Limited Lover
– Quy Hồng Lạc Tuyết
Edit:
chi
Cửa sổ
Vợ ơi
—— oOo ——
Hàn Thanh Nhiên xem xong tin nhắn, cụp mắt, lặng lẽ gắp một miếng thức ăn.
“Cậu nói xem, anh có nên trả lời tin nhắn không?” Hàn Thanh Túc cầm điện thoại giơ về phía cậu, “Phải trả lời thế nào mới làm cậu ta hết hy vọng đây?”
“Không biết, đừng hỏi em.” Hàn Thanh Nhiên nói.
“Chậc, suýt thì quên, cậu vốn là chó độc thân mà.” Hàn Thanh Túc nhìn đứa em chưa có lấy một mảnh tình vắt vai, “Rốt cuộc cậu thích trai hay gái vậy? Sao mãi không thấy yêu ai?”
Hàn Thanh Nhiên thở dài. TruyenLau
Hàn Thanh Túc hít hà một tiếng: “Đù, đừng nói cậu thích anh đó chứ?”
Trán Hàn Thanh Nhiên nổi gân xanh, suýt nữa cầm dĩa đập lên đầu hắn, nghiến răng nói: “Trong đầu anh nghĩ cái gì vậy?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hàn Thanh Túc hợp tình hợp lý hỏi: “Vậy sao cậu không yêu đương?”
“Em không có thời gian!” Hàn Thanh Nhiên nhíu mày, “Từ nhỏ đến lớn anh thích gì làm nấy, cúp học, đánh nhau, yêu đương, mâm nào cũng có mặt. Ba mẹ nuông chiều anh, toàn quan tâm đến anh, chỉ có lúc em ôm giải nhất về ba mẹ mới để ý em một chút. Ba mẹ đều nói sau này đều nhờ cậy vào em, sản nghiệp gia đình giao cho em, muốn em quan tâm anh nhiều hơn, trước khi mất mẹ cũng bắt em phải chăm nom anh cho tốt. Em từ khi tốt nghiệp đã theo ba làm việc, bây giờ công ty rối tung rối nùi đều cần em xử lý, anh nói xem sao em không yêu đương? Anh nghĩ ai cũng không tim không phổi như anh chắc?”
Hàn Thanh Túc ngẩn ra, cúi đầu chọc chọc miếng cá chưa được gỡ xương trong chén. TruyenLau
Hàn Thanh Nhiên nói xong lại thấy mình hơi nặng lời, vừa định nói thêm gì đó thì nghe Hàn Thanh Túc lên tiếng: “Vậy thì cậu phải điều chỉnh lại tâm lý, hiểu chưa? Tiền kiếm bao nhiêu cũng không đủ, sức người thì có hạn. Cũng giống như anh tô tường vậy, nếu bức tường từ đầu đã không bằng phẳng thì không thể trách anh trét bột không đều, nhưng như thế cũng không cản được anh ăn thịt khô ngon lành vào buổi trưa.”
Hàn Thanh Nhiên: “…”
“Vậy nên, những điều cậu nói không thể là lý do để không yêu đương.” Hàn Thanh Túc nghiêm túc nói, “Ba mẹ thích anh hơn chủ yếu là vì anh dẻo miệng. Cậu nên học hỏi anh nhiều hơn, chỉ cần học được chút xíu thôi là đã kiếm được vợ rồi.”
Hàn Thanh Nhiên cạn lời nhìn hắn: “Anh câm miệng đi.”
“Cậu đừng tự tạo quá nhiều áp lực cho mình.” Hàn Thanh Túc gian nan lược xương cá gặm phần thịt còn sót lại, vừa ăn vừa hàm hồ nói, “Một tháng mấy ngàn cũng đủ sống rồi, cùng lắm sau này anh nuôi cậu.”
Hàn Thanh Nhiên: “Bữa ăn này ba vạn bảy.”
“Cũng được, cá vẫn còn xương.” Hàn Thanh Túc nhíu mày.
Hàn Thanh Nhiên tức tối ném cho hắn phần cá đã gỡ sạch xương trong chén của mình, không thể hiểu nổi: “Sao trên đời lại có người không biết dùng miệng lựa xương cá?”
“Vì bọn này trời sinh cẩn trọng.” Hàn Thanh Túc hí hửng nhận lấy rồi ăn thỏa thuê.
“Sao anh không lựa loại cá không có xương?” Hàn Thanh Nhiên hỏi.
“Vì cá không có xương thì không có linh hồn, hương vị cũng khác.” Hàn Thanh Túc đáp, “Anh nhớ ra rồi.”
“Cái gì?”
Hàn Thanh Nhiên thấy hắn có vẻ nghiêm túc, còn tưởng hắn nhớ ra chuyện gì quan trọng, rốt cuộc nghe hắn nói: “Cho đến tận lớp ba tiểu học, năm nào anh cũng đứng nhất khối, xuất sắc hơn cậu nhiều, cũng từng là niềm tự hào của ba mẹ.”
“Phải không? Sao em chưa từng nghe chuyện này… đệt.” Hàn Thanh Nhiên bỗng phản ứng được, tức giận nói, “Trước lớp ba anh có đến trường đâu, gia sư dạy anh một kèm một mà!”
“Thì năm nào cũng đứng nhất còn gì.” Hàn Thanh Túc đắc ý, “Ba năm liền đấy nhé.”
Hàn Thanh Nhiên vừa tức vừa buồn cười, Hàn Thanh Túc đứng dậy vỗ vỗ đầu cậu: “Đi vệ sinh chút, nhớ lựa thêm cá cho anh.”
Hàn Thanh Nhiên cáu kỉnh đánh bay móng vuốt của hắn.
Hàn Thanh Túc vui vẻ đi ra ngoài. Hàn Thanh Nhiên bật cười, thần kinh căng chặt bấy lâu nay không hiểu sao cũng dần thả lỏng. Cậu không ngờ có ngày Hàn Thanh Túc luôn mặc kệ sự đời kia có thể nói được câu sẽ nuôi mình. Hàn Thanh Nhiên cảm thấy thật khó mà tưởng tượng được, nhưng nhớ ra anh mình bây giờ còn biết tô tường, không nhịn được vui vẻ một phen.
Anh hai lợi hại quá.
Hàn Thanh Túc lợi hại đang lơ ngơ tìm nhà vệ sinh. Nhà hàng này bày trí theo kiểu cổ, các bảng chỉ dẫn đều viết bằng bút lông, hắn đi qua đi lại ba lần mới tìm được đúng chỗ, đang vừa tháo thắt lưng vừa rủa thầm ông chủ là đồ đần thì bất chợt trông thấy Thẩm Tri Trọng đứng bên cạnh.
Hắn nheo mắt lại, hiển nhiên Thẩm Tri Trọng cũng đã nhìn thấy hắn. Thẩm Tri Trọng lại không có ý định bắt chuyện, Hàn Thanh Túc liếc nhìn quần anh ta một cái rồi cười khẩy.
“…” Gân xanh trên trán Thẩm Tri Trọng giật giật, “Cười cái gì?”
“Còn tưởng Thẩm thiếu gia đây chỉ uống sương sớm không cần xả cơ đấy, xin lỗi xin lỗi.” Hàn Thanh Túc ngạo nghễ cởi quần, “Thật lòng khiến nghị, anh nên bồi bổ thêm đi rồi hãy lần Phật châu, thế này thì… chậc chậc.”
Thẩm Tri Trọng cười lạnh: “Cậu Hàn nên tự lo cho thân mình thì hơn.”
“Không phiền anh bận tâm, vẫn khỏe lắm.” Hàn Thanh Túc lại lười biếng nhìn anh ta một cái.
Thẩm Tri Trọng bị hắn nhìn đến mất tự nhiên, vội kéo quần xoay người đi ra ngoài rửa tay. Đến khi Hàn Thanh Túc thong thả bước ra, anh ta đã rời khỏi khu vực vệ sinh, đang nói chuyện với ai đó.
“… Tổng giám đốc Lâm… sau này còn phải làm phiền… Hôm khác tôi mời…”
“Tổng giám đốc Thẩm khách khí rồi… Tập đoàn chúng tôi… nghiệp vụ…”
Hàn Thanh Túc nghe loáng thoáng mấy câu, thấy chẳng có gì thú vị nên quay người bỏ đi, không thèm nhìn lấy một cái. Nếu hắn quay đầu lại thì đã thấy Lâm Mộc Hàn bình thường luôn mặc hoodie và quần jean lúc này áo vest giày da, ăn mặc bảnh bao, làm màu làm mè bắt tay với một trong những kẻ thù không đội trời chung của hắn.
Lâm Mộc Hàn và Thẩm Tri Trọng cùng đi ra ngoài, bên ngoài đã bắt đầu mưa lất phất. Đợi xe Thẩm Tri Trọng đi rồi, Cố Vạn Thanh không nhịn được duỗi người một cái, cảm khái: “Phải công nhận, Thẩm Tri Trọng đúng là người có giáo dục, nhìn cái phong thái đó xem. Sếp Lâm, hay là sau này anh cũng đeo tràng hạt, nấu nước pha trà, bước ra ngoài thì, hê!”
Lâm Mộc Hàn nói: “Gói đồ ăn lại cho tôi, đem về làm bữa khuya. Đồ ở đây mắc muốn chết, lần sau không đến nữa.”
“… Thô tục.” Cố Vạn Thanh phê bình, “Ai đời đến chỗ thế này mà còn gói mang về?”
Ngay sau đó cậu ta trông thấy Hàn Thanh Túc xách cá và rau đã đóng gói đang nghênh ngang đi về phía bọn họ. Cố Vạn Thanh trợn tròn mắt, vội quay đầu nhìn Lâm Mộc Hàn, nhưng người mới vừa đứng nói chuyện với cậu đã mất tăm mất tích. Trước cửa là nước chảy qua cầu nhỏ, hòn giả sơn gập ghềnh, bụi trúc xanh lặng lẽ, nhìn mãi không thấy Lâm Mộc Hàn trốn ở đâu.
“Anh à, nếu anh thích thì lần sau chúng ta lại đến ăn, không cần làm vậy.” Hàn Thanh Nhiên nhìn hắn ôm món cá, một lời khó nói hết.
“Lần sau không chừng hết tiền rồi.” Hàn Thanh Túc thản nhiên nói, “Con cá này mới ăn một mặt, mặt còn lại về hâm nóng có thể làm bữa khuya. Hàn Thanh Nhiên, cậu có biết thế nào gọi là cần kiệm liêm chính không?”
Hàn Thanh Nhiên quẹt thẻ: “Anh vui là được.”
“Cũng tàm tạm.” Hàn Thanh Túc cười hừ một tiếng.
Hàn Thanh Nhiên thanh toán xong, ánh mắt chợt khựng lại.
“Làm sao vậy?” Hàn Thanh Túc nheo mắt nhìn theo.
“Là Cố Vạn Thanh của tập đoàn Thanh Sâm, cấp dưới của Lâm Túc.” Hàn Thanh Nhiên nói, “Gần đây bọn họ muốn mua mấy công ty con của chúng ta, đang tìm cách ép giá.”
“Tổng giám đốc Hàn!” Cố Vạn Thanh tươi cười bước đến.
“Giám đốc Cố.” Hàn Thanh Nhiên bắt tay với cậu, “Anh cũng đến đây dùng bữa à?”
“Đúng vậy, hẹn với mấy người bạn. Vị này là…” Cố Vạn Thanh nhìn về phía Hàn Thanh Túc.
Cậu ta chỉ mới thấy Hàn Thanh Túc trên ảnh chụp, ấn tượng duy nhất là vị đại thiếu gia này cực kỳ đẹp trai. Nhưng bây giờ nhìn thấy người thật, so với ảnh chụp còn đẹp hơn gấp mấy lần, khí phách ung dung, khi cười lên có phần dịu dàng, nhìn người khác lại có vẻ chân thành đầy tình cảm, chẳng trách Lâm Mộc Hàn mê đến thất hồn lạc phách.
Nhưng cái loại lãng tử phong lưu này nhìn thoáng qua đã biết là một kẻ ham chơi, người bình thường không chinh phục nổi.
“Đây là anh trai tôi, Hàn Thanh Túc. Anh, vị này là giám đốc Cố Vạn Thanh của tập đoàn Thanh Sâm.”
Hai bên khách sáo chào hỏi, bắt tay, sau đó lại nói chuyện xã giao. Hàn Thanh Túc ở một bên chờ đến chán chết, lại không tiện bỏ đi, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chợt nhìn thấy một bóng người vội vã. Hắn sửng sốt một chút, hoài nghi mình nhìn nhầm.
“Anh?” Hàn Thanh Nhiên gọi một tiếng.
“Xin lỗi, tôi có việc, ra ngoài một chút.” Hàn Thanh Túc gật đầu cáo lỗi với Cố Vạn Thanh, đi thẳng ra cửa.
Mưa bụi lành lạnh, Hàn Thanh Túc nheo mắt, chạy về hướng bóng người vừa rồi rời đi. Nơi đó là một hồ nhân tạo và đình hóng gió, rừng cây xung quanh không quá rậm rạp, dưới ánh đèn đường không có ai cả.
Hắn cau mày nhìn một vòng, mới đội mưa trở về.
——
“Anh chắc chắn nhìn nhầm rồi.” Hàn Thanh Nhiên đưa hắn về nhà, nghe vậy nói, “Quần áo và di động của anh đều đã đổi, trên đường cũng không có ai theo dõi, không thể nào là anh Lâm được.”
“Cậu không biết cậu ta biến thái đến mức nào đâu.” Hàn Thanh Túc nằm liệt trên sô pha, “Cậu ta là một tên cuồng kiểm soát, hồi đầu…”
Hàn Thanh Nhiên thấy hắn không nói tiếp, nhíu mày hỏi: “Hồi đầu thế nào?”
“Không có gì.” Hàn Thanh Túc xoa xoa mũi, “Dù sao cũng không phải người bình thường. Anh hoài nghi tinh thần cậu ta có vấn đề, lỡ đâu là thật thì giết người cũng không phải vào tù. Anh không thể không cẩn thận một chút, lá mặt lá trái với cậu ta một phen.”
“Cấp ba cũng không thấy anh học thành ngữ nghiêm túc thế này.” Hàn Thanh Nhiên kinh ngạc với hắn.
“Xem như bây giờ học hành thành tài rồi.” Hàn Thanh Túc làm màu, cảm khái một tiếng.
Hàn Thanh Nhiên bị hắn chọc người, ném cho hắn chai nước: “Anh à, nghỉ ngơi sớm đi.”
Hàn Thanh Túc tắm rửa xong, cuối cùng được nằm xuống cái giường lớn êm ái thoải mái của mình. Hắn mở di động, thấy Lâm Mộc Hàn đã gửi cho mình một đống tin nhắn.
Hàn Thanh Túc không kịp phòng bị, thấy một loạt tin nhắn: “…”
Vcl.
Mớ từ ngữ dâm loạn này thật sự làm ô uế thành quả đọc từ điển thành ngữ của hắn mấy ngày nay. Bây giờ trong đầu hắn chỉ toàn vợ ơi với mấy chữ dâm tà đó, quá đáng thật sự!
Hắn nheo mắt, rối rắm hai giây, chuẩn bị tắt điện thoại đi ngủ thì Lâm Mộc Hàn đột nhiên gửi thêm một tin nữa:
Sau đó gửi kèm một tấm ảnh chụp, chính là cửa sổ lầu hai của hắn.
“Đậu má?” Hàn Thanh Túc bật dậy khỏi giường, kéo phăng rèm cửa, lờ mờ thấy dưới gốc cây ngoài sân có một bóng người đang đứng đó. Giữa màn mưa có một ánh sáng đỏ lấp lóe.
Lâm Mộc Hàn đứng nhìn cửa sổ Hàn Thanh Túc, ngậm điếu thuốc, cắn chặt hàm răng ngứa ngáy, cúi đầu gửi tin nhắn cho hắn:
Giây tiếp theo, Hàn Thanh Túc gọi tới. Lâm Mộc Hàn cười cười bắt máy.
“Lâm Mộc Hàn, mẹ kiếp cậu khùng hả!?” Hàn Thanh Túc mắng.
“Anh, cuối cùng anh cũng chịu gọi cho em rồi.” Thanh âm Lâm Mộc Hàn nghe cô đơn, rồi lại mang theo chút hưng phấn, “Anh ơi, em muốn lên giường với anh.”
“Mẹ nó…” Hàn Thanh Túc nghiến răng, “Cậu có bệnh thì đi trị đi, đừng đến làm phiền tôi nữa, chia tay rồi, nghe không hiểu tiếng người à?”
“Chúng ta yêu nhau bao giờ?” Lâm Mộc Hàn thấp giọng bật cười, “Yêu còn chưa yêu, chia cái gì mà chia?”
“Cậu bớt khua môi múa mép đi, còn không cút là tôi báo cảnh sát đấy.” Hàn Thanh Túc nói.
“Em có người bạn sống ở đối diện nhà anh, em đứng trong nhà bạn em ngắm mưa, như vậy cũng phạm pháp sao?” Lâm Mộc Hàn thở dài, “Anh à, anh đúng là ngang ngược vô lý.”
Hàn Thanh Túc mắng: “Má, cậu kiếm đâu ra lắm bạn vậy!”
“Quỳ gối trước cửa nhà người ta cầu xin đó.” Lâm Mộc Hàn lẩm bẩm, “Tiếc rằng em quỳ gối trước mặt anh, anh cũng chẳng thèm liếc nhìn em một cái.”
“Nói nhảm! Cậu có bản lĩnh thì quỳ liền bây giờ đi!” Hàn Thanh Túc nói, “Mẹ nó cậu còn mặc áo mưa, đừng tưởng tôi không nhìn thấy.”
“Em chỉ mang theo hai bộ đồ thôi, một bộ mang đi giặt rồi, bộ này mà ướt thì không có gì thay.” Lâm Mộc Hàn nói, “Anh ơi, xuống đây gặp em được không?”
“Tôi ngu sao mà xuống gặp cậu.” Hàn Thanh Túc cười lạnh, “Cậu chuốc thuốc tôi nhét vào xe chở đi thì tôi biết làm sao?”
“Em không có.” Lâm Mộc Hàn oan ức nói, “Anh, chắc chắn là anh hoang tưởng rồi.”
“Có cậu hoang cmn tưởng đấy!” Hàn Thanh Túc tức tối kéo màn lại, chặn hết mọi phương thức liên lạc.
Hắn không tin đồ ngốc Lâm Mộc Hàn này thật sự dám làm gì hắn.
Hắn nghe tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài, gối đầu lên tay lơ đễnh lướt video, hơn một tiếng sau rốt cuộc không nhịn được mà đi đến trước cửa sổ. Dưới tàng cây quả nhiên không còn bóng dáng Lâm Mộc Hàn.
Hàn Thanh Túc cười lạnh một tiếng, vừa định quay lại, gương mặt tái nhợt của Lâm Mộc Hàn bất thình lình hiện lên ngay trước mặt, đôi mắt đen láy cách lớp kính nhìn hắn chằm chằm.
“Má ơi!” Hắn sợ đến suýt thì nhảy dựng lên.
Lâm Mộc Hàn bám trên bệ cửa, nhẹ nhàng gõ gõ cửa sổ của hắn, nở một nụ cười lành lạnh, sau đó đột ngột đẩy cánh cửa sổ mà hắn không đóng kỹ. Y mặc áo mưa toàn thân đen thui, cùng tay cùng chân bò vào, hệt như lệ quỷ đến đòi mạng.
Hàn Thanh Túc sợ đến mức tim đập lệch nửa nhịp, nhất thời không thốt nên lời.
Lâm Mộc Hàn ôm chặt lấy hắn, trên người có mùi cao su của áo mưa mới mua và mưa đêm ẩm ướt, có chút căng thẳng thở dài: “Anh ơi, em yêu anh như vậy, đừng bỏ em được không?”
Hàn Thanh Túc sợ đến mất hồn mất vía, sờ soạng được cây gậy bóng chày bên cạnh, vừa định gõ lên đầu y, Lâm Mộc Hàn đã bắt lấy, bẻ ngược trở lại. Hàn Thanh Túc bị trật cổ tay, đau đớn ré lên một tiếng, nhưng thanh âm mới vừa phát ra đã bị y đưa tay bịt kín lại, cả người đè hắn xuống giường.
Hàn Thanh Túc đau đến toát mồ hôi hột, tay còn lại nắm thành quyền đấm vào bụng y. Lâm Mộc Hàn ăn đau rên lên một tiếng, cũng không đẩy tay hắn ra, y ghì chặt chân Hàn Thanh Túc không cho hắn ngồi dậy, bóp cằm hắn hôn xuống.
Hàn Thanh Túc đau khổ tiếp nhận nụ hôn đó, lại nghe “rắc” một tiếng, khớp cổ tay hắn được Lâm Mộc Hàn bẻ về đúng vị trí. Hắn tức giận thụi cùi chỏ vào ngực Lâm Mộc Hàn, lúc này mới có thể thở ra được một hơi.
Lâm Mộc Hàn bị hắn cắn rách môi, nước mưa tí tách rơi xuống từ vành nón của y, nhỏ giọt trên sống mũi Hàn Thanh Túc. Hàn Thanh Túc nhíu mày xoay đầu, lộ ra cần cổ. Hắn mặc bộ đồ ngủ rộng thùng thình, lại có phần táo bạo, cổ áo mở rộng, bởi vì mới rồi giãy giụa kịch liệt mà xương quai xanh và trước ngực đều đỏ lên một mảng, trông cực kỳ gợi cảm.
Lâm Mộc Hàn cúi đầu, liếm láp xương quai xanh của hắn, cả người như kiệt sức mà đè hẳn xuống người hắn, thỏa mãn thở dài một tiếng.
Hàn Thanh Túc bị áo mưa của y cấn đau da thịt, quần áo lẫn giường cũng bị nước trên người y thấm cho ướt nhẹp. Khổ nỗi tên đần này nặng muốn chết, khống chế chân hắn giữa giường và sàn nhà, làm hắn không thể nào vùng vẫy. Hàn Thanh Túc tức giận nói: “Cậu làm loạn đủ chưa?”
“Chưa.” Lâm Mộc Hàn thấp giọng trả lời, bàn tay lạnh lẽo thò vào trong áo ngủ của hắn, cảm nhận được Hàn Thanh Túc vì lạnh mà giật mình một cái, hài lòng cười nói, “Anh ơi, em rất nhớ anh. Đừng chặn em, em sẽ phát điên mất.”
Hàn Thanh Túc bất lực nói: “Cậu ngồi dậy trước đã.”
“Không được.” Lâm Mộc Hàn ngẩng đầu, hôn nhẹ lên mặt hắn, “Em có lòng đưa anh về thành phố A thăm ba mẹ anh, anh lại báo đáp em như vậy? Từ đầu anh đã muốn chạy rồi, còn bảo Hàn Thanh Nhiên dẫn vệ sĩ theo, anh đã lên kế hoạch hết rồi… Sao anh lại không tin em?”
“Cậu nhìn cái bộ dạng dở hơi này của cậu xem, có chỗ nào đáng tin cậy không!” Hàn Thanh Túc cả giận, “Con mẹ nó chim cậu cấn tôi!”
Lâm Mộc Hàn đỏ mắt: “Anh còn chặn em.”
“Cậu là người gửi tin quấy rối trước!” Hàn Thanh Túc giận sôi máu, “Cậu nhìn mớ từ ngữ đó xem, có đọc nổi không?”
“Chỉ cho mình anh đọc thôi.” Lâm Mộc Hàn cắn xương quai xanh của hắn, “Anh ơi, muốn làm.”
“Làm mả cha cậu.” Hàn Thanh Túc nghiến răng, “Em trai tôi còn ở đây, cậu để ý đến hoàn cảnh chút đi.”
“Để ý hoàn cảnh thì lại bị chia tay.” Lâm Mộc Hàn trông thật cô đơn, “Anh chỉ đáng bị *ụ thôi.
Hàn Thanh Túc rất muốn cự tuyệt, nhưng họ Lâm này thật sự biết cách dụ dỗ, câu hắn lên nửa đường như vậy, hắn mà nhịn được thì đã không phải Hàn Thanh Túc. Hắn kéo mái tóc ướt nhẹp của Lâm Mộc Hàn, hung hăng hôn mạnh lên.
…………
Hàn Thanh Nhiên nghe thấy trên lầu có động tĩnh, gọi một tiếng “anh ơi” chẳng nghe ai đáp lời. Một lúc sau, cậu ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu, cầm điện thoại đi lên lầu.
Cửa phòng Hàn Thanh Túc đóng chặt. Hàn Thanh Nhiên gõ cửa: “Anh ơi, ngủ rồi sao?”
“Chưa.” Giọng Hàn Thanh Túc vọng ra từ bên kia cánh cửa.
“Vậy em vào được không?” Hàn Thanh Nhiên chuẩn bị xoay tay nắm cửa.
“Từ từ!” Thanh âm Hàn Thanh Túc có chút hoảng loạn, “Mẹ nó anh đang không mặc đồ!”
“Không mặc thì sao? Em…” Hàn Thanh Nhiên chợt phản ứng kịp thời, sau đó nghe thấy tiếng thở dốc bị đè nén, lập tức xấu hổ lui về sau một bước, “Không có gì, anh bận thì em xuống dưới.”
Anh hai đúng là tràn trề tinh lực.
Hồi lâu sau, Hàn Thanh Túc nằm trong bồn tắm lớn xa hoa của mình, một chân còn gác ngoài bồn tắm, đẩy bả vai Lâm Mộc Hàn, lười biếng nói: “Đủ rồi, còn làm nữa là tôi đập cậu.”
Lâm Mộc Hàn đứng dậy ngẩng đầu lên, khóe miệng vẫn còn dấu vết, y cúi xuống hôn Hàn Thanh Túc một cái.
“Ấy… đệt mợ…” Hàn Thanh Túc bị ép hôn sâu với y, sau đó “phì phì” hai tiếng, liếc mắt một cái, vẻ mặt một lời khó nói hết, “Ghê chết được.”
Lâm Mộc Hàn cười cười, vòng tay qua làn nước ôm hắn vào lồng ngực.
Hàn Thanh Túc nghiêng đầu, tức giận nói: “Cút đi, tôi muốn tắm.”
“Em giúp anh.” Lâm Mộc Hàn nói.
“Tôi đập cậu bây giờ.” Hàn Thanh Túc đá y một chân.
Nhưng hắn vẫn không thể tránh nổi sự lì lợm la liếm của Lâm Mộc Hàn. Cái tên tâm thần này dường như lại điên lên thêm một cấp độ rồi, không chịu để hắn rời khỏi tầm mắt y một giây nào. Trong khi Hàn Thanh Túc đùng đùng nổi giận, Lâm Mộc Hàn vẫn nhất quyết giúp hắn tắm táp rửa sạch một lần, đến khi Hàn đại thiếu gia mặt dày vô sỉ ra khỏi phòng tắm, mặt vẫn đỏ bừng.
Hàn Thanh Túc dứt khoát kệ luôn hết thảy, tùy tiện nằm xuống giường, chỉ cửa sổ nói: “Mẹ nó cậu đến thế nào thì về thế ấy cho tôi. Đi mạnh giỏi, không tiễn.”
Lâm Mộc Hàn nhìn bầu trời tối mịt bên ngoài và cơn mưa nặng hạt, đóng chặt cửa sổ rồi kéo rèm lại, còn cẩn thận ném áo mưa vào bồn tắm, sau đó chui vào chăn của Hàn Thanh Túc.
“Đồ mặt dày, đây là nhà tôi.” Hàn Thanh Túc được hầu hạ thoải mái, mắng chửi cũng mang theo vẻ kiêu căng và thoả mãn.
Lâm Mộc Hàn mày dày vô sỉ nói: “Anh là vợ em, nhà anh chính là nhà em.”
Hàn Thanh Túc sửng sốt: “Lâm Mộc Hàn, cậu không cần mặt mũi nữa đúng không?”
“Giữ mặt mũi lại bị chia tay.” Lâm Mộc Hàn nắm tay hắn đặt lên miệng, hôn từng ngón tay, “Nếu em cứ đứng ở dưới lầu, anh ngủ cả đêm cũng sẽ không nghĩ tới em.”
Hàn Thanh Túc chả quan tâm y đứng một hay hai đêm, dù y có dầm mưa đến chết, Hàn Thanh Túc cũng chẳng thèm chớp mắt.
Thế nên, cứ trèo thẳng lên giường dụ dỗ cho rồi.
Hiên tại là lúc Hàn Thanh Túc dễ nói chuyện nhất, hắn đá nhẹ Lâm Mộc Hàn: “Tránh ra, sáng mai tỉnh dậy tôi không muốn nhìn thấy cậu.”
“Được.” Lâm Mộc Hàn ngoan như cún, “Vậy có thể thêm lần nữa không?”
Hàn Thanh Túc chỉ tay về phía cửa sổ.
Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, Lâm Mộc Hàn nháy mắt ngoan ngoãn trở lại, ôm hắn, hôn lên tai: “Anh, giường anh thật thoải mái, bồn tắm cũng lớn, áo ngủ của anh cũng thật thơm.”
Hàn Thanh Túc: “Biến thái gặp cậu cũng phải gọi bằng cha.”
Lâm Mộc Hàn nở nụ cười, ôm hắn, sờ soạng được di động Hàn Thanh Túc đặt dưới gối, thuần thục mở khóa, gỡ chặn toàn bộ ứng dụng và số điện thoại của mình, thấy tên Hàn Thanh Túc lưu cho mình lại không phải là cục cưng. Hai chữ “oắt con” trên màn hình sáng chói lóa mắt.
Y bất mãn cắn lên tai Hàn Thanh Túc một cái, sau đó đổi hết thành “chồng”, suy nghĩ một chút, lại thêm chữ “yêu”.
Hàn Thanh Túc bị y lăn lộn đến kiệt sức, gần đây lại ngủ rất ngon, đã ôm y mà ngủ mất đất.
“Anh ơi.” Lâm Mộc Hàn nhỏ giọng gọi hắn.
Hàn Thanh Túc không chút động tĩnh.
“Vợ ơi.” Lâm Mộc Hàn chọc vào mặt hắn.
Hàn Thanh Túc nhíu mày, muốn đánh bay cái tay y, rốt cuộc chỉ hơi nhúc nhích ngón tay.
“Em yêu anh.” Lâm Mộc Hàn hôn lên mặt hắn, chậm rãi nhỏ nhẹ nói, “Em chỉ tha cho anh lần này thôi đấy, sau này còn dám trốn nữa, em sẽ thật sự nhốt anh lại, không cho anh gặp ai hết, nhớ rõ chưa?”
Hàn Thanh Túc vỗ bép lên mặt y, chặn miệng y lại, hàm hồ nói: “Còn lảm nhảm là tôi bịt miệng cậu đấy.”
Lâm Mộc Hàn liếm lòng bàn tay hắn. Hàn Thanh Túc đau khổ đẩy đầu y ra: “Sao không đêm nào cậu chịu ngoan ngoãn ngủ một giấc cho đàng hoàng vậy?”
Hắn cực kỳ hoài nghi chất lượng giấc ngủ của mình là được Lâm Mộc Hàn kiên trì bền bỉ lải nhải rèn giũa nên.
“Em sợ anh không cần em nữa.” Lâm Mộc Hàn nói, “Trên đời này em chỉ còn anh. Anh ơi, không có anh em không sống nổi.”
“Ăn no rửng mỡ.” Hàn Thanh Túc ngáp một cái, chùi lòng bàn tay lên cổ y, xoay lưng lại, “Ngủ đi ông cố nội, tôi không tố cáo cậu đột nhập vào nhà cướp của đã là lấy ơn báo oán rồi.”
Lâm Mộc Hàn xáp lại, nói nhỏ: “Anh, nếu anh muốn ở lại thành phố A, vậy em cũng tìm việc ở thành phố A, ở lại đây với anh. Đừng bỏ em mà.”
“Tùy cậu, liên quan gì đến tôi.” Hàn Thanh Túc nhíu mày.
“Anh là vợ em.” Lâm Mộc Hàn nói, “Đương nhiên em phải hỏi ý kiến anh.”
“Tôi mà còn nghe chữ đó từ miệng cậu là tôi giết cậu đấy.” Hàn Thanh Túc có chút cáu kỉnh.
“Vợ yêu.” Lâm Mộc Hàn ghé vào tai hắn, nói, “Không bằng anh giết em ngay bây giờ đi, như vậy em sẽ trở thành tội ác của anh, theo anh cả đời. Pháp luật sẽ trói chặt cái tên và linh hồn của em vào anh, ngày nào đó anh đến âm tào địa phủ, Diêm Vương cũng sẽ gọi em ra đối chất với anh. Anh từ khi còn sống đến lúc chết đi, mãi mãi không thể thoát khỏi em, thật tuyệt.”
Hàn Thanh Túc hiên ngang dựng ngón giữa lên với y, lời ít ý nhiều: “Đồ đần.”
Lâm Mộc Hàn vui vẻ cười bên tai hắn, thanh âm lành lạnh dính vào nhau, cả người dán sau lưng hắn, như một con rắn xảo quyệt quấn lấy tứ chi hắn: “Vợ ơi, em yêu anh nhất.”
Hàn Thanh Túc đã sức cùng lực kiệt, không còn sức cũng không còn siêng phản kháng nữa. Hắn biết thừa Lâm Mộc Hàn chẳng phải thứ gì tốt đẹp, nhưng cũng không sợ hãi, trái lại còn cảm nhận được một sự kích thích thần kỳ và loại khoái cảm tới đâu hay tới đó.
Dù sao đêm nay cũng sướng rồi, chuyện ngày mai để ngày mai tính.
Biến thái thì kệ biến thái đi, nuôi bên cạnh giải sầu cũng được.
Có ai quy định chia tay thì chỉ được chia hai lần đâu.
Chương trước
Limited Lover
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.