Sau khi nhìn hai người đã đi xa, Hạ An Ngôn lấy tay lau mặt định đi vào trong.
Bất ngờ một chiếc khăn từ sau đưa tới bịt mũi cô, ngay lập tức cô ngất xỉu.
Tới khi cô tỉnh lại đã là sáng hôm sau cô nằm trên giường của anh, trên người không có một mảnh vải che thân, cô nhìn sang bên cạnh là một nam nhân với khuôn mặt tinh xảo đang nhắm mắt ngủ cô hốt hoảng đó chính là anh Lăng Hạo.
Tại sao cô lại ở đây mọi chiện là như thế nào, một loạt câu hỏi hiện ra trong đầu cô.
Cô vội vàng vén chăn lên trên grap giường ướt một mảng màu đỏ như đoá hoa bỉ ngạn nở rộ, là minh chứng cho sự trong trắng của cô đã bị anh lấy mất.
Hạ An Ngôn vội vàng bước xuống giường bất giác một cơn đau từ h* th*n truyền tới làm cho cô ngã nhào xuống đất, cô đảo mắt nhìn xung quanh kiếm quần áo của mình, chưa kịp mặc quần áo cánh cửa phòng mở toang ra, một tiếng hét đánh thức tất cả mọi người trong đó có anh
- “Tiểu Ngôn cậu làm gì thế hả, sao cậu lại như thế này trong phòng của anh ấy.” Nguyễn Nhã Hân nhào tới cô mà tra hỏi
- Nhã Hân nghe anh giải thích… anh vội vàng giải thích với Nguyễn Nhã Hân, không thèm chú ý gì tới cô.
Nguyễn Nhã Hân không thèm nghe anh giải thích ôm mặt khóc nức nỡ chạy ra khỏi phòng.
Bất giác anh quay sang cô: “ Hạ An Ngôn tốt nhất cô nên giải thích hợp lý, tại sao cô lại ở trong phòng của tôi, và còn lên giường của tôi”.
- “Em không biết tại sao lại ở đây”.
TruyenLau
Cô run sợ giải thích.
Anh cười lạnh: “ cô không biết, hay cho câu không biết”.
- “ Tiểu Ngôn mặc quần áo vào rồi xuống nhà với mẹ”….
Trang Tử Khâm nói rồi quay lưng đi xuống nhà, mà không nhìn anh lấy 1 cái。 Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hạ An Ngôn mặc vội quần áo chạy về phòng, khi đi ngang qua anh, vô thức bị lôi ngược lại, anh cáo gắt, lạnh lùng nhìn cô như muốn gϊếŧ người nghiến răng nói:” cô chưa yên với tôi đâu, tốt nhất nên có câu trả lời hợp lý cho tôi”.
Cô rùng mình rút tay ra chạy về phòng, đóng cửa lại ôm mặt khóc nức nở, tại sao mọi chuyện lại ra như thế này, cô phải làm sao để giải thích với mọi người, làm sao để anh tin cô không cố ý..
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.