Hắn cẩn thận như vậy, vì điều dưỡng thân thể mà còn không chịu đi vài bước trên đường, mà tại vùng núi hoang vu này vì cứu nàng nên thậm chí còn dùng khinh công, tuy rằng là sơ suất của nàng, nhưng hiển nhiên đã khiến hắn chịu khổ hơn.
A Nguyên rất phóng khoáng, nhưng nàng càng thiện lương. Cho nên hắn bất kể là đại nhân hay kẻ tiểu nhân, nàng đều toàn tâm toàn ý dùng sự ấm áp của mình xoa xoa mắt cá chân của hắn, mong rằng có thể giảm một chút đau đớn cho hắn.
Cảnh Tri Vãn nhíu chặt đầu lông mày, không giấu nổi vẻ chán ghét.
A Nguyên đã thấy hắn ghét bỏ, cũng kệ, chỉ chăm chú xoa giúp hắn, nhìn hắn dần dần trầm tĩnh lại, chưa qua một khắc liền hô hấp đều đều, nàng ngáp một cái, đem hai chân hắn ôm trên chân mình sưởi ấm, cùng hắn tựa người bên tường nhắm mắt ngủ thiếp đi.
------------------
Không biết qua bao lâu, A Nguyên bị tiếng chuông nơi xa làm bừng tỉnh giấc, vừa mở mắt liền thấy Tiểu Hoài đang gặm một con gà rừng nghiêng đầu nhìn nàng, có lẽ sáng sớm đã ra ngoài kiếm thức ăn cho chủ nhân.
Cánh cửa tre vừa mở, lộ ra bầu trời sáng trong. Trời đã sáng, mưa cũng ngừng, cây cối núi đá vẫn ướt đẫm mà lóe sáng ánh nước lấp lánh. Dưới mái hiên căn nhà gỗ thỉnh thoảng có giọt nước nhỏ xuống. Sáng sớm tiếng chim hót líu lo, thật là dễ nghe.
Bởi vì ngồi ngủ hồi lâu, A Nguyên vai có chút cứng ngắc.
Nàng khẽ động đậy vai, ngoại bào khoác trên vai dĩ nhiên trượt xuống.
Đúng là chiếc áo bào màu tố thanh, vì trải qua mưa gió bùn đất mà đã bẩn chút ít, dưới nách còn có một cái lỗ lớn do bị cháy xém, chính là áo của Cảnh Tri Vãn.
Mà Cảnh Tri Vãn vẫn duy trì tư thế ngủ như lúc trước. Sườn mặt hắn nghiêng nghiêng ngủ yên, thậm chí tay nàng vẫn còn che lại mắt cá chân của hắn. Da thịt chạm vào nhau, ngồi ở chỗ đống lửa đã hoàn toàn tắt ngấm giúp nhau truyền hơi ấm.
A Nguyên nhìn nhìn ngoại bào, thật sự nghĩ không ra Cảnh Tri Vãn vẫn duy trì tư thế ngủ như vậy, còn có thể khoác thêm áo giúp nàng.
Chẳng lẽ là lúc nàng ngủ thấy lạnh, vô ý thức đoạt lấy áo của hắn?
Nàng không khỏi chột dạ, lặng lẽ lấy áo khoác lại lên người hắn, sau đó gõ đầu Tiểu Hoài, dựng thẳng ngón tay cái trầm thấp khen ngợi nói: "Tiểu Hoài quá nghe lời! Thật khéo hiểu lòng người! So với người kia không mở miệng thì thôi, mà nếu mở miệng ra chỉ toàn lời cay nghiệt, tổn hại người khác, người bạn nhỏ nhà ta giỏi lắm!"
Mặc dù trước khi bọn họ lên núi đã ăn vài thứ, nhưng trải qua một đêm giày vò, bụng đói sớm đã kêu vang. Nếu sáng sớm có thể có gà hầm cách thủy để ăn, quả thật là sung sướng. Lại nói, nếu có thể hái mấy cây mộc nhĩ cho vào sẽ càng ngon miệng.
Nhưng mà con gà rừng này toàn thân đầy lông, xử lí thế nào đây, quả thực là một vấn đề khó khăn không nhỏ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nàng thèm nhỏ dãi mà nhìn con gà rừng kia, sau đó nhìn về phía Cảnh Tri Vãn, tựa như đang nhìn một bát súp gà rừng thơm ngào ngạt.
Cảnh Tri Vãn chẳng biết từ lúc nào cũng đã mở mắt ra, thấy thế đã miễn cưỡng nói: "Cô có thể nướng cả con gà mà ăn. Sáng sớm, ta sẽ không nấu canh gà cho cô đâu."
A Nguyên lại đoán không ra vì sao hắn liếc một cái liền biết tâm tư của nàng, bối rối, nói: " Ai bảo ngài hầm canh gà? Ta chỉ muốn hỏi ngài, vừa rồi có nghe thấy tiếng chuông hay không?"
"Tiếng chuông ư?"
Cảnh Tri Vãn giống như vẫn chưa tỉnh dậy hoàn toàn, hai chân hắn đặt trên chân nàng tùy ý cọ cọ, "Ta chỉ nghe được có người không có quy củ, lại đang mắng chửi người lung tung." TruyenLau.com
( Edit + Beta: Hàn - Mai)
Chương 76:
Hai chân hắn cách lớp quần áo, cọ cọ trên chân nàng, có chút xúc cảm thô ráp, cũng không coi là thoải mái dễ chịu, nhưng A Nguyên chợt thấy trái tim rung động, ngứa ngứa, mang theo chút gì đó thoải mái, cọ sát lan tỏa ra toàn thân nàng. Nguồn copy từ TruyenLau.com
A Nguyên cả người cảm thấy không đúng, vội vàng dịch ra khỏi hai chân hắn, đứng dậy nói: "Ta mắng chính là những điều nên mắng, Cảnh Điển sử nhạy bén thông minh như vậy, tất nhiên hiểu được ta mắng một người khác hoàn toàn, tuyệt không phải Cảnh Điển sử."
Hai chân hắn vốn đang an ổn, bị A Nguyên dịch ra, mơ hồ đau đớn. Cảnh Tri Vãn nhìn chằm chằm vào vết sẹo đáng sợ trên mắt cá chân hắn, đôi mắt màu đen yên tĩnh mà thê lương, lúc này lại mang hàn ý lạnh rung trời.
Sau nửa ngày, khóe môi hắn còn cười một cách đầy tự giễu "À, hôm nay......Ta tất nhiên không thể hồ đồ. Cô vừa nói cái gì? Tiếng chuông?"
"Đúng! Tiếng chuông!" A Nguyên giãn tay chân, chắp tay nhìn về phía ngoài cửa, tư thế oai hùng, mặt mày như toả sáng, "Nếu ta nhớ không lầm, hoàng hôn đánh trống, sáng sớm gõ chuông, là quy củ bên trong chùa miếu"
Đôi mắt Cảnh Tri Vãn lóe lên ánh sáng, "Gần đây có chùa miếu!"
A Nguyên gật đầu, "Chùa miếu cách chúng ta rất gần, hung thủ cùng chân tướng......cũng cách chúng ta rất gần!"
Phật châu, Phụng Tiên, Đinh Tào, thư đồng. Tất cả manh mối đều đã chỉ rõ phương hướng.
Chính vì bọn họ đã tiếp cận chân tướng, bất cứ lúc nào cũng có thể tra ra hung thủ, cho nên Đinh Tào mới có thể bị hại, A Nguyên cũng thiếu chút nữa bị hại.
-------------------
Lý Phỉ cùng mọi người sau khi trời sáng liền tới chân núi xem xét, phát hiện Cảnh, Nguyên hai người còn chưa từng xuống núi, hai gã nâng kiệu vẫn chờ ở đó để lấy tiền thưởng gấp đôi, cho nên kinh hãi không nhẹ, chỉ sợ bọn họ đã nối gót theo Đinh Tào, vội vàng mang hai người nâng kiệu lên núi tìm kiếm.
Nhưng cũng không mất nhiều công sức, liền đã tìm được hai vị kia, chính là men theo mùi canh gà thơm phức trong nhà gỗ bay ra.
Trong tưởng tượng, đúng là hai người không có chuyện gì, nhưng A Nguyên tất nhiên bị Cảnh Tri Vãn sai sử sứt đầu mẻ trán, khóc không ra nước mắt.
Nhưng A Nguyên vẫn ôm lấy cái bát mẻ, đang vô cùng vui vẻ uống canh gà, thỉnh thoảng dùng nhánh cây chẻ thành đôi đũa, ăn rau dại với nấm. Phía sau nàng, Cảnh Tri Vãn đang yên tĩnh ngồi ở một góc, sắc mặt tái nhợt, hai con ngươi ảm đạm.
Gặp Lý Phỉ, Tỉnh Ất tìm tới, A Nguyên vội vàng hô: "Trong cái nồi kia còn một chén, Cảnh Điển sử nói hắn không muốn ăn, mọi người có tới ăn một chút hay không?"
Lý Phỉ thấy hai người không có việc gì, nhất thời tâm thần sung sướng, vội nói: "Tốt, tốt! Sáng sớm ta đã chạy tới đãy, có chút đói bụng!"
Hắn cũng không chê trong nhà gỗ dơ dáy bẩn thỉu, lục tìm bốn phía trong nhà gỗ để tìm đồ múc canh.
Tỉnh Ất không cùng huyện thái gia tranh giành bát canh, liền đi qua hỏi Cảnh Tri Vãn: "Điển Sử đại nhân, có phải ban đêm tra án mệt mỏi hay không, không thoải mái dễ chịu ở đâu vậy?"
Cảnh Tri Vãn nhẹ nhàng cười cười, "Ta rất khỏe. Có thể ở một nơi thế này hầm canh gà, ta quả thực là......khỏe không thể khỏe hơn!"
Hắn thấy bộ dáng ăn nhanh của A Nguyên, môi mỏng cong lên có chút lạnh.
( Edit + Beta: Hàn - Mai)
- Chương 1: Linh hạc tủy (1)
- Chương 2: Linh hạc tủy (2)
- Chương 3: Linh hạc tủy (3)
- Chương 4: Linh hạc tủy (4)
- Chương 5: Linh hạc tủy (5)
- Chương 6: Linh hạc tủy (6)
- Chương 7: Linh hạc tủy (7)
- Chương 8: Linh hạc tủy (8)
- Chương 9: Linh hạc tủy (9)
- Chương 10: Linh hạc tủy (10)
- Chương 11: Linh hạc tủy (11)
- Chương 12: Linh hạc tủy (12)
- Chương 13: Linh hạc tủy (13)
- Chương 14: Linh hạc tủy (14)
- Chương 15: Lnh hạc tủy (15)
- Chương 16: Linh hạc tủy (16)
- Chương 17: Linh hạc tủy (17)
- Chương 18: Linh hạc tủy (18)
- Chương 19: Linh hạc tủy (19)
- Chương 20: Linh hạc tủy (20)
- Chương 21: Linh hạc tuỷ (21)
- Chương 22: Linh hạc tuỷ (22)
- Chương 23: Linh hạc tủy (23)
- Chương 24: Linh hạc tủy (24)
- Chương 25: Linh hạc tủy (25)
- Chương 26: Linh hạc tủy (26)
- Chương 27: Linh hạc tủy (27)
- Chương 28: Linh hạc tủy (28)
- Chương 29: Linh hạc tủy (29)
- Chương 30: Linh hạc tủy (30)
- Chương 31: Linh hạc tủy (31)
- Chương 32: Linh hạc tủy (32)
- Chương 33: Linh hạc tủy (33)
- Chương 34: Linh hạc tủy (34)
- Chương 35: Linh hạc tủy (35)
- Chương 36: Linh hạc tủy (36)
- Chương 37: Linh hạc tủy (37)
- Chương 38: Linh hạc tủy (38)
- Chương 39: Linh hạc tủy (39)
- Chương 40: Linh hạc tủy (40)
- Chương 41: Linh hạc tủy (41)
- Chương 42: Linh hạc tủy (42)
- Chương 43: Linh hạc tủy (43)
- Chương 44: Linh hạc tủy (44)
- Chương 45: Linh hạc tủy (45)
- Chương 46: Linh hạc tủy (46)
- Chương 47: Linh hạc tủy (47)
- Chương 48: Linh hạc tủy (48)
- Chương 49: Linh hạc tủy (49)
- Chương 50: Linh hạc tủy (50)
- Chương 51: Linh hạc tủy (51)
- Chương 52: Linh hạc tủy (52)
- Chương 53: Linh hạc tủy : Lại thấy mưa đêm loạn hồng trần (1)
- Chương 54: Linh hạc tủy : Lại thấy mưa đêm loạn hồng trần (2)
- Chương 55: Hương trong trướng - Thiếu niên nhà ai tựa thanh kiếm (1)
- Chương 56: Hương trong trướng - Thiếu niên nhà ai tựa thanh kiếm (2)
- Chương 57: Hương trong trướng - Đừng cười kẻ đa tình điên cuồng (1)
- Chương 58: Hương trong trướng - Đừng cười kẻ đa tình điên cuồng (2)
- Chương 59: Hương trong trướng - Ngọc bích tươi đẹp vỡ vụn (1)
- Chương 60: Hương trong trướng - Ngọc bích tươi đẹp vỡ vụn (2)
- Chương 61: Hương trong trướng - Hương hoa ưu sầu lạnh giấc mộng uyên ương (1)
- Chương 62: Hương trong trướng - Hương hoa ưu sầu lạnh giấc mộng uyên ương (2)
- Chương 63: Hương trong trướng - Ghi nhớ tương tư ném sinh tử (1)
- Chương 64: Hương trong trướng - Ghi nhớ tương tư ném sinh tử (2)
- Chương 65: Hương trong trướng - Hoa bay lưu mộng nhẹ lướt sóng (1)
- Chương 66: Hương trong trướng - Hoa bay lưu mộng nhẹ lướt sóng (2)
- Chương 67: Hương trong trướng - Kim ốc có oán không ngủ được (1)
- Chương 68: Hương trong trướng - Kim ốc có oán không ngủ được (2)
- Chương 69: Hương trong trướng - Tú bình đa tình trăng qua cửa sổ (1)
- Chương 70: Hương trong trướng - Tú bình đa tình trăng qua cửa sổ (2)
- Chương 71: Hương trong trướng - Tú bình đa tình trăng qua cửa sổ (3)
- Chương 72: Hương trong trướng - Mây chiều từng che phủ núi xanh
- Chương 73: Hương trong trướng - Nơi tận cùng núi xanh, cất giấu *bích thủy (1)
- Chương 74: Hương trong trướng - Nơi tận cùng núi xanh, cất giấu bích thủy (2)
- Chương 75: Hương trong trướng - Nơi tận cùng núi xanh, cất giấu bích thủy (3)
- Chương 76: Hương trong trướng - Nơi tận cùng núi xanh, cất giấu bích thủy (4)
- Chương 77: Đài chiếu sáng mấy ý nhà
- Chương 78: Hương trong trướng - Che giấu sấm chớp phí tâm tư (1)
- Chương 79: Hương trong trướng - Che giấu sấm chớp phí tâm tư (2)
- Chương 80: Uyên ương phổ (1)
- Chương 81: Uyên ương phổ (2)
- Chương 82: Uyên ương phổ (3)
- Chương 83: Uyên ương phổ (4)
- Chương 84: Uyên ương phổ (5)
- Chương 85: Uyên ương phổ (6)
- Chương 86: Uyên ương phổ (7)
- Chương 87: Uyên ương phổ (8)
- Chương 88: Uyên ương phổ (9)
- Chương 89: Uyên ương phổ (10)
- Chương 90: Uyên ương phổ (11)
- Chương 91: Uyên ương phổ (12)
- Chương 92: Uyên ương phổ (13)
- Chương 93: Uyên ương phổ (14)
- Chương 94: Uyên ương phổ (15)
- Chương 95: Uyên ương phổ (16)
- Chương 96: Uyên ương phổ (17)
- Chương 97: Uyên ương phổ (18)
- Chương 98: Uyên ương phổ (19)
- Chương 99: Uyên ương phổ (20)
- Chương 100: Uyên ương phổ (21)
- Chương 101: Uyên ương phổ (22)
- Chương 102: Uyên ương phổ (23)
- Chương 103: Uyên ương phổ (24)
- Chương 104: Uyên ương phổ (25)
- Chương 105: Uyên ương phổ (26)
- Chương 106: Uyên ương phổ (27)
- Chương 107: Uyên ương phổ (28)
- Chương 108: Bàn long kiếp (1)
- Chương 109: Bàn long kiếp (2)
- Chương 110: Bàn long kiếp (3)
- Chương 111: Bàn long kiếp (4)
- Chương 112: Bàn long kiếp (5)
- Chương 113: Bàn long kiếp (6)
- Chương 114: Bàn long kiếp (7)
- Chương 115: Bàn long kiếp (8)
- Chương 116: Bàn long kiếp (9)
- Chương 117: Bàn long kiếp (10)
- Chương 118: Bàn long kiếp (11)
- Chương 119: Bàn long kiếp (12)
- Chương 120: Bàn long kiếp (13)
- Chương 121: Bàn long kiếp (14)
- Chương 122: Bàn long kiếp (15)
- Chương 123: Bàn long kiếp (16)
- Chương 124: Bàn long kiếp (17)
- Chương 125: Bàn long kiếp (18)
- Chương 126: Bàn long kiếp (19)
- Chương 127: Bàn long kiếp (20)
- Chương 128: Bàn long kiếp (21)
- Chương 129: Bàn long kiếp (22)
- Chương 130: Bàn long kiếp (23)
- Chương 131: Bàn long kiếp (24)
- Chương 132: Bàn long kiếp (25) đại kết cục
- Chương 133: Phiên ngoại: Bí huy đồ
- Chương 134: Phiên ngoại: Thất tịch
- Chương 135: Phiên ngoại: Nha đầu nhóm bếp
- Chương 136: Phiên ngoại: Trùng dương
- Chương 137: Phiên ngoại: Hà đăng (đèn hoa sen)
- Chương 138: Phiên ngoại: Đoan ngọ
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259: Phiên Ngoại Bí Huy Đồ
- Chương 260: Phiên Ngoại Thất Tịch
- Chương 261: Phiên Ngoại Nha Đầu Nhóm Bếp
- Chương 262: Phiên Ngoại Trùng Dương
- Chương 263: Phiên Ngoại Hà Đăng Đèn Hoa Sen
- Chương 264: Phiên Ngoại Đoan Ngọ
Lưỡng Thế Hoan
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.