Lạn Kha Kỳ Duyên

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Lạn Kha Kỳ Duyên

Tác giả : Chân Phí Sự

CHƯƠNG 796: NGỒI KHÔNG YÊN

‘Dừng lại cho ta!’
Trưởng lão Thái Vân Tông vận toàn bộ pháp lực, trong khoảnh khắc này hai tay kết ấn, hóa ra một vùng pháp quang ngăn cản thế tấn công của Địa Long.
“Tất cả đệ tử, lập Thái Vân Đại Trận, phương vị Cát Tinh ở phía Bắc, đi!”
Vừa mới gào lên một câu, Địa Long tiếp cận ở phía dưới chợt phun ra một viên Long Châu tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Long Châu tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt đã áp sát trưởng lão Thái Vân Tông. Vị trưởng lão vào khoảnh khắc này đã nhận ra điều không ổn, chỉ kịp tế ra một tấm màn lụa mỏng, ánh sáng của Long Châu đã chói lòa.
“Ầm ầm ầm......”
Long Châu của Địa Long trực tiếp tự bạo, mang theo ánh sáng vô tận và sức công phá kinh khủng. Long Viêm cuộn theo lượng lớn nguyên khí với sức mạnh hủy diệt quét ngang bầu trời. Trưởng lão Thái Vân Tông đứng mũi chịu sào bị ánh sáng nuốt chửng, mà đại trận mà Chân Nhân và đệ tử Thái Vân Tông trên không trung vừa định kết thành cũng bị luồng xung kích này phá hủy.
Dù Long Châu nổ tung trên không trung, khu vực núi non phía dưới vẫn rung chuyển dữ dội, giống như gặp phải một cơn bão lớn cấp mười hai trở lên. Trong phạm vi tương đương, cuồng phong cùng từng đợt khí tức mơ hồ khiến người ta không thể mở mắt.
Bầy yêu ma vừa mới bay lên từ phía dưới chỉ có vẻ lung lay trong cơn cuồng phong này, nhưng các tu sĩ tiên gia Thái Vân Tông phải đối diện trực tiếp với uy lực tự bạo của Long Châu.
Hai cánh tay của trưởng lão Thái Vân Tông không ngừng run rẩy, song chưởng duy trì tư thế chống đỡ hướng phía dưới. Tấm màn lụa trong tay đã chuyển sang trạng thái cháy xém, toàn bộ da thịt từ lòng bàn tay đến cánh tay đều là vết cháy đen.
Từ phía dưới yêu khí ma khí bốc lên che kín trời mây. Con Địa Long với trạng thái quỷ dị kia mang theo tiếng rồng ngâm lao tới. Đối diện trực tiếp với đòn tự bạo của Long Châu, ngay cả trưởng lão Thái Vân Tông tự nhận đạo hạnh thâm hậu cũng đã là sức cùng lực kiệt.
“Lũ nghiệt chướng các ngươi, đừng khinh thường ta!”
Phẫn nộ hét một tiếng, trưởng lão Thái Vân Tông dốc sức thi pháp, hóa món pháp khí hình lưới lụa đã cháy xém trong tay thành một tấm lưới lớn che kín trời, thúc ép pháp lực và tinh huyết trong người, khiến tấm lưới lớn này màu sắc ngày càng đậm, cho đến khi hóa thành huyết sắc.
“Đệ tử Thái Vân Tông mau đi!”
Đọc truyện tại TruyenLau.com Truyền âm bằng thần niệm lên trời, lúc này không ít đệ tử Thái Vân Tông còn do dự vì Long Châu tự bạo trước đó khiến nguyên thần hôn mê. Nếu không có đồng môn bên cạnh giúp đỡ, thậm chí có người sẽ rơi xuống mặt đất. Sau khi nghe lời trưởng lão, sau một thoáng im lặng, trong hơn trăm đạo tiên quang có hơn mười đạo bay xuống phía dưới, còn lại thì hội tụ lại, hướng Bắc phi độn mà đi.
Khí thế yêu ma phía dưới bốc lên ngùn ngụt, tiếng cười sắc nhọn truyền lên trời.
“Ha ha ha ha, các ngươi những vị tiên nhân này, tự cho là thiên địa chính đạo, nhưng kỳ thật chạy trốn cũng rất nhanh, Thái Vân Tiên Tông, danh tiếng thật lớn a, ha ha ha ha......”
“Thịt tiên nhân, thịt tiên nhân ha ha ha ha......”
Nhiều yêu ma trực tiếp hiện nguyên hình, từng luồng yêu quang tán ra bốn phương tám hướng, mười yêu quái yêu khí cuồn cuộn đang giao đấu với trưởng lão Thái Vân Tông. Chỉ là lúc này lão tiên tu cũng không còn tâm trí để ý việc khác. Việc lão có thể làm là cố gắng thu hút sự chú ý của yêu ma, nhưng yêu ma quá đông, ngay cả lão cũng không trông mong có thể toàn thân rút lui. Dù có vật thế mạng cũng phải trốn thoát được đã, chỉ có thể hy vọng đệ tử bản tông có hồng phúc tề thiên. TruyenLau
Chỉ tiếc yêu ma có chuẩn bị từ trước, làm sao có thể dễ dàng để tu sĩ Thái Vân Tông toàn thân rút lui được.
Nhiều đại yêu ngự vân truy đuổi, vô số yêu ma vây đánh chặn đường. Các tu sĩ tiên gia vốn đã không ở trạng thái bình thường căn bản khó lòng chống đỡ. Toàn bộ tu sĩ Thái Vân Tông dường như bị ma khí và yêu khí hoàn toàn nuốt chửng.
...... Nguồn copy từ TruyenLau.com
Một thời gian sau, chính đạo Thiên Vũ Châu nhận được một tin tức kinh người: Quần tiên Thái Vân Tông bị yêu ma phục kích, bao gồm trưởng lão dẫn đội, hơn trăm tu sĩ tiên gia Thái Vân gần như toàn bộ vẫn lạc.
Tin tức này là lần kinh người nhất kể từ khi Thiên Vũ Châu xảy ra loạn yêu ma. Chưa từng có nhiều tu sĩ tiên gia như vậy, đặc biệt là đồng môn tiên tu có cao nhân dẫn đầu và có thể cùng nhau kết trận, lại còn là toàn bộ vẫn lạc.
Thậm chí cách thức vẫn lạc của đám tu sĩ tiên gia Thái Vân cũng không được ngoại giới biết đến. Chỉ là đèn hồn của tông môn Thái Vân Tông liên tiếp tắt đi, bí pháp cảm ứng được đệ tử mạng vong, điều này khiến người ta càng ý thức sâu sắc hơn về sự quỷ kế đa đoan của yêu ma.
Mãi đến mấy ngày sau, mới có hai vị Chân Nhân Thái Vân Tông bị thương nặng trốn thoát được một kiếp, cố gắng gượng trở về một ngọn núi nơi tu sĩ Thái Vân Tông tạm thời nghỉ ngơi.
Hai tu sĩ tiên gia sau khi đại khái kể lại việc phe mình bị yêu ma thừa cơ hành động như thế nào, thì liền hôn mê bất tỉnh.
Mấy vạn phàm nhân cuối cùng bị bắt đi “Nhân Súc Quốc”, lượng lớn tu sĩ tiên gia truy quét yêu ma không thành mà bị phục kích.
Đây là chuyện rất khó để tu sĩ Thái Vân Tông có thể chấp nhận, đồng thời cũng là chuyện rất khó để thế lực tiên đạo Thiên Vũ Châu chấp nhận.
Nhưng chuyện đã xảy ra, sự thật là chính đạo Thiên Vũ Châu đều mất hết thể diện, nhưng càng không thể dung thứ cho chuyện mấy vạn phàm nhân bị bắt đi “Nhân Súc Quốc”. Các tông, các phái, các động, các sơn thuộc phạm vi quản lý đều tiến hành tuần tra bên trong và bên ngoài khu vực, hai vị cao nhân Thiên Cơ Các đích thân đến thành trì kia mượn địa thế để bói toán.
Nhân cơ hội này, cuối cùng hai vị trưởng giả tóc bạc của Thiên Cơ Các đã tính ra, cả Thiên Vũ Châu trong khoảng thời gian này, tích lũy từng chút một, lại có ít nhất gần trăm vạn phàm nhân bị yêu ma bắt đi, hơn nữa bây giờ vẫn còn sống.
Lần này, toàn bộ tiên đạo, Phật đạo thậm chí cả thần đạo trong chính đạo đều dấy lên cơn thịnh nộ. Gần trăm vạn phàm nhân so với nhân gian toàn Thiên Vũ Châu có lẽ tỷ lệ không đáng kể, nhưng vẫn là một con số kinh người, cũng là một con số vô cùng mất mặt. Hơn nữa đây không phải đơn thuần bị yêu ma hại, mà là bị bắt đi, ý nghĩa trong đó quả thực không cần nói cũng rõ.
Trong nhất thời, các tu sĩ tiên gia của các tông, phái, thánh địa của chính đạo Thiên Vũ Châu gần như kéo ra ngoài hết, ngay cả các vị cao nhân vốn đang bế quan thì đa số cũng có cảm ứng mà trực tiếp xuất quan.
Vận dụng mọi thủ đoạn tìm kiếm những phàm nhân bị bắt đi. Gặp phải yêu ma quỷ quái thì trực tiếp tru diệt. Đấu pháp giữa chính tà gần như mỗi thời khắc đều diễn ra ở khắp nơi trên Thiên Vũ Châu.
Ngay cả mấy vị cao nhân cảnh giới Chân Tiên cũng phần lớn không hề cấm kỵ cái gì. Giống như chưởng giáo Càn Nguyên Tông, cứ có cơ hội là lập tức ra tay. Nếu không phải sợ lại gây ra thiên thời rối loạn, thiên địa dị thường, có lẽ tần suất ra tay của các cao nhân Chân Tiên có thể cao hơn gấp mấy lần.
Đồng thời, khắp nơi nhân gian cũng có võ nhân và quân đội kết trận nổi dậy. Dưới sự phối hợp hoặc dẫn dắt của một số tiên nhân hoặc pháp sư, sát khí oai hùng cùng nhau quét sạch một ít hoang sơn dã lĩnh, cùng tiêu diệt luôn một số tà giáo tôn thờ yêu ma trong giới phàm nhân, diệt tà khí, tru quỷ tà, quét sạch yêu ma......
Thông thường thì một số người thông minh sẽ cho rằng đây là phương pháp ngu ngốc, nhưng đôi khi, phương pháp đơn giản trực tiếp lại có tác dụng bất ngờ. Không nói xa xôi, ít nhất trong việc thanh trừ yêu ma tà đạo nhân gian thì hiệu quả vượt trội. Đặc biệt là bản thân nhân đạo lại thể hiện ra sức mạnh ngoài mức dự đoán qua các lần, điểm này trưởng lão Thiên Cơ Các đã chú ý, rất nhiều tông môn tiên Phật cũng đã chú ý.
Có thể nói khoảng thời gian này, sự giao tranh giữa chính tà Thiên Vũ Châu đang ở trạng thái dường như sôi sục, nhưng thực chất chính đạo đang từng chút một dồn ép yêu ma tà đạo không ngừng lùi bước.
......
Tin tức mà Kế Duyên nhận được đại khái sẽ chậm hơn tình hình đang diễn ra ở Thiên Vũ Châu khoảng nửa tháng. Lúc này, hắn ngồi trước cửa phòng tăng xá trong sân của Nê Trần Tự, đang cảm nhận thần ý trên phi kiếm truyền thư.
Cục diện của chính đạo Thiên Vũ Châu ngày càng tốt đẹp, đương nhiên đáng mừng, nhưng Kế Duyên lại càng quan tâm đến một việc khác hơn. Hắn lấy ra một khối mộc bài âm trầm từ trong tay áo, nhìn những hoa văn khắc trên đó mà trầm tư suy nghĩ.
“Nhân Súc Quốc......”
Nhớ lại năm đó khi lần đầu tiên nhận được khối mộc bài âm trầm này do Thành Hoàng phủ Xuân Huệ đưa cho, đối với chuyện Nhân Súc Quốc, thực ra hắn cũng cực kỳ chấn động. Chuyện ở Thiên Vũ Châu lần này lại gợi lên đoạn ký ức này.
Kế Duyên nhìn khối mộc bài âm trầm trong tay, một lúc lâu sau mới dần nắm chặt nó, đối với hai chuyện trong lòng hắn cũng đã hạ quyết tâm.
Việc thứ nhất là dù không thể diệt trừ hết tất cả cái gọi là Nhân Súc Quốc, nhưng ít nhất những người bị bắt đi lần này ở Thiên Vũ Châu phải tìm về, cho dù đã ở Hắc Hoang rồi.
Việc thứ hai là không kể lần này người chơi cờ kia thử thăm dò thế nào, con cờ mang tên “Trụ cột thứ nhất” tuyệt đối không thể để đối phương thu hồi, không giữ lại được thì cũng phải hủy diệt.
Nghĩ đến đây, Kế Duyên lập tức bày ra văn phòng tứ bảo, sau đó nhấc bút bắt đầu viết. Khoảng thời gian này hắn cơ bản đã ổn định được tình trạng cơ thể của Lê Phong. Có Thổ Địa Công trông coi, lại có người của Thiên Cơ Các thường xuyên chú ý, để lại con hạc giấy nhỏ và Kim Giáp, hẳn là có thể đảm bảo Lê Phong không xảy ra bất kỳ ngoài ý muốn nào.
Kế Duyên chuẩn bị để lại một phong thư cho Lê Phong, bên trong viết những cuốn sách Lê Phong cần học trong thời gian tới, những điều cần làm, vân vân. Gặp mặt nói lời từ biệt và đưa thư cho cậu bé, sau đó mới lên đường đi một chuyến đến Thiên Vũ Châu.
Kế Duyên tự nhận chung quy không phải là ngư ông ẩn mình sau lưới ngồi xem cá cắn câu. Cái gọi là người chơi cờ thì nên ở phía sau, nhưng suy bụng ta ra bụng người mà nói, Kế Duyên hành động ngược lại có lẽ cũng không có vấn đề gì.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu