Về chuyện này, bọn cô và Tô Chỉ San cùng có một suy nghĩ – cần có luật sư, khởi tố!
Nhưng nghĩ đến điều kiện kinh tế của nhà họ Vương, liền chủ động liên lạc gọi điện để bàn bạc với họ (Tô Chỉ San), cô sẽ trả tiền thuê luật sư. Tiêu Y Đình nhìn Diệp Thanh Hòa cười cười, nói với cô đã tìm được luật sư tốt rồi, chỉ cần trả tiền nữa là xong.
Tô Chỉ San lúc ấy rất cảm động, nói trong điện thoại: “Vương Triết có được bạn bè như hai người, thật sự là một may mắn, cảm ơn hai người.”
Diệp Thanh Hòa làm sao lại khôngnghĩ tới, Vương Triết có người bạn như cô ấy (Tô Chỉ San) cũng là một điều rất may mắn.........
Thế nhưng, cô vẫn là không nói gì.
Bọn họ khi đó đều ngây thơ nghĩ rằng, trên đời này chắc chắn có công lý, giao vụ kiện cho luật sư, nhất định có thể đòi lại một kết quả công bằng cho nhà họ Vương.
Nhưng họ cũng chưa từng nghĩ đến, trong việc này khó khăn chồng chất.
Lão chủ nhà xưởng dùng trăm phương nghìn kế để bẻ cong bóp méo sự thật, chia trách nhiệm ra lẫn lộn, tiêu hủy hoàn toàn chứng cứ xác đáng, cuối cùng trở thành cha Vương trong khi làm việc không nghiêm túc tuân theo quy trình dẫn đến sự cố, hơn nữa còn bày ra vẻ mặt giả vờ nhân từ, mong muốn hai bên hòa giải, chấp thuận bồi thường cho gia đình nạn nhân.
Chẳng qua số tiền bồi thường trên thực tế khác xa nhau.
Nhóm Diệp Thanh Hòa đương nhiên là không đồng ý hòa giải, cương quyết chờ đến khi phán xét, Tiêu Y Đình tức giận thiếu chút nữa đã xông lên đánh người, nếu không phải Diệp Thanh Hòa và Tô Chỉ San gắt gao giữ lại, anh nhất định đã làm, anh thực sự không ưa nổi bản mặt của lão chủ nhà xưởng kia.
Vụ án cứ như thế bị treo lại.
Dieenndkdan/leeequhydonnn
Mẹ Vương chứng kiến những đứa trẻ này tận tâm tận lực như thế, cảm thấy không đành lòng, đã từng vài lần nói cho qua đi, lấy trứng chọi đá, họ chỉ là những đứa trẻ, không đấu lại được những người đó, người chết cũng không thể sống lại, cho dù lấy được tiền bồi thường cũng đâu có làm gì? Người dù sao cũng đã chết, chaVương cũng không thể quay lại............
Nghe mẹ Vương nói, trong lòng họ cảm thấy chua xót vô cùng, Tô Chỉ San khóc nấc lên ngay tại chỗ, Tiêu Y Đình cắn chặt hàm răng, anh sẽ không để bọn chúng làm việc xấu, anh nhất định phải thắng phiên tòa này! TruyenLau.com
Bọn họ bắt đầu đi tìm chứng cứ! Tìm đến công nhân trực đêm hôm đó, có vẻ như người này đưa ra lời khai không rõ ràng lắm, nói rằng cha Vương đã làm sai thao tác nghiêm trọng.
Tiêu Y Đình tức giận lại muốn động tay động chân, trên thực tế đã làm thật, lần cuối cùng người công nhân trực đêm đó nói không rõ ràng, anh liền một quyền thẳng mũi hắn, mắng chửi là “súc sinh”.........
Website TruyenLau.com
Nếu không phải Diệp Thanh Hòa ở bên cạnh lôi kéo anh, anh không biết sẽ đánh người thành ra cái dạng gì nữa..........”
“Sao lại kéo anh? Những người đó rõ ràng bị tên chủ xưởng khốn nạn đè ép, trợn mắt nói dối! Những người như thế phải dùng bạo lực! Đánh tới khi chúng nói thật mới thôi!” Về đến nhà anh liền rót một cốc nước lớn, vẫn không thể nguôi cơn tức, lửa giận ngập trời nói.
“Anh hai! Anh không cần phải như thế, vụ kiện này chưa có kết luận, anh đánh bị thương nhân chứng, sau đó người ta đưa ra chứng cứ phản lại thì biết làm thế nào? Chứng cứ phản lại chỉ có hại chứ không có lợi!” Cô rót cho anh một cốc nước nữa, giúp anh hạ hỏa.
Anh liền một ngụp uống cạn, ngồi một chỗ bực tức.
Cô nói sao anh không hiểu chứ? Nhưng anh thực sự nuốt không trôi cơn tức này! Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Gã luật sư kia đâu? Bất tài thế sao?” Đối với việc gã luật sư kia tìm không ra một cách đối phó anh rất tức giận, gã này dường như đã muốn buông tay thua vụ kiện này.
“Anh hai, mẹ Vương nói rất đúng, chúng ta còn nhỏ, có rất nhiều chuyện còn chưa hiểu hết, đó là không phải là việc chúng ta có thể gánh vác, còn luật sư cũng không phải toàn năng.” Cô khuyên nhủ “Anh hai, chúng ta nói chuyện này với bác Tiêu thôi, để bác giúp chúng ta.”
Tiêu Y Đình cảm thấy rất bất bình.
Không phải anh không muốn nhờ cha xử lý việc này, mà là anh thực sự không thể chấp nhận được chuyện trước mắt, sự thật rõ rành rành như ván đã đóng thuyền như thế, qua thao túng của một số người, đen trắng thật giả đều đảo lộn hết sao? Mà ngay cả một người công nhân làm chứng phải trái cũng không có!
“Anh hai, chỉ có bác Tiêu mới có thể giúp chúng ta chuyện này. Hơn nữa thời gian gấp rút, nói cho bác Tiêu biết càng sớm càng tốt. Tô Chỉ San đã nhờ cha cô ấy giúp, nhưng lúc này, cha Tô như thế nào cũng không chịu giúp.” Diệp Thanh Hòa tiếp tục khuyên bảo anh.
Trước khi ra về, trước mặt cô Tô Chỉ San đã khóc rất nhiều, về nhà liền tìm cha Tô giúp đỡ, rất có thể cha Tô không có ấn tượng tốt với Vương Triết, bất kể là bản thân cậu hay gia thế của cậu đều không phải là con rể lý tưởng của ông, huống chi con gái rượu của ông lại vì một tên con trai như thế chống đối lại sự cấm đoán của ông, còn muốn ông có ấn tượng tốt với Vương Triết sao? Sở dĩ ông đồng ý với con gái, cũng chỉ là kế hoãn binh, tình cảm của thiếu niên non trẻ thì tính là cái gì? Chờ con gái trưởng thành hơn một chút, vào đại học, con mắt nhìn cũng sẽ khác đi, con trai giỏi giang trên đời này còn thiếu sao?
die,n; da.nlze.qu;ydo/nn
Tiêu Y Đình vô cùng chán nản gật gật đầu, càng thêm phẫn uất và bất mãn, điều quan trọng nhất bây giờ vẫn là giải quyết vấn đề kia đã...........
Vì thế ngay đêm đó, Tiêu Thành Hưng vừa về nhà anh đã đem chuyện này nói rõ tường tận cho ông nghe, mong muốn ông tìm ra biện pháp để chân tướng sự việc trở lại như cũ, cho mẹ con nhà họ Giang sự công bằng.
Tiêu Thành Hưng sau khi nghe xong cảm thấy rất hài lòng với suy nghĩ chính nghĩa của cậu con trai, liền chấp thuận.
Từ khi có Tiêu Thành Hưng hỗ trợ mọi việc trở nên thuận lợi hơn rất nhiều.
Trải qua quá trình lâu sau đó, Tiêu Y Đình cũng không thể hiểu hết, chỉ biết cuối cùng tòa tuyên án bọn anh thắng kiện, nhà họ Vương được thêm tiền bồi thường.
Lão chủ nhà xưởng tuy rằng tức đến nghẹn thở vẫn phải nhanh chóng đưa tiền bồi thường cho mẹ con nhà họ Vương.
Ngày đó bọn họ đến nhà Vương Triết, vẫn là cảnh mẹ Vương đang ôm Vương Triết khóc...............
Trong phòng đã hoàn toàn không còn dấu vết của cha Vương, không còn mùi thuốc vốn có, không còn tiếng ho vốn có của cha Vương.
Tiêu Y Đình và Tô Chỉ San đều đau buồn muốn khóc.
Đúng như theo lời mẹ Vương, tiền dù lấy được thật, nhưng cũng đâu có để làm gì? Cũng đâu mua lại được người đã chết............
“Các cháu tới rồi à, ngồi xuống đi, bác đi nấu cơm.” Đối với những đứa nhỏ nhiệt tâm này mẹ Vương vô cùng cảm kích. Tuy rằng tiền bồi thường được thêm hay không cũng không quan trọng, nhưng ít nhất cũng chứng minh được, không phải vì chaVương làm sai gây sự cố, trả lại sự trong sạch cho ông ấy, trong lòng bà cũng cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.
“Bác, bác thật sự không cần làm thế đâu ạ.” Tô Chỉ San khuyên can mẹ Vương. Lúc này mẹ Vương đang đau lòng như chết đi, sao có thể để bác ấy đi nấu cơm cho họ ăn chứ?
“Không có sao đâu. Tìm chút việc gì làm trong lòng cũng sẽ cảm thấy thoải mái hơn, các cháu ngồi nói chuyện với Vương Triết đi, đứa nhỏ này tâm tình rất kém.” Mẹ Vương lau nước mắt, khuyên Tô Chỉ San ngồi xuống.
Tô Chỉ San bản chất là một người lương thiện, đã toàn tâm toàn ý muốn trở thành người gắn bó gần gũi nhất với Vương Triết, đương nhiên cũng là người sẽ gắn bó với mẹ Vương, liền đứng lên theo bà vào nhà bếp, phụ bà nấu cơm, cùng trò chuyện, hi vọng có thể khiến bà nguôi ngoai.
Ngoài nhà, Vương Triết ngồi đối diện nhau Tiêu Y Đình và Diệp Thanh Hòa.
“Người anh em........chúng tớ đều hiểu......khổ sở không thể nói hãy khóc một lần đi!” Tiêu Y Đình vỗ nhẹ bờ vai cậu.
Vương Triết trong khóe mắt ẩm nước mắt, nhưng lại cố nhịn không khóc ra, cắn răng nghẹn ngào: “Vụ kiện thắng! Tiền bồi thường đã ở đây! Mình lại càng căm hận chính mình! Đây là đem mạng sống của cha đổi lấy tiền đi học sao? Mình đang dùng sự sống của cha để xây dựng cuộc sống của mình sao? Mình thật sự là một kẻ vô dụng!”
Tiêu Y Đình không hề nghĩ đến trong lòng Vương Triết lại nghĩ như thế, nghe xong càng thêm đau buồn: “Vương Triết, đừng nghĩ như vậy..........bác Vương......đặt ở cậu rất nhiều hi vọng, nếu cậu không muốn làm bác ý thất vọng thì tuyệt đối đừng nói như thế, cậu phải cố gắng hoàn thành di nguyện của bác ấy lúc còn sống, bác ấy chỉ mong cậu tương lai tốt đẹp....”
Anh thật sự không biết lúc này phải an ủi Vương Triết như thế nào, nói sao để thuyết phục được Vương Triết, nhưng có vẻ như nói điều gì lúc này đều không thể chạm tới đáy lòng của Vương Triết, làm xúc động nơi sâu nhất trong nội tâm của cậu ấy.......
- Chương 1: Nhất nhất phong hà cử
- Chương 2: Nhất nhất Phong Hà cử
- Chương 3: Nhất Nhất Phong Hà Cử
- Chương 4: Nghĩa vụ vợ chồng
- Chương 5: Cửu biệt trùng phùng
- Chương 6: Vợ chồng
- Chương 7: Ngày mùa hạ năm ấy
- Chương 8: Em gái
- Chương 9: Sơ ngộ
- Chương 10: Cháu nên gọi cô ấy là gì?
- Chương 11: Người một nhà vui vẻ
- Chương 12: Còn chưa có lớn bằng tôi
- Chương 13: Ăn nhờ ở đậu
- Chương 14: Niên thiếu đã từng
- Chương 15: Trình bày
- Chương 16: Cô không có tư cách
- Chương 17: Tìm kiếm
- Chương 18: Cô tố cáo?
- Chương 19: Cô đến viết
- Chương 20: So tài
- Chương 21: Anh thua
- Chương 22: Thỉnh cầu
- Chương 23: Trân quý
- Chương 24: Bí mật nhỏ của Tiêu Nhị
- Chương 25: Điều kiện
- Chương 26: Cháu cũng đi?
- Chương 27: Xó xỉnh
- Chương 28: Thú vị
- Chương 29
- Chương 30: Kinh ngạc
- Chương 31: Nai con
- Chương 32: Tôi mang người tới
- Chương 33: Chúng ta đi
- Chương 34: Lấy độc trị độc
- Chương 35: Tiếng cười
- Chương 36: Sinh nhật
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39: Thơm quá
- Chương 40: Cám ơn
- Chương 41: Sương phủ cát bồi, người trong lòng như ngọc: Anh
- Chương 42: Bạn gái cũ?
- Chương 43: Thất tình
- Chương 44: Tử huyệt của Tiêu Nhị
- Chương 45: Tử huyệt 2
- Chương 46: Thành còn người còn, thành mất người mất
- Chương 47: Bao mươi giao ước
- Chương 51: Khối gỗ mục
- Chương 52: Giang Chi Vĩnh
- Chương 53: Cô và Giang Chi Vĩnh
- Chương 54: Sủi cảo
- Chương 55: Nước bọt
- Chương 56: Cơn ác mộng 1
- Chương 57: Cơn ác mộng 2
- Chương 58: Bình thường phát huy
- Chương 59: Bảo vệ cái mông không biết xấu hổ
- Chương 60: Cam kết
- Chương 61: Kỳ thi
- Chương 62: Cô dâu nhỏ
- Chương 63: Em Lâm từ trên trời rơi xuống
- Chương 64: Họp phụ huynh
- Chương 65: Hoài niệm
- Chương 66: Nơi này chính là nhà của em
- Chương 67: Máu
- Chương 68: Vẻ đẹp của cô
- Chương 69: Đêm xao động
- Chương 70: Đêm xao động 2
- Chương 71: Tình cảm giữa chúng tôi chậm chạp giống như rùa
- Chương 72: Thanh thanh tử khâm
- Chương 73: Em gái
- Chương 74: Đã có anh gánh vác!
- Chương 75: Trong sạch!
- Chương 76: Hả giận
- Chương 77: Quà tặng
- Chương 78: Hoảng sợ!
- Chương 79: Đêm đông
- Chương 80: Tuổi thanh xuân!
- Chương 81: Đồng cảm!
- Chương 82: Cô cô
- Chương 83: Em gái quản nghiêm!
- Chương 84: Cùng ngủ một giường
- Chương 85: Nửa đêm canh hai!
- Chương 86: Đi chung đường
- Chương 87: Tìm ngọc!
- Chương 88: Không thấy người ?
- Chương 89: Cậu và cô ấy không giống nhau
- Chương 90: Phượng nở hoa
- Chương 91: Đêm không trăng, hoa đơn độc: chúng ta cùng đi đến tận cùng thế giới!
- Chương 91-2: Đêm không trăng, hoa đơn độc: chúng ta cùng đi đến tận cùng thế giới! (2)
- Chương 92-1
- Chương 92-2
- Chương 93-1
- Chương 93-2
- Chương 94-1
- Chương 94-2
- Chương 95-1: Đêm vô Minh Nguyệt hoa mẫu đơn: Thế giới thần tiên (1)
- Chương 95-2: Đêm vô Minh Nguyệt hoa mẫu đơn: Thế giới thần tiên (2)
- Chương 96-1: Về nước (1)
- Chương 96-2: Về nước (2)
- Chương 97: Bạn gái
- Chương 98: Gặp lại bạn cũ
- Chương 99-1: Tình bạn (1)
- Chương 99-2: Tình bạn (2)
- Chương 100-1: Sẽ không tạm biệt (1)
- Chương 100-2: Sẽ không tạm biệt (2)
- Chương 101-1: Phồn hoa không còn nữa (1)
- Chương 101-2: Phồn hoa không còn nữa (2)
- Chương 102-1: Đại ca (1)
- Chương 102-2: Đại ca (2)
- Chương 103: Một ngày là thầy thì cả đời vẫn là thầy
- Chương 104: Không biết hoa nở vì ai
- Chương 105: Ai tặng hoa
- Chương 106: Hai cuộc sống độc lập
- Chương 107: Vì ai
- Chương 108-1: Ngày mai (1)
- Chương 108-2: Ngày mai (2)
- Chương 109: Quan trọng nhất
- Chương 110: Anh hai đến đây
- Chương 111: Anh vĩnh viễn là anh trai của em
- Chương 112: Tâm tư của anh hai rất khó đoán
- Chương 113: Bí mật quán ăn tình nhân
- Chương 114
- Chương 115: Sau này em sẽ rời anh đi?
- Chương 116: Tri âm
- Chương 117: Chỉ cần còn sống, có thể gặp nhau
- Chương 118: Hiểu chuyện
- Chương 119: Em gái, sinh nhật vui vẻ
- Chương 120: Chúng ta đều đã lớn
- Chương 121: Còn có anh hai
- Chương 122
- Chương 123: Khóc
- Chương 124: Thực xin lỗi
- Chương 125: Cô ấy có người trong lòng
- Chương 126: Thì ra là thế
- Chương 127: Lá đỏ
- Chương 128: Bức tranh sơn dầu đẹp nhất
- Chương 129: Tìm thấy
- Chương 130
- Chương 131: Đến nhà họ Giang
- Chương 132: Người tuyết
- Chương 133: Tuyết tan
- Chương 134: Kiếp trước, kiếp này
- Chương 135: So sánh
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139: Tiêu Y Đình, anh muốn như vậy sao?
- Chương 140: Sen tàn
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143: Người nhà thực sự
- Chương 144: Giấc mơ
- Chương 145: Tôi sẽ hận anh cả đời
- Chương 146: Một kiếp luân hồi
- Chương 147: Đau thương
- Chương 148: Không trở lại được
- Chương 149: Thì ra là vậy
- Chương 150: Mỹ nam ngư
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153: Thiên Hữu ngô tâm
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157: Một cuộc sống mới vui vẻ
- Chương 158: Bao nhiêu nhớ nhung bấy nhiêu chia ly
- Chương 159: Phát hiện
- Chương 160: Cầu hôn
- Chương 161: Ngươi thành vợ của ta!
- Chương 162: Thông minh nhất việc ấy
- Chương 163: Lương tâm
- Chương 164: Valentine
- Chương 165: Khổ vì tình
- Chương 166: Không có em, anh phải làm sao?
- Chương 167: Không phải em muốn báo ơn sao?
- Chương 168: Cuộc sống anh muốn
- Chương 169: Nhớ kĩ lời của em hôm nay
- Chương 170: Đau đớn
- Chương 171: Người qua đường
- Chương 172: Đông
- Chương 173: Bao nhiêu 365 ngày?
- Chương 174: Thật xin lỗi
- Chương 175: Loving you
- Chương 176: Anh luyến tiếc em
- Chương 177: Tha hương gặp bạn cố tri
- Chương 178: Người nào búi tóc em lại?
- Chương 179: Không có gì không bỏ được
- Chương 180: Anh đang chờ em trở về
- Chương 181: Em về nhà có được hay không?
- Chương 182: Bức ảnh
- Chương 183: Hai năm
- Chương 184: Người ấy kết hôn, họa mi ngừng ca
- Chương 185: Cứ nghĩ rằng không bao giờ chia cách
- Chương 186
- Chương 187-1
- Chương 187-2: (tiếp)
- Chương 187-3: (tiếp)
- Chương 188: Bên ngoài không giống nhau
- Chương 189
- Chương 190: Cô ấy rất tốt
- Chương 191: Còn nhiều thời gian
- Chương 192: Em là người quan trọng nhất đối với anh
- Chương 193: Người lạ quen thuộc
- Chương 194: Những đóa hoa kia
- Chương 195: Không thể nói tạm biệt
- Chương 196: Cẩm tú
- Chương 197: Mộng không thấy em
- Chương 198: Vấn tâm
- Chương 199: Trở về
- Chương 200
- Chương 201: Nghỉ phép
- Chương 202: Cuộc tình ra hoa
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205: Gia tăng độ ngọt
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208: Phiên toà ly hôn
- Chương 209: Quỷ đòi nợ
- Chương 210: Pháo hoa
- Chương 211: Phong Tín Tử
- Chương 212: 8991
- Chương 213: Ghen?
- Chương 214: Trân ái
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217: Tin tưởng
- Chương 218: Giải thoát
- Chương 219: Tùy em sai bảo
- Chương 220: Đã lâu không gặp
- Chương 221: Nhớ anh không?
- Chương 222: Thay đổi
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227: Thi đấu
- Chương 228: Đau lòng
- Chương 229: Lợi hại
- Chương 230: Gặp lại
- Chương 231: Đêm nay là đêm nào
- Chương 232: Trong mộng ngoài mộng
- Chương 233
- Chương 234: Tình cờ
- Chương 235: Phạt
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238: Trọng điểm
- Chương 239: Phạm vi hoạt động
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243: Sách cũ
- Chương 244: Chữ trên trang sách
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 246-2: Tiếp theo
- Chương 247
- Chương 248: Càng ngày càng phức tạp
- Chương 249: Sự hiện hữu của anh
- Chương 250: Đã xảy ra chuyện
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253: Anh hai đừng khóc
- Chương 254: Người hùng
- Chương 255: Kiên định
- Chương 256: Có anh bên cạnh em
- Chương 257: Bộ dạng đẹp trai có thể xem như cơm
- Chương 258: Phiên tòa 1
- Chương 259: Phiên tòa 2
- Chương 260: Phiên tòa 3
- Chương 261: Phiên toà (4)
- Chương 262
- Chương 263: Mùa mưa không tới
- Chương 264: Nhớ
- Chương 265: Bí mật
- Chương 266: Một cũng không thể thiếu
- Chương 267: Chi tử vu quy, trang thôi họa mi?
- Chương 268
- Chương 269: Lùi
- Chương 270: Cưỡng ép
- Chương 271: Truy bắt (1)
- Chương 272: Truy bắt (2)
- Chương 273: Truy bắt (3)
- Chương 274: Truy bắt (4)
- Chương 275: Tìm lại
- Chương 276: Có lẽ……
- Chương 277: Tin
- Chương 278: Chúng ta từng yêu nhau
- Chương 279: Sống
- Chương 280: Gặp lại
- Chương 281: Khốn
- Chương 282: Không
- Chương 283: Trống rỗng hay phồn hoa?
- Chương 284: 13 năm
- Chương 285: Cái bóng
- Chương 286
- Chương 287: Thanh hòa
- Chương 288: Trở lại Bắc Kinh
- Chương 289
- Chương 290: ‘Sợ em gái’
- Chương 291: Bánh chẻo
- Chương 292: Bái Phật
- Chương 293: Bệnh viện
- Chương 294: Chỉ vì cho em gặp được anh?
- Chương 295: Buổi đầu gặp nhau
- Chương 296: Cả đời kiêu ngạo
- Chương 297: Ngày vui
- Chương 298: Hôn lễ
- Chương 299: Người đàn ông cô thưởng thức
- Chương 300: Người trăng hòa hợp
- Chương 301: Miền Nam
- Chương 302: Mùa hạ năm ấy
- Chương 303
- Chương 304: Đàn đứt có ai nghe
- Chương 305
- Chương 306: Ta chỉ muốn cùng ngươi ngắm pháo hoa
- Chương 307: Người của ta
- Chương 308: Ngươi nhớ ta?
- Chương 309
- Chương 310: Ngươi đã đến rồi. . . . . .
- Chương 311
- Chương 312: Bắt nạt
- Chương 313: Được dạy dỗ
- Chương 314: Làm chủ
- Chương 315: Người đàn ông là chủ gia đình
- Chương 316: Giấy kết hôn
- Chương 317: Cảnh giới không biết xấu hổ
- Chương 318: Em gái Tiểu Trư
- Chương 319: Cô gia nói như vậy
- Chương 320: Anh coi là đàn ông?
- Chương 321: Em gái, lấy anh được không?
- Chương 322: Ôn luyện bài cũ
- Chương 323: May mắn đã gặp được anh
- Chương 324: Anh đến cưới em
- Chương 325: Đêm nay là đêm nào
- Chương 326: Đêm nay là đêm nào (2)
- Chương 327: Đêm nay là đêm nào (3)
- Chương 328: Vợ chồng hoà hợp
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331: Em sẽ nuôi anh
- Chương 332: 30 điều ‘mới’
- Chương 333: Yêu là…
- Chương 334
- Chương 335: Cầu xin
- Chương 336: Bắc Kinh
- Chương 337-1
- Chương 337-2
- Chương 338: Họp mặt
- Chương 339: Nợ cũ
- Chương 340: Năm qua năm
- Chương 341: Tết âm lịch
- Chương 342
- Chương 343: Nhân quả
- Chương 344: Tịnh Đế hoa khai
- Chương 345: Báo ứng
- Chương 346
- Chương 347: Không thể quên
- Chương 348: Chim di trú
Luật Sư Phúc Hắc Quá Nguy Hiểm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.