Âu Dương Vũ Mặc đi lại.
Tử Trạch lấy từ trong bụi cỏ một chiếc khăn tay vừa cũ lại vừa bẩn.
"Điện hạ, không lẽ ý của người đó là thứ này?"
Vũ Mặc nhìn thật kỹ chiếc khăn tay đó.
Chiếc khăn có màu trắng, hoa văn là hình một con hổ đen được thêu bằng tay.
"Sao lại có chiếc khăn tay này ở đây cơ chứ? Đã từng có người nấp trong này sao?" - Tử Trạch thắc mắc.
Âu Dương Vũ Mặc nhìn về phía mũi vách núi, rồi hắn đứng lên, đi về hướng đó.
Ngọn núi này khá cao, tuy bên dưới là một rừng trúc lớn nhưng cũng không thể nhìn rõ mặt đất.
"Vị trí này, đã từng có một người rơi xuống, nhân dạng không xác định được.
Nghe nói là bị trượt chân" TruyenLau
"Trượt chân sao...?" - Vũ Mặc nói thầm trong miệng.
Ngoại trừ chiếc khăn tay được tìm thấy kia, không còn bất kỳ dấu vết nào.
Vũ Mặc cùng Tử Trạch quay trở về hoàng cung.
Nếu nói trong cung này, người từ đầu đến cuối tôn trọng Từ Lan Hoàng hậu như một mẫu nghi thiên hạ, ngoại trừ người của Thượng Lan cung, còn có một kẻ khác, Âu Dương Vệ.
Âu Dương Vệ là đệ đệ cùng một cha cùng một mẹ sinh ra của Âu Dương Vương, cũng chính là hoàng thúc bây giờ của Vũ Mặc. Website TruyenLau.com
Hoàng Thái hậu phong cho Âu Dương Vệ làm An Vương, "An" trong "an nhiên cả đời", Âu Dương Vương tên thật là Âu Dương Khanh, "Vương" trong "vương quyền".
An Vương vốn chỉ là một người kín tiếng trong hoàng cung.
Website TruyenLau.com
Hầu như các buổi lễ, buổi gặp mặt đều không có mặt ông ấy.
Nhưng ai cũng biết, ông rất yêu thương Vũ Mặc, tôn trọng Từ Lan Hoàng hậu hơn bất kỳ ai.
Người dạy võ công, chữ viết cho Vũ Mặc là An Vương.
Ngay cả phủ của hắn, Triết viện cũng là An Vương ban tên.
An Vương tuy hữu dũng hữu mưu, năm xưa cả hai huynh đệ Âu Dương Vương đều xuất chúng, không khác gì huynh đệ Âu Dương Vũ Mặc bây giờ.
Nhưng ngày trước vì một lý do gì đó, Tiên Đế đã tức giận giam Âu Dương Vệ trong Thiên Lao hơn nửa năm.
Đến khi ông được thả ra, Âu Dương Khanh đã lên ngôi vị Thái tử rồi.
Trong khoảng thời gian Âu Dương Vệ bị cấm túc sau khi ra khỏi Thiên Lao, Từ Lan được gả cho Âu Dương Vương, lên ngôi Hoàng hậu.
Lên ngôi không lâu, hoàng cung có tin vui.
Khắp hoàng cung ai cũng mừng rõ, mở tiệc chúc mừng.
Chỉ Từ Lan Hoàng hậu đích thân đến mời Âu Dương Vệ cùng tham gia.
Ngày đó, vẻ mặt những người khác khi thấy sự xuất hiện của Âu Dương Vệ đều thay đổi.
Bọn họ tỏ ra thờ ơ, lạnh nhạt, xem Âu Dương Vệ như không khí.
Vẫn là Từ Lan bắt chuyện với ông, trước mặt mọi người mong ông sau này nhận hài nhi của mình làm đồ đệ.
Khả năng võ công hay tri thức của Âu Dương Vệ không phải ai không biết.
Nếu năm xưa không phải vì khiến Tiên Đế tức giận, e là Hoàng đế hiện tại mới là ông rồi.
Hoàng tẩu là người duy nhất xem trọng ông sau khi hoàng huynh lên ngôi.
Không phụ sự kỳ vọng của bà, ông đã dạy dỗ Âu Dương Vũ Mặc được như ngày hôm nay.
Tĩnh Tâm cung.
Âu Dương Vũ Mặc cùng Tử Trạch bước vào.
Cả hai nửa quỳ dưới đất, hành lễ.
"An Vương điện hạ"
Một nam nhân đứng cạnh kệ sách.
Dáng người thư sinh, ốm hơn Vũ Mặc một chút, mặc một bộ y phục màu trắng, trông rất phù hợp với dáng vẻ của hắn.
Đặt quyển sách trên tay mình lên kệ, rồi quay người lại.
Cười nhẹ, nói:
"Mặc nhi, Tử Trạch, miễn lễ"
Giọng nói nhỏ nhẹ, không trầm bằng như Vũ Mặc, càng không dũng mãnh như Âu Dương Vương.
Âu Dương Vệ toát lên mình khí chất của một người học văn hơn là học võ..
- Chương 1: 1: Ban Hôn
- Chương 2: 2: Thiên Gia
- Chương 3: 3: Ngày Rước Dâu
- Chương 4: 4: Đêm Tân Hôn Bất Ngờ
- Chương 5: 5: Vết Thương
- Chương 6: 6: Lần Đầu Vào Cung
- Chương 7: 7: Đại Điện
- Chương 8: 8: Lần Đầu Gặp Mặt
- Chương 9: 9: Nói Chuyện
- Chương 10: 10: Nàng Hỏi
- Chương 11: 11: Cùng Ta
- Chương 12: 12: Chuẩn Bị Lên Đường
- Chương 13: 13: Trên Đường Đi
- Chương 14: 14: Cùng Người
- Chương 15: 15: Dặn Dò
- Chương 16: 16: Một Chút Quan Tâm
- Chương 17: 17: Trêu Chọc
- Chương 18: 18: Phòng Nghỉ
- Chương 19: 19: Chỉ Là Đại Phu
- Chương 20: 20: Ra Tay Kịp Thời
- Chương 21: 21: Người Đi Đôi Kẻ Ở Lại Một Mình
- Chương 22: 22: Băng Bó
- Chương 23: 23: Chưa Trở Về
- Chương 24: 24: Tìm Thấy
- Chương 25: 25: Cái Nhìn Khác
- Chương 26: 26: Đến Nơi
- Chương 27: 27: Mũi Tên Bay
- Chương 28: 28: Lời Nói
- Chương 29: 29: Ngồi Đợi
- Chương 30: 30: Đàm Bì Bì
- Chương 31: 31: Ta Cùng Nàng Đi
- Chương 32: 32: Mắt Đối Mắt
- Chương 33: 33: Nguy Hiểm 1
- Chương 34: 34: Nguy Hiểm 2
- Chương 35: 35: Bôi Thuốc
- Chương 36: 36: Ra Khỏi Hang Động
- Chương 37: 37: Bế Nàng
- Chương 38: 38: Cợt Nhả
- Chương 39: 39: Đến Phòng
- Chương 40: 40: Suy Đoán
- Chương 41: 41: Câu Hỏi Bất Ngờ
- Chương 42: 42: Động Tâm
- Chương 43: 43: Liên Tưởng
- Chương 44: 44: Cô Đơn
- Chương 45: 45: Gián Điệp
- Chương 46: 46: Mồi Nhử
- Chương 47: 47: Ngài Lại Bị Thương Sao
- Chương 48: 48: Mỗi Người Một Phòng
- Chương 49: 49: Sắp Xếp Ám Vệ
- Chương 50: 50: Hồi Kinh
- Chương 51: 51: Thiệt Thòi
- Chương 52: 52: Hai Mẹ Con
- Chương 53: 53: Trò Chuyện
- Chương 54: 54: Một Người Đều Có Một Nỗi Lòng
- Chương 55: 55: Phạt Quỳ
- Chương 56: 56: Hình Bóng Lâu Ngày Không Nhìn Thấy
- Chương 57: 57: Được Ăn Cả Ngã Về Không
- Chương 58: 58: Vất Vả Của Ngài Cứ Để Thiếp Gánh Lấy
- Chương 59: 59: Thiếp Nguyện Lòng Chở Che
- Chương 60: 60: Nụ Hôn Đầu
- Chương 61: 61: Thời Gian Bên Nhau
- Chương 62: 62: Lại Đến Thiên Gia
- Chương 63: 63: Công Nhận
- Chương 64: 64: Ganh Tị
- Chương 65: 65: Vết Sẹo
- Chương 66: 66: Đẩy Ngã
- Chương 67: 67: Tức Giận
- Chương 68: 68: Trở Mặt
- Chương 69: 69: Đội Trưởng Đội Ám Vệ
- Chương 70: 70: Bắc Triều Cố Gia
- Chương 71: 71: Cố Lạc Miên
- Chương 72: 72: Đánh Phủ Đầu
- Chương 73: 73: Giọng Nói Của Nàng Chính Là Liều Thuốc Của Ta
- Chương 74: 74: Lần Đầu Phản Đối
- Chương 75: 75: Khám Bệnh
- Chương 76: 76: Rất Hợp
- Chương 77: 77: Chữa Trị
- Chương 78: 78: Lời Hứa
- Chương 79: 79: Lệnh Của Hoàng Đế
- Chương 80: 80: Khách Đến Mặc Vương Phủ
- Chương 81: 81: Đối Mặt
- Chương 82: 82: Giải Vây
- Chương 83: 83: Hoàng Thúc
- Chương 84: 84: Chiếc Khăn Tay Màu Trắng
- Chương 85: 85: Phu Nhân Là Muốn Hỏi Chuyện Gì
- Chương 86: 86: Người Không Đáng Nhắc Đến!
- Chương 87: 87: Lời Nói Đó Lại Một Lần Nữa Nói Ra
- Chương 88: 88: Không Thể Rời Mắt
- Chương 89: 89: Cái Chết 14 Năm Trước!
- Chương 90: 90: Hết Hạn Bắt Giam
- Chương 91: 91: Nhờ Cậy
- Chương 92: 92: Trở Về Thiên Gia
- Chương 93: 93: Bản Lĩnh Độc Dao
- Chương 94: 94: Không Tin Được
- Chương 95: 95: Trước Cửa Phủ Mặc Vương
- Chương 96: 96: Chuyện Của Chúng Ta Đến Lượt Đệ Xen Vào Sao
- Chương 97: 97: Dặn Dò
- Chương 98: 98: Bột Độc Dược
- Chương 99: 99: Dục Hoãn Cầu Mưu
- Chương 100: 100: Thay Đổi
- Chương 101: 101: Hoàng Thái Hậu
- Chương 102: 102: Chỉ Có Vũ Mặc Là Không Tốt!
- Chương 103: 103: Yếu Đuối Dưới Cơn Mưa
- Chương 104: 104: Vương Gia Ở Trên Ta Ở Dưới
- Chương 105: 105: Lần Đầu Tiên
- Chương 106: 106: Sự Tự Tin Biến Mất
- Chương 107: 107: Phật Tâm Cung
- Chương 108: 108: Thái Hậu Đối Mặt Hoàng Hậu
- Chương 109: 109: Thử Tài
- Chương 110: 110: Nói Giúp
- Chương 111: 111: Bảo Bối Của Chúng Ta
- Chương 112: 112: Con Đường Mà Thiếp Đã Chọn
- Chương 113: 113: Chúng Ta Giống Nhau
- Chương 114: 114: Là Vì Điều Gì
- Chương 115: 115: Vì Người
- Chương 116: 116: Âu Dương Vệ Đến Phật Tâm Cung
- Chương 117: 117: Hai Chữ Độc Dao
- Chương 118: 118: Thanh Lam Tức Giận
- Chương 119: 119: Lép Vế
- Chương 120: 120: Phu Quân Của Ta
- Chương 121: 121: Yêu Một Người Không Thể Với Đến
- Chương 122: 122: Vương Phi Đã Hòa Ly Với Người Rồi
- Chương 123: 123: Tâm Bệnh
- Chương 124: 124: Hình Ảnh Mơ Hồ
- Chương 125: 125: Muộn Màng
- Chương 126: 126: Tỉnh Dậy
- Chương 127: 127: Ngày Đại Hôn Khác Biệt
- Chương 128: 128: Cái Chết Của Tống Ninh Hinh
- Chương 129: 129: A Triết
- Chương 130: 130: Lần Đầu Gặp Mặt
- Chương 131: 131: Lên Đến Đỉnh Điểm
- Chương 132: 132: Lời Cuối Cùng
- Chương 133: 133: Sự Tình Năm Xưa
- Chương 134: 134: Từ Lan Đến Mặc Vương Phủ
- Chương 135: 135: Âm Mưu Của An Vương Âu Dương Vệ
- Chương 136: 136: Sự Bình Tĩnh Đến Lạ Kỳ
- Chương 137: 137: Thiên Quân Dao Bị Bắt Cóc
- Chương 138: 138: Chúng Ta Không Giống Nhau
- Chương 139: 139: Những Người Này Là Ai
- Chương 140: 140: Lần Gặp Đầu Tiên
- Chương 141: 141: Căng Thẳng Đôi Bên
- Chương 142: 142: Mất Kiên Nhẫn
- Chương 143: 143: Quyết Sống Mái
- Chương 144: 144: Chuyện Khác Cứ Để Ta Lo!
- Chương 145: 145: Đổi Trắng Thay Đen
- Chương 146: 146: Ta Nhất Định Sẽ Không Buông Tay
- Chương 147: 147: Buột Miệng
- Chương 148: 148: Chắc Chắn
- Chương 149: 149: Thứ Không Thuộc Về Ta
- Chương 150: 150: Tình Thế Căng Thẳng
- Chương 151: 151: Điều Gì Đến Rồi Cũng Sẽ Đến
- Chương 152: 152: Ghen Tỵ
- Chương 153: 153: Lệnh Bài Từ Gia
- Chương 154: 154: Chính Thê Lạnh Nhạt
- Chương 155: 155: Cảm Giác Của Thiên Quân Dao
- Chương 156: 156: Tin Tức Xấu
- Chương 157: 157: Kinh Thành Vắng Lặng
- Chương 158: 158: Tướng Lĩnh Của Giặc
- Chương 159: 159: Món Mồi Ngon Miệng
- Chương 160: 160: Nữ Nhân Dũng Cảm
- Chương 161: 161: Thấy Được Chàng
- Chương 162: 162: Không Còn Thời Gian
- Chương 163: 163: Lời Của Kẻ Thật Lòng
- Chương 164: 164: Ác Mộng
- Chương 165: 165: Bẫy
- Chương 166: 166: Giống Nhau Khác Nhau
- Chương 167: 167: Về Kinh Thành
- Chương 168: 168: Phần Thưởng
- Chương 169: 169: Thiên Cô Nương
- Chương 170: 170: Mỗi Người Một Suy Nghĩ
- Chương 171: 171: Bắc Vương Cố Gia - Cố Lễ Đến Nam Quốc
- Chương 172: 172: Đại Điện Náo Loạn
- Chương 173: 173: Kết Thúc Ân Hận
- Chương 174: 174: Ta Muốn Gặp Cha
Mặc Dao Độc Phi!
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.