Trong lòng Lam Linh cười lạnh một tiếng, Lam Hân Nhi này là nhìn nàng không vừa mắt, muốn lập uy với nàng? Chỉ nàng ta sao? Nàng muốn nhìn một chút nàng ta có bản lãnh này hay không!
"Nô tì không hiểu ý tứ của Hoàng hậu nương nương." Lam Linh khẽ mỉm cười, "Hoàng hậu nương nương là nhất quốc chi hậu*, mẫu nghi thiên hạ, ta là thần dân tự nhiên là cực kỳ ngưỡng mộ rồi, luôn luôn đặt Hoàng hậu nương nương ở trong lòng, chẳng lẽ Hoàng hậu nương nương không muốn dân chúng để ngài ở trong lòng, mà chỉ mong bọn họ đặt ngài vào mắt sao?"
Thấy Lam Linh có thể nói ra một hồi như vậy, Yến Kinh Hàn và Lam Xảo Phượng đã thấy từ trước nhưng cũng không thể trách, còn Lam Hân Nhi thì chưa từng thấy tận mắt, động tác trên tay lập tức ngừng lại, giương mắt nhìn về phía Lam Linh, trong ánh mắt tìm tòi lại mang theo sự sắc bén, nha đầu kia quả nhiên là hoàn toàn khác biệt với trước kia, bị mất trí nhớ thật sự là có thể làm cho một người thay đổi lớn như vậy sao? Lam Hân Nhi tự nhiên là cũng biết được tin Lam Linh mất trí nhớ, nhưng nàng vẫn cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy.
"Tai nghe là giả, mắt thấy mới thật, Hàn vương phi lớn lên cùng với nô tì, nhưng bây giờ lại thay đổi làm cho nô tì cũng không nhận ra được, mẫu hậu, ngài cảm thấy đây là chuyện tốt hay chuyện xấu?" Lam Hân Nhi đưa ly trà trong tay cho cung nữ ở một bên sau lưng, nhìn về phía Lam Xảo Phượng cười hỏi.
Lam Xảo Phượng cũng không để ý tới Lam Hân Nhi, chỉ nói với Yến Kinh Hàn với Lam Linh: "Như thế nào còn đứng ngây ngốc ở đó? Ngồi xuống đi."
"Tạ ơn thái hậu." Yến Kinh Hàn đánh vào vạt áo rồi ngồi xuống một bên mặt ghế với Lam Linh.
"Chuyện tốt hay là chuyện xấu đều không liên quan đến Cảnh Vân cung, Hân nhi, ngươi không cần quan tâm đến chuyện này." Lam Xảo Phượng khẽ quét mắt sang Lam Hân Nhi một cái, bà sao lại không biết trong lòng nàng ta đang suy nghĩ cái gì? Nha đầu kia đến bây giờ vẫn còn chưa từ bỏ ý định kia!
"Mẫu hậu, mọi chuyện luôn có ngoài ý muốn, lời này có thể nói không được chính xác." Lam Hân Nhi nhìn Lam Linh ẩn ý một cái, dư quang ở khóe mắt nhân lúc đó cũng quét qua người Yến Kinh Hàn một cái, đứng lên, "Mẫu hậu, nô tì mệt mỏi, muốn cáo lui trước."
"Đi đi."
Lời Lam Hân Nhi nói tuy làm cho Lam Xảo Phượng có chút không vui, nhưng lúc này bà không có thời gian để quan tâm đến nàng ta, phải biết rõ ràng cuối cùng chuyện Lam Linh thật sự bị mất trí nhớ hay không mới là việc cấp bách!
Lam Hân Nhi được cung nữ đỡ đi nên rất nhanh đã đi ra chính điện, Kiều Sở Tâm tự mình rót nước trà dâng lên cho Yến Kinh Hàn cùng Lam Linh.
Yến Kinh Hàn nhìn nước trà đang bốc hơi ở trong tay bốc, nhẹ dùng nắp chén gạt lá trá đang nổi lơ lửng trên mặt nước, lúc này thấy Tô Toàn đi vào trong điện, thông báo: "Bẩm thái hậu, vương gia, cong công Thanh Tuyền ở bên người hoàng thượng đến đây, Hoàng thượng nghe nói vương gia tiến cung, phân phó nói nếu như giải quyết xong chuyện ở bên thái hậu, mời vương gia đi đến ngự thư phòng bàn chuyện một chuyến."
"Chỉ có chuyện quan trọng trong nhà cũng không có chuyện quan trọng gì về quốc, Hàn Vương ngươi cứ đi đi."
Nghe Lam Xảo Phượng nói thế, trong lòng Lam Linh hơi buồn cười, nếu Lam Xảo Phượng thật sự biết nhiều chuyện quan trọng như vậy thì ở đâu ra mà làm nhiều chuyện lộn tùng phèo như vậy? Người dẫn đầu lại bày ra tư thái thánh mẫu, không nói nàng có tâm kế cao, chỉ có thể nói nàng không biết xấu hổ!
"Được!" Yến Kinh Hàn đặt ly trà xuống một bên rồi đứng lên, quay đầu nói với Lam Linh: "Nếu ngươi xuất cung trước thì cứ ngồi trên xe ngựa chờ ta."
"Được." Lam Linh cũng lập tức đứng lên, cười lại một tiếng, nàng tự nhiên là phát hiện ra Yến Kinh Hàn đổi xưng hô từ "Bản vương" thành "Ta", với sự thay đổi lần này, Lam Linh có thể khẳng định Yến Kinh Hàn cố ý muốn nói cho Lam Xảo Phượng nghe, cũng không mang theo bất cứ ý tứ gì khác, Lam Linh không thể không cảm thán, người này trời sinh là diễn viên.
Đưa mắt nhìn Yến Kinh Hàn đi ra chính điện, lúc này Lam Linh mới ngồi xuống, nếu tất cả mọi người đều diễn trò, tự nhiên là nàng cũng muốn phối hợp với bọn họ, cũng coi như là hứng thú chơi đùa với bọn họ.
Thấy Yến Kinh Hàn đi rồi, Kiều Sở Tâm đang đừng hầu ở một bên đi thông báo cho bọn cung nữ, bọn cung nữ lập tức nhanh chóng đi ra chính điện, sau khi đi ra cũng không quên đóng lại cửa điện.
"Linh nhi, tối hôm qua Yến Kinh Hàn có động phòng với ngươi không?" Lam Xảo Phượng nhìn Lam Linh rồi đột nhiên hỏi ra.
- Chương 1: Xuất giá (nhất) nói giỡn
- Chương 2: Xuất giá (nhị) đại phiền toái
- Chương 3: Xuất giá (tam) ngươi ở đây mè nheo cái gì?
- Chương 4: Xuất giá (tứ) giật một lần ngàn lần phóng túng
- Chương 5: Xuất giá (ngũ) vả miệng cho ta
- Chương 6: Xuất giá (lục) cả ngươi cũng không thương lượng
- Chương 7: Xuất giá (thất) ngu không ai bằng
- Chương 8: Xuất giá (bát) xem một chút ngươi có phải là nữ nhi của ta hay không
- Chương 9: Xuất giá (cửu) Làm Càn
- Chương 10: Xuất giá (thập) nghi vấn tầng tầng
- Chương 11: Xuất giá (mười một) lôi đình chi nộ
- Chương 12: Xuất giá (thập nhị) ý nghĩ kỳ quái
- Chương 13: Xuất giá (thập tam) ngứa da
- Chương 14: Xuất giá (mười bốn) người nam tử cực kỳ có hương vị người nam nhân
- Chương 15: Xuất giá (mười lăm) diễn trò
- Chương 16: Xuất giá (mười sáu) nằm mộng ban ngày
- Chương 17: Bái đường (nhất) tính toán
- Chương 18: Bái đường (nhị) uy lực của vật hi sinh
- Chương 19: Bái đường (tam) mạch nước ngầm bắt đầu khởi động
- Chương 20: Bái đường (tứ) thu thập
- Chương 21: Bái đường (ngũ) đấu tranh nội bộ trong truyền thuyết
- Chương 22: Bái đường (lục) phong ba nổi dậy
- Chương 23: Bái đường (thất) phiền toái tự tìm
- Chương 24: Bái đường (bát) anh hùng cứu mỹ nhân
- Chương 25: Bái đường (cửu) thích vô cùng
- Chương 26: Bái đường (thập) một kích tất trúng
- Chương 27: Bái đường (mười một) nâng đá đập chân mình
- Chương 28: Bái đường (thập nhị) ngạc nhiên mừng rỡ
- Chương 29: Bái đường (thập tam) nghĩ đến thật đẹp
- Chương 30: Bái đường (mười bốn) đuổi hắn ra ngoài phủ đi
- Chương 31: Bái đường (mười lăm) yêu ai yêu cả đường đi
- Chương 32: Bái đường (mười sáu) cẩu cũng thiện biến? Mật thất phủ Hàn vương
- Chương 33: Bái đường (mười bảy) một màn quỷ dị
- Chương 34: Bái đường (thập bát) lấy lui làm tiến
- Chương 35: Bái đường (mười chín) nam nhân nguy hiểm
- Chương 36: Bái đường (hai mươi) lần đầu giao phong
- Chương 37: Bái đường (hai mươi mốt) ngươi là vương phi bản vương
- Chương 38: Bái đường (hai mươi hai) thân ở trong phúc không biết phúc
- Chương 39: Bái đường (hai mươi ba) tính sai
- Chương 40: Bái đường (hai mươi bốn) không giận mà uy
- Chương 41: Bái đường (hai mươi lăm) ôm nhập động phòng
- Chương 42: Động phòng (nhất) tiếng tim đập mạnh mẽ
- Chương 43: Động phòng (nhị) Chỉ dẫn tà ác
- Chương 44: Động phòng (tam) vương gia, ngài không mệt mỏi sao?
- Chương 45: Động phòng (tứ) giao dịch
- Chương 46: Động phòng (ngũ) nàng mất trí nhớ?
- Chương 47: Động phòng (lục) quân tử?
- Chương 48: Động phòng (thất) thay quần áo
- Chương 49: Động phòng (bát) không thể rời phòng
- Chương 50: Động phòng (cửu) chim chóc trong lồng
- Chương 51: Động phòng (thập) đêm động phòng hoa chúc, tránh như thế nào?
- Chương 52: Động phòng (mười một) làm nam nhân bình thường
- Chương 53: Động phòng (thập nhị) Người si tình
- Chương 54: Động phòng (thập tam) thu hoạch ngoài dự liệu
- Chương 55: Động phòng (mười bốn) châm lửa
- Chương 56: Động phòng (mười lăm) không phải là hắn thật sự muốn cùng nàng động phòng đi?
- Chương 57: Động phòng (mười sáu) hắn ta với hắn léng phéng?
- Chương 58: Động phòng (mười bảy) hai mỹ nhân
- Chương 59: Động phòng (thập bát) nàng sẽ không để cho hắn chạm vào nàng
- Chương 60: Động phòng (hai mươi) cởi áo nới dây lưng
- Chương 61: Động phòng (hai mươi) cởi áo nới dây lưng
- Chương 62: Động phòng (hai mươi mốt) sự việc nhỏ xen giữa
- Chương 63: Động phòng (hai mươi hai) buông tay
- Chương 64: Động phòng (hai mươi ba) điều kiện vô sỉ
- Chương 65: Động phòng (hai mươi bốn) yêu thương nhung nhớ
- Chương 66: Động phòng (hai mươi lăm) ngươi không sợ mặt tổ tông ngươi bị ném đi?
- Chương 67: Động phòng (hai mươi sáu) bản vương không thích nam nhân
- Chương 68: Động phòng (27) - Ảo giác
- Chương 69: Động phòng (28) : Bổn tiểu thư làm vướng mắt quý của ngươi à?
- Chương 70: Động phòng: ngươi uy hiếp ta?
- Chương 71: Động phòng (ba mươi) quản cho tốt miệng của ngươi
- Chương 72: Tối qua vương gia không có cùng ngài làm gì sao?
- Chương 73: Hắn có thể trong hoàng cung ăn nàng?
- Chương 74: Dư vị vô cùng mê người
- Chương 75: Như đứng đống lửa, như ngồi đống than
- Chương 76: Hôn một cái
- Chương 77: Chuồn chuồn lướt nước
- Chương 78: Cười khuynh thành
- Chương 79: Tẩu tử
- Chương 80: Yết Kinh Hàn, ngươi có ý gì?
- Chương 81: Lưỡi dao sắc bén
- Chương 82: Làm khó dễ
- Chương 83: Có động phòng không?
- Chương 84: Đồ vô dụng
- Chương 85: Sinh nghi
- Chương 86: Kỹ xảo chinh phục nam nhân
- Chương 87: Dẫn lửa thiêu thân
- Chương 88-1: Tim, càng đập càng nhanh
- Chương 88-2
- Chương 88-3
- Chương 88-4
- Chương 88-5
- Chương 88-6
- Chương 89-1: Một đóa hoa tươi cắm trên bãi phân trâu
- Chương 89-2: Bông hoa nhài cắm bãi phân trâu
- Chương 90-1: Yến Kinh Hàn, ngươi khốn kiếp
- Chương 90-2: Yến Kinh Hàn, ngươi khốn kiếp
- Chương 90-3: Yến Kinh Hàn, ngươi khốn kiếp (3)
- Chương 90-4: Yến Kinh Hàn, ngươi khốn kiếp (4)
- Chương 90-5: Yến Kinh Hàn, ngươi khốn kiếp (5)
- Chương 92-1
- Chương 92-2
- Chương 92-3
- Chương 92-4
- Chương 92-5
- Chương 93-1
- Chương 93-2
- Chương 93-3
- Chương 93-4
- Chương 94-1
- Chương 94-2
- Chương 94-3
- Chương 94-4
- Chương 95-1
- Chương 95-2
- Chương 95-3
- Chương 95-4
- Chương 96-1
- Chương 96-2
- Chương 96-3
- Chương 97-1
- Chương 97-2
- Chương 97-3
- Chương 97-4
- Chương 98-1
- Chương 98-2
- Chương 98-3
- Chương 98-4
- Chương 99-1: Tắm uyên ương (1)
- Chương 99-2: Tắm uyên ương (2)
- Chương 99-3: Tắm uyên ương (3)
- Chương 99-4: Tắm uyên ương (4)
- Chương 100-1
- Chương 100-2
- Chương 101-1
- Chương 101-2
- Chương 102-1
- Chương 102-2
- Chương 103-1
- Chương 103-2
- Chương 104-1
- Chương 104-2
- Chương 105-1
- Chương 105-2
- Chương 106-1
- Chương 106-2
- Chương 107-1
- Chương 107-2
- Chương 108-1
- Chương 108-2
- Chương 109-1
- Chương 109-2
- Chương 110-1
- Chương 110-2
- Chương 111: Ngươi hôn qua nữ nhân khác rồi sao?
- Chương 112-1
- Chương 112-2
- Chương 113-1
- Chương 113-2
- Chương 114-1
- Chương 114-2
- Chương 115-1
- Chương 115-2
- Chương 116-1
- Chương 116-2
- Chương 117-1
- Chương 117-2
- Chương 117-3
- Chương 118-1
- Chương 118-2
- Chương 119-1
- Chương 119-2
- Chương 119-3
- Chương 120-1
- Chương 120-2
- Chương 121-1
- Chương 121-2
- Chương 122: Để đầu cho lừa đá
- Chương 123-1
- Chương 123-2
- Chương 124-1
- Chương 124-2
- Chương 125-1
- Chương 125-2
- Chương 126-1
- Chương 126-2
- Chương 127
- Chương 127-2: Nàng là thê tử của ta 2
- Chương 128: Muốn chết
- Chương 128-2: Muốn chết 2
- Chương 129: Phong thư tình
- Chương 130: Nghẹn khuất đầu trộm đuôi cướp
- Chương 130-2: Nghẹn khuất đầu trộm đuôi cướp 2
- Chương 131: Nhà tù bốc cháy
- Chương 131-2: Nhà tù bốc cháy 2
- Chương 132-1: Trên đầu chữ sắc có cây đao
- Chương 132-2: Trên đầu chữ sắc có cây đao 2
- Chương 133: Dịu dàng gọi nàng một tiếng, Linh Nhi
- Chương 133-2: Dịu dàng gọi nàng một tiếng, Linh Nhi 2
- Chương 134: Ngoan nào, nhắm mắt lại ngủ đi
- Chương 134-2: Ngoan nào, nhắm mắt lại ngủ đi 2
- Chương 135: Nàng dâu dâng lên cửa
- Chương 135-2: Nàng dâu dâng lên cửa 2
- Chương 136: Ý của Túy ông không phải ở trong rượu (ý không trong lời)
- Chương 136-2: Ý của Túy ông không phải ở trong rượu (ý không trong lời) 2
- Chương 137: Lai giả bất thiện
- Chương 138: Phu quân, ngươi trêu gạt ta
- Chương 139: Nam nhân ta chỉ được có mình ta
- Chương 140: Bí mật đầm Huyền Băng
- Chương 141: Sẽ không hối hận
- Chương 142: Kế trong kế
- Chương 143: Nửa đường xuất hiện Trình Giảo Kim
- Chương 144: Bán Hoa cô nương
- Chương 145: Ngươi căn bản cũng không để ý cảm nhận của ta
Kim Ngọc Lương Duyên, Tuyệt Thế Hàn Vương Phi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Kim Ngọc Lương Duyên, Tuyệt Thế Hàn Vương Phi
Tác giả :
Cô Sơn Dã Hạc