Đêm khuya thanh tĩnh, nhưng ở một ngôi biệt thự, các ngọn đèn vẫn sáng rực rỡ. Trong phòng ngủ rộng lớn xa hoa, máy điều hòa mở rất thấp, đủ làm cho người ta lạnh run. Trên giường lớn, cô gái đang bị thương chồng chất, khổ sở chau mày lại.
Trước cửa sổ sát đất, một người đàn ông mặc tây trang màu đen đang đứng đó, anh nhìn chăm chú vào ngọn đèn ngoài cửa sổ, môi mỏng mím chặt, ngón tay siết chặt đến mức trắng bệch.
Bầu trời đêm không có một gợn mây nhưng lại đen tối đến đáng sợ. Đưa tay đóng cửa sổ, Alex trở lại bên giường, anh từ từ nâng tay Diệu Tinh lên, trên tay đầy rẫy vết thương, Alex nhìn vết thương thật sâu do dây trói để lại trên cổ tay mà dựng cả tóc gáy. Anh cắn chặt răng.
Trước mắt thoáng hiện lên từng hình ảnh mấy gã đàn ông giở trò với Diệu Tinh khi cô đã mất đi ý thức, anh siết chặt nắm đấm, anh thanh răng rắc vang ra từ lòng bàn tay.
Thận trọng băng bó vết thương cho Diệu Tinh, Alex kìm nén lửa giận. Đã mấy tiếng trôi qua, nhưng Diệu Tinh không hề có chút dấu hiệu tỉnh lại. Tránh vết thương trên trán Diệu Tinh, anh đặt túi chườm đá lên trán cô. Thân nhiệt của cô vẫn không giảm xuống. Nhiệt độ căn phòng đã gần xuống dưới không độ rồi, nhưng nhiệt độ của Diệu Tinh vẫn cao đến dọa người. Tác dụng của thuốc này quá kinh khủng.
Diệu Tinh lo lắng cau mày, đau đớn và tác dụng thuốc hành hạ cô đến sống không bằng chết, mặc dù đang ngủ, nhưng vẫn cảm thấy rất đau, rất nóng. Giống như mình lại bị cột vào giường, lại bị Tiêu Lăng Phong ngược đãi, cảm giác như vậy hành hạ các tế bào và dây thần kinh của cô, ngón tay cô không còn sức để cử động. Hàm răng cắn vào môi, nhưng cũng không đủ sức để cắn cho chảy máu nữa.
“Ha ha… Roẹt roẹt…” Tiếng cười kinh khủng và âm thanh quần áo bị xé rách cứ quanh quẩn đâu đây. “Hôm nay, ông đây nhất định phải hưởng thụ cho thật tốt!”
“Mỹ nhân như thế này, dù đã chết vẫn rất đáng giá!” Gã đàn ông cười dâm ô. “Chỉ nhìn thôi, cũng đã chịu không nổi rồi…”
“Đừng!” Diệu Tinh lắc đầu. “Đừng tới đây, cứu mạng… Cứu cứu tôi…” Giọng nói của cô vô cùng nhỏ, nhỏ đến mức nếu không cẩn thận nghe sẽ hoàn toàn không thể nghe được giọng cô.
“Diệu Tinh!” Alex khẽ gọi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Mộ Thần, Mộ Thần…” Diệu Tinh đau khổ r*n r*, nước mắt chảy ra. “Mộ Thần, cứu em… Đau quá… Cứu em…”
“Diệu Tinh, Diệu Tinh tỉnh lại…” Tay Diệu Tinh nắm chặt khăn trải giường, trong mơ hồ, cô nghe có người đang gọi mình, giọng nói rất nhẹ nhàng, rất dịu dàng, lòng bàn tay cũng rất ấm, hình như là trong bóng tối mịt mù, cuối cùng đã nhìn thấy một điểm sáng, cô liều mạng đuổi theo, nhưng dù có làm thế nào cũng không thể đuổi kịp nó.
“Mộ Thần…” Diệu Tinh thì thầm, lông mi của cô run nhẹ, từ từ mở mắt ra. Ánh sáng trắng toát là mắt Diệu Tinh đau nhói, cô xoay mặt né tránh, một động tác nhỏ như thế, lại làm cho cả người đau đớn. “Ừm!” Cô khẽ rên một tiếng.
Đây là đâu, mình đã chết rồi sao? Cô mệt mỏi nhìn trần nhà. Lạnh quá…
TruyenLau
“Diệu Tinh, cuối cùng cô cũng đã tỉnh, cô làm tôi sợ muốn chết!” Alex khẩn trương nhìn Diệu Tinh. “Cô nhìn tôi này, Diệu Tinh.” Diệu Tinh chớp mắt một cái. Cô nghe như có người đang gọi mình. Nhưng là ai… Là Mộ Thần sao?
“Diệu Tinh?”
Từ từ quay mặt sang, nhìn vẻ mặt lo lắng của người đàn ông bên giường. “Mộ Thần!” Diệu Tinh tủi thân kêu một tiếng. “Mộ Thần cứu Diệu Diệu.” Nhìn bóng dáng mơ mơ hồ hồ trước mắt, Diệu Tinh khóc như một đứa bé, cô không ngừng vươn bàn tay nhỏ bé trắng bệch ra. “Đừng bỏ lại Diệu Diệu. Diệu Diệu rất sợ…” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đầu tiên, Alex rất sững sờ, nhưng rất nhanh nắm lấy tay Diệu Tinh. Cúi người nhẹ nhàng ôm lấy Diệu Tinh. “Anh sẽ không bỏ em lại đâu.” Alex khẽ nói. “Diệu Tinh không sao rồi, đừng sợ!”
Oa oa… Diệu Tinh khóc nức nở, cố gắng giơ tay ôm lấy Alex. “Em cho rằng sẽ không còn được gặp lại anh nữa!” Cô vừa khóc vừa nói, ngay sau đó, giống như nghĩ đến chuyện gì, cô nổi điên đẩy Alex ra, Alex không có đề phòng, bị ngã trên mặt đất.
“Diệu Tinh?” Alex không hiểu nổi. Chuyện này là sao.
“Anh đừng đụng em, em rất bẩn, rất bẩn…” Diệu Tinh hét lên, nghĩ đến việc mà những người kia đã làm với mình, Diệu Tinh dùng sức lau những dấu vết trên cơ thể mệt mỏi của mình. “Mộ Thần, Diệu Diệu rất bẩn…” Cô khóc “Em không còn xứng với anh nữa, Mộ Thần, phải làm sao đây, làm sao đây…” Cô gào khóc, giãy giụa, lăn khỏi giường, ngã xuống đất, nhưng cô không để ý đau đớn, vẫn ôm lấy mình.
Alex ngồi dưới đất, nhìn những vết cào mới mẻ trên cánh tay Diệu Tinh, anh đứng dậy, túm lấy cánh tay cô, tránh không cho cô tự làm mình bị thương. “Diệu Tinh, em bình tĩnh một chút!” Anh nói to, hi vọng có thể làm cô tỉnh táo lại. “Em nhìn anh, Diệu Tinh, không có việc gì cả, không sao cả.” Giọng của anh run run.
“Không sao?” Diệu Tinh ngẩng đầu lên, vô hồn nhìn Alex, làm sao lại không có việc gì được. “Mộ Thần, Diệu Diệu rất bẩn, rất bẩn…” Cô nói xong, giọt nước nơi khóe mắt, nhanh chóng lăn xuống. “Em rất bẩn…” Cô cúi đầu, thân thể gầy yếu run rẩy, tiếng cười của những người đó văng vẳng bên tai, tiếng cười của bọn họ, tay của bọn họ… Còn có những câu nói khó nghe kia nữa… Cô bịt chặt tai. “Đừng để bọn họ cười, Mộ Thần, đầu em rất đau, đau quá!”
“Được!” Alex gật đầu, dịu dàng che kín lỗ tai Diệu Tinh. “Anh không để bọn họ cười, bọn họ đã đi rồi, Diệu Tinh, em nghe đi, bọn họ không có ở đây!”
“Bọn họ, là có mấy người?” Đột nhiên Diệu Tinh ngẩng đầu lên. “Bốn. Hay là năm?” Diệu Tinh hỏi, đột nhiên như phát điên thét lên. “Tại sao cứu em, tại sao anh không để em chết đi? Tại sao?” Cô điên cuồng giãy giụa. “Anh buông em ra, để em chết cho xong chuyện! Rất bẩn, rất ghê tởm…”
“Diệu Tinh, em bình tĩnh một chút được không!” Alex nắm bả vai Diệu Tinh. “Diệu Tinh, tất cả đều là quá khứ rồi!”
“Quá khứ?” Diệu Tinh hỏi, sau đó nở nụ cười thê lương. “Làm sao sống tiếp đây? Bọn họ đã được như ý, đây gọi là quá khứ sao?” Cô hỏi. “Em không nên còn sống, em không nên còn sống mà!” Diệu Tinh khóc lớn, Alex ôm cô vào ngực, vuốt nhẹ lưng cô.
“Diệu Tinh, sẽ không bao giờ có người nào làm tổn thương em nữa, sẽ không đâu!” Alex nói xong, nhìn dáng vẻ của cô thì chắc tác dụng thuốc đã hết, anh tắt máy điều hòa, lấy chăn bao bọc thân thể cô. “Diệu Tinh, em không có bẩn, sao em biết mình bẩn được.” Anh nói khẽ, ôm lấy người đang run rẩy này, tim của anh lại có từng cơn đau đớn.
Được Alex ôm lấy, Diệu Tinh dần dần bình tĩnh trở lại. Cô dựa vào ngực Alex. Bàn tay nhỏ bé nắm chặt vạt áo anh. “Có thật không?” Diệu Tinh giống như một đứa bé ngây thơ.
“Đương nhiên là thật!” Alex cười. “Diệu Tinh, chuyện gì cũng không có xảy ra, cũng sẽ không có chuyện gì cả!” Alex bảo đảm. “Trước khi những gã kia ức h**p em, anh đã đuổi bọn họ đi rồi, tin tưởng anh!” Anh nâng gương mặt nhỏ nhắn đẫm nước mắt của Diệu Tinh lên.
A~ Diệu Tinh cười thê lương. Không có chuyện gì? Diệu Tinh nhìn Alex, thật lâu sao, đột nhiên cô tỉnh táo lại, thật sự rất tương phản với cảm xúc kích động trước đó. Làm sao có thể không xảy ra chuyện gì. Cô cẩn thận nhìn người đàn ông trước mặt.
“Tôi có thể sử dụng phòng tắm của anh một lát được không?” Cô đáng thương nhìn Alex. “Tôi muốn tắm.”
“Diệu Tinh, trên người cô có vết thương, không thể tắm được.” Alex nắm lấy bả vai Diệu Tinh. “Ngoan ngoãn nằm xuống, có được không?” Alex dịu dàng nói, anh đã chuẩn bị sẵn sàng đối phó với Diệu Tinh gào khóc, nhưng không ngờ Diệu Tinh lại ngoan ngoãn gật đầu, tự mình nằm xuống giường. “Nếu tôi ngoan ngoãn nghe lời, Mộ Thần sẽ trở lại. Anh ấy nói anh ấy thích tôi ngoan ngoãn nghe lời.”
Trong lòng Alex càng lo lắng hơn, Diệu Tinh lúc thì gào khóc, lúc thì yên tĩnh. Vén nhẹ tóc Diệu Tinh, vẻ mặt Alex càng lúc càng phức tạp.
Trước cửa phòng cấp cứu.
Tiêu Lăng Phong luống cuống tay chân, nhìn chằm chằm điện thoại, trong lòng anh đang ngóng trông một giây sau điện thoại sẽ vang lên. Dù là Hạ Cẩm Trình hay là Joe đều được cả. Anh nóng lòng muốn nghe: Tìm được Diệu Tinh rồi, không xảy ra chuyện gì cả.
Bàn tay anh run rẩy cầm chặt điện thoại. Tiêu Lăng Phong, ngươi đúng là điên rồi, sao ngươi có thể làm ra chuyện như vậy. Anh kéo mạnh tóc mình, những sợi tóc màu đen len lỏi qua từng kẽ tay anh. Tiếng cầu xin của Diệu Tinh vẫn luôn vang vọng bên tai: đừng bỏ tôi lại.
“Diệu Tinh, đừng gặp chuyện xấu, cầu xin cô.” Không biết từ khi nào mà nắm tay đã nhét vào giữa hai hàm răng, thậm chí bị cắn đến chảy máu, nhưng anh vẫn không hề phát hiện được. Nếu như, nếu như anh quay lại sớm một chút, có phải mọi chuyện đã không thế này. “A!” Anh kìm nén, gầm nhẹ một tiếng, đánh một quyền vào cái ghế anh đang ngồi.
Rắc…! Cái ghế xuất hiện một vết nứt. Đã lâu như vậy, tại sao vẫn không có tin tức gì.
“Tiên sinh, tiên sinh?” Không biết ca cấp cứu đã kết thúc lúc nào, bác sĩ gọi anh mấy lần cũng không thấy đáp lại.
“À?” Cảm thấy có người vỗ lên người mình, Tiêu Lăng Phong hồi phục tinh thần, nhìn thấy là bác sĩ, Đường Nhã Đình cũng đã được đẩy ra, anh vội vàng đứng dậy: “Tình hình cô ấy thế nào rồi?”
“Yên tâm đi, tình hình đã ổn định rồi!” Bác sĩ vỗ vỗ vai Tiêu Lăng Phong. “Nếu như không có gì ngoài ý muốn, rất nhanh có thể đưa qua phòng bệnh thường.”
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt rồi!” Tiêu Lăng Phong gật đầu, liếc mắt nhìn Đường Nhã Đình, anh xoay người chạy đi thật nhanh.
Trời cũng đã sáng, Tiêu Lăng Phong mệt mỏi ngồi vào xe, nhìn chỗ ngồi bên cạnh, trái tim Tiêu Lăng Phong đau buốt. Diệu Tinh, Diệu Tinh đã giãy giụa, đã cầu xin như vậy, nhưng mình lại nhẫn tâm bỏ cô ấy lại. Dường như trong xe vẫn còn mùi hương trên người Diệu Tinh. Tiếng khóc nỉ non lại vang lên bên tai anh. Tiêu Lăng Phong gấp gáp nắm chặt tay lái. Khẩn cấp quay đầu xe, âm thanh chói tai xé rách bầu không khí sáng sớm. Diệu Tinh, cô là người của tôi, tôi không cho phép cô xảy ra chuyện, không cho phép…
- Chương 1: Tận mắt chứng kiến sự phản bội
- Chương 2: Cũng chỉ là âm mưu
- Chương 3: Không cách nào thoát khỏi ác mộng
- Chương 4: Gặp lại ác ma
- Chương 5: Thủ đoạn hèn hạ
- Chương 6: Điều kiện trao đổi
- Chương 7: Nhục nhã đến thế
- Chương 8: Một màn không nên thấy
- Chương 9: Ức hiếp đàn ông, cưỡng bức phụ nữ
- Chương 10: Ghê tởm muốn ói
- Chương 11: Tùy ý nhục nhã
- Chương 12: Trả giá đắt khi khiêu khích
- Chương 13: Cái tát vang dội
- Chương 14: Cái giá phải trả khi kích động
- Chương 15: Có ý tốt nhắc nhở
- Chương 16: Cô không có tư cách
- Chương 17: Chuyện ngoài ý muốn
- Chương 18: Thì ra là cô ấy
- Chương 19: Muốn cô biết cái gì gọi là bị bắt nạt
- Chương 20: Đây mới gọi là bắt nạt
- Chương 21: Giúp tôi làm một việc
- Chương 22: Lợi thế buôn bán
- Chương 23: Cố tình làm khó dễ
- Chương 24: Khoanh tay đứng nhìn
- Chương 25: Ai cũng không cứu được cô
- Chương 26: Có vài người ông đụng vào sẽ không đứng dậy nổi
- Chương 27: Tôi sẽ trả thù
- Chương 28: Mất hứng bỏ về
- Chương 29: Cắt cổ tay tự sát
- Chương 30: Khiêu khích chí mạng
- Chương 31: Hiểu lầm chí mạng
- Chương 32: Nhục nhã trong phòng tắm (1)
- Chương 33: Nhục nhã trong phòng tắm (2)
- Chương 34: Báo ứng đáng phải nhận lấy
- Chương 35: Người đàn ông vô sỉ
- Chương 36: Tự tay phá hủy cô
- Chương 37: Như bị sét đánh
- Chương 38: Nỗi đau xé rách
- Chương 39: Gặp thêm lần nữa
- Chương 40: Anh trả Mộ Thần lại cho tôi
- Chương 41: Bị phát hiện bí mật
- Chương 42: Mưu kế ác độc
- Chương 43: Diễm phúc không nhỏ
- Chương 44: Khuôn mặt tương tự
- Chương 45: Lửa giận trong lồng ngực
- Chương 46: Oán hận càng thêm sâu
- Chương 47: Anh được xem là gì
- Chương 48: Nảy sinh nghi ngờ
- Chương 49: Lisa khiêu khích
- Chương 50: Tiêu Lăng Phong cảnh cáo
- Chương 51: Đây gọi là chột dạ sao?
- Chương 52: Đột nhiên xuất hiện
- Chương 53: Mưu kế
- Chương 54: Thù mới hận cũ tính hết một lần
- Chương 55: Hành hạ cô từng chút từng chút một
- Chương 56: Nhục nhã
- Chương 57: Thời khắc nguy cấp
- Chương 58: Kinh hoàng lúc nửa đêm
- Chương 59: Kẻ tình nghi mưu sát
- Chương 60: Che giấu đau lòng
- Chương 61: Sóng to gió lớn
- Chương 62: Người đó là ai
- Chương 63: Đấu một trận
- Chương 64: Anh nợ tôi, tôi sẽ không bao giờ quên
- Chương 65: Anh sẽ cưới em, có phải không?
- Chương 66: Dơ bẩn nhất
- Chương 67: Bất mãn trong lòng
- Chương 68: Gặp lại Alex
- Chương 69: Không biết phải làm sao
- Chương 70: Chua xót ở trong lòng
- Chương 71: Nảy sinh thù hận
- Chương 72: Mỗi người đều có mục đích riêng
- Chương 73: Mưu kế thâm độc
- Chương 74: Tiến hành theo kế hoạch
- Chương 75: Sát khí
- Chương 76: Không bằng cầm thú
- Chương 77: Hành hạ vô nhân tính
- Chương 78: Tôi muốn cô nợ máu trả bằng máu
- Chương 79: Trừng phạt thích đáng
- Chương 80: Ác độc đến thế
- Chương 81: Dù thành quỷ tôi cũng không tha cho anh
- Chương 82: Rất bẩn
- Chương 83: Tin tức chấn động
- Chương 84: Muốn anh phải trả giá thật lớn
- Chương 85: Alex khiêu khích
- Chương 86: Gọi tên người khác
- Chương 87: Cắt cổ tay tự sát
- Chương 88: Sát khí trong ánh mắt
- Chương 89: Thù hận khắc sâu vào xương tủy
- Chương 90: Nghi vấn
- Chương 91: Bóng đen thấp thoáng
- Chương 92: Không coi ai ra gì mà thân mật
- Chương 93: Hắc thủ sau màn
- Chương 94: Hạ Cẩm Trình nhắc nhở
- Chương 95: Mâu thuẫn ở trong lòng
- Chương 96: Cô không gánh nổi hậu quả
- Chương 97: Phản ứng quá khích
- Chương 98: Đàm phán
- Chương 99: Sự thật bị chôn vùi
- Chương 100: Là do em bị xui xẻo
- Chương 101: Cô ấy có chuyện gì, tôi sẽ để cả nhà em chôn cùng
- Chương 102: Kỹ năng diễn xuất xuất sắc
- Chương 103: Đau đến không cách nào thở được
- Chương 104: Tối nay sẽ rất khó quên
- Chương 105: Không cách nào cầu cứu
- Chương 106: Dã thú cuồng bạo
- Chương 107: Không thể chịu đựng đả kích
- Chương 108: Muốn anh phải nhận báo ứng
- Chương 109: Dịu dàng giống như đã từng quen biết
- Chương 110: Khiêu khích trong phòng bệnh
- Chương 111: Lòng rối bời
- Chương 112: Bí mật bị phát hiện
- Chương 113: Tôi không muốn gặp lại cô
- Chương 114: Xảy ra tai nạn xe
- Chương 115: Vô cùng thê lương
- Chương 116: Đây có phải cái gọi là báo ứng hay không
- Chương 117: Có chuyện xảy ra
- Chương 118: Tôi không chết, có phải em thấy thật đáng tiếc?
- Chương 119: Nguy hiểm bất ngờ
- Chương 120: Cận kề hiểm nguy (1)
- Chương 121: Cận kề hiểm nguy (2)
- Chương 122: Cái chết đến gần (1)
- Chương 123: Cái chết đến gần (2)
- Chương 124: Dám làm thì phải có gan chịu
- Chương 125: Sao cô không chết luôn đi
- Chương 126: Tôi nợ anh một lần
- Chương 127: Vở hài kịch
- Chương 128: Người tiếp theo, chính là cô
- Chương 129: Cái tát bất ngờ
- Chương 130: Một màn không nên nhìn thấy
- Chương 131: Trở thành như vậy là tôi đáng đời phải không?
- Chương 132: Đột nhiên băng video bị lộ ra
- Chương 133: Em cảm thấy tôi đáng thương sao?
- Chương 134: Điều tra tiến triển
- Chương 135: Bóng người quen thuộc (1)
- Chương 136: Lời như vậy mà cũng nói ra miệng được
- Chương 137: Tới tìm tôi để ôn chuyện cũ sao?
- Chương 138: Chẳng lẽ là hắn
- Chương 139: Sự hoảng loạn của cô, nỗi đau đớn của anh
- Chương 140: Tôi cưỡng bách em thì làm sao?
- Chương 141: Phá hủy toàn bộ những gì của anh
- Chương 142: Anh như vậy rất giày vò
- Chương 143: Có đau thật không?
- Chương 144: Trừ hắn ra còn ai vào đây
- Chương 145: Chuyện tôi muốn làm, nào có là gì (1)
- Chương 146: Chuyện tôi muốn làm, nào có là gì (2)
- Chương 147: Âm thanh nứt vỡ
- Chương 148: Ân hận
- Chương 149: Kẻ chủ mưu ở phía sau
- Chương 150: Chỉ bằng tôi là người đàn ông của cô ấy
- Chương 151: Hoàn toàn quyết liệt
- Chương 152: Hành hạ tôi anh cảm thấy rất thoải mái sao
- Chương 153: Sự chua xót tràn ngập trong lòng
- Chương 154: Em yêu hắn rồi có phải hay không?
- Chương 155: Đột phát ngoài ý muốn
- Chương 156: Tôi muốn bọn chúng chết
- Chương 157: Kích động và ghen tuông
- Chương 158: Ở trong xe mới thấy kích thích hơn
- Chương 159: Có cần tôi giúp cô không?
- Chương 160: Chẳng qua chỉ là vui đùa một chút mà thôi!
- Chương 161: Anh tới nhìn tôi bị ức hiếp như thế nào phải không?
- Chương 162: Đêm mưa bi thảm
- Chương 162-2: Đêm mưa bi thảm (tiếp theo)
- Chương 163: Ở trong lòng em, tôi thật sự là loại người không thể chịu nổi sao?
- Chương 164: Ở phía sau chuyện này vẫn còn cất dấu một bí mật
- Chương 165: Bất kể có tắm rửa như thế nào, cũng không thể làm thay đổi được việc cô thực sự rất dơ bẩn
- Chương 166: Làm người phụ nữ của anh có được không?
- Chương 167: Là cô ấy quyến rũ anh
- Chương 168: Anh đúng là một diễn viên cực kỳ giỏi
- Chương 169: Muốn em phải áy náy cả đời
- Chương 170: Bên bờ sụp đổ
- Chương 171: Diệu Tinh, em không thể có chuyện
- Chương 172: Chớ làm dơ vùng đất ở khu mộ của anh trai tôi
- Chương 173: Họa vô đơn chí
- Chương 174: Chuyện này gọi là muốn chết cũng không xong sao?
- Chương 175: Tôi sẽ không bỏ qua cho cô
- Chương 176: Cậu thật sự cam tâm cứ như vậy buông tha hay sao?
- Chương 177: Muốn anh chết thì em mới có thể tha thứ cho anh hay sao?
- Chương 178: Thời khắc nguy cấp
- Chương 179: Rốt cuộc là anh bẩn hay là tôi bẩn?
- Chương 180: Lần sau tôi sẽ rất ôn nhu
- Chương 181: Hối hận ban đầu cứu em
- Chương 182: Không chiếm được anh ấy tôi sẽ phá hủy cô
- Chương 183: Tại sao tôi lại phải chấp nhận
- Chương 184: Bi kịch liên hoàn
- Chương 185: Có giọt nước mắt này của em, chết cũng đáng giá
- Chương 186: Em chỉ là muốn giúp anh thôi
- Chương 187: Không ngờ
- Chương 188: Anh sẽ yêu em hơn cả Mộ Thần đã yêu em
- Chương 189: Hậu quả của sự phóng túng
- Chương 190: Diệu Tinh, giúp anh một chút
- Chương 191: Người đàn ông ấu trĩ
- Chương 192: Chúc các người có một đêm khoái trá
- Chương 193: Lại bị bỏ thuốc kích dục
- Chương 194: Tiêu Lăng Phong, anh còn có em...
- Chương 195: Trong miệng kêu tên của người khác
- Chương 196: Chúng ta không bao giờ quay lại được nữa
- Chương 197: Họng súng đen ngòm
- Chương 198: Diệu Tinh, đừng sợ, anh ở đây!
- Chương 199: Trừng phạt vô cùng tàn nhẫn
- Chương 199-2: Trừng phạt vô cùng tàn nhẫn 2
- Chương 200: Muốn mày phải hối hận với quyết định của mình
- Chương 201: Cho dù tôi có phải xuống Địa ngục, tôi cũng nghĩ muốn có anh theo cùng...
- Chương 202: Cuộc điện thoại xa lạ gọi tới
- Chương 203: Ngay cả tư cách ghen tuông cũng không có
- Chương 204: Không muốn người bên ngoài biết để đắc ý
- Chương 205: Tất cả lại trở lại điểm xuất phát ban đầu
- Chương 206: Nên quên thì cứ quên đi!
- Chương 207: Cả nhà chúng ta sẽ không còn tách rời nhau nữa
- Chương 208: Mộ Sở tức giận
- Chương 209: Đừng quên thân phận của em
- Chương 210: Tại sao có thể tàn nhẫn như thế
- Chương 211: Làm tổn thương lẫn nhau
- Chương 212: Có dấu hiệu sanh non
- Chương 213: Em chỉ cần có cảm giác cần anh!
- Chương 214: Thứ anh ấy cần chỉ là một đứa bé
- Chương 215: Tiêu Lăng Phong, em hối hận
- Chương 216: Sự hành hạ vô hình
- Chương 217: Có những lời nói này là đủ rồi
- Chương 218: Tôi tin tưởng cô ấy hơn cô
- Chương 219: Tôi sẽ bảo vệ thật tốt cho cô
- Chương 220: Nguy cấp vạn phần
- Chương 221: Tai hoạ ngập đầu
- Chương 222: Có thêm một lợi thế
- Chương 223: Khoảng lặng trước dông bão
- Chương 224: Đột nhiên mất tích
- Chương 225: Đứa bé trong bụng cô ấy là của nhà họ Mộ
- Chương 226: Kết quả kinh người
- Chương 227: Em còn có điều gì hay hơn để giải thích nữa đây?
- Chương 228: Có phải là tôi chết đi thì anh mới cam tâm
- Chương 229: Bởi vì Đường Nhã Đình cho nên anh đối xử với em như vậy phải không?
- Chương 230: Anh nghĩ muốn nợ máu trả bằng máu?
- Chương 231: Bí mật bị che giấu
- Chương 232: Chưa từng bao giờ yêu anh
- Chương 233: Sẽ không bao giờ tin tưởng cô nữa
- Chương 234: Hiện trường vụ giết người
- Chương 235: Phản ứng thất thường
- Chương 236: Ta muốn cháu phải rời khỏi người con gái kia
- Chương 237: Chỉ bằng việc cậu yêu cô gái kia
- Chương 238: Tôi rất muốn những người đã từng làm tổn thương tôi phải nhìn thấy tôi đang hạnh phúc
- Chương 239: Đến tìm anh để nói cho rõ ràng
- Chương 240-1: Con của cô tôi không lạ gì
- Chương 240-2: Con của cô tôi không lạ gì 2
- Chương 241: Chỉ nghĩ muốn ôm cô vào trong ngực
- Chương 242: Đến lượt tôi muốn các người nợ máu trả bằng máu
- Chương 243: Một nhà hạnh phúc
- Chương 244: Tiêu Lăng Phong, anh còn nhớ rõ tôi sao?
- Chương 245: Tôi sẽ không để cho bất luận kẻ nào làm tổn thương đến tôi
- Chương 246: Tại sao anh lại có thể sống hạnh phúc như thế?
- Chương 247: Bất ngờ gặp lại nhau
- Chương 248: Nhìn thấy cô hạnh phúc
- Chương 249: Hãy trả lại đứa nhỏ của tôi cho tôi
- Chương 250: Tôi cho cô chôn theo đứa con của tôi
- Chương 251: Những gì nên tới cũng đã tới
- Chương 252: Hận ý nồng đậm
- Chương 253: Cho dù là chết cũng muốn cầu xin được tha thứ
- Chương 254-1: Giết cô chỉ làm dơ bẩn tay của tôi
- Chương 254-2: Giết cô chỉ làm dơ bẩn tay của tôi 2
- Chương 255: Cho dù anh có chết, cũng không có cách nào vãn hồi
- Chương 256: Dùng hành động để chứng minh cho cô biết
- Chương 257: Bị mất đi khả năng yêu
- Chương 258: Bị làm nhục ngược lại
- Chương 259: Chỉ sợ là cô ấy không còn yêu thương tôi nữa
- Chương 260: Đạt được nụ cười
- Chương 261: Tin tức kinh người
- Chương 262: Muốn cô sống không bằng chết
- Chương 262-2: Muốn cô sống không bằng chết 2
- Chương 263: Tiêu Lăng Phong, anh coi tôi là cái gì
- Chương 263-2: Tiêu Lăng Phong, anh coi tôi là cái gì 2
- Chương 264: Nếu như anh trả lại con cho em thì sao
- Chương 265: Ranh giới mập mờ
- Chương 266: Bị diệt khẩu?
- Chương 267: Có phải em vẫn còn thương anh ta hay không?
- Chương 268: Người nào làm tổn thương đứa bé của tôi đều phải chết
- Chương 269: Chỉ là vì em
- Chương 270: Phá hủy cô thì sẽ giải quyết được hết
- Chương 271: Thảm kịch phát sinh
- Chương 272: Cầu xin anh không nên xảy ra chuyện
- Chương 273: Cố ý kích thích
- Chương 274: Chẳng qua là sợ sẽ không nhìn thấy em nữa
- Chương 275: Chẳng qua là vì cảm kích
- Chương 276: Người muốn tìm rõ ràng lại ở bên cạnh mình.
- Chương 277: Còn sống rất tốt, nhìn người hạnh phúc lại càng oán hận
- Chương 278: Đó là sự sỉ nhục cả đời đối với bọn trẻ.
- Chương 279: Náo loạn thành một đoàn
- Chương 280: Anh có lời muốn nói với em
- Chương 281: Gả cho anh có được không?
- Chương 282: Chân tướng đến chậm
- Chương 283: Anh không cho phép em gả cho anh ta
- Chương 284: Khó có thể lựa chọn
- Chương 285: Vậy thì đừng nên cự tuyệt anh
- Chương 286: Con người sắp chết, nói lời lương thiện
- Chương 287: Yêu nhau, cuối cùng thì hai người cũng sẽ đi đến được với nhau
- Chương 288: Chân tướng sự việc năm năm trước
- Chương 289: Buông tay cũng là một loại yêu
- Chương 290: Khát vọng đối với hạnh phúc
- Chương 291: Nếu như anh là tôi, vậy thì anh sẽ phải làm sao đây?
- Chương 292: Không phải là không yêu anh, chỉ là cô không cách nào quên được những tổn thương kia mà thôi!
- Chương 293: Trong lòng đã quyết định
- Chương 294: Sự việc đột phát ngoài ý muốn
- Chương 295: Thua thật sự
- Chương 296: Nguyện ý chịu đựng hết thảy vì em!
- Chương 297: Chính là bởi vì hiểu rõ
- Chương 298-1: Để cho anh làm đôi mắt của em
- Chương 298-2: Để cho anh làm đôi mắt của em 2
- Chương 299: Em chính là ánh sáng giữa bóng tối của anh!
- Chương 300: Nơi này của anh cũng đã không thể chứa đựng thêm một người nào khác nữa!
- Chương 300-2: Nơi này của anh cũng đã không thể chứa đựng thêm một người nào khác nữa! 2
- Chương 301: Em nhất định phải hạnh phúc hơn anh
- Chương 302: Cả nhà mình sẽ không bao giờ còn chia tách rời xa ra nữa
- Chương 302-2: Cả nhà mình sẽ không bao giờ còn chia tách rời xa ra nữa 2
- Chương 303: Dành cho cô tất cả sự dịu dàng
- Chương 304: Tràn đầy hạnh phúc
- Chương 305: Một loại báo ứng khác
- Chương 306: Quay người lại chính là vĩnh viễn
- Chương 307: Giao cho anh quyết định tất cả
- Chương 307-2: Giao cho anh quyết định 2
- Chương 308: Vào thời điểm nên để xuống
- Chương 309: Đến tột cùng ai là người hung ác hơn
- Chương 310: Ánh sáng mơ hồ
- Chương 311: Không ngờ tới
- Chương 312: Người phụ nữ mắc bệnh điên khùng
- Chương 312-2: Người phụ nữ mắc bệnh điên khùng 2
- Chương 313: Đại Kết Cục ( một ) – Đường Nhã Đình làm loạn
- Chương 313-2: Đại Kết Cục ( một ) – Đường Nhã Đình làm loạn 2
- Chương 313-3: Đại Kết Cục ( một ): Đường Nhã Đình làm loạn
- Chương 314: Đại Kết Cục ( hai ): Đường Nhã Đình đã phát điên
- Chương 314-2: Đại Kết Cục ( hai ): Đường Nhã Đình đã phát điên
- Chương 314-3: Đại Kết Cục ( hai ): Đường Nhã Đình đã phát điên
- Chương 314-4: Đại Kết Cục ( hai ): Đường Nhã Đình đã phát điên
- Chương 315-1: Đại Kết Cục ( hết ): Cuộc sống trở lại bình yên
- Chương 315-2: Đại Kết Cục ( hết ): Cuộc sống trở lại bình yên
- Chương 316: Ngoại truyện (1)
- Chương 317: Ngoại truyện (2) - Tiếp theo và hết
Hợp Đồng Tình Nhân (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình)
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Hợp Đồng Tình Nhân (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình)
Tác giả :
Hải Diệp