Khi Vũ Phong Toàn nhìn thấy cô đã đến, đáy mắt cuối cùng cũng có mấy tia hài lòng, ông ta gật gật đầu: “Trước hết phải lấy được hợp đồng về trong tay, cho dù không lấy được cũng phải nhân cơ hội này kết thân lại với Trương Thiên Thành, Linh Đan, không phải là bố không thương con, con xem cái vị trí bà chủ nhà họ Trường có bao nhiêu người ngoài kia ao ước, con không thể không quý trọng được.”
Trong mắt Vũ Phong Toàn, lúc trước Trương Thiên Thành có thể chấp nhận Vũ Linh Đan thì bây giờ anh cũng có thể chấp nhận được lần nữa.
“Bố, con hiểu rồi”
Vũ Linh Đan nhướng mày, cũng biết là không nên tranh luận với ông ta, cứ gật đầu cho xong, còn về chuyện làm như thế nào thì đó mới là chuyện của cô.
Vũ Linh Đan nhanh chóng báo số phòng thì ngay lập tức có một người phục vụ ân cần tới đón cô: “Cô Linh Đan, mời cô đi bên này
Vũ Linh Đan mím môi cười, thầm hít sâu một hơi.
Dự án Vịnh Hải Cảng là một hạng mục rất lớn đối với tập đoàn Bạch Đằng, còn đối với Á Đông mà nói thì đây là một hạng mục không đáng nhắc tới.
Cho nên… hôm nay Trương Thiên Thành chắc là sẽ không xuất hiện.
Vũ Linh Đan vừa vào cửa thì đã có một giọng nói hài hước vang lên: “giám đốc Linh Đan đến rồi”
Theo giọng nói đó có một vài ánh mắt không rõ ý tứ đều đổ dồn về phía Vũ Linh Đan.
Vũ Linh Đan cũng không quan tâm đến điều đó, cô thoải mái bước tới chào mọi người và ngồi xuống vị trí gần cánh cửa ra vào.
Sau khi uống được ba tuần rượu thì Vũ Linh Đan cảm thấy đã đến lúc nói chuyện công việc.
Cô nở một nụ cười điềm tĩnh, tự mình nâng ly kính các vị khách có mặt ở đây, cũng là người liên quan đến dự án hôm nay của tập đoàn Á Đông.
“Giám đốc Nam An, ly này tôi xin kính anh, hy vọng anh cho Bạch Đằng chúng tôi một cơ hội.
Dù sao với khu du lịch Mạc Sầu năm trước, chúng ta cũng đã từng hợp tác rất vui vẻ và thành công”
Huỳnh Nam An hừ lạnh một tiếng từ trong lỗ mũi, sở dĩ lần trước có thể hợp tác, không phải là vì mặt mũi của Trương Thiên Thành sao?
Bây giờ thì…
Ánh mắt khinh thường của Huỳnh Nam An lướt qua mặt Vũ Linh Đan, anh ta cơ bản không có ý tiếp lấy ly rượu của cô.
Người ở bên cạnh vừa nhìn đã nhận ra, bây giờ Vũ Linh Đan không còn là vợ của Trương Thiên Thành, đương nhiên không thể nhận được những ưu thế như lúc đó được.
Ưu điểm ban đầu của cô giờ trở thành nhược điểm, có người nói: “giám đốc Linh Đan, cô nói ngoài kia nhiều công ty nổi bật như thế, dựa vào cái gì mà Á Đông lại phải chọn một công ty chưa lên sàn như Bạch Đằng?”
Vũ Linh Đan vừa nghe đã hiểu.
Mọi người thường nói thương trường không nói chuyện tình cảm, Vũ Linh Đan ổn định lại cảm xúc, nhẹ nhàng cười, cô vờ như không hiểu ra ý tứ châm chọc của đối phương, tiếp tục nói: “Thứ nhất là Á Đông và Bạch Đằng đã từng hợp tác qua, đối với quy trình kỹ thuật chúng tôi cũng đã khá hiểu rõ. TruyenLau
Thứ hai là Bạch Đằng là công ty có ưu thế là công ty xếp đầu tiên về tính tập thể, hợp tác đoàn đội.
Điểm này thì ở buổi đấu thầu năm nay anh cũng đã thấy.
Thứ ba là… bản thân tôi rất cần có được hạng mục này.”
Vũ Linh Đan không kiêu ngạo, không xu nịnh, cô cứ chậm rãi mà nói.
Cuối cùng Huỳnh Nam An cũng ngẩng đầu lên nhìn Vũ Linh Đan.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hình dáng của tuổi đôi mươi, không phải ngay ánh nhìn đầu tiên đã thấy mỹ nhân tuyệt trần, nhưng sự tự tin trong ánh mắt lại là điểm hấp dẫn đàn ông.
Dù sao anh ta cũng không thích cho nên trực tiếp đổi đề tài: “giám đốc Linh Đan, tửu lượng của cô thế
nào?”
Vũ Linh Đan ngẩng cổ uống hết rượu trong một hơi, sau đó cô nàng cái ly lên lắc lắc: “Uống với giám đốc Nam An một ly vẫn không có vấn đề gì”
“Phải rồi.”
Huỳnh Nam An cười lạnh một tiếng, sau đó nhìn bảy tám người đang ngồi ở trong phòng, xem cô như người phục vụ rượu, khinh thường nói: “Đã như vậy thì kính mỗi người ở đây một ly đi, nếu như đến lúc đó cô vẫn chưa say thì tôi nguyện ý nghe cô nói chuyện.”
Đây chính là cố tình gây khó dễ cho cô.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Vũ Linh Đan sao lại không biết được, nhưng cô cũng không còn đường lui nào khác.
Mà ngày thường xã giao cô cũng không thể uống ít rượu, nên mới sảng khoái nói: “Được.”
Chẳng mấy chốc, bàn tiệc trở nên sôi động hơn, mọi người vội nâng ly chúc mừng và rót rượu.
Vũ Linh Đan không từ chối, sau khi uống liên tiếp ba bốn ly, cô bắt đầu cảm thấy choáng váng, mặt cũng đỏ bừng lên.
“Nào, tiếp tục thôi.”
Vũ Linh Đan cất cao giọng.
Đợi lát nữa vẫn có chuyện phải nói, đương nhiên cô không thể say được, phải duy trì tỉnh táo.
Thân hình đứng thẳng tắp, lâu lâu sẽ gặp phải vài cái động chạm nhưng cô vẫn nhanh chóng im lặng mà tránh đi.
Đối phương làm loạn nhưng cô cũng không thể nói gì được.
Có người đến thì thầm bên tai Huỳnh Nam An còn mắt thì lại nhìn về phía Vũ Linh Đan bên kia đã sớm bị đám đàn ông vây quanh, thấp giọng nói: “Dù sao thì Vũ Linh Đan này đã không còn có quan hệ gì với tổng giám đốc Thành, anh An nếu đã thích, sao không.”
Huỳnh Nam An trừng mắt, đè giọng quát: “Cho dù ly hôn rồi nhưng cũng từng là người phụ nữ của tổng giám đốc Thành, tôi khuyên cậu không nên có ý lộn xộn”
Đối phương nở nụ cười xấu xa, tất nhiên anh ta hiểu được ý tứ của Huỳnh Nam An, lập tức khom lưng thầm thì vào tai người bên cạnh nói: “Chắc chắn không phải làm loạn, nhưng nếu giám đốc Linh Đan say rượu rồi đột nhập vào phòng của anh thì lại khác”
Đến lúc đó, nếu như Vũ Linh Đan dám lên tiếng, chúng ta cứ việc trả đũa, nói Vũ Linh Đan vì muốn lấy được dự án này mà câu dẫn giám đốc Nam An”
Huỳnh Nam An không có hé răng, nhưng khóe miệng anh ta đã nhếch lên một nụ cười bí hiểm, lại nhìn về phía Vũ Linh Đan như nhìn một con mồi sắp nằm trong miệng, quyết tâm phải ăn cho bằng được.
Tuy biết rõ cô không còn là trinh nữ trong trắng gì, nhưng vòng eo nhỏ nhắn đang vặn vẹo kia vẫn khiến cổ họng người khác khô khốc.
“Giám đốc An, rượu đều uống xong rồi, có phải nên nói chuyện công việc rồi không?”
Vũ Linh Đan cảm thấy chóng mặt, nhưng vẫn cố gắng sải bước đến vị trí Huỳnh Nam An đang đứng.
Ai biết được anh ta lại nhếch miệng cười, sau đó vô lại nói: “Ai nói rượu đã uống xong rồi?”
Nghe thấy thế, sắc mặt Vũ Linh Đan lập tức thay đổi.
Cô có thể khúm núm, nhưng không phải nguyện ý bị người ta đùa giỡn.
Cô đang muốn phản bác thì thấy Huỳnh Nam An thay đổi vẻ mặt, cười cười bảo cô trước tiên cứ ngồi xuống đã.
“giám đốc Linh Đan, cô gấp cái gì chứ, một ly giữa tôi với cô, không phải là chưa uống sao?”
Huỳnh Nam An nói xong, tự mình rót đầy rượu trong ly của Vũ Linh Đan, sau đó mỉm cười đưa tới trước mặt cô.
Vũ Linh Đan không ngốc, chuyện làm ăn của Bạch Đằng lớn nhỏ gì cô đều là người xã giao, nếu không để mắt tới, chỉ sợ là đã sớm sa ngã rồi.
Vì vậy, cô lại tự rót cho mình một ly rượu rồi mỉm cười nói: “Hôm nay tôi mời giám đốc An ăn tối, làm sao để giám đốc An rót rượu cho tôi được?”
Nói xong, cô nâng ly lên nhìn Huỳnh Nam An với nụ cười trong suốt.
Gương mặt thư thái của người đối diện trở nên cứng đờ, khóe miệng chậm rãi mở ra, có chút lạnh lùng.
Vũ Linh Đan không quan tâm, dẫn đầu uống một hơi cạn sạch.
“Giám đốc Linh Đan đúng là có tửu lượng tốt thật đấy” Huỳnh Nam An ở một bên cười giả lả, ngoài cười mà trong không cười.
Đúng lúc này cửa phòng bao bị một người đẩy ra, một tiếng “tổng giám đốc Thành” run rẩy vang lên, tất cả mọi người trên bàn rượu đều nhìn về phía cửa ra vào.
Vẻ mặt Huỳnh Nam An vừa rồi còn vô cùng nham hiểm đã ngay lập tức khúm núm, anh ta đứng thẳng lên, cười nói: “Tổng giám đốc, loại tiệc tùng nho nhỏ này sao anh lại phí công tham gia vậy?”
Trương Thiên Thành vừa rồi đang uống rượu ở phòng đối diện, nghe Trần Đức Bảo nói về chuyện hợp tác với Bạch Đằng, anh muốn đến xem thử.
Không ngờ Vũ Linh Đan đúng là đang ở đây.
Không nói một lời, Trương Thiên Thành lập tức đi tới bên cạnh Vũ Linh Đan và ngồi xuống chỗ Huỳnh Nam An vừa ngồi trước đó.
Vẻ mặt của người ngồi gần đó bắt đầu hoảng hốt..
Vũ Linh Đan bất mãn gõ gõ mấy cái vào đầu, rượu rõ ràng làm cô ảo giác rồi, làm sao có nhân vật lớn như vậy ở đây được.
Cô xuất hiện ảo giác, như thể cô đang nhìn thấy Trương Thiên Thành đang ở ngay trước mặt mình.
Trương Thiên Thành phớt lờ Vũ Linh Đan, Huỳnh Nam An vội vàng chạy đến rót rượu cho anh, nhưng anh ta lại nghe thấy lời nói thẳng thừng của Trương Thiên Thành: “Từ khi nào mà hạng mục của tập đoàn Á Đông phải hoàn thành dựa vào việc tiếp rượu của phụ nữ thế này?”
Bầu không khí đang nháo nhào bỗng dưng trở nên im ắng lạ thường.
Vẻ mặt của một đám đang tươi cười nịnh hót cũng đột nhiên cứng ngắc lại, cuối cùng vẫn là Huỳnh Nam An mở miệng: “Tổng giám đốc, chúng tôi cũng chỉ là xã giao một chút, không ngờ rằng, bà chủ…”
Trương Thiên Thành nhíu mày rất chặt.
Huỳnh Nam An không phải là lỡ lời, anh ta cố ý dừng lại quan sát vẻ mặt của Trương Thiên Thành, sau cùng cũng thở dài một hơi.
Sau khi liếc nhìn khuôn mặt những người khác, khuôn mặt thịt mỡ lẫn lộn của Huỳnh Nam An lại tiếp tục cười: “Cũng do tửu lượng của giám đốc Linh Đan hơi kém cho nên mới ngà ngà say thế này.”.
- Chương 1: Mang Thai
- Chương 2: Ly Hôn
- Chương 3: Kết Hôn Lần Hai
- Chương 4: Sao Lúc Ấy Cô Lại Thích Anh Chứ
- Chương 5: Em Gái Không Biết Xấu Hổ
- Chương 6: Quá Thần Bí
- Chương 7: Phá Thai
- Chương 8: Tôi Hận Anh
- Chương 9: Anh Muốn Chăm Sóc Cô
- Chương 10: Anh Có Từng Hối Hận Không
- Chương 11: Gặp Lại Nhau Trên Bàn Rượu
- Chương 12: Loại Rượu Mạnh Nhất
- Chương 13: Bị Bỏ Thuốc
- Chương 14: Trai Đơn Gái Chiếc
- Chương 15: Không Ai Được Chạm Vào Cô Nếu Không Có Sự Cho Phép Của Tôi
- Chương 16: Giải Độc Giúp Cô
- Chương 17: Chị Nên Kiện Anh Ấy
- Chương 18: Kế Hoạch Của Vũ Hải Yến
- Chương 19: Anh Muốn Làm Gì
- Chương 20: Tình Nhân Mà Cô Bao Nuôi À
- Chương 21: Sau Này Tránh Xa Cậu Ta Ra
- Chương 22: Tôi Không Liên Quan Gì Đến Trương Thiên Thành
- Chương 23: Đọ Sắc
- Chương 24: Bà Nội Nhớ Chị Rồi
- Chương 25: Chủ Động Đến Gần Trương Thiên Thành
- Chương 26: Suýt Chút Nữa Vũ Hải Yến Bị Xâm Phạm
- Chương 27: Vũ Hải Yến Khiến Nhà Họ Vũ Mất Hết Thể Diện
- Chương 28: Sự Tồn Tại Của Cô Là Một Sai Lầm
- Chương 29: Cô Là Người Phụ Nữ Của Trương Thiên Thành
- Chương 30: Chị Linh Đan Thân Mật Quá Nhỉ
- Chương 31: Sao Lại Bá Đạo Như Vậy
- Chương 32: Vấn Đề Tồn Tại Của Thành Đức
- Chương 33: Thỏa Thuận Với Trương Thiên Thành
- Chương 34: Vì Tôi Nể Mặt Cô
- Chương 35: Trương Thiên Thành Chính Là Giày Rách Tôi Không Cần
- Chương 36: Không Có Anh Tôi Sống Tốt Lắm
- Chương 37: Tình Cờ Gặp
- Chương 38: Vũ Hải Yến Giở Trò
- Chương 39: Vũ Linh Đan Dụ Dỗ Trương Đức Phú
- Chương 40: Cô Bị Sa Thải Rồi
- Chương 41: Con Không Tư Cách Này
- Chương 42: Chúng Ta Là Quan Hệ Hợp Tác
- Chương 43: Gặp Lại Phùng Thanh Thảo
- Chương 44: Cho Dù Tôi Chịu Ấm Ức Thì Cũng Không Liên Quan Đến Anh
- Chương 45: Cho Dù Là Ly Hôn Rồi Cũng Đừng Làm Ảnh Hưởng Đến Mặt Mũi Của Tôi
- Chương 46: Ai Đụng Vào Tôi Cũng Không Liên Quan Gì Đến Anh Cả
- Chương 47: Trương Thiên Thành Xử Lý Phùng Thanh Thảo
- Chương 48: Giúp Cô Nuôi Chó
- Chương 49: Bỗng Cảm Thấy Cô Đơn
- Chương 50: Vũ Linh Đan Vùng Dậy
- Chương 51: Con Phải Tái Hôn Với Trương Thiên Thành
- Chương 52: Bị Thương
- Chương 53: Trương Thiên Thành Bắt Gặp Vũ Linh Đan Đi Hẹn Hò
- Chương 54: Cho Dù Đã Ly Hôn Anh Cũng Không Có Tư Cách
- Chương 55: Vọng Tưởng Được Gả Vào Nhà Họ Trương
- Chương 56: Trương Đức Phú Bày Tỏ Tình Yêu
- Chương 57: Đàm Phán
- Chương 58: Xin Phép Vũ Phong Toàn Cho Nghỉ Làm
- Chương 59: Tại Sao Lại Không Mặc Quần Áo
- Chương 60: Phải Có Thành Ý
- Chương 61: Hai Mẹ Con Gây Rối
- Chương 62: Làm Bẩn Quần
- Chương 63: Đừng Thách Thức Tôi
- Chương 64: Anh Có Phải Đang Đói Khát
- Chương 65: Trương Thiên Thành Có Giúp Hay Không
- Chương 66: Chị Em Đố Kị
- Chương 67: Ra Oai Phủ Đầu
- Chương 68: Anh Ấy Cũng Ở Đây Sao
- Chương 69: Uy Hiếp Trở Thành Sự Thật
- Chương 70: Diễn Kịch
- Chương 71: Anh Cũng Không Nói Dối
- Chương 72: Anh Ta Vẫn Quan Tâm Cô
- Chương 73: Nhiệm Vụ Thất Bại
- Chương 74: Không Tin Tưởng
- Chương 75: Cùng Đi Ăn Tối
- Chương 76: Quay Lưng Bỏ Đi
- Chương 77: Bị Vu Khống
- Chương 78: Anh Em Đánh Nhau
- Chương 79: Quá Ngây Thơ
- Chương 80: Trương Đức Phú Muốn Bắt Cóc
- Chương 81: Tôi Tin Anh
- Chương 82: Cho Tôi Cơ Hội Theo Đuổi Em
- Chương 83: Lén Dùng Mánh Khóe
- Chương 84: Trương Thiên Thành Mất Khống Chế
- Chương 85: Cô Quyến Rũ Tôi
- Chương 86: Không Làm Chuyện Trái Với Lương Tâm
- Chương 87: Làm Nhục Vũ Hải Yến
- Chương 88: Tiếp Tục Đối Đầu
- Chương 89: Lừa Dối Trương Thiên Thành
- Chương 90: Thản Nhiên Đối Mặt
- Chương 91: Tiếp Tục Tìm Đường Chết
- Chương 92: Thay Đổi Cái Nhìn Về Vũ Linh Đan
- Chương 93: Trương Thiên Thành Xuất Hiện
- Chương 94: Tôi Và Trương Đức Phú Đang Ở Bên nhau
- Chương 95: Thật Xin Lỗi Đã Gạt Cậu Rồi
- Chương 96: Nhà Họ Vũ Không Yên
- Chương 97: Anh Thề Nếu Không Đuổi Kịp Cũng Sẽ Không Bỏ Qua
- Chương 98: Bệnh Tình Của Vũ Phong Toàn Rất Nguy Kịch
- Chương 99: Yêu Thương Chan Chứa
- Chương 100: Lấy Phòng Ở Gán Nợ
- Chương 101: Đưa Coco Đi
- Chương 102: Cả Nhà Liên Hoan
- Chương 103: Trợ Lý
- Chương 104: Cô Kém Hơn Chị Có Rất Nhiều
- Chương 105: Sự Sắp Đặt Của Vũ Phong Toàn
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256-257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.