Editor: Linh Vũ
"Vận Nhi, rốt cuộc em cũng tỉnh rồi!" Ngay lúc nhìn thấy Vận Nhi mở mắt, Âu Thừa Duẫn vội vàng đứng lên, hai tay chống lên đầu giường, lại thấy đôi mắt cô ngập nước, yên lặng mà chớp chớp.
Cô cảm giác trong bụng trống rỗng, cả người đều đau nhức...
"Thế nào rồi? Có phải khó chịu ở đâu không? Em đau ở đâu, anh đi gọi bác sĩ!" Âu Thừa Duẫn vội vội vàng vàng đánh giá một lượt từ đầu đến chân cô, chỉ thấy Vận Nhi lắc đầu không nói lời nào, chỉ lặng lẽ rơi nước mắt.
"Em đừng làm anh sợ, Vận Nhi, có phải em đau bụng không? Nói cho anh biết được không?" Âu Thừa Duẫn đau lòng hôn lên giọt nước mắt vừa rơi xuống trên mặt cô, anh biết cô đã phải trải qua chuyện gì, bây giờ thậm chí anh còn cảm nhận rõ cả người cô đang run rẩy.
"Cục cưng..." Vận Nhi khó nhọc thốt ra hai tiếng, nước mắt lại rơi xuống càng lúc càng nhiều, cô không phải là một người mẹ tốt, lần đầu tiên làm mẹ đã không biết mình mang thai lúc nào, lần thứ hai vẫn không biết cục cưng đã xuất hiện trong bụng mình từ khi nào. Vận Nhi có chút tự trách mình, bởi vì cô còn nhỏ, cô không hiểu chuyện, cho nên đứa bé mới tức giận mà rời khỏi người cô.
"Em đừng kích động, cục cưng vẫn còn, em sờ thử xem, con vẫn còn ở trong bụng em, bác sĩ nói bây giờ em không được kích động, cho nên em đừng khóc nữa, được không?" Âu Thừa Duẫn kiên nhẫn dỗ dành cô. Bây giờ Vận Nhi giống như một đứa bé không có cảm giác an toàn, cô còn trẻ như vậy mà đã phải trải qua những biến cố này, thực sự là ông trời đã quá tàn nhẫn đối với cô rồi. d.đ.l.q.đ
Âu Thừa Duẫn thề, anh sẽ không để cho những kẻ đã làm cô bị tổn thương được yên ổn!
"Thật sự con vẫn còn ở đây chứ?" Vận Nhi hơi run rẩy đưa tay xuống đặt lên bụng mình, không cảm giác được chút động tĩnh nào. Cô biết cô đã chảy rất nhiều máu, cô cho rằng cô đã mất đứa bé rồi.
Vì sao, vì sao anh luôn đến muộn như thế?
"Ở đây, ở đây, Vận Nhi, con vẫn còn ở trong bụng em, chúng ta sẽ cùng nhau giữ con lại, được không?" Âu Thừa Duẫn dịu dàng thầm thì bên tai cô, nhẹ nhàng thể hiện tình yêu mà anh dành cho cô.
Vận Nhi chỉ mệt mỏi gật gật đầu, sau đó dần chìm vào giấc ngủ.
TruyenLau.com
Lúc Tín đưa Tâm Nhi đến bệnh viện thì Vận Nhi còn chưa tỉnh, Âu Dương cũng chạy tới bệnh viện, nghe nói Vận Nhi gặp chuyện không may, cô ấy cũng bị dọa hết hồn.
Mụ đàn bà không có nhân tính kia, suýt chút nữa đã khiến Vận Nhi bị sẩy thai rồi, lại còn dám xuống tay với Vận Nhi, không chỉnh cô ta thì trong lòng Âu Dương khó mà nuốt được mối hận này.
"Anh, làm sao bây giờ? Mẹ cũng đã sinh nghi rồi, Vận Nhi đã mất tích mấy ngày, bây giờ anh cũng mất tích luôn!"
Âu Dương lo lắng đứng bên ngoài phòng bệnh, nhìn Âu Thừa Duẫn suy sụp đứng dựa vào vách tường, tóc tai hơi hỗn độn, trên cằm lún phún râu, chỉ có quần áo trên người là đã được thay hết, anh thật sự không chịu nổi vết máu loang lổ không biết là của Vận Nhi hay là của đứa bé đó. diễn@đàn#lê$quý%đôn TruyenLau.com
"Đừng nói cho mẹ biết, em cứ nói với mẹ là anh đã đưa Vận Nhi quay lại biệt thự bên bờ biển rồi!" Hiện giờ Âu Thừa Duẫn chẳng còn tâm tư đâu mà để ý đến chuyện khác, bác sĩ nói bây giờ cô không thể chịu chút k*ch th*ch nào, cần phải an tĩnh dưỡng thai, cho nên Âu Thừa Duẫn muốn toàn tâm toàn ý chăm sóc cô thật tốt.
Đợi cho thân thể cô tốt hơn một chút anh sẽ đưa cô về nhà, Âu Thừa Duẫn biết, Vận Nhi chắc chắn không thích ở lâu trong bệnh viện.
Lúc Tô Thượng Đông biết chuyện thì tức tốc chạy đến bệnh viện, vừa đến nơi đã đánh cho Âu Thừa Duẫn một quyền. Bây giờ anh không có sức lực đánh nhau, chỉ im lặng chịu trận, thân thể vốn đã hơi suy yếu lại chật vật ngửa quỳ nửa ngồi trên sàn nhà lạnh buốt. Âu Thừa Duẫn chậm rãi đứng dậy, Tô Thượng Đông còn muốn đánh nữa nhưng lại bị Âu Dương ngăn cản: "Anh tránh ra!"
Tô Thượng Đông tức giận trừng mắt nhìn Âu Dương đang liều mạng ngăn mình lại. Bây giờ Vận Nhi đã bị bọn họ hành hạ thành cái dạng gì rồi? Trước đây cô ở nhà họ Tô, cho dù không phải con đẻ nhưng Tô Viễn Hàng và Hạ Uyển Như đều chưa từng đụng vào cô, vậy mà bây giờ ngay cả má cô cũng bị đánh cho sưng đỏ như vậy, Tô Thượng Đông cực kỳ đau lòng. Anh khó chịu nhất chính là nhìn thấy Vận Nhi bị tổn thương. Website TruyenLau.com
Anh là vì muốn nhìn thấy cô được hạnh phúc cho nên mới buông tay. Nhưng mà bây giờ thì sao?
"Đừng đánh, nếu Vận Nhi biết các anh đánh nhau thì sẽ không vui, bây giờ cảm xúc của chị ấy vẫn chưa ổn định, hai người đừng kiếm thêm chuyện nữa!" Âu Dương bình tĩnh khuyên bảo Tô Thượng Đông, nhìn anh ta đánh Âu Thừa Duẫn thì cô ấy cũng đau lòng. d.đ.l.q.đ
Cô ấy đau lòng cho Vận Nhi, đau lòng cho Âu Thừa Duẫn, cũng đau lòng cho Tô Thượng Đông!
"Chờ Vận Nhi tỉnh lại, tôi sẽ lập tức đưa con bé đi!" Hai năm trước anh đã có quyết định này, nhưng cuối cùng Vận Nhi lại lựa chọn bỏ đi sau lưng anh, bây giờ anh sẽ không để chuyện hai năm trước lặp lại lần nữa.
"Không được, cô ấy là của tôi, ai cũng không được phép mang cô ấy đi!" Âu Thừa Duẫn không hề nể nang đáp lại, trong mắt đầy vẻ kiên định, bây giờ, anh tuyệt đối sẽ không buông tay cô lần nữa.
Thân thể Vận Nhi rất yếu, chỉ cần động đậy một chút sẽ ra mồ hôi, Âu Dương muốn giúp đỡ nhưng bị Âu Thừa Duẫn cự tuyệt, anh tự tay lau người cho cô, một bước cũng không rời, động tác nhẹ nhàng cẩn thận, mỗi lần đặt tay lên bụng cô lại lưu luyến hồi lâu. Nếu như không phải do đứa nhỏ này, có lẽ bây giờ cô đã không phải khổ sở như vậy. Hốc mắt Âu Thừa Duẫn cay cay, nhìn thấy ngay cả lúc ngủ mà khóe mày Vận Nhi cũng nhíu chặt, anh không biết phải làm sao để cô bớt đau đớn, chỉ có thể cẩn thận từng li từng tí, bây giờ không thể để cho cô bị suy sụp được.
"Tâm Nhi đâu? Tâm Nhi đang ở đâu?" Lúc Vận Nhi tỉnh lại liền hỏi thăm tình hình của Tâm Nhi, cô không biết mình được cứu ra như thế nào, chỉ biết là trước khi nhắm mắt lại, cô cảm nhận được một vòng ôm ấm áp. Là Âu Thừa Duẫn, cô biết! Rốt cuộc anh cũng tới cứu cô rồi!
"Đừng lo! Tâm Nhi ở đây, Âu Dương đang chơi cùng cô bé, em cứ yên tâm nghỉ ngơi đi!" Âu Thừa Duẫn an ủi cô. Tâm Nhi đã bị khiếp sợ, Âu Dương đưa cô bé về Âu viên, nếu như nhìn thấy Vận Nhi bây giờ thì có lẽ cô bé sẽ còn bị dọa sợ hơn nữa.
"Em luôn có cảm giác nó sẽ rời khỏi em..." Vận Nhi đặt tay ở trên bụng, nước mắt lại không kìm được mà chảy ra, ngay cả lúc ăn cô cũng cảm thấy cả người không có sức lực, vừa động đậy một chút thì bụng sẽ vô cùng đau đớn, cái cảm giác hít thở không thông này dường như muốn chôn vùi cả người cô. Vận Nhi sợ hãi nhìn Âu Thừa Duẫn, người đàn ông mà cô vẫn luôn ỷ lại này, cô còn có thể tin tưởng anh không?
- Chương 1: Hôn ước hoang đường
- Chương 2: Âu thừa duẫn
- Chương 3: Có vị hôn phu
- Chương 4: Kế hoạch chạy trốn
- Chương 5: Người đàn ông đến từ địa ngục
- Chương 6: Thời khắc khẩn trương
- Chương 7: Hôn lễ tiếp tục
- Chương 8: Chính thức trở thành vợ chồng
- Chương 9: Cô bé đáng yêu
- Chương 10: Muốn làm gì
- Chương 11: Thêm một danh phận
- Chương 12: Có điều kiện
- Chương 13: Đêm tân hôn
- Chương 14: Thay đổi chủ ý
- Chương 15: Nụ hôn đêm động phòng
- Chương 16: Gia tộc Kiều Nạp Sâm
- Chương 17: Tình huống trên máy bay
- Chương 18: Cái đồ khó ưa
- Chương 19: Chuyến đi đến Đức
- Chương 20: Hai anh em kỳ lạ
- Chương 21: Không thân thiện
- Chương 22: Ở chung một phòng
- Chương 23: Bóng dáng thân quen
- Chương 24: Có trở về hay không
- Chương 25: Rời đi
- Chương 26: Hiện tượng không tốt
- Chương 27: Trở về sau tuần trăng mật
- Chương 28: Người đàn ông thành đạt
- Chương 29: Giá trị của phụ nữ
- Chương 30: Không có gì thay đổi
- Chương 31: Hữu danh vô thực
- Chương 32: Bạch mã hoàng tử Lam Hạo
- Chương 33: Trùng hợp gặp học trưởng
- Chương 34: Gặp lại Âu Thừa Duẫn
- Chương 35: Nụ hôn trừng phạt
- Chương 36: Không thể tin được
- Chương 37: Không có hứng thú
- Chương 38: Người đàn ông vô tình
- Chương 39: Không khuất phục
- Chương 40: Tương kính như tân *
- Chương 41: Chủ động trở về
- Chương 42: Không cố ý giấu diếm
- Chương 43: Đại minh tinh xinh đẹp
- Chương 44: Một ngày sống không bằng chết
- Chương 45: Xin lỗi
- Chương 46: Vòng tay ôm ấm áp
- Chương 47: Cô ấy ở đâu
- Chương 48: Người vợ vô hình
- Chương 49: Khí chất mỹ nữ
- Chương 50: Khiêu khích
- Chương 51: Mĩ nam thần bí
- Chương 52: Đàn ông là độc dược
- Chương 53: Giấc mộng xa vời
- Chương 54: Thói quen không tốt
- Chương 55: Người xa lạ quen thuộc
- Chương 56: Siêu sao thiên hoàng
- Chương 57: Có quan tâm hay không
- Chương 58: Rung động
- Chương 59: Không nhìn bọn họ
- Chương 60: Không thể làm chung
- Chương 61: Thiếu một người bạn gái
- Chương 62: Một mình sao?
- Chương 63: Thương Nhĩ Kỳ
- Chương 64: Trao đổi bạn nhảy
- Chương 65: Mục tiêu mới
- Chương 66: Càng ngày càng chán ghét
- Chương 67: Tình cảm phức tạp
- Chương 68: Dũng cảm đối mặt
- Chương 69: Sai lầm lớn nhất
- Chương 70: Cô xứng sao?
- Chương 71: Vợ tôi là em
- Chương 72: Đi đường nhìn phía
- Chương 73: Ăn cơm với Thương Nhĩ Kỳ
- Chương 74: Quên nói gặp lại
- Chương 75: Ở lại bên canh Âu Thừa Duẫn
- Chương 76: Chỉ là người tình
- Chương 77: Từ giờ phút này, hãy yêu tôi
- Chương 78: Công bố tin kết hôn
- Chương 79: Quan hệ tam giác phức tạp
- Chương 80: Trầm luân
- Chương 81: Vô sỉ
- Chương 82: Khéo quá hóa vụng
- Chương 83: Quan hệ được đưa ra ánh sáng
- Chương 84: Tình cảm hư ảo
- Chương 85: Chứng minh cho tôi xem
- Chương 86: Bị cự tuyệt
- Chương 87
- Chương 88: Chỉ vì trả thù
- Chương 89: Thù hận sâu đậm
- Chương 90: Yêu và không yêu
- Chương 91: Tô thượng đông
- Chương 92: Họa là từ miệng mà ra
- Chương 93: Chuyển biến thần kỳ
- Chương 94: Âm thầm đánh giá
- Chương 95: Rốt cuộc tiến hành ly hôn
- Chương 96: Động tâm
- Chương 97: Làm vợ anh được không
- Chương 98: Pháo hoa của hai người
- Chương 99: Muốn làm chuyện xấu
- Chương 100: Tự chuốc lấy
- Chương 101: Tâm tình của hai anh em
- Chương 102: Không gần nữ sắc
- Chương 103: Âu Dương thích anh trai
- Chương 104: Nữ nhân không nghe lời
- Chương 105: Ai là chị dâu
- Chương 106
- Chương 107: Trực tiếp ôm hôn
- Chương 108: Buổi tối say lòng người
- Chương 109: Trong lòng đã có đối tượng
- Chương 110: Chân tướng rõ ràng
- Chương 111: Ly hôn đi, điện hạ
- Chương 112: Một lời hứa hẹn
- Chương 113: Không tự chủ được
- Chương 114: Yêu vô tư
- Chương 115: Phụ nữ có chồng
- Chương 116: Càng chạy càng xa
- Chương 117: Phải làm gì bây giờ
- Chương 118: Điện hạ rất tức giận
- Chương 119: Không phải anh trai cô
- Chương 120: Gặp lại nhau
- Chương 121: Buông cô ấy ra
- Chương 122: Điên cuồng vì em
- Chương 123: Đêm nay là một sai lầm
- Chương 124: Lựa chọn sai lầm
- Chương 125: Bắt đầu lại lần nữa
- Chương 126: Giở trò
- Chương 127: Không thể có cùng lúc
- Chương 128: Không thể nào tưởng tượng nổi
- Chương 129: Âu Thừa Duẫn nhiệt tình
- Chương 130: Che giấu tình yêu trong đáy lòng
- Chương 131: Phương thức như thế
- Chương 132: Người đàn ông giảo hoạt
- Chương 133: Muốn ăn cái gì nhất!
- Chương 134: Dụng tâm lương khổ
- Chương 135: Con tim lỗi nhịp
- Chương 136: Cả đời có bao lâu?
- Chương 137: Vỏ sò tím
- Chương 138: Làm cô gái nhỏ tức giận
- Chương 139: Phương thức đền bù
- Chương 140: Vấn đề kỳ quái
- Chương 141: Không còn đường lui
- Chương 142: Nhẫn kim cương đặc biệt
- Chương 143: Tình yêu không thể trao
- Chương 144: Thổ lộ muộn màng
- Chương 145: Người đàn ông ghen tuông
- Chương 146: Cứu người ngoài ý muốn
- Chương 147: Anh ấy biến mất
- Chương 148: Trở về
- Chương 149: Tâm kế của phụ nữ
- Chương 150: Lần cuối triền miên
- Chương 151: Sự biến hóa của thân thể
- Chương 152: Bí mật không biết
- Chương 153: Bữa tối dưới ánh nến
- Chương 154: Sự thật tàn nhẫn
- Chương 155: Có phải là anh em ruột hay không?
- Chương 156: Hoàn toàn tuyệt vọng
- Chương 157: Quyết định rời đi
- Chương 158: Là thật là giả
- Chương 159: Không còn quyến luyến
- Chương 160: Cuộc chiến giữa những người đàn ông
- Chương 161: Lướt qua nhau
- Chương 162: Đường ai nấy đi
- Chương 163: Cuộc sống bình thản
- Chương 164: Sợ hãi đối mặt
- Chương 165: Hợp tác
- Chương 166: Chị dâu cả thần bí
- Chương 167: Gặp lại
- Chương 168: Giống nhau như vậy
- Chương 169: Ai tìm được cô ấy trước
- Chương 170: Thứ tự đến trước và sau
- Chương 171: Như si như say
- Chương 172: Kế hoạch của anh
- Chương 173: Cô ấy đã trở lại
- Chương 174: Người hôn trộm
- Chương 175: Lão công, chồng trước
- Chương 176: Chỉ có cảm giác với em
- Chương 177: Đều là đứa ngốc
- Chương 178: Học trưởng muốn đính hôn
- Chương 179: Kỷ niệm ngày mưa
- Chương 180: Cô xoay người, anh chật vật
- Chương 181: Sinh bệnh
- Chương 182: Tâm động không bằng hành động
- Chương 183: Theo dõi
- Chương 184: Trở lại nhà họ tô
- Chương 185: Không từ bỏ được
- Chương 186: Lý do không thành lập
- Chương 187: Lòng còn sợ hãi
- Chương 188: Chuyện ngoài ý muốn trong bữa tiệc
- Chương 189: Đi với ai?
- Chương 190: Vận nhi, xin lỗi, anh yêu em
- Chương 191: Chúng ta tái hôn nhé
- Chương 192: Có bao nhiêu người yêu
- Chương 193: Bắt đầu là yêu, kết thúc là hận
- Chương 194: Biết vậy chẳng làm
- Chương 195
- Chương 196: Tình cảm đè nén
- Chương 197: Ngọt ngào đã lâu
- Chương 198: Sai lầm
- Chương 199: Nên bị trừng phạt
- Chương 200: Lại sinh đứa bé
- Chương 201: Yêu, tán
- Chương 202: Sự bá đạo của anh
- Chương 203: Người bị thương
- Chương 204: Không được đáp lại
- Chương 205: Cô gái nhỏ nổi giận
- Chương 206: Không có đáp án
- Chương 207: Nghiện không dứt được
- Chương 208: Thân thế bí mật
- Chương 209: Vợ là quan trọng nhất
- Chương 210: Nói em yêu anh
- Chương 211: Bị thương ngoài ý muốn
- Chương 212: Mấy lần cầu hôn
- Chương 213: Chuyện ngoài ý muốn trong hôn lễ
- Chương 214: Không thể không có cô ấy
- Chương 215: Vận Nhi mất tích
- Chương 216: Chân tướng năm đó
- Chương 217: Khắp nơi đầy máu
- Chương 218: Sinh mệnh kiên cường
- Chương 219: Dự cảm không lành
- Chương 220: Đã lâu không gặp
- Chương 221: Hận
- Chương 222: Không cách nào ngăn cản
- Chương 223: Tan thành mây khói
- Chương 224: Để cho em đi thì anh sẽ chết
- Chương 225: Không chịu nghe lời
- Chương 226: Là ai hành hạ ai
- Chương 227: Yêu cô đến nghiện
- Chương 228: Nhân nhượng, bao dung
- Chương 229: Sự thay đổi rất nhỏ
- Chương 230: Tức nước vỡ bờ
- Chương 231: Ngoài ý muốn trong ngoài ý muốn
- Chương 232: Trạm tiếp theo, ly biệt
- Chương 233: Đánh cược
- Chương 234: Nụ cười của cô, nước mắt của anh
- Chương 235: Sự tồn tại của cô
- Chương 236: Nhớ đến thôi cũng đã thấy đau đớn
- Chương 237: Con gái bảo bối
- Chương 238: Giữ không được cô ấy
- Chương 239: Hướng Niệm, mong nhớ
- Chương 240: Lại bỏ lỡ nhau
- Chương 241: Bước về phía cô ấy từng chút một
- Chương 242: Mặt đối mặt
- Chương 243: Muốn ôm lấy cô
- Chương 244: Giữa hai người còn có Niệm Niệm ngăn cách
- Chương 245: Tranh đoạt
- Chương 246: Cực phẩm vú em
- Chương 247: Giống ai nhiều hơn
- Chương 248: Chừa lại đường lùi
- Chương 249: Quyết định
- Chương 250: Hãy quên quá khứ
- Chương 251: Tình yêu thăng hoa
- Chương 252: Tình yêu bất tận
- Chương 253: Cầu hôn
- Chương 254: Một nhà ba người
- Chương 255: Dụng tâm kín đáo
- Chương 256: Hôn lễ thế kỷ
- Chương 257: Đêm tân hôn
- Chương 258: Ngoại truyện
- Chương 259: Ngoại truyện 2
Ly Hôn Đi Điện Hạ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.