Edit: susublue
Mấy người trở về đến khách sạn nghỉ ngơi một đêm, quyết định ra ngoài đi dạo, hỏi thăm chuyện của Bồng Lai Đảo, sau đó lại đi tìm, ít nhất sẽ đỡ phải đi lung tung.
Đi trên đường, nơi nơi đều là những cử hàng nhỏ buôn bán náo nhiệt không thua gì những thành thị lớn, trên mặt mỗi người đều có ý cười ôn hòa, so với những thành thị lớn đầy rối loạn kia thì ở đây thoải mái hơn nhiều.
Nhưng chỉ cần là nơi có người thì sẽ có sự tranh chấp, cho dù người có giản dị thì vẫn sẽ có những kẻ tiểu nhân gian trá.
Trước một tửu lâu đông như trẩy hội, một nữ hài cầm một gói đồ không buông tay, một tiểu nhị dắt tay nàng đến một chỗ khác, hai người đang tranh chấp cái gì đó.
Bạch Vũ Mộng nhận ra đó là nữ hài tử ngày hôm qua, lòng hiếu kỳ nổi lên, nàng đi qua.
"Này, ngươi làm gì đó đây là túi đồ của ta, sao ngươi có thể cướp bóc giữa ban ngày ban mặt chứ?" Nữ hài bất mãn hừ.
"Cái gì mà đồ của ngươi, rõ ràng túi đồ này là do ngươi trộm của khách, một tiểu hài tử như ngươi thì lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?" Tiểu nhị lập tức phản bác.
Đám người Bạch Vũ Mộng lập tức hiểu rõ, một đứa nhỏ ra ngoài mang theo nhiều tiền, khi bị người ta nhìn thấy sẽ nổi lòng tham, hắn nhìn thấy nàng là một đứa nhỏ liền muốn ức h**p nàng.
Hơn thế nữa, nàng cũng chỉ là một đứa nhỏ, sợ là được người nhà bảo vệ quá tốt nên không rành thế sự, nên khi gặp phải chuyện này mới rối loạn như thế.
"Ngươi ở đây sao, rốt cục ta cũng tìm được ngươi, túi đồ ta giao cho ngươi đâu rồi?" Bạch Vũ Mộng kinh hỉ kêu lên, hỏi.
Nàng nhìn ra Bạch Vũ Mộng đang giúp nàng, bất mãn hừ một tiếng: "Còn không phải tại cái tên xấu xa này sao, hắn dám trộm đồ của ta, hắn muốn lấy tiền của ta."
Mắt Bạch Vũ Mộng sắc bén nhìn tiểu nhị, tiểu nhị bị ánh mắt của nàng dọa sợ, diẽn(dafnlle3[quydo0n nhìn túi đồ của nàng, bọn họ nhiều người như vậy, khí thế quanh người lại mạnh mẽ sợ là hắn không đắc tội nổi, vội vàng làm bộ khinh thường nhìn bọn họ một cái rồi ngẩng cao đầu quay trở về.
"Thật không biết hắn đắc ý cái gì, chỉ biết giả bộ!" Mộ Túy Tình ghét bỏ bĩu môi. Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Đại tỷ tỷ, chúng ta lại gặp mặt rồi!" Nữ hài cười đáng yêu, lộ ra hai cái răng.
"Bây giờ ngươi có thể nói cho ta biết ngươi là ai được không?" Bạch Vũ Mộng không biết nói gì nhìn đứa nhóc đáng yêu không thôi.
Đứa bé suy nghĩ rồi nói: "Tỷ tỷ, ngươi có thể gọi ta là Nghiên Nhi, ta trộm đồ chạy ra khỏi nhà, tỷ tỷ phải giúp ta giữ bí mật." Nói xong hoạt bát chớp mắt. Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Một đứa bé như ngươi chạy ra khỏi nhà mà không sợ người xấu bên ngoài sẽ bắt ngươi sao, nói không chừng, chúng ta cũng là người xấu." Không biết vì sao Thu Hằng Duệ lại lấy thích thú với đứa nhỏ này.
"Ta không phải tiểu hài tử, hơn nữa, ta còn có pháp bảo, các ngươi cũng không phải người xấu, vì sao ta phải sợ!" Duẫn Tuyết Nghiên không vui trợn trừng mắt.
Thu Hằng Duệ sờ mũi, đây là lần đầu tiên hắn bị một đứa bé ghét bỏ.
Website TruyenLau.com
"Tỷ tỷ, ta có thể đi theo các ngươi không, ngươi xem, một đứa bé như ta ở bên ngoài một mình sẽ rất nguy hiểm." Duẫn Tuyết Nghiên đột nhiên tỏ vẻ đáng thương.
Khóe miệng mọi người co rút, vừa rồi là ai nói bản thân không phải tiểu hài tử nên không sợ, là bọn hắn nghe lầm sao?
Bạch Vũ Mộng sờ đầu Duẫn Tuyết Nghiên, cười cười, nói được rồi kéo Duẫn Tuyết Nghiên đi cùng.
"Tỷ tỷ, ngươi không sợ ta có mục đích không tốt sao?" Duẫn Tuyết Nghiên đi tới đi lui, đột nhiên ngẩng đầu nghi hoặc hỏi.
"Ừ, ta cũng không biết, chỉ thấy thích ngươi rồi sau đó, cảm thấy trên người ngươi phát ra một cảm giác thân cận." Bạch Vũ Mộng lắc đầu, nghi hoặc nói.
Duẫn Tuyết Nghiên còn tưởng là cái gì, đột nhiên cảm thấy sau lưng lạnh lẽo, quay đầu lại thì nhìn thấy sắc mặt Lam Hạo Thần tối đen trầm xuống, nhìn chằm chằm tay Bạch Vũ Mộng và Duẫn Tuyết Nghiên.
Hình như Bạch Vũ Mộng cũng cảm nhận được, quay đầu lại nhìn thấy biểu cảm của Lam Hạo Thần, liền thầm mắng không tốt, vô tội chớp mắt lấy lòng nhìn Lam Hạo Thần.
Duẫn Tuyết Nghiên đăm chiêu nhìn bọn họ một cái, cười hì hì nói: "Đại ca ca. Ngươi nắm tay còn lại của tỷ tỷ là được rồi!"
Bạch Vũ Mộng hơi kinh ngạc nhìn Duẫn Tuyết Nghiên, sau đó khóe miệng co rút, từ khi nào mà tay của nàng biến thành hàng hóa mặc cho người ta tranh giành vậy?
Nhìn một trái một phải nắm chặt tay mình, còn có khuôn mặt cứng ngắc của Lam Hạo Thần, diễn(danflle3
- Chương 1: Đổi hồn
- Chương 2: Sơ ngộ
- Chương 3: Hận Nhuế
- Chương 4: Phượng hoàng bớt
- Chương 5
- Chương 6: Đêm trước yến hội
- Chương 7: Yến hội (1)
- Chương 8: Yến hội (2)
- Chương 9: Tỷ thí
- Chương 10: Thích khách
- Chương 11: Du lịch
- Chương 12: Xà độc
- Chương 13: Ra khỏi rừng
- Chương 14: Băng hỏa cổ
- Chương 15: Như vậy thật không giống hắn
- Chương 16: Thiên Sơn lão nhân
- Chương 17: Rừng anh đào
- Chương 18: Đại hội luận võ
- Chương 19: Mũi nhọn lộ ra
- Chương 20: Phượng hoàng lâu
- Chương 21: Khởi hành đi Mặc Liễu gia trang
- Chương 22: Hội ngộ sắc lang
- Chương 23: Tức giận
- Chương 24: Ghen
- Chương 25: Cổ độc phát tác
- Chương 26: Cãi nhau
- Chương 27: Vào tháp
- Chương 28: Nghi hoặc
- Chương 29: Công nghệ hiện đại
- Chương 30: Vòng tay
- Chương 31: Mê cảnh
- Chương 32: Thay nàng chắn đao
- Chương 33: Minh chủ võ lâm
- Chương 34: Thổ lộ tình cảm
- Chương 35: Đi săn bắn
- Chương 36: Quỷ dị
- Chương 37: Ngự thú
- Chương 38: Bạch Cầm Ngâm
- Chương 39: Đạp tuyết
- Chương 40: Tẩu tử
- Chương 41: Lùi bước
- Chương 42: Tâm vì chàng mà đau
- Chương 43: Vô cùng uy lực
- Chương 44: Phán Vũ công chúa
- Chương 45: Cha không thương, nương không cần
- Chương 46: Cảm giác quen thuộc
- Chương 47: Hội ngộ "Cố nhân "
- Chương 48: Đi qua
- Chương 49: Hồi cung
- Chương 50: Tứ hôn
- Chương 51: Mạc Hàn Trần
- Chương 52: Phá thư
- Chương 53: Để lộ dung mạo
- Chương 54: Hoàng thượng tới chơi
- Chương 55: Dung mạo
- Chương 56: Tiền thân
- Chương 57: Đêm trước đại hôn
- Chương 58: Đại hôn
- Chương 59: Khiếp sợ
- Chương 60: Hãm hại
- Chương 61: Phản hãm hại
- Chương 62: Nhớ lại
- Chương 63: Rùng mình
- Chương 64: Xuất phát
- Chương 65: Cực phẩm nam nữ
- Chương 66: Vạch mặt
- Chương 67: Cao quý
- Chương 68: Trúc Dạ Hiên
- Chương 69: Trúc Đạp Vũ
- Chương 70: Đối chiến
- Chương 71: Thắng lợi
- Chương 71-2: Thắng lợi 2
- Chương 72: Giúp ta một chuyện
- Chương 73: Kết quả
- Chương 74: Quyết tuyệt
- Chương 75: Thanh Hoàng Quốc
- Chương 76: Người nhà
- Chương 77: Khai chiến
- Chương 78: Băng Ngưng công chúa
- Chương 79: Tuyệt vọng
- Chương 80: Tỉnh lại
- Chương 81: Giải thích
- Chương 82: Hồi kinh
- Chương 83: Rời kinh
- Chương 84: Ngẫu nhiên gặp Thượng Quan Diệu Nhiên
- Chương 85: Đêm trước khi vào rừng
- Chương 86: Hoa ăn thịt người
- Chương 87: Mờ ám
- Chương 88: Một bầy côn trùng kỳ dị lại xuất hiện
- Chương 89: Tiểu Phong tử
- Chương 90: Biến mất
- Chương 91: Nữ tử kỳ quái
- Chương 92: Hỏa trì tử
- Chương 93: Ra khỏi rừng
- Chương 94: Ôn dịch
- Chương 95: Lấy thân thử thuốc
- Chương 96: Phía Nam có đảo, tên là Bồng Lai
- Chương 97: Người thuốc
- Chương 98: Thành trấn kỳ lạ
- Chương 99: Ghét bỏ
- Chương 100: Chơi đùa
- Chương 101: Giao dịch
- Chương 102: Sợi tóc
- Chương 103: Hung thủ
- Chương 104: Chân tướng
- Chương 105: Duẫn Tuyết Nghiên
- Chương 106: Băng Liên
- Chương 107: Vào đảo
- Chương 108: Khiếp sợ
- Chương 109: Mẫu thân
- Chương 110: Bồng lai hội
- Chương 111: Trận đấu bắt đầu
- Chương 112: Bức tranh
- Chương 113: Câu đối
- Chương 114: Đấu võ đả thương người
- Chương 115: Luận võ thắng lợi
- Chương 116: Không thể không có hắn
- Chương 117: Đổ thạch
- Chương 118: Ta thích nàng
- Chương 119: Người thắng
- Chương 120: Người thua
- Chương 121: Thái tử
- Chương 122: Uy hiếp
- Chương 123: Băng Liên tới tay
- Chương 124: Duẫn Minh Hi
- Chương 125: Cung biến
- Chương 126: Thành vương
- Chương 127: Kẻ địch thất bại
- Chương 128: Chiến Vương bị thương, huyết tế
- Chương 129: Chết cũng là sống
- Chương 130: Chính là bằng hữu
- Chương 131: Mới lạ
- Chương 132: Rơi xuống nước
- Chương 133: Sốt cao
- Chương 134: Hòa thuận
- Chương 135: Giấc mộng ngàn năm
- Chương 136: Người nhà
- Chương 137: Mộ Túy Tình trở về
- Chương 138: Gặp nhau nhưng không quen biết
- Chương 139: Ác mộng
- Chương 140: Quan tâm
- Chương 141: Se tơ hồng
- Chương 142: Nam Cung Vô Trần
- Chương 143: Té xỉu
- Chương 144: Lam Hạo Thần bị bắt cóc
- Chương 145: Lam Hạo Thần hiện thân
- Chương 146: Nhảy vực
- Chương 147: Tỉnh lại
- Chương 148: Cố nhân
- Chương 149: Phân biệt
- Chương 150: Thăm dò hoàng cung vào ban đêm
- Chương 151: Hoàng đế ra sao
- Chương 152: Độc dược
- Chương 153: Bách Lí Dật Thanh
- Chương 154: Kéo ngươi xuống
- Chương 155: Một người có thể có rất nhiều mặt
- Chương 156: Rời đi
- Chương 157: Không giáo dưỡng
- Chương 158: Điềm Điềm
- Chương 159: Chuyện xưa
- Chương 160: Giam cầm
- Chương 161: Nơi quen thuộc
- Chương 162: Đức phi
- Chương 163: Tư thông
- Chương 164: Ám sát
- Chương 165: Bí mật nhưng không phải bí mật
- Chương 166: Sở tướng
- Chương 167: Nhận ra nhau
- Chương 168: Tạo hóa trêu ngươi
- Chương 169: Ta quen nàng trước ngươi
- Chương 170: Tình thân
- Chương 171: Không tham gia thì tại sao phải rời đi
- Chương 172: Không cần ca ca
- Chương 173: Tình yêu của Đế vương
- Chương 174: Mộ Túy Tình chết
- Chương 175: Hòa thuận
- Chương 176: Không thể thừa nhận
- Chương 177: Không liên quan gì đến ta
- Chương 178: Không đáng giá
- Chương 179: Ca ca là người tốt
- Chương 180: Nam tử thần bí
- Chương 181: Pha trà
- Chương 182: Ai nuôi ngươi
- Chương 183: Sống chết một đường
- Chương 184: Suýt nữa vụt mất
- Chương 185: Mạn Châu Sa Hoa (Hoa Bỉ Ngạn đỏ)
- Chương 186: Trở về
- Chương 187: Ta chính là trời
- Chương 188: Không có khả năng
- Chương 189: Chứng cớ
- Chương 190: Thông đồng với địch phản quốc
- Chương 191: Chuộc tội
- Chương 192: Cổ trùng tái hiện
- Chương 193: Nhập táng Hoàng lăng
- Chương 194: Túi hương
- Chương 195: Máu trong tim
- Chương 196: Thì ra là vậy
- Chương 197: Không bao giờ nữa tách ra nữa
- Chương 198: Hài tử song sinh
- Chương 199: Tuyết Nhu, Hãn Nguyệt
- Chương 200: Đại kiếp nạn ngàn năm
- Chương 201: Trúc Đạp Vũ bị bắt
- Chương 202: Bất lực
- Chương 203: Hai người cuồng theo dõi
- Chương 204: Đại chiến ác ma Phục Sinh
- Chương 205: Cần gì vương vấn bụi trần
Ma Y Độc Phi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.