Lầm Tưởng Quân Tử Là Phản Diện

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Lầm Tưởng Quân Tử Là Phản Diện

Tác giả : Khuyết Danh

Chương 9: Chương 9

Trưởng công chúa dường như lo ta lạc lõng, suốt cả buổi dẫn ta đi giới thiệu các vị phu nhân, tiểu thư.

Dù trong lòng họ có khinh thường ta, cũng không dám tỏ vẻ gì ra mặt.

Trần Uyển Nhi cũng có mặt.

Bên cạnh nàng có một mụ bà, ánh mắt chốc chốc lại nhìn xuống bụng ta.

Tim ta khẽ giật thót.

Ngay sau đó, nàng đột ngột thân thiết gọi ta là muội muội, kéo tay ta, thủ thỉ những lời nhỏ nhẹ.
Thoạt nhìn, mối quan hệ giữa chúng ta thật tốt đẹp.

Cạnh hoa viên phủ công chúa có một hồ nước, Trần Uyển Nhi lên tiếng:

“Muội muội phải chăng đã có thai?”

Giọng nàng chắc nịch: “Thái tử điện hạ chắc chắn chưa biết.”

Nàng kéo tay ta, dùng lực khéo léo, nhìn từ bên ngoài hệt như ta đẩy nàng một cái nhưng lại không đứng vững, cả hai cùng ngã xuống hồ.

Ta kinh hãi kêu lên—

Nước lạnh như băng thấm qua lớp y phục. Hồ không sâu, nhưng đáy toàn bùn cát, không tránh khỏi trượt ngã.

Ta gắng sức bảo vệ bụng mình, tận dụng dòng nước để giảm bớt lực va chạm.

Dẫu vậy, bụng vẫn nhói lên, sắc mặt ta tái nhợt.
Trần Uyển Nhi vùng vẫy trong vùng nước nông, gào lên:
“Điện hạ, cứu thiếp!”

Ngay sau đó, ta rơi vào một vòng tay quen thuộc.

Cố Nguyên Thừa cau mày, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Trần Uyển Nhi vừa được kéo lên, rồi thẳng chân đá nàng một cái.

Mọi người xung quanh kinh hãi kêu lên, nhưng không ai dám bước lên đỡ nàng.

Trần Uyển Nhi đau đớn ngã xuống đất, phẫn uất hét lên:

“Ngươi dám sao?” Nguồn copy từ TruyenLau.com

Cố Nguyên Thừa hoàn toàn lạnh lùng:

“Bổn điện sao lại không dám? Nhà họ Tả thế lực lớn đến mức dám vượt qua cả hoàng quyền sao?”

“Ngươi thử về nhà mà xem, lúc này phụ thân ngươi có phải đang bận tối mắt tối mũi không…”

Lời hắn nói sau đó, ta nghe không rõ nữa. Ta chỉ nắm lấy vạt áo hắn, thều thào:
“Cố Nguyên Thừa, ta đau.”
TruyenLau.com
Hắn hoảng hốt hét lớn gọi thái y.

Trước khi ngất đi, trong đầu ta chỉ còn nghĩ đến hai điều:
Kinh thành này quả thật tà môn, nơi nơi đều như muốn nuốt chửng người khác.
Và, chuyện đứa bé trong bụng ta không thể giấu được nữa rồi.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu