Kế Mẫu Hung Mãnh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kế Mẫu Hung Mãnh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 16: Chiếc ô cũ

Mưa thu ở kinh thành, lúc nào cũng rả rích triền miên.

 

Phụ thân là người hoài niệm.

 

Ông đã lên đến quan tứ phẩm, bổng lộc tăng lên không ít, nhưng vẫn không nỡ vứt bỏ đồ đạc.

 

Ví như lúc này, ông đang ngồi dưới hành lang, mượn ánh nến, cẩn thận vá lại một chiếc ô giấy dầu rách nát đến mức chỉ còn trơ khung xương.

 

Mặt ô đã ố vàng, nan ô cũng gãy mất hai cái, nhìn thế nào cũng nên quẳng vào bếp đun lửa.

 

Trưởng công chúa ngồi trên chiếc ghế thái sư bên cạnh, trong tay lau chùi thanh đoản đao chưa từng rời thân.

 

Nàng nhìn chiếc ô rách kia, lại nhìn phụ thân đang chăm chú, bỗng nhiên hỏi một câu:

  TruyenLau.com

“Tạ Như Trác, có phải ngươi vẫn luôn muốn hỏi, năm đó vì sao bản cung không từ hôn?”

 

Tay phụ thân run lên một cái, suýt nữa chọc vào ngón tay.

 

Ông đặt chiếc ô xuống, có chút lúng túng gãi gãi đầu, mặt đỏ như quả hồng chín. Website TruyenLau.com

 

“Là… là có muốn hỏi…”

 

Giọng phụ thân nhỏ xíu, mang theo chút tự ti: TruyenLau

 

“Điện hạ là phượng hoàng trên trời, văn võ song toàn, lại là kim chi ngọc diệp. Còn thần… thần nhát gan, sợ phiền phức, lại còn là một gã góa phu mang theo con nhỉ. Ở kinh thành, công t.ử tuấn tú hơn thần, tài hoa hơn thần nhiều vô kể, sao người lại cứ…”

 

Sao lại để mắt tới ông, một kẻ vô dụng như vậy?

 

Trưởng công chúa không nói gì.

 

Nàng đứng dậy, đi đến trước mặt phụ thân, đưa tay nhận lấy chiếc ô rách ấy.

 

Đầu ngón tay nàng khẽ vuốt qua vết khắc cũ kỹ trên cán ô, ánh mắt trở nên rất xa, rất mềm.

 

“Tạ Như Trác, ngươi còn nhớ ‘Canh Tý chi biến’ ba năm trước không?”

 

Phụ thân sững người, rụt cổ lại:

 

“Nhớ chứ, sao mà không nhớ. Ngày đó dọa c.h.ế.t người, phản quân công thành, trên ngự nhai m.á.u chảy thành sông, khắp nơi đều là x.á.c c.h.ế.t…”

 

Nói đến đây, phụ thân như nhớ lại ký ức kinh hoàng nào đó, rùng mình một cái:

 

“Hôm đó mưa to lắm, thần ôm A Mãn mới tròn hai tuổi đi bốc t.h.u.ố.c, lúc đi ngang góc phố, suýt nữa thì mất mạng.”

 

“Hôm đó, ta cũng ở góc phố ấy.”

 

Trưởng công chúa khẽ nói.

 

Phụ thân trừng to mắt: “Người ở đâu? Sao thần không nhìn thấy?”

 

Trưởng công chúa cười.

 

Nụ cười ấy, là sự dịu dàng ta chưa từng thấy, nhưng lại mang theo một vết vỡ khiến người ta xót xa.

 

“Hôm đó, ta g.i.ế.c đến đỏ cả mắt. Phản quân quá nhiều, đao của ta gãy rồi, thị vệ cũng c.h.ế.t sạch. Ta bị trọng thương, dựa vào đống x.á.c c.h.ế.t, toàn thân bê bết m.á.u, như ác quỷ bò ra từ địa ngục.”

 

“Bách tính đi ngang qua thấy ta, đều thét lên bỏ chạy, sợ bị ta, ‘nữ Diêm La’ đoạt mạng.”

 

“Ta đã nghĩ, mình sẽ c.h.ế.t trong đêm mưa đó, hoặc biến thành một con quái vật chỉ biết g.i.ế.c người.”

 

Trưởng công chúa ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt a cha:

 

“Ngay lúc ta sắp c.h.ế.t cóng, có một thư sinh nghèo, ôm một đứa trẻ khóc oa oa, đi ngang qua góc phố ấy.”

 

“Hắn sợ đến c.h.ế.t khiếp. Hắn nhìn thấy x.á.c c.h.ế.t đầy đất, cũng nhìn thấy ta, toàn thân nhuốm m.á.u, sát khí ngút trời. Hai chân hắn run như sàng, răng va vào nhau lập cập.”

 

Phụ thân há to miệng, đờ đẫn nhìn Trưởng công chúa.

 

Dường như có thứ ký ức bị bụi thời gian phủ kín, đang chậm rãi thức tỉnh.

 

“Thư sinh đó rõ ràng sợ đến c.h.ế.t khiếp, rõ ràng có thể quay đầu bỏ chạy.”

 

Giọng Trưởng công chúa hơi nghẹn lại:

 

“Nhưng hắn không làm vậy.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Hắn run rẩy bước tới. Hắn giương cây ô giấy dầu duy nhất trong tay, che lên đầu ‘nữ ác quỷ’ kia.”

 

“Rồi hắn từ trong n.g.ự.c lấy ra một cái bánh màn thầu còn nóng, vốn là khẩu phần hắn để dành cho mình và đứa trẻ, nhét vào tay nữ nhân đầy m.á.u me ấy.”

 

Trưởng công chúa bắt chước giọng nói năm đó, khẽ khàng đọc lên:

 

“Cô nương, mưa lớn, ăn chút đồ nóng đi, về nhà thôi. Đừng… đừng sợ, trời sáng rồi sẽ ổn.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ầm!

 

Dụng cụ trong tay phụ thân rơi loảng xoảng đầy đất.

 

Ông không dám tin, chỉ vào Trưởng công chúa, rồi lại chỉ vào chiếc ô rách kia, lắp bắp đến mức nói chẳng ra lời:

 

“Cái, cái cô nương toàn thân lấm lem… trông như ăn mày ấy… là, là điện hạ sao?!”

 

“Là ta.”

 

Trưởng công chúa nắm lấy bàn tay thô ráp của phụ thân, vành mắt đỏ hoe:

 

“Đêm đó, cả kinh thành gọi ta là kẻ điên, là sát nhân. Chỉ có ngươi, tên thư sinh ngốc nghếch sợ đến sắp đái ra quần, gọi ta là ‘cô nương’, bảo ta ‘đừng sợ’.”

 

“Tạ Như Trác, ngươi có biết không? Nửa cái màn thầu ấy cứu mạng ta. Nhưng câu nói của ngươi, cứu lấy linh hồn ta.”

 

Trong phòng yên tĩnh đến lạ.

 

Chỉ còn tiếng mưa ngoài cửa sổ, tí tách rơi.

 

Ta trốn sau tấm bình phong, đã sớm nước mắt giàn giụa.

 

Thì ra, mọi phúc khí trên đời này đều có nhân quả.

 

Thiện ý năm đó của phụ thân, giống như chiếc ô này, dẫu cũ kỹ, dẫu chẳng bắt mắt, nhưng trong mưa gió ba năm sau, lại chống đỡ nên một mái nhà, che chở chúng ta cả một đời bình an.

 

Phụ thân ngẩn người hồi lâu.

 

Đột nhiên, ông “oa” một tiếng khóc lớn.

 

Không phải kiểu khóc vì sợ hãi, mà là thứ khóc đến sau, vừa tủi thân, vừa may mắn.

 

Ông vừa lau nước mắt, vừa đau lòng nhìn Trưởng công chúa:

 

“Điện hạ… lúc đó nhất định đau lắm phải không? Cái màn thầu đó có phải cứng quá không? Sớm biết là người, thần đã mua bánh bao thịt cho người rồi…”

 

Trưởng công chúa bị ông chọc đến vừa tức vừa buồn cười.

 

Nàng đưa tay ôm phụ thân vào lòng, cằm đặt lên bờ vai rộng của ông, khẽ khàng nhắm mắt lại:

 

“Không cứng. Đó là thứ ngon nhất mà cả đời này bản cung từng ăn.”

 

“Tạ Như Trác, chiếc ô này hỏng rồi, không sửa được nữa.”

 

“Nhưng không sao.”

 

Trưởng công chúa mở mắt ra, đó là ánh mắt của người đã đi qua núi xác biển m.á.u, cuối cùng tìm được chốn quay về, kiên định vô cùng:

 

“Sau này, để ta che ô cho ngươi cả một đời.”

 

Mưa vẫn còn rơi.

 

Nhưng ánh nến trong phòng, lay động ấm áp và sáng ngời.

 

Phụ thân vẫn còn thút thít khóc, Trưởng công chúa vừa ghét bỏ vừa lau mũi cho ông, lại vừa đe dọa không cho ông quệt nước mũi lên áo gấm của nàng.

 

Ta nhìn bọn họ, sờ sờ con d.a.o găm Trưởng công chúa tặng ta bên hông, rồi lại chạm vào con dấu gỗ nhỏ phụ thân khắc cho ta trong túi sách.

 

Ta nghĩ.

 

Có lẽ, đây chính là từ mà phụ thân từng dạy ta.

 

Năm tháng an lành.

 

- Hoàn văn - 







 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu