Chương 9
Khi xưa, nàng chăm sóc hắn như đệ đệ ruột, mỗi lần hắn phạm lỗi, nàng chỉ mắng nhẹ vì sao giờ lại lạnh nhạt đến thế này?
“Ta… ta chỉ muốn bảo vệ sư muội… ta không sai…”
Tiếng hắn nghẹn lại, lẫn cả phẫn nộ lẫn hối hận, cuối cùng chỉ còn lại nỗi cay đắng trơ trọi.
“Sư tỷ không muốn thừa nhận sao?”
TruyenLau
Lâm Âm Uyển dịu giọng,
“Tỷ đến đây vì Bổ Thiên Liên, để chữa linh căn chứ gì? Nếu vậy, muội nguyện tặng lại cho tỷ linh căn của muội, chỉ xin tỷ đừng tranh đóa hoa này nữa.”
“Không cần van xin nàng ta!”
TruyenLau
Ngôn Loan cắt ngang, giọng sắc như dao:
“Bổ Thiên Liên ta sẽ tự lấy, chẳng cần nàng ta bố thí!” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vẫn cố chấp và ngu xuẩn như xưa.
“Nói xong chưa?”
Ta lạnh giọng.
“Nếu nói xong rồi, thì biến.”
Yến Hành chau mày,
“Ồn ào quá, nhức đầu ghê.”
Hắn đang nghiên cứu kết giới bao quanh hồ, trên mặt nước có lớp kết giới trong suốt, dù chưa phá nhưng mà hương hoa vẫn xuyên qua kết giới lan tỏa ra bên ngoài, dẫn dụ vô số yêu tu đang kéo đến.
Lâm Âm Uyển nhìn ra thân phận hắn, sắc mặt trắng bệch không dám thở mạnh.
Ngôn Loan thì không, hắn chỉ biết ta từng cấu kết ma tộc, nhưng chưa từng thấy bộ mặt thật của Ma tôn.
“Ngươi là ma tộc đã cứu nàng?”
“Một kẻ hèn hạ như ngươi cũng dám…”
Tiếng hắn chưa dứt, kiếm của ta đã áp sát.
Ngọn lửa lạnh lóe lên, hắn trố mắt, không tin nổi ta thật sự ra tay.
“Thiên tài địa bảo, kẻ mạnh được chiếm,”
“Lâm sư muội, ta nói có sai không?”
Ta từng bước tiến tới, từng nhát kiếm rạch lên người Ngôn Loan, mỗi vết đều chuẩn xác, nhưng không có vết chí mạng như mèo vờn chuột, nhìn hắn tuyệt vọng và run rẩy.
Lâm Âm Uyển c.ắ.n môi, run rẩy, muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng chỉ biết im lặng.
…
Còn chưa kịp kết thúc trận hỗn chiến, một luồng sáng trong đầm bỗng nổ tung,
Yến Hành chẳng hiểu đã chạm phải cơ quan gì, mặt đất chao đảo, trời đất đảo điên, chỉ trong nháy mắt, bốn người chúng ta đều bị hút vào tầng sâu hơn của bí cảnh.
Ảo cảnh.
Ta tỉnh lại, bốn phía đều trống rỗng.
Không có Yến Hành. Không có Ngôn Loan, cũng chẳng có Lâm Âm Uyển.
Tất cả đều bị tách ra.
Suốt hai tháng sau đó, ta lần mò trong ảo cảnh như kẻ không hồn.
Không biết ngày hay đêm, không tìm thấy hắn.
Mãi đến gần cuối tháng thứ ba, con Nhện trong tay áo mới có động tĩnh.
Sợi tơ sáng mảnh như sương, chập chờn dẫn ta tới một khu chợ náo nhiệt, ở nơi này không giống tiên giới, cũng chẳng thuộc ma vực, mà là nhân gian, bình phàm mà xa lạ.
Sợi tơ đứt ngay trước một cái lồng sắt, ta nhìn cảnh tượng trước mắt mà thoáng khựng lại.
Bên trong lồng là một con mèo tuyết nhỏ, toàn thân trắng toát, đôi mắt một vàng một lam, nó đang cong lưng, gầm gừ, lộ nanh đe dọa.
“Hai tháng trước ta nhặt nó trên núi…” - chủ lồng nói tiếp:
“Định đem về cho con gái nuôi làm thú cưng. Ai dè nó dữ như quỷ, cào người, c.ắ.n c.h.ế.t gà. Ta đành phải nhốt lại, bán xong mớ hàng hôm nay sẽ thả về núi.”
Ta nhìn con vật ấy, trong lòng khẽ động.
Dù lông xù, dáng nhỏ, nhưng ánh mắt quen thuộc vô cùng.
Không nói hai lời, ta tháo ngọc bội bên hông đổi lấy cái lồng, mở chốt, ôm con vật ra.
Lão bán hàng còn định nhắc nó hung lắm, nhưng lời còn chưa nói con mèo ấy đã rúc đầu vào n.g.ự.c ta, kêu grừ khe khẽ, rồi cuộn tròn, phát ra tiếng gừ gừ thoải mái.
“Quái lạ thật.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
ông ta gãi đầu:
“Bình thường ai lại gần nó là chảy máu.”
Ta mỉm cười, bế con vật về chỗ trọ tạm, nhìn nó lăn qua lăn lại trong chăn, ánh mắt tinh nghịch.
Ta thử khẽ gọi:
“Yến Hành?”
Thân hình trắng nhỏ khựng lại.
Ta thở ra, xem ra không lầm rồi.
Ta lục trong nhẫn trữ vật một hồi, muốn tìm vật hữu dụng.
Còn con mèo ấy thì nhìn ta, đuôi khẽ phẩy, rồi nghiêng đầu, giọng khàn khàn:
“Ờm… ta đây.”
Ta suýt làm rơi bình ngọc trong tay.
“Ngươi… sao lại biến thành thế này?”
Hắn rũ tai xuống, giọng nhỏ như muỗi:
“Ăn… phải nội đan của hồ diện thú.”
Hắn nói xong, hận không thể đào hố chui xuống.
Một đời Ma Tôn oai nghiêm, giờ hóa thành con mèo trắng béo tròn, nói sao cho không mất mặt bây giờ?
“Bị trúng tính toán à?”
Ta ngẫm nghĩ, ngoài nội đan của hồ diện thú, chẳng còn lý do nào khác.
“Ừm…”
“Tên hồ ly đó không tầm thường. Nội đan hắn để lại có tà khí, khiến ta… bị kích phát sớm một chút.”
Giọng hắn mơ hồ, tai dựng lên rồi cụp xuống, đuôi ve vẩy, ta nghe đến đây mới hiểu bị kích phát trong miệng hắn chính là thời kỳ phát cuồng của ma thú.
Cộng thêm hôm đó hắn chạm cấm trận, bị Bổ Thiên Liên hút cạn linh khí, thân thể không thể duy trì hình người, nên chỉ còn lại dạng mèo nhỏ này.
“Nhưng đừng lo.” - hắn ngẩng đầu, đôi mắt vàng sáng lên:
“Đồ ta lấy được rồi.”
Trước khi bị hút vào ảo cảnh, hắn đã giật được Bổ Thiên Liên.
Giờ hắn lôi từ trong nhẫn trữ vật ra, ôm trong hai chân trước, đóa hoa vàng rực phát sáng mờ giữa bóng đêm.
“Có ba hạt sen, tiếc là chưa chín.”
Nếu chín, giá trị của nó sẽ giúp linh căn của ta tái sinh lập tức.
Nhưng với tình hình hỗn loạn khi ấy, không thể chờ thêm được nữa.
Ta nhìn hắn trong lòng vừa vui vừa xót.
Nếu hắn nuốt hoa này, đâu đến nỗi khốn khổ như giờ.
“Yến Hành.”
Ta khẽ gọi.
Hắn dừng lại, ngước lên, đôi mắt mèo long lanh.
Ta bỗng không biết nên nói gì.
Bao nhiêu năm phân biệt chính tà, giờ rốt cuộc còn nghĩa gì nữa?
“Ngươi hãy nhân lúc này mà phục hồi linh căn đi.” - ta nói khẽ:
“Ảo cảnh này dù trông như nhân giới, nhưng linh khí vẫn đủ dùng”
“Cũng phải, của đến tay rồi, không dùng cho xong thì lòng lại ngứa ngáy.”
Hắn cười, vẫn giọng ngang ngược quen thuộc.
Ta gật đầu.
Ảo cảnh không hề nguy hiểm, dường như chỉ muốn giam người trong thời gian dài.
Ta tu luyện bốn tháng, hấp thu Bổ Thiên Liên, nhìn linh căn trong cơ thể từng chút nảy mầm, đến khi cảm nhận được linh khí vận hành lại, ta mới nhẹ nhõm.
Nhưng chẳng được bao lâu, đêm nào ta cũng nghe thấy tiếng mèo rít thê lương ngoài cửa.
Sáng ra, Yến Hành vẫn bình thản như thường.
Ta hỏi, hắn chỉ nhàn nhạt đáp:
“Mèo hoang của phàm nhân thôi, không phải ta.”
Liên Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.