Hứa Thắng Nam

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hứa Thắng Nam

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 1: CHƯƠNG 1

Văn án:

 

Bạn trai muốn tôi từ bỏ kỳ thi đại học, đi kiếm tiền nuôi anh ta lên đại học.

 

Anh ta nói chờ đến khi thành đạt, sẽ cho tôi sống cuộc đời phu nhân giàu có.

 

Tôi dứt khoát từ chối và thi đỗ 985.

 

Anh ta mắng tôi chỉ biết ngồi mát ăn bát vàng, cả đời sẽ không bao giờ có được tình yêu chân thật của đàn ông.

 

Mười năm sau gặp lại, bạn trai cũ bế vợ trẻ trong lòng, cười nhạo tôi cô độc một mình.

 

Đối tác bên cạnh anh ta liền nhắc nhở:

 

“Anh câm miệng lại cho tôi. Cô ấy là sếp bên phía A đấy.”

 
Website TruyenLau.com


 

Chương 1:

 

Trước kỳ thi đại học, khi Trình Phong bảo tôi nghỉ học để đi làm để nuôi anh ta học đại học… TruyenLau.com

 

Tôi không hề do dự, bật ra ngay:
TruyenLau
 

“Tuyệt đối không.”

 

Anh ta lập tức phân tích tình hình:

 

“Mẹ anh mấy năm nay bệnh thấp khớp nặng hơn, cần người chăm. Mà anh học đại học một năm ít nhất cũng phải ba vạn.”

 

Tôi đáp liền:

 

“Vậy người phải nghỉ học đi làm là anh mới đúng.”

 

Lời nói thẳng khiến mặt anh ta đỏ lên.

 

Tôi cũng chẳng định giữ thể diện cho anh ta:

 

“Thành tích hiện giờ của anh là do tôi kèm mới kéo lên vậy. Vậy mà người học tốt hơn lại phải nghỉ học?”

 

Trình Phong cố chấp, nói mãi không thông. Thế là mẹ anh ta bắt đầu giở trò d.a.o mềm cắt thịt.

 

Tối tự học xong về nhà, mẹ Trình Phong ngồi giữa gian nhà lớn, vừa lau nước mắt vừa than thở.

 

“Cái thân thể này của bác không chống đỡ nổi nữa rồi… Thắng Nam, để khỏi liên lụy con, bác c.h.ế.t quách cho xong. Bác nuôi con lớn thế này, cũng chẳng mong con báo đáp. Sau này rảnh rỗi thì… về thắp cho bác nén hương.”

 

Tôi an ủi bà:

 

“Bác à, bác đừng nghĩ tiêu cực như thế. Trình Phong thi đậu đại học thì có thể xin vay vốn sinh viên, vừa học vừa làm thêm để kiếm tiền ăn. Nếu bác không tự lo được sinh hoạt, anh ấy có thể xin trường ở phòng đơn rồi đưa bác theo chăm. Còn nghỉ hè con vẫn có thể đi làm thêm, phụ anh ấy tiền t.h.u.ố.c men.”

 

Nói thế nào cũng không kéo được vào đúng trọng tâm thế nên mẹ Trình Phong cũng chẳng che giấu nữa:

 

“Con với A Phong là bạn trai bạn gái, sau này là vợ chồng. Sao con không học làm người phụ nữ hiền thục, chống đỡ gia đình để nó yên tâm học? Nó mà nên người rồi thì con là người hưởng phúc nhất.”

 

Tôi đáp lại ngay:

 

“Ba con năm xưa cũng nói y như vậy với mẹ con vậy. Nhưng học xong, ra ngoài thấy thế giới lớn hơn, ông ta liền chê mẹ con.”

 

Và tôi nói câu mà mẹ đã để lại trước khi mất cũng đã câu khắc sâu trong lòng tôi:

 

Lúc sắp c.h.ế.t, mẹ tôi dặn một câu: “Thay vì nâng đỡ chí lớn cho một người đàn ông, chi bằng tự mình kiếm lấy vạn lượng vàng.”

 



 

Mẹ tôi từng là trò cười của cả làng.

 

Mẹ dùng nửa đời tâm huyết để nuôi nấng cái loại vong ân bội nghĩa như ba tôi thành người.

 

Mẹ còn chăm sóc ông nội bị liệt tám năm trời, đưa em chồng và em trai chồng vào trường cấp ba trọng điểm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng thứ mẹ nhận lại là ba tôi cưới vợ khác.

 

Hồi đó ở nông thôn chưa có hệ thống đăng ký kết hôn.

 

Hai người bày cái bàn rượu là thành vợ chồng.

 

Cha tôi dựa vào kẽ hở đó để phủ nhận mẹ là con dâu nhà họ.

 

Ông ta còn giải thích với vợ mới cưới:

 

“Cô ta chỉ là con đàn bà điên si mê anh, ngày nào cũng tìm cách quấy rầy nhà anh.”

 

Còn về tôi…

 

Ông ta nói mẹ cố ý chuốc t.h.u.ố.c cho mình, sinh tôi ra để uy h.i.ế.p ông ta.

 

Hồi ấy ở quê, mua t.h.u.ố.c cảm còn khó, chứ nói chi lấy đâu ra thứ t.h.u.ố.c khiến đàn ông mê muội, lại còn tăng tác dụng… như ông ta bịa ra?

 

Cái tài đọc sách của ba tôi, cuối cùng chỉ dùng để đảo ngược trắng đen.

 

Mẹ bị bỏ rơi, bị sỉ nhục, bị chế giễu.

 

Trước khi c.h.ế.t, mẹ ôm lấy mặt tôi và căn dặn:

 

“Thắng Nam, con nhất định phải nhớ, đừng bao giờ dựa dẫm vào đàn ông. Đừng giao phó tương lai của mình cho bất kỳ ai. Con phải cố gắng học, bước ra ngoài, sống một cuộc đời thật rực rỡ.”

 

Nói xong câu đó, mẹ tôi gieo mình xuống cầu.

 

Khi vớt lên, cơ thể bà đã sưng phù đến mức tôi không nhận ra.

 

Mẹ mất rồi, bà nội bảo tôi là đứa con hoang không cần phải nuôi nữa.

 

Ông bà ngoại thì sợ mất mặt, lại nghĩ tôi là giống nhà họ Hứa nên cũng từ chối nhận.

 

Cùng lúc đó, cái làng đó đang xin danh hiệu “Làng Văn Minh”.

 

Nên những đứa trẻ còn người thân mà bị gửi vào viện phúc lợi thì bị coi là làm mất mặt cả làng.

 

Trưởng thôn đứng ra quyết định, làm cho tôi hồ sơ trợ cấp, còn xin thêm khoản phụ cấp.

 

Nhà nào nhận nuôi tôi thì khoản tiền ấy sẽ thuộc về nhà đó.

 

Thế là mẹ Trình Phong đã đưa tôi về sống cùng.

 

Ba của Trình Phong mất sớm, bà ấy một mình nuôi con.

 

Nhà họ Trình ít đất, họ hàng ai cũng nghèo, chẳng giúp đỡ được gì.

 

Việc trưởng thôn để tôi đến nhà họ Trình cũng vì thương cảnh hai mẹ con góa bụa kia.

 

Dù mẹ Trình lúc ăn cơm luôn gắp hết thịt vào bát Trình Phong, mua đồ mới cũng mua cho anh ta rồi sửa nhỏ đồ cũ lại cho tôi mặc…

 

Nhưng cuối cùng bà ấy vẫn không để tôi đói, không để tôi lạnh.

 

Tôi cũng không để tâm về mấy cái khác, chỉ một lòng một dạ lo học.

 

Hôm đó ở đầu làng có con bò nổi điên, rượt tôi chạy khắp đường.

 

Mẹ Trình khi đó lao đến chắn giúp tôi, bị bò húc gãy chân.

 

Bà ấy nằm trên giường, thoi thóp, nhưng vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi:

 

“Thắng Nam, hứa với bác… nếu bác có mệnh hệ gì, con phải gả cho Trình Phong, thay bác chăm sóc nó.”

 

Khi ấy tôi xúc động đến mức nước mắt rơi đầy mặt.

 

Sợ mẹ Trình không qua khỏi, nên tôi đã gật đầu đồng ý.

 

Bác sĩ trong thôn bảo chỉ là chấn thương ngoài da, không có gì nghiêm trọng.

 

Uống vài thang thuốc, mẹ Trình thật sự khỏe lại.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu