Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê

Tác giả : Tuyết Nê

Chương 204

Đoạn Dịch Hành ra khỏi Thiên Đô Ngự Tỉ, lập tức gọi điện cho Tần Dương:

“Liên hệ với đội ngũ của bác sĩ Kim, bảo họ đến biệt thự túc trực, trong vòng hai tiếng phải có mặt.”

Tần Dương sững sờ: “Tôi đi làm ngay.”

Sau đó, Đoạn Dịch Hành lại truyền lệnh cho phòng an ninh cho phép xe vào.

Phòng an ninh tưởng ông cụ có vấn đề gì, đương nhiên nhận lời ngay.

Về đến biệt thự, dì Mai nhìn thấy anh thì vẻ mặt đầy kinh ngạc: “Không phải cậu đã ra ngoài rồi sao? Sao giờ này lại về?”

Đoạn Dịch Hành nói: “Bắc viện chắc chưa dùng cơm, tôi đi ăn cùng ông nội, tôi sẽ ở đó cả buổi chiều, dì chú ý một chút, nếu bên Đông viện có bất kỳ ai đến Bắc viện, lập tức gọi điện cho tôi.”

“Được.” Dì Mai đáp, “Xảy ra chuyện gì rồi?”

Đoạn Dịch Hành nói: “Tôi bàn chút chuyện với ông nội.”

Không hiểu sao, dì Mai bỗng nhiên cảm thấy căng thẳng.

Đoạn Dịch Hành đến Bắc viện, ông cụ dặn nhà bếp làm lại một phần cơm cho anh.

“Cảm ơn ông nội.” Đoạn Dịch Hành ngồi xuống bên tay phải ông cụ.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Đoạn Dịch Hành ra khỏi Thiên Đô Ngự Tỉ, lập tức gọi điện cho Tần Dương:

“Liên hệ với đội ngũ của bác sĩ Kim, bảo họ đến biệt thự túc trực, trong vòng hai tiếng phải có mặt.”

Tần Dương sững sờ: “Tôi đi làm ngay.”

Sau đó, Đoạn Dịch Hành lại truyền lệnh cho phòng an ninh cho phép xe vào.

Phòng an ninh tưởng ông cụ có vấn đề gì, đương nhiên nhận lời ngay.

Về đến biệt thự, dì Mai nhìn thấy anh thì vẻ mặt đầy kinh ngạc: “Không phải cậu đã ra ngoài rồi sao? Sao giờ này lại về?”

Đoạn Dịch Hành nói: “Bắc viện chắc chưa dùng cơm, tôi đi ăn cùng ông nội, tôi sẽ ở đó cả buổi chiều, dì chú ý một chút, nếu bên Đông viện có bất kỳ ai đến Bắc viện, lập tức gọi điện cho tôi.”

“Được.” Dì Mai đáp, “Xảy ra chuyện gì rồi?”

Đoạn Dịch Hành nói: “Tôi bàn chút chuyện với ông nội.”

Không hiểu sao, dì Mai bỗng nhiên cảm thấy căng thẳng.

Đoạn Dịch Hành đến Bắc viện, ông cụ dặn nhà bếp làm lại một phần cơm cho anh.

“Cảm ơn ông nội.” Đoạn Dịch Hành ngồi xuống bên tay phải ông cụ.

Đoạn Dịch Hành ra khỏi Thiên Đô Ngự Tỉ, lập tức gọi điện cho Tần Dương:

“Liên hệ với đội ngũ của bác sĩ Kim, bảo họ đến biệt thự túc trực, trong vòng hai tiếng phải có mặt.”

Tần Dương sững sờ: “Tôi đi làm ngay.”

Sau đó, Đoạn Dịch Hành lại truyền lệnh cho phòng an ninh cho phép xe vào.

Phòng an ninh tưởng ông cụ có vấn đề gì, đương nhiên nhận lời ngay.

Về đến biệt thự, dì Mai nhìn thấy anh thì vẻ mặt đầy kinh ngạc: “Không phải cậu đã ra ngoài rồi sao? Sao giờ này lại về?”

Đoạn Dịch Hành nói: “Bắc viện chắc chưa dùng cơm, tôi đi ăn cùng ông nội, tôi sẽ ở đó cả buổi chiều, dì chú ý một chút, nếu bên Đông viện có bất kỳ ai đến Bắc viện, lập tức gọi điện cho tôi.”

“Được.” Dì Mai đáp, “Xảy ra chuyện gì rồi?”

Đoạn Dịch Hành nói: “Tôi bàn chút chuyện với ông nội.”

Không hiểu sao, dì Mai bỗng nhiên cảm thấy căng thẳng.

Đoạn Dịch Hành đến Bắc viện, ông cụ dặn nhà bếp làm lại một phần cơm cho anh. TruyenLau

“Cảm ơn ông nội.” Đoạn Dịch Hành ngồi xuống bên tay phải ông cụ.

Đoạn Dịch Hành ra khỏi Thiên Đô Ngự Tỉ, lập tức gọi điện cho Tần Dương:

“Liên hệ với đội ngũ của bác sĩ Kim, bảo họ đến biệt thự túc trực, trong vòng hai tiếng phải có mặt.”

Tần Dương sững sờ: “Tôi đi làm ngay.”

Sau đó, Đoạn Dịch Hành lại truyền lệnh cho phòng an ninh cho phép xe vào.

Phòng an ninh tưởng ông cụ có vấn đề gì, đương nhiên nhận lời ngay.

Về đến biệt thự, dì Mai nhìn thấy anh thì vẻ mặt đầy kinh ngạc: “Không phải cậu đã ra ngoài rồi sao? Sao giờ này lại về?”

Đoạn Dịch Hành nói: “Bắc viện chắc chưa dùng cơm, tôi đi ăn cùng ông nội, tôi sẽ ở đó cả buổi chiều, dì chú ý một chút, nếu bên Đông viện có bất kỳ ai đến Bắc viện, lập tức gọi điện cho tôi.”

“Được.” Dì Mai đáp, “Xảy ra chuyện gì rồi?” Đọc truyện tại TruyenLau.com

Đoạn Dịch Hành nói: “Tôi bàn chút chuyện với ông nội.”

Không hiểu sao, dì Mai bỗng nhiên cảm thấy căng thẳng.

Đoạn Dịch Hành đến Bắc viện, ông cụ dặn nhà bếp làm lại một phần cơm cho anh.

“Cảm ơn ông nội.” Đoạn Dịch Hành ngồi xuống bên tay phải ông cụ.

Đoạn Dịch Hành ra khỏi Thiên Đô Ngự Tỉ, lập tức gọi điện cho Tần Dương:

“Liên hệ với đội ngũ của bác sĩ Kim, bảo họ đến biệt thự túc trực, trong vòng hai tiếng phải có mặt.”

Tần Dương sững sờ: “Tôi đi làm ngay.”

Sau đó, Đoạn Dịch Hành lại truyền lệnh cho phòng an ninh cho phép xe vào.

Phòng an ninh tưởng ông cụ có vấn đề gì, đương nhiên nhận lời ngay. Website TruyenLau.com

Về đến biệt thự, dì Mai nhìn thấy anh thì vẻ mặt đầy kinh ngạc: “Không phải cậu đã ra ngoài rồi sao? Sao giờ này lại về?”

Đoạn Dịch Hành nói: “Bắc viện chắc chưa dùng cơm, tôi đi ăn cùng ông nội, tôi sẽ ở đó cả buổi chiều, dì chú ý một chút, nếu bên Đông viện có bất kỳ ai đến Bắc viện, lập tức gọi điện cho tôi.”

“Được.” Dì Mai đáp, “Xảy ra chuyện gì rồi?”

Đoạn Dịch Hành nói: “Tôi bàn chút chuyện với ông nội.”

Không hiểu sao, dì Mai bỗng nhiên cảm thấy căng thẳng.

Đoạn Dịch Hành đến Bắc viện, ông cụ dặn nhà bếp làm lại một phần cơm cho anh.

“Cảm ơn ông nội.” Đoạn Dịch Hành ngồi xuống bên tay phải ông cụ.

Ông cụ liếc nhìn tập tài liệu: “Có lẽ ông trời cũng đứng về phía cháu.”

Người đầu tiên phát hiện ra đứa bé lại là Đoạn Dịch Hành.

Lại còn để anh dùng nó làm điều kiện đàm phán.

Không khí trên lầu coi như không tệ, nhưng dưới lầu thì căng thẳng hơn nhiều.

Chú Đăng nhìn thấy đội ngũ của bác sĩ Kim, ngẩn người ra một lúc, sau khi hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện liền lập tức muốn lên lầu, bị Lâm Hi chặn lại.

Chú Đăng cau mày: “Cô chủ có ý gì?”

Lâm Hi vẫy tay với vệ sĩ ở cửa, chắn trước mặt chú Đăng, nói: “Nếu ông nội có chuyện gì, anh cả sẽ lập tức cho bác sĩ lên.”

Chú Đăng trừng mắt: “Nếu không gọi thì sao?”

Lâm Hi nói: “Anh ấy sẽ không không gọi, trên lầu không có chút động tĩnh nào, chứng tỏ vẫn đang nói chuyện, ông nội vẫn khỏe, chú Đăng đợi cùng cháu thêm một chút nhé.”

“Hai người muốn làm gì?” Chú Đăng không thể tin nổi nhìn Lâm Hi, “Nếu không có ông chủ, cô chủ, cô cũng không có ngày hôm nay đâu?”

Lâm Hi gật đầu: “Cháu biết, nhưng cháu vẫn không thể để chú vào.”

Chú Đăng già cả chân tay yếu ớt định xông vào, nhưng bị hai vệ sĩ giữ chặt lại.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu