Thần
- Chương 63: Chúng ta là một
- Chương 64: Âm mưu sương mù
- Chương 65: Tôi là bác sĩ
- Chương 66: Thiếu niên nhanh nhẹn
- Chương 67: Thời gian dịu dàng
- Chương 68: Không còn hơi sức tuyệt vọng
- Chương 69: Chúng ta ly hôn
- Chương 70: Không yêu anh nữa
- Chương 71: Chuẩn bị than lửa
- Chương 72: Từng nợ hắn
- Chương 73: Kiếp sau không gặp
- Chương 74-1: Hận không có tiền đồ (1)
- Chương 74-2: Hận không có tiền đồ (2)
- Chương 75: Lại bùng lên Hi vọng
- Chương 76: Là hắn đã tới
- Chương 77: Mâu thuẫn đấu tranh
- Chương 78: Không phải là ảo giác
- Chương 79: Hắn tức giận
- Chương 80: Lòng tiểu nhân
- Chương 81: Đợi không được hắn
- Chương 82: Người nào đang nói dối
- Chương 83: Trong lòng không trọn vẹn
- Chương 84: Đêm tuyết huyết lệ
- Chương 85: Có thể sẽ chết
- Chương 86: Hoặc điên khùng hoặc chết
- Chương 87: Bắn chết tại bãi đỗ xe
- Chương 88: Ngủ tiếp một hồi
- Chương 89: Không có đứa bé
- Chương 90: Không đau
- Chương 91: Thấy muốn buồn nôn
- Chương 92: Đánh tráo
- Chương 93: Bóp chết
- Chương 94: Pháo hoa nở rộ
- Chương 95: Làm sao giải thích?
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101: Tự sát
- Chương 102: Bệnh viện phát hỏa
- Chương 103: Chết rồi thì thế nào (1)
- Chương 104: Liên Phượng Vũ (1)
- Chương 104-2: Liên Phượng Vũ (2)
- Chương 105: Chiêm Dực Dương
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111: Em không có gì cả
- Chương 112: Em không lấy chồng
- Chương 113: Là mẹ
- Chương 114: Ev
- Chương 115: Cô không chết
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119: Tăng thêm
- Chương 120
- Chương 121: Hắn không xứng làm cha của con
- Chương 122: Tăng thêm
- Chương 123: Hận
- Chương 124: Bệnh
- Chương 125: Hình
- Chương 126: Tăng thêm
- Chương 127: Sai lầm đã chỉnh sửa (1)
- Chương 128: Sai lầm đã chỉnh sửa (2)
- Chương 129: Sai lầm đã chỉnh sửa (3)
- Chương 130: Sai lầm đã chỉnh sửa (4)
- Chương 131
- Chương 132: 7000+
- Chương 133
- Chương 134: 6000+ (1)
- Chương 135: 6000+ (2)
- Chương 136: 4000+
- Chương 137: 6000+
- Chương 138: 6000+
- Chương 139: 4000+
- Chương 140: 4000+
- Chương 141: 2000+
- Chương 142: 3000+
- Chương 143: 3000+
- Chương 144: 7000+
- Chương 145
- Chương 146: 5000+
- Chương 147: 4000+
- Chương 148
- Chương 149: Tình tiết vui vẻ!
- Chương 150: Valentine vui vẻ
- Chương 151: Valentine (h+)
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161: Không thấy Tịch Nhược
- Chương 162: Trước hết giết Ninh Tự Thủy
- Chương 163: Em vĩnh viễn sẽ không tha thứ cho ông ta
- Chương 164: Tớ muốn bỏ đứa bé này!
- Chương 165: Tất cả đều là anh tự tìm
- Chương 166: Cậu điên rồi sao?
- Chương 167: Tại sao người chết không phải là anh?
- Chương 168: Hai người. . . Muốn kết hôn?
- Chương 169: Các người là ai, tại sao muốn giết tôi?
- Chương 170: Giết anh đi, ninh tự thuỷ!
- Chương 171: Thật ra là hoàn toàn không nghe được
- Chương 172: Trải qua gian nan khổ cực, trải qua kinh sợ
- Chương 173: Trải qua gian nan khổ cực, trải qua kinh sợ (2)
- Chương 174: Trải qua gian nan khổ cực, trải qua kinh sợ (3)
- Chương 175: Trải qua gian nan khổ cực, trải qua kinh sợ (4)
- Chương 176: Trải qua gian nan khổ cực, trải qua kinh sợ (5)
- Chương 177: Trải qua gian nan khổ cực, trải qua kinh sợ (6)
- Chương 178: Trải qua gian nan khổ cực, trải qua kinh sợ (7)
- Chương 179: Không yêu cũng không hận, lạnh lẽo cũng không lo (1)
- Chương 180: Không yêu cũng không hận, lạnh lẽo cũng không lo (2)
- Chương 181: Không yêu cũng không hận, lạnh lẽo cũng không lo (3)
- Chương 182: Không yêu cũng không hận, lạnh lẽo cũng không lo (4)
- Chương 183: Không yêu cũng không hận, lạnh lẽo cũng không lo (5)
- Chương 184: Không yêu cũng không hận, lạnh lẽo cũng không lo (6)
- Chương 185: Không yêu cũng không hận, lạnh lẽo cũng không lo (7)
- Chương 186: Số mệnh đã định trước kết cuộc, chia lìa (1)
- Chương 187: Số mệnh đã định trước kết cuộc, chia lìa (2)
- Chương 188: Số mệnh đã định trước kết cuộc, chia lìa (3)
- Chương 189: Số mệnh đã định trước kết cuộc, chia lìa (4)
- Chương 190: Số mệnh đã định trước kết cuộc, chia lìa (5)
- Chương 191: Số mệnh đã định trước kết cuộc, chia lìa (6)
- Chương 192: Trăm năm về sau, hảo hảo yêu anh (1)
- Chương 193: Trăm năm về sau, hảo hảo yêu anh (2)
- Chương 194: Trăm năm về sau, hảo hảo yêu anh (3)
- Chương 195: Trăm năm về sau, hảo hảo yêu anh (4)
- Chương 196: Trăm năm về sau, hảo hảo yêu anh (5)
- Chương 197: Trăm năm về sau, hảo hảo yêu anh (6)
- Chương 198: Trăm năm về sau, hảo hảo yêu anh (7)
- Chương 199: Một chút yêu, đều không thể nào bền vững theo thời gian (1)
- Chương 200: Một chút yêu, đều không thể nào bền vững theo thời gian (2)
- Chương 201: Một chút yêu, đều không thể nào bền vững theo thời gian (3)
- Chương 202: Một chút yêu, đều không thể nào bền vững theo thời gian (4)
- Chương 203: Một chút yêu, đều không thể nào bền vững theo thời gian (5)
- Chương 204: Một chút yêu, đều không thể nào bền vững theo thời gian (6)
- Chương 205: Kết cuộc: tình xưa thôi để thành hoài niệm, cũng chỉ phí thời gian (1)
- Chương 206: Kết cuộc: tình xưa thôi để thành hoài niệm, cũng chỉ phí thời gian (2)
- Chương 207: Ngoại truyện: tình cảm năm ấy sâu nặng bao nhiêu, đã vuột mất rồi (1)
- Chương 208: Ngoại truyện: tình cảm năm ấy sâu nặng bao nhiêu, đã vuột mất rồi (1-2)
- Chương 209: Ngoại truyện: tình cảm năm ấy sâu nặng bao nhiêu, đã vuột mất rồi (2)
- Chương 210: Ngoại truyện: tình cảm năm ấy sâu nặng bao nhiêu, đã vuột mất rồi (3)
- Chương 211: Ngoại truyện: tình cảm năm ấy sâu nặng bao nhiêu, đã vuột mất rồi (4)
- Chương 212: Ngoại truyện: tình cảm năm ấy sâu nặng bao nhiêu, đã vuột mất rồi (5)
- Chương 213: Ngoại truyện: tình cảm năm ấy sâu nặng bao nhiêu, đã vuột mất rồi (6)
- Chương 214: Ngoại truyện: tình cảm năm ấy sâu nặng bao nhiêu, đã vuột mất rồi (7)
- Chương 215: Ngoại truyện: cây muốn lặng mà gió chẳng muốn ngừng, anh muốn yêu nhưng em lại từ bỏ (1)
- Chương 216: Ngoại truyện: cây muốn lặng mà gió chẳng muốn ngừng, anh muốn yêu nhưng em lại từ bỏ (2)
- Chương 217: Ngoại truyện: cây muốn lặng mà gió chẳng muốn ngừng, anh muốn yêu nhưng em lại từ bỏ (cuối)
Hôn Nhân Trí Mạng: Gặp Gỡ Trùm Máu Lạnh!
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.