Lúc này, những giọt nước mắt không thể nào ngừng rơi được.
Ướt đẫm quần áo, bên ngoài hoàn toàn không có âm thanh.
Cô không biết Lệ Đình Phong có nghe được những lời cô nói hay không, nhưng chắc chắn một điều là anh chưa bao giờ đặt cái chết của cô ở trong lòng, anh sẽ không quan tâm đến cô.
Đột nhiên Thẩm An Nhiên dừng lại, cô không ngừng lau nước mắt, cơ thể trượt xuống theo ván cửa xuống mặt đất, dùng răng cắn lên mu bàn tay để ngăn bản thân mình bật khóc.
Tuổi trẻ, tình yêu, hôn nhân của cô đều bắt đầu từ Lê Đình Phong, bây giờ cũng kết thúc từ anh.
Lê Đình Phong, tôi thích anh mười sáu năm, đời người có bao nhiêu lần mười sáu năm, tại sao anh ỷ vào việc tôi thích anh mà đối xử tệ với tôi nhiều như vậy?
Thẩm An Nhiên phát ra tiếng nức nở, bữa sáng cô không ăn mà chỉ uống một ly sữa bò, lúc này dạ dày ậm ạch khó chịu.
Thẩm An Nhiên vừa chạy vừa bò vào nhà vệ sinh, mở bồn cầu ra nôn mửa, tất cả những gì cô nôn ra chỉ là nước chua, cổ họng bỏng rát.
Nôn xong rồi dạ dày vẫn còn co giật, Thẩm An Nhiên biết cô không thể tiếp tục nôn, nếu không sẽ ra máu, chỉ có thể che miệng r*n r*.
Thẩm An Nhiên trở lại phòng mở ra ngăn kéo lấy ra hai hộp thuốc, ba ngày tiếp theo phải sống nhờ vào cái này.
Trong phòng không có nước, Thẩm An Nhiên chỉ có thể uống thuốc viên bằng nước máy trong phòng tắm.
Thực quản của cô mỏng hơn người bình thường, viên thuốc khô khan mắc kẹt ở trong cổ họng, từ từ chuyển thành vị đắng đặc sệt, Thẩm An Nhiên làm cho bản thân mình thật sự rất nhếch nhác, một bên cố nhịn nôn khan, một bên mạnh mẽ nuốt bốn viên thuốc xuống.
Sau khi uống thuốc vào, Thẩm An Nhiên không khống chế được, nôn mửa không ngừng, thuốc vừa nuốt vào tới cổ họng cô lại dùng sức che miệng lại, vị đắng vẫn luôn lan tràn ở trong miệng mãi không biến mất.
Thẩm An Nhiên cuộn mình trên giường, ôm chăn đợi từ ban ngày đến trời tối, thời tiết vốn oi bức nhưng lúc này lại giống như mùa đông lạnh giá, lạnh đến mức làm người ta mất trí.
Ánh mắt Thẩm An Nhiên mờ mịt, khi ánh sáng.
tắt dần, cô bắt đầu trốn trong chăn như một con rùa.
Bên ngoài có sấm sét, một tia sét đánh xuống, ánh sáng xuyên qua tấm kính lập tức chiếu sáng toàn bộ phòng ngủ.
Căn phòng ngủ mà cô thường trang trí ấm áp lúc này trông thật đáng sợ, ánh sáng và bóng tối trên cửa kính đan xen vào nhau, một tia chớp khác đang rơi xuống cùng với tiếng sấm cực lớn, “Xoẹt” như muốn xé toạc cả bầu trời.
“A!” Thẩm An Nhiên phát ra một tiếng hét chói tai, ôm lấy cái chăn, trên người đổ toàn mồ hôi lạnh.
Trong đêm giông bão đen kịt không thể nhìn thấy ngón tay, lòng người sợ hãi sẽ suy nghĩ linh tinh, cô tưởng như có quái vật xuất hiện trên trần nhà nhấn chìm mình.
Tưởng tượng bên giường có một bàn tay vươn tới muốn túm cô, cô không dám nhúc nhích, chỉ có thể càng dùng sức ôm chặt lấy bả vai của mình.
“Lệ… Lệ Đình Phong”
“Lệ Đình Phong…”
“Lệ Đình Phong!” Cô gọi tên người đó, từ bắt đầu run rẩy đến cuối cùng khăn cả giọng, dường như muốn mang người từ trong trái tim này ra ngoài một cách mãnh liệt.
Trong phòng trống rỗng không ai trả lời cô, chỉ nghe được tiếng sấm rền tiếng vang bên ngoài.
Cô giống như là bị ai đó bỏ rơi, không ai cần cô cũng sẽ không có người nhớ đến cô. TruyenLau
Thẩm An Nhiên lại bắt đầu khóc, cô không thể phân biệt được đó là giọt nước mắt từ thể xác hay là tâm hồn.
Sau khi Lê Đình Phong khóa cửa thì rời đi, qua đến một nửa thành phố, di động anh phát ra một tiếng nhắc nhở, anh lấy di động ấn mở là một tin dự báo thời tiết, buổi tối mưa rào có sấm chớp.
Lê Đình Phong nhìn thoáng qua thì để lại trong túi, anh nhớ rõ Hạ Minh Nguyệt sợ sét đánh, còn Thẩm An Nhiên… có lá gan chống đối anh mà còn sợ sét đánh sao?
Lê Đình Phong lái xe hướng đến nhà Hạ Minh Nguyệt, nhưng không hiểu sao lại luôn nghĩ đến Thẩm An Nhiên, tâm trạng không yên, như là bị mất hồn.
Lệ Đình Phong chán ghét bản thân mình bị khống chế, ở một cái ngã tư lúc chờ đèn xanh, tay anh nắm chặt tay lái không nhịn được một quyền nện lên trên tay lái.
Hạ Minh Nguyệt cảm thấy mình vừa trải qua một cơn bệnh, sắc mặt tiều tụy, nhưng khi nhìn thấy Lê Đình Phòng đẩy cửa bước vào, trong mắt cô lóe lên tia vui mừng.
Khuôn mặt nhỏ vốn đang tái nhợt nhưng vì Lệ Đình Phong đến lại thêm chút tinh thần: “Đình Phong, anh ăn cơm chưa?”
“Chưa”
“Em đi nấu cơm, chúng ta cùng nhau ăn” Đây là căn hộ Lê Đình Phong mua cho cô, nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh cũng là do anh cho người mua, đều là nguyên liệu tốt nhất.
Lê Đình Phong nhìn Hạ Minh Nguyệt bận rộn ở trong phòng bếp, không biết vì sao cảnh tượng trong mắt này lại trở thành một người khác, hai bóng người dần dần rõ ràng đó là Thẩm An Nhiên. TruyenLau.com
Anh nhớ rõ Thẩm An Nhiên có một đoạn thời gian dài đều nấu cơm chờ anh về ăn, nhưng anh chưa từng nếm qua một lần.
Hạ Minh Nguyệt cảm giác có người đang nhìn mình, cô quay đầu lại, trong tay vẫn còn cầm thìa, nhìn thấy Lê Đình Phong đứng ở ngoài phòng bếp, cô cười nói: “Đình Phong, anh ra phòng khách ngồi đi.
Mùi khói dầu anh không chịu nổi đâu”
Từ nhỏ cô đã biết Lệ Đình Phong, biết mọi thứ về sở thích và điều anh không thích. Website TruyenLau.com
Trên đời này không ai có thể hiểu rõ người đàn ông này hơn cô, chỉ riêng điều này đã không so sánh được với Thẩm An Nhiên.
Lệ Đình Phong gật đầu im lặng xoay người về tới phòng khách, anh mở TV.
Chương trình kỹ năng tổng hợp hấp dẫn nhất đang chiếu.
Nhạc nền và tiếng cười vẫn tiếp tục, nhưng anh không cảm thấy có chút buồn cười nào.
Anh nhìn chằm chằm TV, trong đầu không ngăn được lại bắt đầu nghĩ đến Thẩm An Nhiên, nghĩ đến đôi mắt đỏ hoe và khuôn mặt như tờ giấy cũ của người phụ nữ kia, trong lòng anh lại giật nảy mình.
Khi rời khỏi phòng ngủ, anh nghe được tiếng Thẩm An Nhiên khác lạ.
Cô nói, cô sắp chết.
Rõ ràng không thèm để ý, nhưng vì sao trái tim bỗng dưng đau đớn như là bị kim đâm, nỗi đau đớn chạy dọc theo mạch máu, truyền tới mọi ngóc ngách cơ thể, anh day day chân mày đang nhíu.
Lê Đình Phong xoa huyệt thái dương, mạch máu nơi đó vẫn luôn nhảy lên.
Tâm trạng càng ngày càng tệ, Lệ Đình Phong ngồi ở trên sô pha, mũi chân đã vô thức hướng về phía cửa chính.
Hạ Minh Nguyệt vừa nấu xong canh mang ra thì ngửi được một mùi khói, cô nhìn về hướng mùi hương bay ra, chỉ thấy người đàn ông nằm ở trên số pha, tay áo sơ mi kéo lên để lộ cánh tay cơ bắp, khớp xương rõ ràng đang kẹp một điếu thuốc, anh cúi đầu hút một ngụm, làn khói màu trắng xanh bao trùm mặt anh khiến người ta không thấy rõ cảm xúc trên mặt anh.
- Chương 1: Cô Sắp Chết Rồi
- Chương 2: Rút Máu
- Chương 3: Chiếc Nhẫn Không Thích Hợp Hôn Nhân Cũng Giống Như Vậy
- Chương 4: Ly Hôn Với Lệ Đình Phong Đi
- Chương 5: Anh Chưa Từng Thấy Thẩm An Nhiên Bị Bệnh
- Chương 6: Cho Chút Hy Vọng Chi Bằng Không Cho
- Chương 7: Chúng Ta Ly Hôn Đi
- Chương 8: Lê Đình Phong Vừa Rồi Anh Muốn Giết Tôi Sao
- Chương 9: Lệ Đình Phong Tức Giận
- Chương 10: Lê Đình Phong Tôi Sắp Chết Rồi
- Chương 11: Chỉ Vì Thích Em
- Chương 12: Người Trước Trồng Cây Người Sau Hái Quả
- Chương 13: Không Có Anh Tôi Vẫn Có Thể Sống
- Chương 14: Nhà Họ Thẩm Tiêu Rồi Thẩm An Nhiên Quỳ Xuống
- Chương 15: Tất Cả Những Cuộc Gặp Vô Tình Đều Do Cô Sắp Xếp Từ Lâu
- Chương 16: Thẩm An Nhiên Không Ổn Rồi
- Chương 17: Thẩm An Nhiên Bị Ung Thư Dạ Dày Giai Đoạn Cuối
- Chương 18: Giải Cứu
- Chương 19: Giấy Trong Dạ Dày
- Chương 20: Súc Vật Lệ Đình Phong
- Chương 21: Anh Sợ Thẩm An Nhiên Sẽ Không Tỉnh Lại
- Chương 22: Anh Ấy Có Biết Bệnh Của Tôi Không
- Chương 23: Che Giấu Bệnh Tình
- Chương 24: Thẩm An Nhiên Không Bị Ung Thư Dạ Dày
- Chương 25: Lúc Nào Ly Hôn
- Chương 26: Muốn Ly Hôn Sao Đừng Hòng
- Chương 27: Trong Vở Kịch Này Cô Là Nhân Vật Bi Kịch Duy Nhất
- Chương 28: Bàn Tay Đầy Vết Thương
- Chương 29: Cuộc Gặp Gỡ Riêng Tư Vào Đêm Khuya Của Lê Đình Phong Với Hạ Minh Nguyệt
- Chương 30: Thẩm Đại Nam Nhảy Lầu
- Chương 31: Lệ Đình Phong Bố Tôi Nhảy Lầu Tự Tử Rồi
- Chương 32: Cô Trở Thành Trò Đùa Lớn Nhất
- Chương 33: Những Ký Ức Đó
- Chương 34: Vô Cớ Gây Sự
- Chương 35: Đau Đớn
- Chương 36: Lệ Đình Phong Là Tôi Vẫn Chưa Đủ Nghe Lời Sao
- Chương 37: Bẻ Gãy Một Bàn Tay
- Chương 38: Nghĩa Địa
- Chương 39: Ảnh Kết Hôn
- Chương 40: Một Đống Phế Liệu
- Chương 41: Bán Nhà
- Chương 42: Không Có Ly Hôn Chỉ Có Ở Góa
- Chương 43: Cặn Bã Như Vậy Mà Không Tự Ý Thức Được
- Chương 44: Lệ Đình Phong Anh Nghe Không Hiểu Tiếng Người Phải Không
- Chương 45: Muốn Dùng Tình Cảm Gắn Bó Keo Sơn Làm Cô Buồn Nôn Sao
- Chương 46: Ăn Cái Gì Bổ Cái Đó
- Chương 47: Bạch Liên Hoa Hành Động
- Chương 48: Thẩm An Nhiên Tức Giận
- Chương 49: Đối Đầu Gay Gắt
- Chương 50: Phụ Nữ Chỉ Thích Nói Ngược Với Lòng
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80: Mang Thai Năm Tuần
- Chương 81: Không Muốn Đứa Bé Này
- Chương 82: Tần Minh Ra Nước Ngoài
- Chương 83: Tìm Lúc Nào Thích Hợp Bỏ Nó Đi
- Chương 84: Album Cũ
- Chương 85: Tìm Thấy Thuốc Ở Trong Phòng Thẩm An Nhiên
- Chương 86: Thuốc Mà Thẩm An Nhiên Uống Chính Là Thuốc Dưỡng Thai
- Chương 87: Lệ Đình Phong Hận Nhất Là Phản Bội
- Chương 88: Nói Xấu
- Chương 89: Tôi Đếm Đến Ba Mau Mở Cửa
- Chương 90: Tôi Chỉ Tin Tưởng Đôi Mắt Mình
- Chương 91: Lệ Đình Phong Thật Tàn Nhẫn
- Chương 92: Phòng Cấp Cứu
- Chương 93: Thẩm An Nhiên Mất Máu Quá Nhiều
- Chương 94: Minh Nguyệt Anh Cần Máu Của Em Để Cứu Thẩm An Nhiên
- Chương 95: Không Dễ Mang Thai Được Nữa
- Chương 96: Lệ Đình Phong Đúng Là Tên Cặn Bã
- Chương 97: Để Thẩm An Nhiên Mang Thai
- Chương 98: Để Thẩm An Nhiên Sinh Con Rồi Cho Em Nuôi
- Chương 99: Thẩm An Nhiên Cô Phải Đền Con Cho Tôi
- Chương 100: Người Bị Báo Ứng Là Ai
- Chương 101: Tinh Thần Của Thẩm An Nhiên Sụp Đổ
- Chương 102: Dư Luận
- Chương 103: Thẩm An Nhiên Mắc Bệnh Tâm Thần
- Chương 104: Vả Mặt Hạ Minh Nguyệt
- Chương 105: Bộ Mặt Ghê Tởm Của Hạ Minh Nguyệt
- Chương 106: Đình Phong Tha Thứ Cho Em Đi
- Chương 107: Trước Tiên Em Phải Nghe Lời
- Chương 108: Hạ Minh Nguyệt Cố Ý Ngã Xuống Lầu
- Chương 109: Có Thứ Gì Lệch Khỏi Quỹ Đạo Ban Đầu
- Chương 110: Bên Ngoài Có Trẻ Con Khóc
- Chương 111: Bệnh Tinh Thần Phân Liệt Xuất Hiện Hiện Tượng Ảo Giác Thính Giác
- Chương 112: Lệ Đình Phong Anh Hối Hận Sao
- Chương 113: Phòng Bệnh Tâm Thần
- Chương 114: Anh Từng Là Mạng Sống Của Thẩm An Nhiên
- Chương 115: Là Anh Tu Hú Chiếm Tổ Chim Khách
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao Lãnh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.