ĐỆ NHẤT THIÊN HẠ CHO TA XEM VỚI!
Nhiều năm về trước, ở sông Tẩy Mặc lặng yên êm ả, Tạ Doãn gặp tiểu cô nương ngước mắt thì ngây thơ cụp mắt thì lạnh nhạt. Lúc ấy, đao của nàng vẫn chưa thành hình, thân thủ cũng chưa đẹp đẽ. Ở sân nội viện 48 trại, hắn thậm chí không biết tiểu cô nương đó mang lá gan không sợ trời không sợ đất thế nào mà dám chống lại mẹ nàng, nói “bà thả hắn đi, tôi đứng đây cho bà đánh gãy chân”. Lần sơ ngộ có chút kịch tính ấy, hắn đưa phụ thân nàng đi.
Sau đó duyên trời run rủi, họ gặp lại nhau ở địa lao của Hoắc gia bảo. Hắn giật mình, rong tinh ấy đã thành đại cô nương, hắn nhất thời hơi lúng túng vì mạo phạm giai nhân. Nhưng lúc đó hắn là kẻ lạc quan không hiện thất tình trên mặt, nàng là chày gỗ không để tâm việc gì cả, thế mà không ai thấy ai xa lạ, thật ứng với câu “Có kẻ bạc đầu mà vẫn lạ, Người thì ngả nón đã tri âm”. Hắn chỉ lối thoát cho nàng, nhưng “chày gỗ” mới ra ràng kia rất có khí phách anh hùng gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ, liều lĩnh quay lại, đồng thời l* m*ng va phải mảnh chân tâm sớm đã nguội tàn của hắn.
Hai người ầm ĩ cả quãng đường, hắn luôn thích chọc giận nàng rồi lường trước mà tránh một đao không thể kiềm chế của nàng.
Kỳ thực Pi Pi không thật sự miêu tả nhiều về tình cảm, nhưng khi nhớ lại, tôi phát hiện hóa ra giữa A Phỉ và Mốc Mốc có nhiều chi tiết nhỏ đáng thưởng thức như thế, từng chút từng chút đều toát vẻ vô lại và ngọt ngào.
Tôi cực kỳ thích đoạn ở khách đ**m của chưởng quỹ mập, A Phỉ đá một cước văng cả ghế dài và Tạ Doãn tránh một chiêu tung tới, cũng cực kỳ thích Tạ Doãn bỉ ổi mặt dày, võ công bị phong bế cũng không sao cả, biết trốn là được.
Có một chi tiết mà tôi ấn tượng sâu sắc, đó là Tạ Doãn tức giận muốn bốc khói khi Chu Phỉ cãi hắn chạy đi chặn hậu tiện thể chọc tới Thanh Long chúa. Bề ngoài Tạ Doãn là người vô lại láu cá nhưng bản chất vẫn là một thiên hoàng quý tộc quy củ lễ độ, bụng đầy lửa giận mà nghẹn họng không thốt được lời mắng chửi nào, đã thế Chu Phỉ còn rất không tự giác tiếp tục thêm dầu vào lửa.
Và cuộc chiến tranh lạnh của hai người khiến người ta dở khóc dở cười.
Tạ Doãn hẳn là người rất chín chắn, nhưng tôi xem cả bộ truyện thì điều ấn tượng sâu sắc nhất là sự ấu trĩ không đáng tin cậy thể hiện ngoài mặt của hắn. Lần nào cũng vậy, chuyện gì hắn cũng nghĩ thấu đáo, hắn là người bị hiện thực và đau khổ mài giũa đến cực hạn mà trở nên chín chắn, thế nhưng ngoài mặt lại cứ nghiêm túc gây chuyện với A Phỉ, đúng là ngọt lịm.
Tôi đọc truyện rất nhiều năm, nhưng chưa từng thích một cô gái nào đến mức như A Phỉ.
Kỳ thực nàng khá phóng khoáng, đánh một trận là quên hết đầy bụng ấm ức, dù nàng có tính xấu không sửa được, có sự ngây thơ hơi lạnh nhạt và l* m*ng không rành thế sự. Nhưng trong quá trình xuống núi lăn lộn chốn giang hồ, sự ngây ngô ấy đã mài ra lưỡi đao khí phách. Hung tàn, lạnh lẽo, vô thường, nàng bị tiền nhân và hiện thực xô đẩy đến bên vách núi mài ra sự sắc bén không gì cản nổi, đánh đâu thắng đó. Trong thoáng ngẩn ngơ, thỉnh thoảng người khác mới phân biệt được dung mạo mềm mại như thuở ban đầu và sự tỉ mỉ ẩn sau vẻ kiêu ngạo bướng bỉnh của nàng.
Quãng đường họ đi rất gian nan, khiến người ta cảm nhận được sự ngọt ngào và có chút xót xa.
Giống như văn án nói, nguyện người đứng trước mũi đao sắt lạnh, có thể nhìn thấy ánh mặt trời. Đại khái có thể xem là một lời chúc phúc nhẹ nhàng nhỉ.
“Hữu Phỉ” là giang hồ tôi thích nhất, tôi cực kỳ thích đao của A Phỉ, con gái vốn nên như vậy, dù lang sói nắm quyền thì mũi đao sáng ấy vẫn như ánh mặt trời sớm tinh mơ.
8/8/2018
- Chương 1: Chịu đòn
- Chương 2: Lý Thịnh
- Chương 3: Đánh cược
- Chương 4: Tạ Doãn
- Chương 5: Dây trận
- Chương 6: Thời vận
- Chương 7: Chấn động
- Chương 8: An Bình
- Chương 9: Anh hùng
- Chương 10: Ngỗ nghịch
- Chương 11: Phong vân
- Chương 12: Tú sơn
- Chương 13: Hái hoa
- Chương 14: Phá tuyết
- Chương 15: Xuống núi
- Chương 16: Nghi ngờ
- Chương 17: Khai đao
- Chương 18: Bỏ đi
- Chương 19: Ngục tối
- Chương 20: Hoắc gia
- Chương 21: Mạo hiểm
- Chương 22: Chu tước
- Chương 23: Thoát ngục
- Chương 24: Cổng thành rực lửa
- Chương 25: Tri kỷ
- Chương 26: Thoát khỏi hiểm cảnh
- Chương 27: Trò chuyện ban đêm
- Chương 28: Truyền kinh
- Chương 29: Kinh ngạc vì biến cố
- Chương 30: Ly biệt
- Chương 31: Liều mạng
- Chương 32: Minh Sâm
- Chương 33: Anh hùng
- Chương 34: Tam thí
- Chương 35: Bất ngờ
- Chương 36: Nam đao
- Chương 37: Giá y
- Chương 38: Khô Vinh
- Chương 39: Rẽ
- Chương 40: Bố cục
- Chương 41: Vào tròng
- Chương 42: Vạn sự đã chuẩn bị
- Chương 43: Gặp lại
- Chương 44: Thất truyền
- Chương 45: Cửu lưu
- Chương 46: Thanh Long
- Chương 47: Đoạn thủy triền ti
- Chương 48: Phá trận
- Chương 49: Bại lộ
- Chương 50: Chạy trốn ban đêm
- Chương 51: Ân bái
- Chương 52: Suy tàn
- Chương 53: Ân xưa thù cũ
- Chương 54: Trảm tự quyết
- Chương 55: Vật cũ
- Chương 56: Kinh hồn trong mật đạo
- Chương 57: Đối địch
- Chương 57-2: Bình "Hữu Phỉ" (1)
- Chương 57-3: Bình "Hữu Phỉ" (2)
- Chương 58: Thử tay
- Chương 59: Lưỡi đao
- Chương 60: Đoản binh
- Chương 61: Vô sỉ
- Chương 62: Nghe mưa
- Chương 63: Chiến tranh lạnh
- Chương 64: Lời đồn
- Chương 65: Bán hí khúc
- Chương 66: Bại lộ
- Chương 67: Chuẩn bị chiến
- Chương 68: Khéo
- Chương 69: Tới chiến
- Chương 70: Ba giọt nước
- Chương 71: Cảnh còn người mất
- Chương 72: Về nhà
- Chương 73: Lo lắng ngầm
- Chương 74: Biến cố
- Chương 75: Đào nguyên
- Chương 76: Phản loạn
- Chương 77: Xung Vân
- Chương 78: Phượng hoàng con
- Chương 79: Ánh đao
- Chương 80: Vô Thường
- Chương 81: Biến đổi bất ngờ
- Chương 82: Vây thành
- Chương 83: Mài ngọc
- Chương 84: Rút đao
- Chương 85: Nam Bắc Đoan vương
- Chương 86: Sương mù dày đặc
- Chương 87: Lòng của tiểu nhân
- Chương 88: Một cơ hội sống
- Chương 89: Nhảy ra giữa chừng
- Chương 90: Bắt vương
- Chương 91: Đột biến
- Chương 92: Giãy giụa
- Chương 93: Nơi tận cùng
- Chương 94: Thế cuộc hỗn loạn
- Chương 95: Từ biệt
- Chương 96: Xuôi nam
- Chương 97: Huyền Vũ
- Chương 98: Hàn nha thanh
- Chương 99: Tề tụ
- Chương 100: Thiên la địa võng
- Chương 101: Lo lắng
- Chương 102: Thấu Cốt
- Chương 103: Khóa Thiên Môn
- Chương 104: Bàn giao
- Chương 105: Hội minh
- Chương 106: Lời bịa đặt
- Chương 107: Kiêu Sầu
- Chương 108: Yêu vật
- Chương 109: Hỗn chiến
- Chương 110: Chim sẻ núp sau
- Chương 111: Độc hơn mãnh hổ
- Chương 112: Gãy đao
- Chương 113: Đóng băng ba thước (*)
- Chương 114: Chốn về
- Chương 115: Nhà sư trên thuyền
- Chương 116: Bồng Lai
- Chương 117: Báo thù
- Chương 118: Cổ độc
- Chương 119: Sao phải sợ
- Chương 120: Toái Già
- Chương 121: Tế Nam
- Chương 122: Bất bình
- Chương 123: Ân thù
- Chương 124: Đao trong tử địa
- Chương 125: Hải Thiên Nhất Sắc
- Chương 126: Hoa núi
- Chương 127: Vô Thất
- Chương 128: Gậy ông đập lưng ông
- Chương 129: Săn giết
- Chương 130: Quần hùng
- Chương 131: Thành ma
- Chương 132: Con rối
- Chương 133: Bóng ma
- Chương 134: Hắc phán quan
- Chương 135: Nhân chứng
- Chương 136: Nấm mồ Hoang
- Chương 137: Ngôi sao mới
- Chương 138: Tam vị
- Chương 139: Chuyện cũ Kim Lăng
- Chương 140: Hiệp chi đại giả (*)
- Chương 141: Mai phục
- Chương 142: Ẩn nấp nặng nề
- Chương 143: Hỏi trời
- Chương 144: Xuất sư bất lợi
- Chương 145: Tề môn
- Chương 146: Bí cảnh
- Chương 147: Bắc Đẩu đổi chiều
- Chương 148: Chạy trốn đằng trời
- Chương 149: Di tích
- Chương 150: Chân tướng vu hồi
- Chương 151: Trong núi
- Chương 152: Phúc họa
- Chương 153: Khai đao
- Chương 154: Lắng đọng
- Chương 155: Lương Thiệu
- Chương 156: Bạch cốt mê tung
- Chương 157: Bỏ lỡ
- Chương 158: Bắc Đẩu chuyển hướng (*)
- Chương 159: Nổi gió
- Chương 160: Chấn động
- Chương 161: Giật mình tỉnh mộng
- Chương 162: Tình sâu đậm
- Chương 163: Sương mù
- Chương 164: Mây đen
- Chương 165: Đột ngột
- Chương 166: Sao dời
- Chương 167: Từ từ quay về
- Chương 168: Kết
- Chương 169: Ngoại truyện 1
- Chương 170: Ngoại truyện 2: Thanh mai trúc mã (1)
- Chương 171: Ngoại truyện 3: Thanh mai trúc mã (2)
- Chương 172: Ngoại truyện 4: Thanh mai trúc mã (hết)
- Chương 173: Ngoại truyện 5 (END)
- Chương 174: Bài số 1 – Người viết: Kỷ Hoài (紀淮)
- Chương 175: Người viết: Bắc Yến Hành (北晏行)
- Chương 176: Bài số 3 – Người viết: Ngật Quốc Vương Đích Ngư (吃国王的鱼)
- Chương 177: Bài số 4 – Người viết: Linyikr
- Chương 178: Bài số 5 – Người viết: Ái Tây Icy (爱西icy)
- Chương 179: Bài số 6 – Người viết: Ngật Quốc Vương Đích Ngư (吃国王的鱼)
Hữu Phỉ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.