Lần đầu tiên Đỗ Hằng Hi gặp Kim Tự Hồng là vì một lý do rất hoang đường.
Hồi nhỏ sức khỏe hắn không tốt, có thầy pháp đến xem bói, nói hắn bị trúng tà, còn để lại một lời phê: Họa lai kiến quỷ, quỷ bệnh yêm triền, kim dương đắc lộ, thân thoát tai ương.
Ý bảo hắn bị thứ không sạch sẽ đeo bám, cần phải tìm người sinh vào năm Mùi, tháng Mùi, ngày Mùi, giờ Mùi để đỡ nạn thay, tốt nhất là một đứa trẻ trạc tuổi hắn, như vậy mới có thể làm nhiễu loạn mắt quỷ, dùng kế thay mận đổi đào, không bị phát hiện.
Cứ như vậy, Kim Tự Hồng đang sống những ngày vất vưởng trên đường phố đã vượt qua tầng tầng tuyển chọn để được đưa đến bên cạnh hắn. Vừa hay mang họ Kim, tuổi tác xấp xỉ, ngày giờ sinh lại chẳng sai lệch chút nào, quả thực không ai thích hợp hơn.
Khi đó Đỗ Hằng Hi đã phát đậu mùa được ba ngày, lúc sốt cao lúc rét run, khắp người mọc đầy mụn nước và mụn mủ. Không một ai dám lại gần hắn, chỉ có vú nuôi định kỳ mang đồ ăn thức uống đến. Để ngăn hắn gãi vỡ mụn mủ để lại sẹo, vú nuôi đã dùng khăn quấn chặt hai tay hắn lại, khiến hắn ngoại trừ nằm trên giường một mình chịu đựng đau đớn ra thì chẳng thể làm được gì khác.
Đến ngày thứ tư hạ nhân đưa đứa trẻ đó vào để chăm sóc hắn.
Sáng sớm khi Đỗ Hằng Hi tỉnh dậy, hắn cảm thấy bên cạnh có một vật gì đó lành lạnh đang cuộn tròn. Đạp chăn ra, nhìn thấy một đứa trẻ lạ mặt đầu tóc bù xù, chân trần đang nằm dưới chân mình, suýt chút nữa thì hắn đã thét lên vì sợ hãi. Lúc đó hắn còn quá nhỏ, lại đang bệnh đến mê sảng, suýt thì tưởng mình đã đến lúc lâm chung nên nhìn thấy ma.
Kim Tự Hồng bị tiếng kêu của hắn làm cho tỉnh giấc, dụi dụi mắt rồi ngồi khoanh chân dậy. Thấy đứa trẻ gầy gò vốn đang nằm kia giờ đang co rúm lại bên mép giường với vẻ kinh hoàng, biết là mình đã làm hắn sợ, anh liền cười gượng xin lỗi: “Thật xin lỗi, tối qua sàn nhà nóng quá tôi nằm không nổi, thấy giường của cậu lớn thế này, chỗ trống còn nhiều nên mới leo lên.” Rồi anh lại vội vàng nói thêm: “Trước khi lên tôi có hỏi cậu rồi, cậu không nói không được nên tôi coi như cậu đã đồng ý.”
Kim Tự Hồng nói với vẻ mặt đầy chân thành. Sau cơn kinh hãi lúc mới tỉnh, Đỗ Hằng Hi thực chất đã bình tĩnh lại. Hắn dường như bẩm sinh đã sớm hiểu chuyện và thông minh hơn những đứa trẻ cùng lứa, khả năng tiếp nhận cũng mạnh hơn người khác.
Lúc này hắn nhìn kỹ lại kẻ lạ mặt đột nhập này, thấy tuổi tác cũng xấp xỉ mình, tuy ăn mặc đơn sơ nhưng nhìn qua là quần áo mới thay, khá chỉnh tề, đầu tóc mặt mũi đều đã rửa sạch. Dưới mái tóc rối là một gương mặt thanh tú trắng trẻo, đặc biệt là đôi mắt tròn xoe sáng ngời như nho đen vừa rửa nước, nhưng khi chuyển động lại lộ ra vẻ tinh ranh như cáo, lông mi vừa dày vừa dài. Tuy đường nét chưa nảy nở hết nhưng đã có thể thấy rõ sự khôi ngô, đẹp hơn tất cả những đứa trẻ hắn từng gặp.
Đỗ Hằng Hi hiếm khi gặp người cùng lứa nên thực sự thấy hiếu kỳ, nhưng vẫn không yên tâm tra hỏi thêm một câu: “Ai dẫn anh vào đây?”
Kim Tự Hồng gãi gãi đầu: “Một người phụ nữ mập mạp, tôi cũng chẳng biết bà ấy tên gì, mặt nhăn nheo như vỏ cây già, mặc bộ đồ xám, nhìn khá hung dữ, giọng nói thì thô thiển.”
Đỗ Hằng Hi gật đầu, biết người anh đang nói đến là vú nuôi của mình. Hắn thả lỏng hơn một chút, tựa lưng vào tường ngồi xuống: “Anh tên là gì? Đến đây làm gì?”
Kim Tự Hồng lễ phép đáp: “Tôi tên Kim Tự Hồng. Họ bảo tôi đến để chăm sóc thiếu gia.” Rồi anh cười hì hì nháy mắt với hắn: “Tôi đoán, cậu chính là thiếu gia phải không?”
Đỗ Hằng Hi vẫn giữ vẻ mặt già dặn gật đầu, thậm chí còn bày ra cái điệu bộ của một thiếu gia: “Viết thế nào?”
“Kim trong kim tử (vàng), Tự trong tương tự, Hồng trong hồng nhạn. Mẹ tôi nói tôi sẽ giống như chim hồng nhạn, bay thật cao thật xa.”
Đỗ Hằng Hi ồ lên một tiếng: “Hóa ra là một con chim nhỏ.”
Kim Tự Hồng đính chính: “Là hồng nhạn.” TruyenLau.com
“Đó có phải là chim không?”
“Hình như cũng đúng…”
“Vậy là được rồi, anh chính là một con chim nhỏ.” Đỗ Hằng Hi vẫy tay quyết định, giống như cách hắn từng thấy Đỗ Hưng Đình làm, tự mang theo một luồng uy áp không cho phép nghi ngờ. Nhưng hắn không biết rằng mình bắt chước theo chỉ thấy sự gượng gạo như trẻ con mặc quần áo người lớn, khiến Kim Tự Hồng bật cười khẽ.
Đỗ Hằng Hi không biết anh cười cái gì, chỉ cảm thấy mình bị coi thường, vì thế lập tức có chút hoảng loạn và nóng nảy: “Anh không được cười nữa!”
“Tại sao? Ở chỗ cậu đến cười cũng không được sao?” Kim Tự Hồng khiêu khích hỏi. Website TruyenLau.com
Đỗ Hằng Hi giận dữ trừng mắt nhìn anh nhưng lại không nói ra được lý do. Lúc này lò sưởi trong phòng không biết đã tắt từ lúc nào, sau một hồi giằng co, Đỗ Hằng Hi chỉ mặc mỗi bộ đồ ngủ nên bị nhiễm lạnh, cơn giận bốc lên đầu khiến hắn lập tức cúi xuống ho khan hai tiếng.
Mà hễ đã ho là không dừng lại được. Kim Tự Hồng thấy hắn ho đến đỏ mặt tía tai, cả người run rẩy như sắp rụng rời, suýt nữa thì nghẹt thở. Anh sợ hãi đến thót tim, vội vàng bảo hắn nằm vào trong chăn.
“Sức khỏe đã không tốt, sao tính khí còn lớn thế này?” Anh vừa chăm sóc hắn vừa lầm bầm.
Sau khi quấn chăn kỹ càng cho hắn, Kim Tự Hồng nắm lấy một cánh tay hắn xem xét, kinh ngạc hỏi: “Sao trên người cậu lại nổi nhiều đốm đỏ thế này?”
Website TruyenLau.com
Đỗ Hằng Hi rụt tay lại, vô cảm nói: “Là bệnh đậu mùa, có lây đấy, anh mà lại gần tôi thì anh cũng sẽ bị thế này luôn.”
Kim Tự Hồng buông tay ra, sợ hãi rụt người lại phía sau: “Chỗ chúng tôi cũng từng có người bị phát ban, cuối cùng gãi đến mức khắp người toàn là máu, bị cuốn vào chiếu cỏ rồi mang đi.”
Đỗ Hằng Hi nhận ra nỗi sợ của anh, đôi mắt hắn bất động nhìn chằm chằm lên trần nhà: “Ừ, chắc tôi cũng có kết cục như vậy.”
Kim Tự Hồng thở dài một tiếng: “Cậu thật xui xẻo, sao lại gặp phải chuyện này vậy nhỉ?”
Lồng ngực Đỗ Hằng Hi thắt lại một cơn đau nhói, hắn không nói gì nữa, nhắm mắt giả vờ ngủ. Hắn nghe thấy những tiếng động nhỏ vụn đứt quãng, là đứa trẻ kia đang quanh quẩn bên mình.
Tiếng động vang lên một lúc rồi dừng lại, cửa mở rồi đóng, đứa trẻ đã đi rồi.
Đỗ Hằng Hi cười lạnh trong lòng, nhắm mắt lại, thuyết phục bản thân chìm vào giấc ngủ.
Nhưng nào có dễ ngủ đến thế? Hắn chỉ nhắm mắt suy nghĩ vẩn vơ. Lúc thì nghĩ mình đã bệnh mấy ngày rồi, đây là lần đầu tiên hắn bệnh đến mức khó chịu và đau đớn như vậy, liệu vài ngày nữa có phải sẽ bệnh chết không?
Lúc thì nghĩ về người mẹ mới chỉ gặp mặt vài lần, bà cũng từng ôm hắn lúc đang bệnh đến hôn mê vào lòng mà khẽ hát ru, lần cuối gặp hình như bà mặc một bộ sườn xám màu xanh thẫm, nhưng ngoại trừ bộ quần áo ra, hắn gần như chẳng nhớ nổi diện mạo của bà nữa.
Lúc sau lại nghĩ đến lần cuối gặp cha là khi nào? Hình như vẫn là dịp Tết năm ngoái, hắn được vú nuôi dẫn đến một tòa nhà lớn khác để chúc Tết cha. Hắn đã ăn mặc chỉnh tề, mong chờ và tập luyện suốt mấy ngày trời, ngay cả lúc ngủ cũng nghĩ xem nên chào hỏi cha thế nào, nhưng đến đó còn chưa kịp mở miệng, chỉ mới nhìn thoáng qua đã bị nhét cho một phong bao lì xì rồi đuổi ra ngoài. Trẻ con không được ngồi cùng bàn ăn cơm, hắn lại được vú nuôi bế về căn phòng lạnh lẽo này.
Ngày hôm đó trời lạnh thật, suốt dọc đường ngồi trên chiếc xe kéo ba mặt lộng gió, phố xá không một bóng người, bánh xe nghiến lên kêu kèn kẹt, gió lạnh thổi vù vù quyện lẫn những hạt tuyết nhỏ. Nước mắt đông lại trên hàng mi thành những cánh hoa băng, hắn gần như không nhìn rõ vật gì, tay chân lạnh buốt, cái lạnh ấy chẳng khác gì lúc này.
Hắn không kìm được rùng mình một cái, cuối cùng trong mớ suy nghĩ vẩn vơ ấy cũng mơ màng thiếp đi. Nhưng chỉ được một lát, hắn lại bị tiếng động làm cho tỉnh giấc.
Hắn mở mắt, thấy đứa trẻ vừa rời đi đã quay trở lại, đang chống cằm bên giường nhìn mình. Thấy hắn tỉnh, anh khẽ nói: “Tôi dò hỏi rồi, thực ra cũng không phải ai cũng chết đâu. Cậu phải nhịn đấy, nghìn lần đừng có gãi vào vết thương, nếu không lúc khỏi rồi sẽ biến thành mèo hoa mất.” Kim Tự Hồng chỉ chỉ vào những nốt đậu, rồi từ trong ngực lấy ra một chiếc hộp nhỏ, cẩn thận rắc lớp bột thuốc trắng bên trong lên da Đỗ Hằng Hi: “Tôi khó khăn lắm mới kiếm được đấy, thứ này sẽ giúp cậu bớt khó chịu hơn.”
Đỗ Hằng Hi hờ hững quay đầu sang một bên. Vầng trăng ngoài cửa sổ đang treo lơ lửng ở nơi cao nhất, bầu trời màu xám mực với một vầng trăng khuyết, vài ngôi sao thưa thớt, những dải mây trắng quấn quýt trên ngọn cây. Ánh đèn đường hắt vào trong, sáng rực, soi rọi căn phòng một màu trắng xóa: “Sao anh lại quay về rồi?”
“Tôi có định đi đâu đâu,” Kim Tự Hồng xử lý xong phần tay và cổ, lại bắt đầu bôi thuốc lên chân cho hắn. Đôi bàn tay nhỏ nhắn vỗ bành bạch, giống như thứ dưới tay mình là một cục bánh nếp mềm sụn, “Tôi đã nhận của nhà cậu rất nhiều tiền, tôi phải ở bên cạnh cậu. Tôi phải giữ chữ tín, nếu không thì quá kém nghĩa khí rồi.”
“Anh nhận tiền rồi à?” Đỗ Hằng Hi nằm ngửa mặt lên trời, mặc cho anh làm những việc vô ích, khẽ cười mỉa mai, “Vậy thì anh sắp phải chết cùng tôi rồi.”
Kim Tự Hồng rùng mình vì chữ chết, nhưng vẫn nói: “Sẽ không chết đâu, người đâu có dễ chết vậy? Chỉ cần cậu không muốn chết thì nhất định sẽ vượt qua được thôi. Qua rồi sẽ biết những thứ này chẳng có gì to tát cả, trời không tuyệt đường sống của ai bao giờ mà.”
Nhưng sự đời trái với mong đợi, đến ngày thứ ba Kim Tự Hồng đã bị lây bệnh. Đầu tiên là ho, sau đó là sốt cao kiệt sức, khắp người nổi phát ban, nóng đến mức hoa mắt chóng mặt. Anh tội nghiệp co rúm thành một cục ở cuối giường, trông còn nghiêm trọng hơn cả Đỗ Hằng Hi.
Ngược lại Đỗ Hằng Hi ngày một khỏe lên. Có lẽ đúng như lời vị thầy pháp kia nói, Kim Tự Hồng đến để gánh nạn thay cho hắn, có anh ở bên cạnh, Đỗ Hằng Hi sẽ bách độc bất xâm.
Khi Đỗ Hằng Hi sắp bình phục hoàn toàn thì Kim Tự Hồng đã bệnh rất nặng. Để tránh lây nhiễm chéo thêm, Kim Tự Hồng bị khiêng đi, Đỗ Hằng Hi cũng không biết anh đi đâu, gần như đã đinh ninh rằng anh chết chắc rồi. Đỗ Hằng Hi cảm thấy có chút buồn bã, nếu sớm biết kết cục như vậy, lúc đó hắn không nên đối xử tệ với anh như thế, dù sao anh cũng là một kẻ đáng thương.
Thế nhưng điều Đỗ Hằng Hi không ngờ tới là Kim Tự Hồng đã gượng dậy được một cách thần kỳ. Nhà họ Đỗ thậm chí chẳng cho anh lấy một viên thuốc, nhưng vừa rời khỏi Đỗ Hằng Hi, anh đã bình phục như có phép màu.
Có lẽ chính vì cái nghĩa tình từng cùng chung sinh tử này mà Đỗ Hằng Hi cảm thấy Kim Tự Hồng thuận mắt hơn rất nhiều, không chỉ đơn thuần là một kẻ hạ nhân ngu ngốc tham tiền. Và cái cảnh ngộ bị người ta ruồng rẫy phũ phàng khi lâm bệnh lại khiến Đỗ Hằng Hi sinh ra vài phần đồng cảm cùng sự ỷ lại của những kẻ cùng hội cùng thuyền.
Hai người họ đều giống nhau, không có ai yêu thương, chẳng được ai quan tâm. Thứ quan trọng ở Kim Tự Hồng là ngày giờ sinh bát tự, còn thứ quan trọng ở hắn là thân phận trưởng nam nhà họ Đỗ.
…
Chuyện xưa tan biến, đã thành chuyện của ngày hôm qua.
Tỉnh lại giữa làn nước nóng, Đỗ Hằng Hi ngoi đầu lên khỏi mặt nước, mái tóc ướt đẫm bết vào khuôn mặt.
Hắn ngồi dậy, gạt nước trên mặt, gác cánh tay lên thành bồn tắm rồi tựa đầu vào bức tường gạch men đầy hơi nước.
Hắn lại nghĩ đến những lời của Kim Tự Hồng ở trường đua ngựa ban ngày. Lời lẽ ấy đã nói rất rõ ràng, Kim Tự Hồng muốn hắn vứt bỏ Mạn Lệ.
Nhưng Đỗ Hằng Hi không muốn bỏ cô. Gia đình Mạn Lệ gánh nặng trầm trọng, cô buộc phải bán thân kiếm tiền, khi tuổi tác lớn dần lại sợ cả đời bị kẹt lại nơi khủng khiếp đó. Hắn mua cô chỉ vì cô là người biết điều và hiểu ý. Lúc ấy hắn đang vội vàng kiểm chứng xem mình có để lại di chứng tàn tật cả đời hay không, lên giường rồi mới phát hiện mình thực sự đã thành kẻ phế nhân. Gây ra một trò cười như thế, vừa túng quẫn vừa khó xử, nhưng Mạn Lệ không cười nhạo, không khinh bỉ cũng chẳng thương hại hắn, mà đã hóa giải sự ngượng ngùng ấy rất khéo léo. Hắn mua cô vừa để bịt miệng, vừa vì sự tinh tế đó của cô, chỉ một khắc dịu dàng ấy thôi cũng đủ để hắn đối xử tốt với cô về sau rồi.
Dĩ nhiên, trong lòng hắn không có bao nhiêu tình ái với cô, có lẽ cũng từng có lúc yêu. Hắn thường thấy tình yêu quá mong manh, là thứ cảm giác thoáng qua rồi biến mất, không phải thứ hằng cửu bất biến. Ngay cả bản thân hắn cũng chẳng nắm giữ nổi, ai biết được khi nào thì nó sẽ lạc mất?
Đối với Kim Tự Hồng, chắc hẳn cũng không phải là yêu, mà là một bản năng cố chấp và đáng tin cậy hơn, bản năng ham muốn sự thoải mái, mưu cầu lợi lộc và né tránh tổn thương của con người.
Hắn thích Kim Tự Hồng, điều này bền bỉ hơn tình yêu nhiều.
Hắn thở dài một tiếng, nặng nề nhắm mắt lại. Sau khi bình tĩnh lại, hắn có hơi muốn tìm một điếu thuốc để hút. Vừa định gọi Tiểu Thạch Đầu qua, hắn sực nhớ ra mình đã sai cậu ta đi đưa thư ở quân khu, đành bất lực bỏ qua. Bên cạnh hắn không có nhiều thân tín, nhất là thiếu những người có thể tùy ý sai bảo bên mình thay vì dùng như một người lính.
Hắn vô thức nghĩ đến cảnh tượng dùng Kim Tự Hồng thay thế Mạn Lệ để nuôi trong công quán. Tuy ban đầu không có ý định này, nhưng đột nhiên hắn thấy thế cũng rất tốt, quả thực là một giấc mộng đẹp đáng để mong chờ, có một chiếc tổ bí mật, ấm áp và thân thuộc.
Có lẽ vì tuổi thơ chưa từng có được thứ gì tốt đẹp, nên đối với những ấm áp từng nắm bắt được, hắn luôn luyến lưu không nỡ rời xa như vậy, bảo vệ một cách gần như chấp nhất.
Còn về điều kiện mà Kim Tự Hồng đưa ra, thực chất hắn không quá lo lắng. Hắn đã hạ quyết tâm phải có được Kim Tự Hồng, và cũng chẳng phải là không có cách vẹn cả đôi đường. Dù sao Kim Tự Hồng cũng chỉ là một gã trai trẻ không nơi nương tựa đến Thiên Tân lập nghiệp, so với anh, hắn thực sự có quá nhiều ưu thế.
Vấn đề duy nhất là, nếu thực sự nảy sinh tình cảm với Kim Tự Hồng, thì thân thể này của hắn liệu có quá đỗi khó coi?
Hắn không tự chủ được đưa tay xuống dưới mặt nước, thử thăm dò, khẽ vân vê vật mềm rũ kia. Nó chết chóc, lặng lờ. Hắn cúi đầu nhìn cái bóng mờ ảo phản chiếu dưới mặt nước, hắn chưa bao giờ thấy thứ này xấu xí, nhưng lúc này lại vì nó mà cảm thấy bản thân thật hèn mọn. Hắn hạ quyết tâm vò nát thêm vài cái, cơn đau khiến hắn tỉnh táo lại, trong lòng nảy sinh một nỗi căm ghét tột cùng đối với thứ vô dụng kia.
Hắn đứng dậy khỏi bồn tắm, sải bước ra ngoài với cơ thể ướt sũng, lau khô người rồi lấy chiếc áo choàng tắm khoác lên. Vừa bước vào phòng, hắn đã rùng mình vì luồng không khí lạnh lẽo. Hắn leo lên giường, cơ thể vừa được ngâm nước nóng chạm vào lớp lụa là băng giá, nhiệt độ nhanh chóng tản đi.
Hắn mở mắt nhìn trần nhà, cảm thấy tay chân lạnh buốt, thế là dùng chăn quấn chặt lấy mình như một cái kén. Khi tay lướt qua phần thân dưới, nơi đó cũng lạnh ngắt như một khối băng, dù bị những ngón tay lạnh lẽo chạm vào cũng không hề có lấy một chút run rẩy.
Hắn bất lực thu tay lại, co người lên, hơi thở nóng hổi phả ra từ miệng. Hắn nhắm mắt, nghĩ đến nụ hôn ban ngày, gò má bỗng nóng bừng, trên môi dường như vẫn còn vương lại chút cảm giác mềm mại. Cũng không hẳn là hoàn toàn không có phản ứng, ít nhất là lúc đó, hắn thực sự cảm thấy mình như được sống lại một lần nữa.
Chương 11
📖 Chương 11. Tiết mù
Căn nhà cấp bốn xây bằng gạch xanh, bên ngoài quây thành một mảnh sân nhỏ, chính giữa là giếng trời lát gạch, trong góc trồng một cái cây. Những cành khô khẳng khiu đâm ngang bầu trời xanh nhạt, giữa kẽ lá vang lên tiếng chim hót líu lo từng đôi.
Một người thanh niên mặc sơ mi trắng ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, tay áo xắn cao, nửa khom lưng canh chừng một cái bếp than tổ ong. Trên bếp bắc một cái nồi, ngọn lửa cháy rực từ trong lò hắt lên, khói trắng nghi ngút bay ngang.
Người đó nhìn ngọn lửa chằm chằm, chẳng hề bận tâm đến khói bụi hun nhức mắt, cầm chiếc quạt nan rách quạt thêm hai nhát. Dù nồi đang đậy vung, mùi thơm cũng đã lan tỏa khắp nơi.
Tiết mù phập phồng cánh mũi hít hà, thèm đến mức nước miếng chảy ròng ròng: “Thằng nhóc, cá đã xong chưa?”
Kim Tự Hồng nhìn lửa, ngồi thẳng dậy: “Vẫn chưa, chút kiên nhẫn ấy cũng không có mà đòi ăn chực à?”
Tiết mù đành ngậm bồ hòn làm ngọt, nuốt ngược lời thúc giục vào trong. Con cá quế lớn nặng mười cân khó lắm mới câu được này, nghĩ thôi đã thấy tươi ngon béo ngậy, khiến người ta thèm thuồng nhỏ dãi, quả thực phải nấu nướng cho thật tử tế. Lão là một kẻ mù lòa, bình thường thổi được bát cơm trắng lấp đầy bụng đã tốn không ít công sức, món ngon thời vụ thế này không thể để phí hoài. Vì vậy lão mới phải ngon ngọt mời người ta qua hầm canh cá, có cầu mới có cung nên đành phải khép nép đôi chút, vì thỏa mãn cái miệng của mình, chút tính khí này lão vẫn còn nhịn được.
Tiết mù ngồi lại vào chiếc ghế tựa, cầm tẩu thuốc lào bằng đồng thau lên khoan khoái rít một hơi. Sau khi nhả hết làn khói, lão khịt khịt mũi, chợt hỏi: “Này, trên người cậu rốt cuộc là mùi hương gì thế? Thơm lạ lùng, lúc cậu mới vào tôi còn tưởng là cô nương nhà nào, mùi này còn gắt hơn cả hương phấn của mấy cô ở ngõ Yên Chi nữa.” Nói đoạn lão lại cười quái dị: “Không phải cậu vừa từ chỗ đó rồi bị ám mùi về đấy chứ?”
Kim Tự Hồng nhìn chuỗi hoa ngọc lan đeo trên tay, cánh hoa rủ xuống như một chiếc chuông nhỏ, khóe miệng không tự chủ được cong lên, đáp lời lấy lệ: “Ông đã ở cái tuổi này rồi mà vẫn còn dư tâm dư lực để đi dạo ngõ Yên Chi cơ à?”
Tiết mù vắt chân chữ ngũ, rít điếu thuốc lào kêu sòng sọc: “Đấy là cậu không hiểu rồi, già có cái hay của già, kinh nghiệm phong phú, biết chiều lòng người, có khi còn được các cô nương yêu thích hơn đám thanh niên choai choai các cậu ấy chứ. Cậu nói xem, cái món đồ dưới háng cậu đã dùng được mấy lần? Sao mà hiểu được cái tinh túy trong đó? Làm sao mà đưa người ta lên chốn cực lạc cho được?”
Kim Tự Hồng không muốn nói chuyện thô tục với lão, anh đảo mắt nhìn quanh một vòng, sau đó đi tới gốc cây ngô đồng giữa sân, bẻ một cành cây to cỡ ngón tay.
Tiết mù nghe thấy tiếng động, xoay người lại, vẫn hướng về phía anh mà nói: “Nhắc mới nhớ, Tư lệnh cho cậu nghỉ phép là để cậu về quê lấy vợ sinh con bồng bế nối dõi tông đường, cậu cứ nhất quyết đi theo cái lão già sắp xuống lỗ này tới Thiên Tân làm gì?”
Nồi canh cá trên bếp than đang sôi sùng sục, Kim Tự Hồng quay lại ngồi xuống, thong dong rút một con dao nhỏ bắt đầu gọt cành cây: “Sợ ông không chết trên chiến trường mà lại nôn thốc nôn tháo chết vì say sóng trên đường thủy. Hơn nữa nếu tôi không tới, ông định sai bảo ai hầm canh cá cho ông đây?”
“Chậc, thằng nhóc này bớt lừa người đi, cậu mà tốt bụng thế sao? Tới Thiên Tân một cái là mặc kệ lão già này ngay, bên ngoài thì làm loạn đến là rôm rả. Mắt tôi tuy mù nhưng tai thì không điếc đâu,” đầu tẩu thuốc quay ngoắt lại, chỉ thẳng về phía Kim Tự Hồng, “Cậu thật không đơn giản, tham vọng lớn gớm đấy!”
Kim Tự Hồng dùng đầu ngón tay tì vào sống dao, gọt phẳng những mấu mắt trên cành cây: “Tôi có việc của tôi, ông đừng có xen vào.”
“Cậu không nói là tôi không biết chắc?” Tiết mù hứ một tiếng, ngậm lại tẩu thuốc, “Gan cậu không nhỏ, dám tới đây gây dựng cơ nghiệp, nhưng cậu tưởng cái đất Thiên Tân này ai cũng xông pha được chắc? Có bấy nhiêu diện tích thôi mà sớm đã bị các thế lực chia chác sạch sành sanh rồi. Cậu đơn thương độc mã, làm gì có chuyện dễ dàng thế? Tất nhiên nếu cậu chịu lôi Tư lệnh ra thì lại là chuyện khác.”
Kim Tự Hồng bình thản đáp: “Tôi không dựa vào ông ta.”
“Cậu không dựa vào ông ta, nhưng dựa vào người khác thì có gì khác nhau?” Tiết mù vẫn không từ bỏ ý định, ghé sát vào lấy đũa chọc chọc cái đầu cá trong nồi, mũi hít hà hương thơm, lỗ mũi nở to ra cả vòng vì thèm. “Tôi nghe nói mấy hôm trước cậu để cái tay họ Đỗ kia đến chống lưng cho tiệm của cậu à? Muốn bắt chéo với hắn thì phải cẩn thận đấy, đừng có mà gậy ông đập lưng ông. Cậu biết Tư lệnh và cha hắn đấu đá nhau bao nhiêu năm nay rồi mà. Tuy bây giờ lão già nhà hắn thua cuộc, đã từ chức, nhưng tôi thấy tâm tư lão vẫn còn linh hoạt lắm, chẳng yên phận đâu, không biết lúc nào lại cuốn gói quay lại. Đến lúc đó mà đối đầu với Tư lệnh, tranh giành một mất một còn, cậu ở giữa không ra người mà còn bị Tư lệnh nghi kỵ.”
Kim Tự Hồng mất kiên nhẫn cạch một tiếng đặt con dao nhỏ xuống, giật lấy đôi đũa từ tay lão: “Đồ cho ông ăn mà vẫn không bịt được miệng ông à. Thôi, khỏi ăn nữa, con cá này tôi bưng về luôn đây.”
“Kìa kìa, sao đang nói lại cáu bẳn thế? Tôi chỉ nhắc nhở cậu một câu thôi mà, lo trước tính sau vẫn hơn là rước họa vào thân mà chẳng biết gì.” Tiết mù phân bua vài tiếng, rồi đưa tay ra định cướp lấy cái nồi.
Kim Tự Hồng nhanh tay lẹ mắt đè cổ tay lão xuống: “Vội gì, phải nấu thêm một lát nữa, vẫn chưa đến lúc.”
Tiết mù đành hậm hực: “Thôi được rồi, thôi được rồi, việc này cậu là chuyên gia.”
Hai người lại ngồi xuống.
Kim Tự Hồng đã xử lý xong cành cây kia, bẻ làm đôi, từ trong ngực lấy ra sợi dây bông trước đó dùng để buộc bánh ngọt, thoăn thoắt buộc lại, thế mà ra hình cái ná, lại dùng dao nhỏ khoan hai cái lỗ trên đỉnh, chỉ còn thiếu sợi dây chun nữa thôi.
Tiết mù rảnh rỗi không có việc gì, lại lân la chuyện phiếm: “Nói thật lòng đi, cậu đến Thiên Tân rốt cuộc là để làm gì?”
Kim Tự Hồng nói: “Cũng chẳng có gì, ngày trước tôi từ đây mà ra, lá rụng về cội, rễ của tôi ở đây, bạn bè tôi cũng ở đây.”
Tiết mù hơi kinh ngạc: “Thế sao Tư lệnh lại nói quê cậu ở An Huy?”
Kim Tự Hồng bình thản đáp: “Tôi gặp Tư lệnh ở An Huy, chuyện trước đó nữa ông ấy không biết.”
“Đến cả Tư lệnh mà cậu cũng giấu? Ông ấy đối xử với cậu cũng coi như không tệ, nuôi nấng như con đẻ còn gì.”
Kim Tự Hồng gật đầu: “Tôi biết, tôi biết ơn ông ấy.” Anh đưa tay về phía Tiết mù: “Lão già, có dây thun không?”
Tiết mù thò tay vào ngực áo mò mẫm, lấy ra một chiếc hộp sắt nhỏ hình vuông, vặn mở ra, bên trong đựng đủ thứ linh tinh như tăm, cúc áo, kim băng nhỏ, chỉ khâu… toàn là những thứ lặt vặt gì cũng có. Đó đều là thói quen từ trước, thứ gì cũng không nỡ vứt đi, phải cất giữ thật kỹ, bởi vì mất rồi thì có lẽ sẽ chẳng bao giờ có lại được nữa.
Tiết mù lấy sợi dây thun đưa qua, Kim Tự Hồng luồn vào hai đầu, một chiếc ná đơn giản đã được chế tạo xong. Anh nhặt một viên đá dưới đất, cân nhắc trọng lượng, chọn một viên phù hợp đặt vào giữa sợi dây thun, sau đó xoay người hướng về phía cái cây kia. Một tay anh cầm ná duỗi thẳng cánh tay, tay kia kéo căng sợi dây thun, nheo mắt nhắm thẳng lên cây, rồi buông lỏng lực tay.
Tiết mù nghe thấy hai tiếng vút vút, sau đó là tiếng chim kêu toán loạn vì sợ hãi, lão liền biết ngay anh đang làm gì: “Hay lắm, tay súng thần, súng thật không có mà dùng nên lấy đồ chơi con nít ra tập tay trong sân nhà tôi đấy à?”
Sau khi lũ chim lớn bay đi, một chiếc tổ chim từ trên cây rơi xuống. Kim Tự Hồng bước tới, ngồi xổm xuống nhặt nhạnh, thế mà lại tìm thấy một quả trứng chim còn nguyên vẹn không vỡ. Anh ngẩng đầu cười nói: “Vận may của ông tốt đấy, hôm nay còn có thêm món phụ.” Nói xong anh đi trở lại, gõ nhẹ quả trứng vào thành nồi, đánh tan nó vào trong canh cá.
Tiết mù nhíu mày mắng một tiếng: “Cậu thật là tạo nghiệp, rõ ràng có ăn có uống rồi, còn đi làm hại nhà người ta làm gì? Chúng nó đẻ được quả trứng cũng đâu có dễ dàng, rốt cuộc chúng nó đắc tội gì cậu?”
Kim Tự Hồng khẽ rủ hàng mi dài, gương mặt bình thản không chút biểu cảm, dùng đũa khuấy tan quả trứng: “Chúng nó cứ hót có đôi có cặp trên cây làm tôi phiền lòng. Ông có lương tâm như thế, vậy canh này ông có ăn nữa không?”
Tiết mù đưa tay lần mò đôi đũa: “Ăn chứ, ăn chứ! Nấu cũng đã nấu rồi, không ăn chẳng phải càng lãng phí sao? Tôi ăn là đang tích đức cho chúng nó đấy, có báo ứng thì cứ báo ứng lên người tôi này. Kiếp sau tôi xuống địa ngục, để chúng nó đi đầu thai vào chỗ tốt.”
Kim Tự Hồng cười lạnh lẽo: “Không cần đâu, nợ tôi vay sao phải bắt ông trả? Ông yên tâm, lúc cần xuống địa ngục, tôi nhất định không mập mờ, chắc chắn sẽ đi trước ông.”
Đôi đũa đang khuấy canh của Tiết mù khựng lại, sau đó lão lầm bầm vờ như không có gì: “Cái mạng già này là do cậu cõng ra từ dưới đống xác chết, tôi đây sẽ không đào ngũ giữa chừng đâu.”
Kim Tự Hồng nhìn lão, khóe mắt lộ ra chút ý cười không ác ý: “Một lão thú y như ông có lên trận tiền thì có tác dụng gì chứ?”
Tiết mù tức giận không thôi: “Thú y cái gì, tôi là thần y! Có bảng hiệu hẳn hoi đấy!” Nói rồi lão chỉ tay vào trong nhà, trên mặt đất quả thực có một tấm biển đang nằm đó, trên viết bốn chữ “Diệu Thủ Hồi Xuân”.
Kim Tự Hồng lắc đầu: “Chỉ có mấy gã oan gia thừa tiền lắm của mới tin.”
Đang nói chuyện, cửa viện bỗng vang lên một hồi gõ cửa.
“Ai đó?” Tiết mù cao giọng hỏi.
“Có Tiết thần y ở đây không?” Bên ngoài vọng vào tiếng trả lời.
Kim Tự Hồng nén cười, hạ thấp giọng: “Tào Tháo đến rồi kìa.”
Tiết mù đắc ý lắc đầu quầy quậy: “Sao lại gọi người ta như thế, người ta là bệnh nhân! Có lương tâm chút đi được không? Cậu dọn dẹp chỗ này một chút rồi lánh ra hậu đường đi. Người ta sĩ diện lắm, thấy có người ngoài ở đây là hỏng bét chuyện làm ăn đấy.”
Kim Tự Hồng bưng nồi canh cá, tắt bếp, chuẩn bị lui vào trong: “Lần này ông định chữa cho người ta thế nào? Lại lột quần người ta ra à?”
“Cậu tưởng tôi ham hố chữa cái thứ đó lắm chắc, chẳng qua chỉ có mình hắn chịu tin thôi chứ bộ?”
“Thế cái loại dầu đó còn dư không? Nghe nói kích thích lắm, mà ông cũng giỏi thật, chữa thành công cho người ta, một phát là hóa long hổ ngay.”
Tiết mù xót của bịt chặt túi: “Không còn nhiều, không còn nhiều đâu, tôi trông chờ cả vào bấy nhiêu đó để kiếm cơm đấy. Cậu có bệnh tật gì đâu, sao cứ nhăm nhe đồ của tôi thế?”
Kim Tự Hồng nhướng mày cười: “Lát nữa đưa tôi một lọ. Tôi lặn lội đến đây hầm cá cho ông, chút thù lao này mà ông cũng tiếc à?” Nói xong, không đợi Tiết mù kịp phản ứng, anh đã cất bước đi vào nhà trong.
Lồng Giam – Trọng Sơn Ngoại
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.