Tiếng chuông du dương vang vọng, từng làn sương khói lượn lờ, buổi kinh chiều đã bắt đầu. Chúng tăng ngồi thiền niệm Phật, tiếng mõ kêu nhịp nhàng, tiếng chuông chiều ngân vang. Nơi đây rời xa thế giới ồn ào náo nhiệt, mà thanh tân tự tại.
Dương Quỳnh ngồi ở trong một gian thiện phòng yên lặng uống trà, đối với bầu không khí yên tĩnh như vậy nàng có chút không quen. Không phải là nàng ghét, chỉ là không thích mà thôi. Âm thanh đối thoại của người đàn ông trung niên cùng thiền sư ở phòng trong nhẹ nhàng mà chậm rãi, trầm thấp nhưng nghe không rõ. Có điều Dương Quỳnh cũng không ngại, đối người đã trải qua huấn luyện quân sự nghiêm khắc như nàng, thì âm lượng nói chuyện như vậy là đã đủ.
“Dương tiểu thư.” Người đàn ông trung niên kêu một tiếng.
Dương Quỳnh đặt chén trà xuống, đi vào bên trong: “Trần tiên sinh.”
“Ta thấy cô dường như có chút nhàm chán, nơi này rất an toàn, không cần phải theo ta. Cô ra bên ngoài hít thở không khí đi, ta cùng Huyền Pháp thiền sư còn rất nhiều lời muốn nói.” Nam nhân trung niên cười hướng nàng khoát tay.
Dương Quỳnh nhìn thoáng qua hai người, không chần chừ nhẹ nhàng nói tiếng “Vâng” sau đó xoay người rời đi.
Huyền Pháp thiền sư ở một bên nhìn nữ nhân rời đi, đôi mắt luôn thấu thế sự của hắn hơi nheo lại.
Người đàn ông họ Trần quay đầu lại, nhìn thấy vẻ mặt thần bí khó lường như vậy của hắn.
“Đại sư...”
Huyền Pháp thiền sư khôi phục tinh thần, khẽ cười nói: “Tướng mạo của Dương tiểu thư có chút kì lạ.”
“Hử?” Trần tiên sinh có phần hứng thú mở to hai mắt nhìn.
TruyenLau
Huyền Pháp thiền sư lại khoát tay áo, “Thiên cơ không thể tiết lộ, Trần tiên sinh đừng khiến bần tăng phạm giới.”
Dương Quỳnh ra khỏi thiện phòng, âm thanh vang lên càng lớn. Nàng buồn chán liếc nhìn xung quanh, chỉ thấy bên cạnh có một sạp hàng giải sâm, người giải sâm cũng buồn tẻ mà ngáp. Trời sẩm tối, hầu hết người dâng hương đã rời đi, cho nên hắn ở đây cũng vô vị.
Dương Quỳnh cũng là cực kì rảnh rỗi, cầm lấy ống thẻ ở một bên chuẩn bị xóc một quẻ. Lại nghe thấy người giải sâm bên cạnh nói: “Tâm thành thì sẽ hiệu nghiệm. Nếu như lấy tâm tình chơi đùa, Phật Tổ sẽ trách tội.”
Dương Quỳnh sửng sốt một chút, buông ống thẻ, đi tới ngồi xuống, “Bày sạp lấy tiền, tâm của ngươi thành được bao nhiêu?”
Người giải sâm nghe xong cũng không tức giận, “Tiểu thư, nhớ kĩ một câu. Người không tin thần linh sẽ phải chịu khổ.”
TruyenLau.com
Dương Quỳnh nhìn hắn không nói lời nào.
“Ngươi không tin?” Người giải sâm nhíu mày, quay đầu chỉ vào cánh cửa phía sau hỏi, “Ngươi có dám đi vào đó hay không?”
“Nơi đó là gì?”
“Đại thế giới.” Người giải sâm thần bí nói.
“A...” Dương Quỳnh nghe xong không nhịn được cười lạnh một tiếng, “Giả thần giả quỷ.”
Website TruyenLau.com
“Cho dù là giả thần giả quỷ, ngươi cũng không có gan đi vào hay sao?” Giọng của người giải sâm không cao nhưng rõ ràng mang ý khiêu khích.
Nếu là trước kia, Dương Quỳnh sẽ không để ý. Trước đây nàng là quân nhân, bây giờ nàng là vệ sĩ tư nhân. Mà nàng cũng không phải người hành động theo cảm tính. Nhưng có lẽ lần này do nàng thực sự quá nhàm chán, dĩ nhiên lại lướt người qua, đi vào cánh cửa kia....
Người giải sâm không nhìn cánh cửa phía sau mà quay đầu về phía bên kia, xa xa là rừng trúc lượn quanh, ở dưới trời chiều dần dần bị che khuất, mà lay động bên trong rừng trúc, là một màu trắng như ẩn như hiện.
- Chương 1-1: Tiết tử
- Chương 1-2: Xuyên không
- Chương 2: Lộ diện
- Chương 3: Khang phi
- Chương 4: Đưa cơm
- Chương 5: Hạ độc
- Chương 6: Liên minh
- Chương 7: Song sinh
- Chương 8: Thích khách
- Chương 9: Tặng lễ
- Chương 10: Chuyển cơ
- Chương 11: Phục vị
- Chương 12: Cẩm phi
- Chương 13: Theo dõi
- Chương 14: Điều tra
- Chương 15: Trúng độc
- Chương 16: Đánh chết
- Chương 17: Bóng đen
- Chương 18: Viết chữ
- Chương 19: Chiêu nghi
- Chương 20: Lễ phục
- Chương 21: Nô tài
- Chương 22: Phạt quỳ
- Chương 23: Chiến tranh lạnh
- Chương 24: Mảnh giấy
- Chương 25: Xem bệnh
- Chương 26: Trị thương
- Chương 27: Hoàng hậu
- Chương 28: Trang điểm
- Chương 29: Yến hội
- Chương 30: Liều mạng
- Chương 31: Dưỡng thương
- Chương 32: Cảm tạ
- Chương 33: Thục phi
- Chương 34: Hứa hẹn
- Chương 35: Thăm bệnh
- Chương 36: Mục đích
- Chương 37: Phong hàn
- Chương 38: Thân thế
- Chương 39: Mời khách
- Chương 40: Đỏ mặt
- Chương 41: Tra hỏi
- Chương 42: Bắt người
- Chương 43: Câu đố
- Chương 44: Viết chữ
- Chương 45: Áo lông cáo
- Chương 46: Phát hiện
- Chương 47: Thủ lĩnh
- Chương 48: Xuân dương
- Chương 49: Thổ lộ
- Chương 50: Xảy ra chuyện
- Chương 51: Cắt cử
- Chương 52: Lương tri
- Chương 53: Lục soát cung
- Chương 54: Cáo trạng
- Chương 55: Đối thực
- Chương 56: Bảo kiếm
- Chương 57: Lo lắng
- Chương 58: Giúp đỡ
- Chương 59: Nguyên do
- Chương 60: Chứng cứ
- Chương 61: Đối thoại
- Chương 62: Dứt khoát
- Chương 63: Lệnh bài
- Chương 64: Phong thưởng
- Chương 65: Hiến nghệ
- Chương 66: Tử gián
- Chương 67: Ngày trước
- Chương 68: Ấm giường
- Chương 69: Nữ quan
- Chương 70: Giật dây
- Chương 71: Mưu tính
- Chương 72: Cầu viện
- Chương 73: Làm chủ
- Chương 74: Nhắc nhở
- Chương 75: Giấu diếm
- Chương 76: Bắt cung
- Chương 77: Giải thoát
- Chương 78: Công thẩm
- Chương 79: Phản cung
- Chương 80: Tình ý
- Chương 81: Bạch đào
- Chương 82: Chịu hình
- Chương 83: Thả người
- Chương 84: Trị thương
- Chương 85: Thanh tỉnh
- Chương 86: Khảo nghiệm
- Chương 87: Tức giận
- Chương 88: Uống rượu
- Chương 89: Năm mới
- Chương 90: Vũ phổ
- Chương 91: Thủ thương
- Chương 92: Bác gân
- Chương 93: Quan sát
- Chương 94: Vũ đạo
- Chương 95: Ngang ngược
- Chương 96: Triền miên
- Chương 97: Cho mượn
- Chương 98: Yêu cầu
- Chương 99: Giáo huấn
- Chương 100: Thiên sí
- Chương 101: Bí mật
- Chương 102: Giảng giải
- Chương 103: Mê man
- Chương 104: Thức tỉnh
- Chương 105: Tấn phong
- Chương 106: Hiềm nghi
- Chương 107: Quy hàng
- Chương 108: Hiềm nghi
- Chương 109: Như tuyết
- Chương 110: Nam nhân
- Chương 111: Thẩm vấn
- Chương 112: Bỏ qua
- Chương 113: Chuyện riêng
- Chương 114: Thiện tâm
- Chương 115: Thăm ngục
- Chương 116: Nội gián
- Chương 117: Thuốc bột
- Chương 118: Nhận tội
- Chương 119: Vây xem
- Chương 120: Chăm sóc
- Chương 121: Bảo hộ
- Chương 122: Tấn phong
- Chương 123: Muội muội
- Chương 124: Vượt cấp
- Chương 125: Nỗi lòng
- Chương 126: Theo dõi
- Chương 127: Gánh tội
- Chương 128: Thẩm vấn
- Chương 129: Xin tha
- Chương 130: Lụa trắng
- Chương 131: Nghỉ ngơi
- Chương 132: Giáng cấp
- Chương 133: Phản kích
- Chương 134: Phế vật
- Chương 135: Thuốc giải
- Chương 136: Có thai
- Chương 137: Nói chuyện
- Chương 138: Tâm sự
- Chương 139: Cổ độc
- Chương 140: Thư pháp
- Chương 141: Sóng lớn
- Chương 142: Gây khó dễ
- Chương 143: Mất kiếm
- Chương 144: Soát cung
- Chương 145: Chuyện xấu
- Chương 146: Kháng chỉ
- Chương 147: Vạch trần
- Chương 148: Triêu Vân
- Chương 149: Thăm bệnh
- Chương 150: Trở về
- Chương 151: Chuyển biến
- Chương 152: Đưa thuốc
- Chương 153: Tăng thuế
- Chương 154: Tư chất
- Chương 155: Bắt giữ
- Chương 156: Thẩm vấn
- Chương 157: Tìm lại
- Chương 158: Vạn gia
- Chương 159: Cấm túc
- Chương 160: Thăm bệnh
- Chương 161: Đại quyền
- Chương 162: Thuyết phục
- Chương 163: Thật giả
- Chương 164: Sinh non
- Chương 165: Phát giác
- Chương 166: Mưu phản
- Chương 167: Xông vào
- Chương 168: Phượng ấn
- Chương 169: Át chủ bài
- Chương 170: Phát nổ
- Chương 171: Sinh tử
- Chương 172: Hành hung
- Chương 173: Dàn xếp
- Chương 174: Nội ứng
- Chương 175: Đói bụng
- Chương 176: Đi theo
- Chương 177: Chương cuối cùng: Về nhà
Mạc Đạo Vô Tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.