Lăng Thiên Chiến Thần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Lăng Thiên Chiến Thần

Tác giả : Hàm Tiếu

Chương 708: Cứu người

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Một phút, hai phút rồi lại ba phút.

Có vài lân Diệp Thiên thậm chí

chỉ muốn chọn đại một nơi tới đó

xem nhưng cuối cùng anh vẫn

không dám “đặt cược”. Anh không

thể cược nổi.

Vì ngộ nhỡ đợi tới khi bọn họ tới

nơi mà chỉ nhìn thấy cái xác thì Diệp

Thiên cũng không biết mình sẽ làm

ra những việc gì.

Có lẽ sẽ tàn sát một phen. Bản

thân anh cũng không chắc.

“Anh, anh Diệp...

Đợi được bốn phút, Chu Mặc An

cuối cùng cũng không nhịn được

nữa mà hét lên. Hắn mấp máy môi

định nói gì đó nhưng cuối cùng cũng

không nói ra được gì mà cứ thế nhìn

Diệp Thiên. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Mấy phút trước đó, nơi đáy mắt

hắn còn đầy tự tin và kiên cường thì

lúc này trong đôi mắt ấy chỉ còn sự
TruyenLau
áy náy và thất vọng.

Nghe vậy, lúc này Diệp Thiên chỉ

cảm thấy như mỗi giây mỗi phút anh

ngồi trong xe như thể đang tự dày vò

bản thân. Như thể dưới tấm nệm xe
TruyenLau
đều chất đầy lưỡi dao. Cứ mỗi phút

qua đi là có thêm máu chảy, thịt

phây vậy.

Một lúc sau, Diệp Thiên cuối

cùng không chịu nổi nữa, anh xoay

vô lăng.

“Không đợi nữa. Chúng ta tới chỗ

nhà bỏ dở kia xem xem, ở đó các

đường đi lối lại nhiều, tiện ẩn náu.”

Nói xong Diệp Thiên chuẩn bị

đạp ga thì điện thoại của Chu Mặc

An cuối cùng cũng kêu lên.

Ting ting ting.

Chu Mặc An nghe thấy thì như

thể nghe được âm thanh kỳ diệu

nhất trên đời vậy.

Không đợi tới hồi chuông thứ hai,

Chu Mặc An lập tức vồ lấy chiếc điện

thoại như hổ đói rồi nghe máy.

“Quản gia, sao rồi? Nhà máy bỏ

hoang và toà nhà bỏ dở kia rốt cục

tình hình thế nào?”

“Xin lỗi Chu thiếu gia, vừa rồi tìm

người...

“Mẹ kiếp tôi hỏi ông rốt cục hai

nơi đó thế nào cơ mà?”

Gần như là hét lên rách cả cổ

họng, trên mặt Chu Mặc An thể hiện

rõ sự gấp rút. Mặt hắn đỏ gay, thậm

chí trên trán, đường gân xanh còn

nổi lên thấy rõ.

Có thể thấy những giây phút chờ

đợi vừa rồi hắn đã cuống thế nào.

Hắn không hề thấy dễ chịu hơn Diệp

Thiên chút nào cả.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu