Trong lòng Diệp Dung Nguyệt vô cùng sốt ruột, nhưng Tư Ngự Thần vẫn đứng bất động ở đó.
Rõ ràng chỉ cần hắn động thủ là có thể bắt được Bùi Lạc Bạch, nhưng hắn lại bất động, khiến cho Diệp Dung Nguyệt thất khiếu bốc khói.
May mà nàng biết Tư Ngự Thần không thể khống chế, nàng không hoàn toàn ký thác hy vọng lên người hắn.
Nàng lấy ra một cây sáo đặt trên miệng dùng sức thổi một tiếng, tiếng sáo bén nhọn lại trong trẻo nháy mắt truyền ra ngoài.
Rất nhanh, tiếng sột sột soạt soạt truyền đến từ sườn núi, giây tiếp theo mười mấy người bay vèo từ rừng cây ngự kiếm bay thẳng lên đỉnh núi, vây quanh Bùi Lạc Bạch trên đỉnh núi.
Quanh thân những người này đều là lệ khí, vừa thấy đã biết là hành sự tàn nhẫn không dễ chọc, hơn nữa tu vi đều là Nguyên Anh.
“Phong Lôi Bang!” Giang Du Tranh kêu lên: “Diệp Dung Nguyệt còn tìm cả người của Phong Lôi Bang! Bang này thanh danh không tốt, bọn họ là đưa tiền làm việc, việc g.i.ế.c người cướp của xấu xa nào cũng làm, không có ai trong họ là sạch sẽ, danh môn chính phái bình thường sẽ không liên quan tới bọn họ.”
Diệp Linh Lang cười lạnh một tiếng, nhìn Diệp Dung Nguyệt có vẻ như vì g.i.ế.c đại sư huynh lấy được Duyên Sinh Lệnh cùng Phù Đồ Tháp đã chuẩn bị tốt mọi thứ rồi.
Nàng chính vì những bảo bối này đặc biệt tới đây, chả liên quan gì tới việc trừ gian diệt ác, giúp đỡ chính nghĩa cả.
Chỉ là trong nguyên tác, Tông môn liên minh chưa từng nhúng tay, nàng không cần dùng hết thủ đoạn đã có thể nhẹ nhàng bắt lấy Đại sư huynh, vì thế có thể che giấu bộ mặt của bản thân.
“Bùi Lạc Bạch, hôm nay chính là ngày c.h.ế.t của ngươi! Ta đảm bảo sẽ mang t.h.i t.h.ể của ngươi trở về cho tiểu sư muội nhà ngươi nhìn thật kỹ, kẻ sỉ nhục Thanh Huyền Tông như ngươi đã c.h.ế.t khó coi như thế nào!”
Diệp Dung Nguyệt lộ ra một nụ cười âm ngoan.
“Giết ta thì có thể, nhưng nếu ngươi đụng đến tiểu sư muội của ta…”
Bùi Lạc Bạch vung trường kiếm lên không, cục đá bên cạnh bị nổ tung.
TruyenLau
“Vậy thì tính mệnh của ngươi cần phải lưu lại đây, chỉ với ngươi và những người này có thể dễ dàng g.i.ế.c ta như vậy?”
“Nếu chúng ta không đủ, vậy còn bọn họ thì sao?”
Diệp Dung Nguyệt đắc ý cười, chỉ thấy từ hai bên đỉnh núi có hai đám người đi lên, mỗi một đám có khoảng mười mấy người. Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Xong rồi! Bọn họ chính là những người bị sư đệ của ta lừa gạt đi lòng vòng chỗ khác! Lúc này đều tới cả rồi! Khẳng định là bởi vì nghe thấy tiếng sáo của Diệp Dung Nguyệt nên tìm ra chỗ.”
Giang Du Tranh tức giận không chịu nổi.
“Diệp Dung Nguyệt thật sự điên rồi! Vì g.i.ế.c đại sư huynh của ngươi có thể cấu kết có thể lợi dụng, dùng bất cứ thủ đoạn nào như thế! Nàng hận đại sư huynh của ngươi như vậy ư? Nàng làm như thế có nghĩ tới đại sư huynh của ta phải làm sao đây?” TruyenLau.com
“Có lẽ nàng hận không phải sư huynh của ta, mà là ta.”
Diệp Linh Lang đứng lên từ sau lùm cây, Giang Du Tranh sợ tới mức vội vàng bắt lấy nàng.
“Ngươi làm gì thế? Bọn họ nhiều người như thế!”
“Nên ta càng không thể để đại sư huynh của ta tứ cố vô thân được!”
“Nhưng mà…”
“Nghe ta đây, ngươi ngồi yên ở đây đừng ra, việc này không liên quan tới ngươi, quan trọng nhất là ngươi phải chuẩn bị cứu sư huynh của ngươi bất cứ lúc nào.
“Hả?”
Giang Du Tranh nghe mà không hiểu, việc này liên quan gì tới đại sư huynh của hắn? Dù thế nào thì hắn cũng không thể xảy ra chuyện gì mới đúng chứ?
Nhưng hắn vẫn quyết định trước tiên ngồi chờ, dĩ bất biến ứng vạn biến, cùng lắm thì đợi lát nữa bọn họ đánh không lại, chính mình lại bất ngờ đi cứu người, như thế sẽ chủ động hơn so với hiện thân cùng lúc đánh.
Lúc này, Bùi Lạc Bạch đứng một mình phía trên đỉnh núi, trước mặt hắn có ba thế lực gần 50 người bao vây quanh hắn, bọn họ tất cả đều là Nguyên Anh, một trận chiến này khó mà đánh.
Người dễ thương làm những điều dễ thương, dịch/viết những truyện dễ thương
"I will tell you lovely stories"
“Cho dù ngươi có mạnh thì người của chúng ta cũng đủ nhiều, lúc này ngươi nhất định phải chết!” Diệp Dung Nguyệt nói.
Bùi Lạc Bạch bị vây khốn mặt lạnh tanh liếc nhìn bọn họ một cái, tay phải hắn cầm kiếm, tay trái vừa nâng lên đã thấy xuất hiện một tòa bảo tháp bảy tầng, thân tháp từ nhỏ biến thành lớn, nhanh chóng xoay tròn trong lòng bàn tay hắn.
“Phù Đồ tháp!”
Khi nhìn thấy tòa tháp này, tất cả mọi người ở đây đều sốt ruột đến đỏ cả mắt, kia là bảo bối của Thần Y Cốc!
Nghe nói mỗi tầng tòa tháp này đều là một không gian đặc thù, bên trong nuôi dưỡng thiên tài địa bảo khác nhau, thậm chí còn nuôi dưỡng yêu thú để dùng trong chiến đấu và lấy thuốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Tóm lại là một tòa tháp bảo bối, có thể ngang với một kho bảo bối.
Trường kiếm của Bùi Lạc Bạch vung lên.
“Tới hết đây!”
“Không thể được!”
Tư Ngự Thần sợ hãi kêu lên một tiếng.
Phù Đồ Tháp là một pháp bảo vô cùng mạnh, hắn không biết nó có thể mạnh đến đâu, nhưng nếu Bùi Lạc Bạch đã lấy nó ra để dùng, nhất định đã có ý định trước rồi!
Lực lượng này nếu không màng tất cả phóng thích ra, còn không biết sẽ lan đến bao nhiêu người.
Đây là điều hắn không muốn xảy ra nhất.
“Các ngươi không nên ép hắn! Các ngươi điên rồi sao? Vì mấy bảo vật đó không muốn sống nữa ư?” Tư Ngự Thần kêu lên.
Nhưng mà, không có ai để ý tới hắn.
Ở trước mặt bảo vật có thể dễ như trở bàn tay mà cướp lấy, lý trí không tồn tại.
“Cùng nhau lên! Giết hắn rồi Phù Đồ Tháp chính là của các ngươi!”
Diệp Dung Nguyệt vừa kêu lên một tiếng, bọn họ lập tức hướng về phía Bùi Lạc Bạch.
Thấy mọi người đều vọt lên, hai người Diệp Dung Nguyệt và Chiêm Diệc Hình lại không động đậy, bọn họ thậm chí còn lui về phía sau để nhường chỗ.
Bọn họ đứng ở đó nhìn, chờ đám người kiệt sức, chờ bọn họ lưỡng bại câu thương, chờ đợi thời cơ tốt nhất.
Tư Ngự Thần thấy bọn họ đều vọt lên, hắn đang muốn động thì Diệp Dung Nguyệt ngăn hắn ở phía trước.
“Nếu hôm nay ngươi nhất định phải đi, vậy thì bước qua xác ta đi!”
“Vì sao?”
“Hôm nay hắn nhất định phải chết!”
“Vì sao ngươi lại hận hắn như thế? Hắn dù sao cũng là đại sư huynh của muội muội ngươi.”
Diệp Dung Nguyệt cười, cười vô cùng mỉa mai.
“Tóm lại, hắn nhất định phải chết. Cho dù cái gì ta cũng không lấy được ta cũng muốn hắn chết! Hơn nữa hắn chỉ là người đầu tiên, nhất định không phải là người cuối cùng.”
“Ngươi đang nói gì?”
Tư Ngự Thần phát hiện hắn đã không hiểu nàng nữa, nàng chỉ đứng ở nơi đó, gần hắn như vậy, nhưng lại giống như hắn đã sớm đi rất xa rồi.
Đúng lúc này, những người kia đã đánh tới trước mặt Bùi Lạc Bạch, sắp giao thủ rồi.
Đột nhiên, trước mặt bọn họ vang lên một tiếng, ngọn lửa sáng ngời lại nóng rực bỗng nhiên rực sáng, độ nóng khủng khiếp cùng với lực lượng cường đại của nó nháy mắt bùng nổ, khiến cho mấy người vừa xông lên đã lui lại vài bước.
Giây tiếp theo, một cây dù màu đỏ nhanh chóng bật ra, đ.â.m về phía kiếm mà bọn họ chưa kịp thu hồi.
“Keng keng keng” tiếng kiếm va chạm nhau vang lên, lực lượng cường đại chấn động cổ tay khiến cho bọn họ liên tục lui về phía sau.
Công kích mạnh mẽ đột ngột tới đây khiến cho tất cả mọi người khiếp sợ, bọn họ lui về phía sau kéo dài khoảng cách.
“La ai thế?”
“Ta đây, là muội muội mà ngươi nhớ mãi trong lòng không thể nào quên đây!”
Diệp Linh Lang vừa nói, Diệp Dung Nguyệt thay đổi sắc mặt.
Chỉ thấy chiếc ô nhỏ lượn một vòng nhanh chóng xoay chuyển, một lần nữa trở về trước mặt nàng, mũi chân nàng nhún một cái, đạp lên trên mặt ô, xinh đẹp dừng lại ở bên cạnh Bùi Lạc Bạch.
Cổ tay nàng nhẹ nhàng nhấc lên, chiếc ô nhỏ lại quay trở lại lòng bàn tay nàng, ánh sáng màu đỏ lóe lên, chuyển sang hình thái kiếm, toàn bộ quá trình giống như nước chảy mây trôi.
Không chỉ có xinh đẹp vô cùng, chỉ cần nhìn thấy là không thể nào quên.
“Làm gì thế? Bắt nạt đại sư huynh của ta bên người không có ai sao?”
- Chương 1: Tất cả đều mang phản cốt, cả nhà đều là phản diện (*)
- Chương 2: Đây là sức mạnh của phản diện sao?
- Chương 3: Á, Thanh Huyền Tông của chúng ta sắp tan rã rồi ư?
- Chương 4: Sống là người của Thanh Huyền Tông, chết làm ma của Thanh Huyền Tông
- Chương 5: Ta không tranh được, ta để đại sư huynh đi tranh
- Chương 6: Làm gì có ai không phải thiên tài?
- Chương 7: Bí mật của Thanh Huyền Tông
- Chương 8: Coi như trẻ con mà che chở toàn diện
- Chương 9: Cọng giá đỗ, ngươi thu nhận ta đi!
- Chương 10: Chỉ nghe lời một mình tiểu sư muội
- Chương 11: Đối đầu với trời, với đất, với vận mệnh
- Chương 12: Cọng giá đỗ này sao có thể giả dối như thế?
- Chương 13: Tiểu sư muội có chút đáng sợ
- Chương 14: Với tính cách của nàng, sẽ không bỏ qua những người này
- Chương 15: Cuộc so tài của hộ muội cuồng ma (1)
- Chương 16: Ta chỉ nhằm vào kẻ vô dụng là ngươi thôi
- Chương 17: Xem bọn họ ôm nhau khóc lóc
- Chương 18: Thật vậy ư? Ta thật sự mạnh đến vậy sao?
- Chương 19: Đồ khốn kiếp! Nhận một kiếm của ta đây!
- Chương 20: Tiểu sư muội rất hợp với khẩu vị của hắn
- Chương 21: Đây là thiên tài thiếu nữ sao? Nàng mạnh quá!
- Chương 22: Đây là thực lực của người đứng chót sao?
- Chương 23: Nàng rốt cuộc là thể loại sinh vật gì?
- Chương 24: Nữ phụ ác độc làm sao tranh đoạt được với đại nữ chủ?
- Chương 25: Thanh Huyền Tông, Diệp Linh Lang
- Chương 26: Ngươi đúng là rất lợi hại!
- Chương 27: Cấm chế của Tàng Thư Các
- Chương 28: Rốt cuộc nàng có tự hiểu lấy chính mình hay không?
- Chương 29: Muội đang SPA linh khí
- Chương 30: Hắn không cùng một phe với chúng ta
- Chương 31: Nàng có phải là quái vật hay không?
- Chương 32: Tiểu sư muội ai gặp cũng sợ
- Chương 33: Cùng nhau nỗ lực tu luyện
- Chương 34: Ta có một ý tưởng to gan
- Chương 35: Tiểu sư muội không phải là người bình thường
- Chương 36: Sư huynh, muội đưa huynh đến chỗ này chơi vui lắm!
- Chương 37: Chúng ta ra ngoài làm chút chuyện đi!
- Chương 38: Ta ngự kiếm chưa bao giờ nhìn đường
- Chương 39: Hình như tiểu sư muội hơi yêu tiền quá
- Chương 40: Suy nghĩ của ngươi vì sao lại nguy hiểm như vậy?
- Chương 41: Đã đến lúc chúng ta báo thù rồi!
- Chương 42: Nướng chim là để lấy tro cốt
- Chương 43: Thứ hắn thiếu không phải vàng mà là nền tảng.
- Chương 44: Bọn họ là đi tìm đường chết.
- Chương 45: A! Cứu ta!
- Chương 46: Nàng là yêu quái à?
- Chương 47: Cái gì? Ta là con mồi ư?
- Chương 48: Tiểu sư muội nàng thật sự dám!
- Chương 49: Ngươi có giỏi thì vào đây!
- Chương 50: Tất cả cùng nhau chết
- Chương 51: Đả kích thật lớn về mặt tinh thần
- Chương 52: Diệp Linh Lang nàng đáng sợ như vậy!
- Chương 53: Đầu óc các ngươi không tốt
- Chương 54: Vai ác nên có dáng vẻ của vai ác
- Chương 55: Thù này ngươi còn muốn giữ lại ăn Tết sao?
- Chương 56: Cung phản xạ này của muội có phải hơi chậm không?
- Chương 57: Nàng không chỉ thông minh thôi đâu
- Chương 58: Nàng siêu mạnh đó!
- Chương 59: Nàng sẽ chia Xích Diễm Quả cho các ngươi chứ?
- Chương 60: Ngươi nên lên sân khấu biểu diện đi thôi!
- Chương 61: Kẻ theo đuôi đại chiến chính cung
- Chương 62: Không phải các ngươi rất nghèo sao!
- Chương 63: Hắn rốt cuộc vì sao mà nỗ lực như vậy?
- Chương 64: Nam nhân chỉ ảnh hưởng tốc độ tu luyện của nàng.
- Chương 65: Làm người phải có lương tâm
- Chương 66: Ngươi là người xấu nhất ta từng gặp
- Chương 67: Ngươi chắc là đã biết cách tự chiến đấu.
- Chương 68: Ngươi đã đạt được tư cách khiêu chiến với ta!
- Chương 69: Tới đi, gia nhập đi, cùng nhau bị hành hung thôi!
- Chương 70: Không phải một đám thì không thể hợp tác sao?
- Chương 71: Một kiếm chém xuống đầu còn chưa rơi đâu!
- Chương 72: Tiểu sư muội, muội nghe ta giải thích!
- Chương 73: Tông môn này cũng quá nỗ lực rồi!
- Chương 74: Ta là ai? Ta từ đâu tới?
- Chương 75: Cứu ta! Cứu ta! Ta sẽ không bao giờ chạm linh tinh nữa!
- Chương 76: Diệp Linh Lang, ta nhớ ngươi!
- Chương 77: Béo Đầu, ngươi thật sự rất có vấn đề!
- Chương 78: Nằm xuống, người lớn nói chuyện trẻ con đừng xen mồm vào!
- Chương 79: Không phải ngươi vẫn luôn thèm muốn thân thể của ta sao?
- Chương 80: Ý tưởng của tiểu sư muội thật sự không ai địch nổi!
- Chương 81: Thí nghiệm thứ ba bắt đầu!
- Chương 82: Dạy dỗ cho nó một chút về tình yêu thương
- Chương 83: Run rẩy đi thế giới, Diệp Linh Lang ta lại trở về rồi!
- Chương 84: Thịt mỡ tươi ngon giao hàng tận nơi
- Chương 85: Từ nay về sau chúng ta xóa bỏ toàn bộ ân oán.
- Chương 86: Thật đáng tiếc, ngươi không thể gia nhập với chúng ta
- Chương 87: Ta vẫn còn sống đem tiểu sư muội yêu quý của các huynh về rồi!
- Chương 88: Ngũ sư huynh, đệ xin kính gọi huynh là dũng sĩ
- Chương 89: Bọn họ không được
- Chương 90: Chỗ này còn chưa có ai chạm vào, ngươi đến đi!
- Chương 91: Ngươi giỏi thì đánh hắn đi!
- Chương 92: Không tức giận, không tức giận, không tức giận.
- Chương 93: Có nàng chống đỡ phía trước, cạm bẫy đều dẫm vào một lần
- Chương 94: Ngọn lửa tranh đua mãi mãi không tắt, tinh thần tu luyện truyền qua nhiều thế hệ
- Chương 95: Muội có một ý tưởng xuất sắc làm giàu ngay lập tức.
- Chương 96: Học được rồi, hóa ra còn có thể chơi như vậy!
- Chương 97: Chém lẫn nhau một đao, ân oán triệt tiêu
- Chương 98: Muội có một cách chơi mới mẻ
- Chương 99: Các ngươi dám đào góc tường? (1)
- Chương 100: Ui! Đừng đến đây!
- Chương 101: Đây mới là thái độ mà kẻ ăn nhờ ở đậu nên có
- Chương 102: Tỉnh dậy đi! Cùng ta thưởng thức Chiêu Tài dùng bữa
- Chương 103: Trong đội ngũ có nội gián
- Chương 104: Đầu óc nàng thì hiểu mà chân tay thì lóng ngóng.
- Chương 105: Không thể tin Lục Bạch Vi, không thể không tin Diệp Linh Lang
- Chương 106: Tà linh tà linh ở đâu rồi? Diệp Linh Diệp Linh ta tới đây!
- Chương 107: Đánh hắn gần chết mới thôi!
- Chương 108: Đồ to gan lớn mật! Rút kiếm đi!
- Chương 109: Ta không trêu chọc bất cứ ai.
- Chương 110: Chẳng lẽ nàng không biết cái gì đáng giá hơn hay sao?
- Chương 111: Thật là một vở kịch máu chó!
- Chương 112: Nơi này không có ai là người bình thường hay sao?
- Chương 113: Trước tiên tự bảo hộ bản thân, có duyên gặp lại.
- Chương 114: Vừa mới trăng tròn không lâu, vẫn là một đứa trẻ
- Chương 115: Không phải chỉ là ca hát thôi sao? Làm gì có ai không biết!
- Chương 116: Bài ca này vang lên, chiến ý của nó tràn đầy!
- Chương 117: Phim thần tượng nữ chủ nhầm vào phim trường tu tiên
- Chương 118: Tỉ phu nói ngươi nói ngọt, mời ngươi ăn viên kẹo
- Chương 119: Diễn vở kịch sinh ly tử biệt?
- Chương 120: Làm người nên có lúc phóng túng phải không?
- Chương 121: Làm sao bây giờ? Đá phải ván sắt rồi!
- Chương 122: Tiểu sư muội của ta nói đúng!
- Chương 123: Diệp Linh Lang, ngươi chơi không đẹp!
- Chương 124: Đồ vật không phải là của mình, tham cũng không được
- Chương 125: La Diên Trung, bổn cô nương tới cứu ngươi đây!
- Chương 126: Chiêu Tài, không được kén ăn đâu nha!
- Chương 127: Ngươi đã là một Kim Đan mạnh mẽ
- Chương 128: Không may các ngươi sẽ bị tẩu hỏa nhập ma
- Chương 129: La Diên Trung, ngươi đang chơi đùa hay sao? Dẫm lên mặt nó đi!
- Chương 130: Sư huynh có thể mở rộng nghiệp vụ một chút không?
- Chương 131: Tỉ có muốn đánh nó mấy cái để thử không?
- Chương 132: Nàng nhìn thấy thứ không nên thấy.
- Chương 133: Đã đến lúc này rồi, vẫn còn muốn nghĩ đến việc tu luyện?
- Chương 134: Có muốn cái chân thứ ba nữa không?
- Chương 135: Lại lại lại bị ăn vạ!
- Chương 136: Không chỉ ăn nhiều, còn kén ăn
- Chương 137: Thưởng thức một chút dáng múa của Thái Tử điện hạ.
- Chương 138: Đại hỉ đại bi thay đổi cũng quá nhanh?
- Chương 139: Quán thịt nướng Diệp thị
- Chương 140: Ta sợ ngươi làm Thái Tử điện hạ nhà ta bị thương
- Chương 141: Đây là con trai mới của ta
- Chương 142: Bỗng nhiên bắt đầu dự tiệc
- Chương 143: Lại thêm một lịch sử đen tối
- Chương 144: Cuối cùng cũng đến lúc bọn họ phải trở về rồi
- Chương 145: Mỗi năm có hôm nay, mỗi tuổi có sáng nay!
- Chương 146: Thanh Huyền vừa xuất thế, nhất định sẽ làm trùm
- Chương 147: Khi nào tới Cửu Hoa Sơn huynh sẽ mang muội đi trả thù
- Chương 148: Sư tỉ mang muội đi mua mua mua!
- Chương 149: Nhất Diệp Già Thiên
- Chương 150: Chúng ta là danh môn chính phái biết phân rõ phải trái.
- Chương 151: Sáng rồi còn không dậy luyện công?
- Chương 152: Bọn họ chỉ cần tham dự, hỗ trợ đứng chót!
- Chương 153: Có lợi ích mà không kiếm là đồ ngốc
- Chương 154: Chuyên tâm chuyên chú tu luyện, đó là trách nhiệm của mỗi người Thanh Huyền Tông
- Chương 155: Trận thi đấu đầu tiên bắt đầu.
- Chương 156: Ta muốn toàn bộ tư liệu của Thanh Huyền Tông
- Chương 157: Bị đánh một lần, cổ vũ ba tháng
- Chương 158: Đoàn hậu phương bùng nổ
- Chương 159: Người quen cũ nói chuyện cũ
- Chương 160: Đắc tội với bọn họ không có lợi đối với ngươi.
- Chương 161: Bị ép thành mối quan hệ đơn thuần vì lợi ích.
- Chương 162: Lời nói này thật sự quá nguy hiểm!
- Chương 163: Cầm vũ khí lên đi, ta chịu không nổi nữa.
- Chương 164: Vừa cổ vũ một tiếng, không khí đã sục sôi
- Chương 165: Kinh ngạc không, bất ngờ không?
- Chương 166: Cầu xin đó, đừng gây ảnh hưởng đến tâm trạng
- Chương 167: Ta! Không! Cam! Tâm
- Chương 168: Nàng nỗ lực đến tận trời, nỗ lực đến tắt thở, khiến cho đối thủ cũng tắt thở
- Chương 169: Ngươi nhỏ ngươi kiêu ngạo, ngươi yếu ngươi có lý
- Chương 170: Phản sát có thể chậm nhưng tuyệt đối không quên
- Chương 171: Toàn bộ tông môn đều vào vòng chung kết
- Chương 172: Nhan sắc nghiền áp
- Chương 173: Kéo hết linh khí của Cửu Hoa Sơn
- Chương 174: Bồi luyện siêu mạnh
- Chương 175: Hãy tới chứng kiến tác phẩm vĩ đại của nàng đi!
- Chương 176: Rốt cuộc Thanh Huyền Tông là tông môn ma quỷ gì?
- Chương 177: Tới đây, tổn thương lẫn nhau đi!
- Chương 178: Nói chuyện phải chú ý tình huống!
- Chương 179: Đây là sách lược mới của các ngươi?
- Chương 180: Nàng giả vờ đó, thật ra nàng cũng vô cùng hoảng hốt!
- Chương 181: Vì sao lại có người còn giống với kiếm hơn cả nó?
- Chương 182: Dù sao cũng rất hồi hộp, giống như sắp có chuyện lớn rồi!
- Chương 183: Nhưng ta không yên tâm Diệp Linh Lang!
- Chương 184: Tiểu sư muội đây còn không phải là ma quỷ ư?
- Chương 185: Đó là vinh quang mà họ cùng nhau nắm lấy!
- Chương 186: Khiến cho bốn phương đều kinh ngạc.
- Chương 187: Huyền thoại về Thanh Huyền Tông vẫn còn kéo dài
- Chương 188: Đánh thua đưa muội ra ngoài rèn luyện!
- Chương 189: Lợi dụng nhiệt độ của ta sao? Ngươi không cần mặt mũi à?
- Chương 190: Chúng ta gặp nhau ở đỉnh núi
- Chương 191: Ngươi muốn bắt đầu chạm vào đâu?
- Chương 192: Trận quyết đấu cuối cùng!
- Chương 193: Gặp chiêu nào phá giải chiêu đó!
- Chương 194: Còn có thể thắng hay không? Thật tức giận!
- Chương 195: Thật sự! Chó còn giống người hơn các ngươi!
- Chương 196: Thuở niên thiếu ngông cuồng!
- Chương 197: Nàng chính là vừa tham vừa nhiều ý tưởng.
- Chương 198: Chúng ta làm được!
- Chương 199: Lại thêm một người đội nồi.
- Chương 200: Đã đoạt đồ đệ, hắn còn muốn khoe khoang!
- Chương 201: Làm việc lớn!
- Chương 202: Người nào dám làm bừa ở Cửu Hoa Sơn của ta!
- Chương 203: Hôm nay là một ngày lành!
- Chương 204: Yến hội tạm biệt
- Chương 205: Chạy trốn suốt đêm!
- Chương 206: Chúng ta chết cũng phải chết cùng một chỗ!
- Chương 207: Hai lần trước ra ngoài muội cũng dũng cảm như vậy hay sao?
- Chương 208: Ở bên kia còn có một người rất lớn!
- Chương 209: Khả năng kêu gọi của huynh không ổn rồi!
- Chương 210: Lục sư huynh, chúng ta làm chuyện lớn đi!
- Chương 211: Cả sắc đẹp lẫn trí tuệ đều thua kém ta!
- Chương 212: Đã nói là muốn làm chuyện lớn!
- Chương 213: Thật sự là một miếng cũng không thể ăn sao?
- Chương 214: Có lương tâm hay không thì không biết, nhưng thật sự đau lòng!
- Chương 215: Lục sư huynh, huynh thay đổi rồi!
- Chương 216: Lục sư huynh, muội có một ý tưởng lớn mật!
- Chương 217: Công chúa điện hạ uy vũ!
- Chương 218: Công chúa điện hạ kinh diễm bốn phương, uy chấn thiên hạ
- Chương 219: Người thắng xưng vương, người thua nấu canh.
- Chương 220: Lòng yêu hướng đến, đạt được mục đích
- Chương 221: Ngươi không hiểu! Ta là thật sự thảm.
- Chương 222: Lợi dụng xong rồi cũng nên vô tình vứt bỏ.
- Chương 223: Ngươi có biết ta đau khổ đến mức nào không?
- Chương 224: Nam nhân này là đoạn tình tuyệt ái ư?
- Chương 225: Chờ chút, Diệp Linh Lang giận rồi?
- Chương 226: Thiên thu vạn đại, nhất thống yêu binh!
- Chương 227: Nhị sư huynh, nghe đệ giải thích!
- Chương 228: Lục sư đệ thay đổi rồi!
- Chương 229: Đợi lâu rồi, ta tới đây!
- Chương 230: Kinh ngạc không? Bất ngờ không?
- Chương 231: Tai vạ đến nơi ai mạnh người nấy trốn, ngươi có thể dựa vào mặt mà chạy trốn.
- Chương 232: Diệp Linh Lang, ta hận ngươi!
- Chương 233: Diệp Linh Lang muốn giết ngươi, ngươi còn có thể giãy giụa sao?
- Chương 234: Chúng ta đều là người ủng hộ ngốc nghếch của công chúa điện hạ!
- Chương 235: Đánh BOSS thông quan!
- Chương 236: Nhờ huynh dỗ nó ngủ một giấc.
- Chương 237: Cho muội thêm chút thời gian để tìm hiểu lại huynh
- Chương 238: Huynh có biết vì sao chúng ta không đánh lại đại yêu không?
- Chương 239: Nơi này có kẻ coi tiền như rác
- Chương 240: Cảm ơn ngươi, tiểu ngư yêu lương thiện.
- Chương 241: Chúng ta nhất định sẽ thắng!
- Chương 242: Quyết đấu cuối cùng sắp xảy ra!
- Chương 243: Hắn cứ cảm thấy như mình bị lừa!
- Chương 244: Sơn Hải, ta có một ý tưởng lớn mật!
- Chương 245: Thật thê thảm cho một Hóa Thần!
- Chương 246: Tạm biệt công chúa điện hạ! Yêu ngươi!
- Chương 247: Nhân thiết lại hỏng rồi!
- Chương 248: Chứng kiến khoảnh khắc có tính lịch sử
- Chương 249: Nàng chỉ là một đứa trẻ!
- Chương 250: Nhìn thấy hình ảnh quen thuộc này hắn thật sự xót xa.
- Chương 251: Hiện tại ngay cả Hóa Thần cũng dám trêu rồi?
- Chương 252: Con tin trong tay, làm sao con trốn được?
- Chương 253: Cây vạn tuế nở hoa, trâu già gặp mùa xuân!
- Chương 254: Con mang người đi chỗ này chơi vui lắm!
- Chương 255: Nàng cứ như thế ra ngoài, thật là nguy hiểm!
- Chương 256: Biết quá nhiều không có lợi đối với an toàn của người!
- Chương 257: Diệt mãn môn!
- Chương 258: Không tốt! Bị lừa rồi!
- Chương 259: Nhắm mắt lại, đừng phản kháng!
- Chương 260: Không nghĩ ngươi lại có tâm hồn thiếu nữ như thế!
- Chương 261: Đại Diệp Tử và Tiểu Diệp Tử
- Chương 262: Cho dù là giết tất cả, thì hắn cũng không phải đền tội.
- Chương 263: Chỉ cần không cần bị tẩy não thì vẫn còn đầu óc.
- Chương 264: Giết đi! Tất cả đều tới đây! Chết chung với ta!
- Chương 265: Bắt nạt đại sư huynh của ta bên cạnh không có ai ư!
- Chương 266: Tới cũng tới rồi! Chúng ta cùng nhau làm ma đầu!
- Chương 267: Chính thức đi vào con đường tu tiên, thi cốt vô số
- Chương 268: Muội muốn huynh một lần nữa sống dưới ánh sáng mặt trời.
- Chương 269: Việc làm giả này muội rất thạo
- Chương 270: Đại sư huynh, những chuyện đó đều đã qua rồi
- Chương 271: Đây là sự chênh lệch giữa người và người ư?
- Chương 272: Học tập cho tốt! Đại sư huynh có thể!
- Chương 273: Trực tiếp đánh vào trong lòng địch
- Chương 274: Một Hóa Thần như hắn có hơi thê thảm một chút!
- Chương 275: Kẻ hóa trang gặp người sửa mặt.
- Chương 276: Bí mật của Phù Đồ Tháp
- Chương 277: Đại sư huynh, huynh biết sai chưa?
- Chương 278: Tiểu sư muội thật là đáng sợ!
- Chương 279: Giết xuyên Tu Tiên giới
- Chương 280: Hắn là thật sự không thông minh!
- Chương 281: Huynh thật sự là học sinh kém! Kém nhất trong các loại kém!
Mãn Môn Đều Là Phản Diện Hắc Hoá, Chỉ Có Tiểu Sư Muội Là Hài Hước
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Mãn Môn Đều Là Phản Diện Hắc Hoá, Chỉ Có Tiểu Sư Muội Là Hài Hước
Tác giả :
Vị Tiểu Hề