Một hồi vu sơn mây mưa tàn khốc thô bạo dần dần bình ổn xuống. Phượng trữ lan th* d*c, đột nhiên thả cổ tay Long y hoàng – cổ tay, mới vừa rồi một mực bị hắn kiềm chế , đã trở nên sưng đỏ. Hắn rời khỏi thân thể đối phương, nhìn mãn giường điểm một cái chất lỏng màu đỏ tươi, trong mắt nhiệt độ cũng hạ xuống, bước thẳng xuống giường, cầm lấy y phục mới vừa rồi hắn vứt xuống mặc vào, cột lại tóc rối của hắn về phía sau đầu,đồng thời cũng cài lại thắt lưng, đi thẳng tới cửa. Người nằm ở trên giường , ngực cũng phập phồng kịch liệt, thân thể buồn thiu của nàng chậm rãi lật qua, hai tay mới vừa rồi bị Phượng trữ lan nắm đến chết lặng, nàng mang chiếc chăn đơn bên cạnh quấn lại bên người che đi đôi ngực trần đang phập phồng kia. Cùng với động tác của nàng, tóc dài từ trán nhẹ nhàng rơi xuống khắp giường, che đi cái chiến trường đã để lại dấu vết máu đo đỏ trên đó, bởi vì mới vừa rồi nàng cắn chặt môi_ ẩn nhẫn, khóe miệng chậm rãi có vết máu chảy ra, bởi vì mớ tóc rối bù của nàng, mà nhìn không rõ vẻ mặt, thứ duy nhất thấy được lúc này là thân thể không ngừng run rẩy của nàng. Da tay trắng nõn của nàng ứ đọng dấu vết thâm tím, vết máu từ hai chân vẫn không ngừng chảy xuống. “Phượng trữ lan…” Long y hoàng – thanh âm hờ hững truyền đến. Phượng trữ lan dừng lại cước bộ, định xoay người sang định nói cái gì đó, ngay lập tức một cái tát thẳng gương mặt hắn mà tiến tới. “Ba!” Một cái bàn tay nặng nề đầy oán độc kia lạnh lùng mà ráng xuống vô cùng chuẩn xác. Long y hoàng chỉ là lấy chiếc chăn đơn bao lấy thân thể, bởi vì phẫn nộ, hai mắt đã hơi hơi đỏ,trong nháy mắt đã xuất hiện ở trước mặt hắn. Phượng trữ lan đầu tiên là sững sờ, sau đó từ từ quay đầu lại, như nghênh đón cũng lại như là bỏ mặc cái tát vừa rồi. Bất quá lần này đây, hắn vững vàng bắt được tay Long y hoàng . Không cho cái tát tiếp theo xuất ra. “Cầm thú!” Long y hoàng vừa nói vừa nghiến răng nghiến lợi, ngay bây giờ nàng mới bắt đầu lên tiếng,khoang miệng nội một mảnh màu đỏ tươi, TruyenLau khóe mắt,vẫn còn là lệ ngân chưa khô. “Ta là bị ngươi bức , nếu như có thể, ta thậm chí cũng không muốn gặp lại ngươi một lần, ” Phượng trữ lan nắm tay nàng hất ra, lạnh nhat nói : “Dù sao, sau này ta cũng sẽ không gặp mặt ngươi, mà ngươi, tốt nhất nên an phận cho ta! Nếu như bị ta tìm được sơ hở, sẽ khiến không ai vui vẻ!” Sau đó, liền như vậy rời đi. Lúc rời đi hắn còn dùng lực đạo vô cùng mạnh đóng cửa, biểu hiên vô cùng thống hận cùng phiền não. Đêm hôm đó, trong phòng sáng điện cả đêm, cơ hồ có tiếng khóc truyền ta từ bên trong . Nguồn copy từ TruyenLau.com Sáng sớm, Oanh nhi dựa theo lệ đi tới hầu hạ Long Y Hoàng, nhưng là đã đứng ở ngoài cửa gọi rất lâu vẫn không có động tĩnh. Đột nhiên nhớ ra tối hôm qua ở trong phòng tiếng ồn ào đã kinh động cả thái tử phủ, Oanh nhi chần chờ một lúc rồi cũng đẩy cửa đi vào. Mọi thứ trong phòng đều rất chỉnh tề,ngoại trừ đống hỗn độn trên giường kia, đệm chăn cùng mãn rèm đều bị rách tả tơi, biểu hiện một đêm vô cùng khủng khiếp. Thậm chí vẫn còn thấy được trên đệm xót lại dấu vết chưa sach kia. Website TruyenLau.com Oanh nhi đứng sửng sờ ở cửa, ánh mắt nhìn chăm chú lên mớ hỗn độn trên giường mà không có để ý người bên cạnh đang dần dần đến gần người mình. “ Tại sao ngươi dám vào đây?”. Long Y Hoàng tựa quỷ mị đột nhiên xuất hiện, thanh âm lạnh như băng mà hơi có vẻ khàn khàn cất lên bên tai Oanh nhi. “Thái, thái tử phi, ” Oanh nhi cả kinh, vội vàng xoay người hành lễ: “Oanh nhi là tới hầu hạ thái tử phi khởi hành , chỉ là ở ngoài kia gọi mãi mà chưa nghe thấy có động tĩnh gì nên mới tùy tiện xông vào.” “Nha.” Long y hoàng ứng một tiếng, đi tới trước bàn trang điểm , ngồi xuống, từ từ sửa sang lại đầu tóc. Long y hoàng vừà đi ra từ phía sau chiếc bình phong kia, trên người lúc này vẫn còn sót lại khí tức lạnh như băng, hiển nhiên là cho thấy nàng vừa tắm. Cảnh tượng chật vật, đau khổ tối hôm qua của nàng đã hoàn toàn biến mất, Long Y Hoàng của hiện tai ăn mặc rất chỉnh tề, tóc dài cũng đã được chải thẳng, chính là Oanh nhi trước mắt nàng trong nháy mắt cũng không dám thở. Trải qua một đêm hành hạ, ánh mắt Long Y Hoàng đều là mỏi mệt, trên môi vẫn còn đọng lại vết máu, mà trong mắt cũng còn cả tơ máu hiện rõ. Thậm chí là trên tay có vô số những vết bầm tím còn đọng lại. Tại phía trên tay nàng vẫn còn những vết cào màu đỏ, đây rõ ràng là dấu vết còn mới, hơn nữa còn dùng một lực rất mạnh gây ra. Nhất định là muốn xóa đi dấu vết trên người nên mới có thể biến thành như vậy, chính là làm như vậy càng tăng thêm nhiều vết thương hơn. Oanh nhi cố gắng ổn định lại tâm thần , đi lên phía trước chuẩn bị cho Long Y Hoàng. « Không cần, ta tự làm ». Long Y Hoàng nhẹ nhàng đẩy tay Oanh nhi ra, thanh âm hơi khàn khàn. Oanh nhi thoáng cái hơi giật mình, vừa rồi nàng vừa chạm vào tay thái tử phi, căn bản là không cảm thấy chút nhiệt độ nào. ! Cảm giác như vừa chạm vòa tảng băng lạnh vậy Nhìn lại làn da tay tái nhợt kia chẳng lẽ cả đêm qua đã ngâm nước lạnh ? Thấy thái độ kiên quyết kia của Long Y Hoàng, Oanh nhi cũng khó mà nói ra được lời nào, lặng lẽ xoay người sang chỗ khác sửa sang lại mớ chăn đệm hỗn độn kia. Dâu vết mầu đỏ sậm kia, như trước là vẫn khiến người khác ghê người. « Không cần phải sửa sang lại , đốt, toàn bộ đốt hết cho ta ! » Long Y Hoàng ngừng tay cầm lược lại, nắm thật chặt trong tay, lớn tiếng phân phó, nhưng không có quay đầu lại giường kia : « ta không muốn nhìn thấy những dấu vết đó ! Tiêu hủy tất cả đi cho ta ! » “Là, thái tử phi.” Đối mặt với cơn giận dữ của Long Y Hoàng, Oanh nhi ngay cả thở cũng cảm thấy dè dặt. Nàng đi tới cửa, vỗ tay gọi thêm vài tên thị nữ , dặn dò các nàng đem hết chăn màn ra ngoài. Sau đó cả căn phòng lai chìm vào yên lặng. « Ngươi đã làm rất tốt ! Oanh nhi!” Long Y Hoàng mở đầu phá vỡ sự im lặng, đột nhiên mở miệng khiến Oanh nhi trở tay không kịp, thanh âm lạnh như băng so với nhiệt độ da tay nàng chỉ có hơn chứ không kém. “Thái tử phi, ngài đang nói cái gì? Oanh nhi hồ đồ .” Oanh nhi rất khó khăn gượng cười , không đủ sức hỏi ngược lại nữa. « Ngươi đã chơi ta rất tốt sao ? » Long Y Hoàng dùng lược ngọc gõ lên mặt bàn trang điểm, thoáng cái khắc cốt minh tâm : « Ta nói, ngươi nhìn thấy bộ dạng ta lúc này có cảm thấy là ngươi đã chơi ta rất tốt sao ? » “Thái tử phi, nói vậy ngài đã hiểu lầm Oanh nhi rồi… » “Ngươi đã biến ta thành thế này ! Ngươi cảm giác được đã chơi rất tôt sao ! » Thanh âm Long Y Hoàng đột nhiên trở lên nghiêm nghị, lược ở trong tay bởi vì dùng lực quá lớn mà lập tức vỡ thành hai đoạn. ”Oanh nhi không biết…” “Ta sẽ không làm ảnh hưởng đến tình cảm của ngươi đối với Lang Ly Uyên, chính là hắn thích ai đấy là chuyện của hăn, ta không xen vào ! Ta cũng không tỏ thái độ gì với hắn, càng không có chuyện câu dẫn hắn, nhưng là ngươi đã vậy còn trả thù ta. Chẳng lẽ hiện tại … ta trở thành thế này đúng theo mưu đồ của ngươi ! » Long Y Hoàng đột nhiên đứng lên từ từ đi tới gần Oanh nhi, mãi đến khi hai mắt nhìn nhau, Oanh nhi mới chột dạ sau đó khẽ gật đầu. “Thái tử phi, ta…” “Có tin hay không ta hiện tại có thể giết ngươi!” Long y hoàng đột nhiên xuất thủ, bóp lấy cổ Oanh nhi, nhón tay mĩ lệ của nàng từ từ nắm chặt, lại lần nữa lôi ra giới chỉ trí mạng kia, mà độc châm lúc này đã sớm ra khỏi vỏ, chỉ kém một phân nữa thôi là lập tức có thể lấy mạng người trước mặt kia “Thái, thái tử phi…” Thanh âm của Oanh nhi vang lên vô cùng khó khăn ” Dựa vạo vị thế của ta bây giờ cũng có thể dễ dàng để cho ngươi biết được cảm giác thế nào là bị người khác chiếm đoạt ! » “…” “Ta nghĩ đến ngươi chỉ là bởi vì ghen ghét mà trả thù ta, chính là không ngờ lại khiến Phượng trữ lan đối ta… »Long y hoàng đột nhiên nói không được, nhìn Oanh nhi đang khóc trước mặt, chậm rãi để tay đang uy h**p xuống : « Đó là cả một cơn ác mộng đối với ta… đây là sư trả thù của ngươi sao ? Oanh nhi ? Ân ? Như vậy là ngươi đã trả thù thành công rồi đó, Oanh nhi ta có cần phải chúc mừng ngươi không ? Ngươi khiến Phượng trữ Lan dễ dàng cưỡng chiếm thân thể ta, cũng thuận lợi khiến quan hệ của ta và hắn ngày càng xấu đi, kết cục này tất cả đều do ngươi ? Hả , hẳn là tâm cơ ngươi lúc đầu cũng không nghĩ tới là mình lại có thể làm được đến như vậy a… » “Oanh nhi có lỗi với thái tử phi… » “Ngươi đi ra đi, ta không muốn giận chó đánh mèo ngươi, ngươi cũng là bởi vì tình yêu làm cho mờ mắt thôi ». Long Y Hoàng quay lưng đi, phất tay, phát ra một tiếng cười khổ : « Chuyện xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi… ta cũng không muốn vì thế mà giận chó đánh mèo lên người ngươi, ngươi cũng là vì bị tình yêu làm mờ mắt » Long Y Hoàng quay đi, phất tay , hít một hơi sâu rồi sau đó cười khổ : « chuyện cũng đã qua rồi ta cũng không muốn bởi vì vậy mà để ngươi mất mang trong tay ta. » “Chỉ là, Oanh nhi, ” Long y hoàng suy nghĩ thoáng cái, nói thêm: “Hiện tại ta đối với ngươi không có chuyện tha thứ, nhưng là cũng không nói là sau này sẽ không bảo ngươi theo ta nữa, chỉ cần là người thì nhẫn nại cũng là có giới hạn, việc này cũng không thể trách ngươi…chính là nếu ngươi còn dám nhúng tay vào chuyện của ta và Phượng Trữ Lan , khiến ta và hắn có chuyển biến xấu, chỉ sợ lúc đó không cần ta động tay mà cũng sẽ có người… ». Oanh nhi không dám lên tiếng, thật lâu, Long y hoàng lại lần nữa thở dài: “Hoàng hậu…”
- Chương 1: Lưỡng quốc liên minh
- Chương 2: Sinh tử không rời
- Chương 3: Hòa thân Quận chúa
- Chương 4: Dục vọng đe dọa
- Chương 5: Phản uy hiếp
- Chương 6: Đêm tân hôn
- Chương 7: Tân hôn nạp thiếp
- Chương 8: Cao thủ tình trường
- Chương 9: Tình chàng ý thiếp
- Chương 10: Gặp thoáng qua
- Chương 11: Đẳng trượng năm mươi
- Chương 12: Nói khoác mà không biết ngượng
- Chương 13: Đính ước hôn nhân
- Chương 14: Ai mê hoặc ai?
- Chương 15: Hồng Liên xinh đẹp
- Chương 16: Nghiệm thân ở tử
- Chương 17: Bị buộc thất thân
- Chương 18: Vô Tâm chi thất
- Chương 19: Lưỡng phi tương đối
- Chương 20: Nhan Phi như vậy!
- Chương 21: Phượng Hoàng sào
- Chương 22: Lâm vào võng tình
- Chương 23: Nói rõ thâm tình
- Chương 24: Thân thế!
- Chương 25: Tình yêu không giới- chân ái vô giới
- Chương 26: Thủ cung sa
- Chương 27: Thân thể không khoẻ
- Chương 28: Có thai!
- Chương 29: Vẫn kiên cường
- Chương 30: Giam vào ám thất
- Chương 31: Bí mật sẩy thai
- Chương 32: Tới thanh lâu tìm người
- Chương 33: Muốn gặp ngươi
- Chương 34: Lời quan trọng
- Chương 35: Chuyển đến lãnh cung
- Chương 36: Thay đổi triệt để
- Chương 37: Vũ Thiên tới chơi
- Chương 38: Lời thề son sắt
- Chương 39: Khuynh thiên chi nhan
- Chương 40: Nổi cơn ghen
- Chương 41: Lần đầu tiên ôn nhu
- Chương 42: Quyến luyến
- Chương 43: Cấm cung
- Chương 44: Hy sinh
- Chương 45: Dừng ở đây
- Chương 46: Nhan phi sảy thai
- Chương 47: Thích khách
- Chương 48: Dục hỏa trùng sinh
- Chương 49: Vương giả trở về – Phượng Ly uyên
- Chương 50: Đau tâm!
- Chương 51: Quan tâm
- Chương 52: Nhiều chuyện hạn chế
- Chương 53: Trêu chọc
- Chương 54: Tổn thương
- Chương 55: Bắt cóc
- Chương 56: Khuynh nhan chi tử
- Chương 57: Sóng gió tái khởi
- Chương 58: Ác mộng
- Chương 59: Hai trái tim gắn kết
- Chương 60: Khó khăn chia lìa
- Chương 61: Bốn bề thọ địch
- Chương 62: Đôi bên mâu thuẫn
- Chương 63: Si tình nhất
- Chương 64: Hủy dung Nhan phi
- Chương 65: Thẳng thắn đoạn tuyệt
- Chương 66: Vu oan hãm hại
- Chương 67: Vận mệnh bất đắc dĩ
- Chương 68: Kẻ thắng làm vua
- Chương 69: Chết đi sống lại
- Chương 70: Thuốc dưỡng thai
- Chương 71: Lừa mình dối người
- Chương 72: Diệt trừ phi liên
- Chương 73: Đoạt thi tại hầm băng
- Chương 74: Chỉ xích thiên nhai
- Chương 75: Vấn vương không dứt
- Chương 76: Một mình đa tình
- Chương 77: Đại điển tân hôn
- Chương 78: Là hoa không phải hoa
- Chương 79: Loan Phượng liên minh
- Chương 80: Hồng Môn yến
- Chương 81: Trò chơi tình cảm
- Chương 82: Danh giới sinh tử
- Chương 83: Lo lắng vô ích
- Chương 84: Bói toán (nhất)
- Chương 85: Bói toán (nhị)
- Chương 86: Thương tích đầy mình
- Chương 87: Có ẩn tình khác
- Chương 88: Gặp lại vui vẻ
- Chương 89: Khóc không ra nước mắt
- Chương 90: Giữ cho riêng mình
- Chương 91: Gian dối
- Chương 92: Lệnh đuổi khách
- Chương 93: Ý nghĩ khác người
- Chương 94: Thấy trước phong ba
- Chương 95: Binh quyền
- Chương 96: Chém giết
- Chương 97: Đố kị
- Chương 98: Mỹ nhân
- Chương 99: Trong đêm
- Chương 100: Hận thấu xương
- Chương 101: Bình tâm điện
- Chương 102: Bi thương
- Chương 103: Tự do
- Chương 104: Lâm bồn
- Chương 105: Kỳ hàn
- Chương 106: Sinh thêm một đứa
- Chương 107: Quân linh
- Chương 108: Lá rụng về cội
- Chương 109: Thỏa mãn
- Chương 110: Nhớ mãi không quên
- Chương 111: Ghen
- Chương 112: Đùa với lửa
- Chương 113: Xuân ý dạt dào
- Chương 114: Thập diện mai phục
- Chương 115: Kẻ phía sau
- Chương 116: Sinh li tử biệt
- Chương 117: Thiên mệnh trớ trêu
- Chương 118: Bi ai
- Chương 119: Vị ương
- Chương 120: Phẫn nộ
- Chương 121: Thương tổn
- Chương 122: Ký ức
- Chương 123: Trở lại Đế đô
- Chương 124: Thành gia lập thất
- Chương 125: Biến cố
- Chương 126: Long diệp vũ
- Chương 127: Nắng hạn gặp mưa rào
- Chương 128: Ôn tồn
- Chương 129: Tra tấn
- Chương 130: Đã lâu không gặp
- Chương 131: Đối đầu
- Chương 132: Kích động
- Chương 133: Xảy ra chuyện lớn
- Chương 134: Biến cố bất ngờ
- Chương 135: Kịch hay
- Chương 136: Cung biến
- Chương 137: Chứng cứ
- Chương 138: Hoàng vị
- Chương 139: Băng hà
- Chương 140: Đêm mưa
- Chương 141: Chết non
- Chương 142: Bố trí tử lộ
- Chương 143: Giả chết
- Chương 144: Kết cục (thượng)
- Chương 145: Kết cục (Hạ)
Lãnh Cung Thái Tử Phi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.