Thịnh Gia Ngạn trầm mặc, chỉ nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ mà trầm tư.
Đêm hôm ấy, Mạnh Thê Thê nằm trên chiếc giường lạnh lẽo tối tăm, co ro thu mình lại.
Đêm tĩnh lặng, ngoài cửa không có cung nữ canh gác, Mạnh Thê Thê muốn trở dậy uống nước lại đụng phải chiếc ghế kê bên cạnh, đau đến run người.
Nàng uống ngụm trà nguội lạnh, đắng ngắt, nghe tiếng tuyết đổ rào rào từ cây tùng bách ngoài sân.
Bỗng nhiên, vành tai Mạnh Thê Thê khẽ động, nghe thấy một âm thanh khác thường.
Có bước chân rón rén khẽ khàng tiến về phòng nàng.
Mạnh Thê Thê cảnh giác nép vào bóng tối, tay nắm lấy chiếc bình hoa cổ dài.
Kẻ lén lút trước tiên mở hé cửa ra một khe nhỏ, quan sát bên trong một lúc, rồi mới mở rộng thêm, khom lưng bước vào.
Mạnh Thê Thê thấy dáng người kẻ đó rất kỳ quái, hình như rất mập mạp, nặng nề, khác hẳn với thích khách thông thường. Nhưng rốt cuộc là kẻ lén lút, Mạnh Thê Thê lập tức xông ra, giơ bình hoa đập xuống.
Thân pháp nàng nhanh, ai ngờ đối phương còn nhanh hơn.
Chỉ thấy sau lưng kẻ khom lưng kia bỗng thò ra một bàn tay, đỡ lấy chiếc bình hoa. Sức lực hùng hậu khiến Mạnh Thê Thê vội lùi mấy bước.
Kẻ khom lưng lúc này mới nhận ra động tĩnh trên đầu, vội đứng thẳng dậy nén giọng mừng rỡ:
"Thê Thê! Là ta."
Mạnh Thê Thê không nhìn rõ lắm, nhưng nhận ra giọng nói dịu dàng này, nàng kinh ngạc hỏi:
"Tố Hòa?! Sao cô lại ở đây?" TruyenLau
Vừa dứt lời, chủ nhân của cánh tay đỡ bình hoa kia cũng bước vào.
Mạnh Thê Thê mờ mịt nhìn qua, dường như là một nam tử cực kỳ cao lớn. Hắn không nói gì, chỉ quay người đóng cửa, rồi đứng bên cạnh Tố Hòa như một hộ vệ.
Tố Hòa đỡ bụng bầu tám tháng chậm rãi bước tới: Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Ta luôn lo lắng không biết hiện giờ cô sống thế nào, lúc trước tĩnh dưỡng một thời gian muốn đến kinh thành thăm cô, ai ngờ luôn bị một người nào đó ngăn cản."
Nói xong, nàng u oán liếc nhìn nam tử bên cạnh.
Mạnh Thê Thê đến giờ vẫn còn sợ hãi, nếu lúc nãy không có nam tử này ra tay, bình hoa trong tay nàng đã đập vào đầu Tố Hòa rồi. Nghĩ tới đó nàng lại càng hoảng sợ, trách cứ: Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Sao cô dám tự ý xông vào hoàng cung, ngộ nhỡ bị thị vệ tuần tra phát hiện, đao kiếm không có mắt, cô không muốn sống nữa à!?"
Tố Hòa nắm lấy đôi tay nàng, phát hiện tay Mạnh Thê Thê còn lạnh hơn tay mình:
"Ta nghe nói mắt cô không nhìn thấy, sốt ruột lắm. Giờ thấy cô như vậy, biết ngay cô sống không tốt. Chuyện của cô, ta đều biết rồi, nên lần này ta đến đây là để đưa cô về nước Sở."
"Về nước Sở?"
"Đúng vậy."
Tố Hòa gật đầu, kéo nàng đến bên ghế ngồi xuống:
"Bởi vì thực ra năm xưa, phụ thân cô đúng là có qua lại với Nhiếp hầu gia nước Sở. Quan hệ mật thiết là có, nhưng nói đến thông đồng phản quốc thì không tới mức."
Tố Hòa đẩy nam tử phía sau:
"Nhiếp Lâm, chàng nói với cô ấy đi!"
Nam tử tên Nhiếp Lâm này từ trong ngực lấy ra mồi lửa thắp sáng cây nến ở một bên cung điện, lúc bấy giờ Mạnh Thê Thê mới nhìn rõ hình dáng hắn.
Một thân y phục màu đen như mực phác họa thân hình cao ráo, đôi mắt lông mày hơi mềm mại, phía dưới là sống mũi và đôi môi tuấn tú. Tướng mạo đẹp là vậy, nhưng biểu cảm lúc này của hắn lại có chút xa cách và lãnh đạm.
Mạnh Thê Thê nhìn hắn, rồi nhìn Tố Hòa, khẽ hỏi:
"Đây là hộ vệ của cô à?"
Tố Hòa lấy tay áo che mặt, phì cười, rồi đỏ mặt nói:
"Đây là tướng công của ta, Nhiếp Lâm."
"Tướng công của cô là Nhiếp Lâm?"
Mạnh Thê Thê kinh ngạc:
"Tướng công của cô không phải là Cao Chấn của Cao phủ sao..."
"Không phải!"
Nhận thấy sắc mặt Nhiếp Lâm đột nhiên tối sầm, Tố Hòa vội vàng biện giải:
"Lúc đó ta đến nước Tấn một là vì giận dỗi bỏ đi, hai là để tìm tín vật của Nhiếp hầu gia năm xưa gửi cho phụ thân cô. Ban đầu ta định vào kinh thành, ai ngờ vì tiền lộ phí hết sạch nên bị bán cho bọn buôn người, sau đó bọn buôn người lại bán ta vào Cao phủ làm nô tì. Kỳ thực lúc đó ta đã có thai một tháng, chính ta cũng không biết. Cao Chấn hôm đó say rượu vui vẻ với người khác, vừa hay bị ta bắt gặp. Không hiểu sao hôm sau lại có tin đồn ta được thiếu gia sủng hạnh, oan chết đi được. Đáng ghét là ta lại không thể nói đứa bé này không phải của Cao Chấn, bằng không ta sẽ không giữ được đứa bé. Phải biết Nhiếp Lâm nhà ta thân thể không tốt, có thai một đứa rất khó khăn..."
"Khụ…"
Nhiếp Lâm khẽ ho một tiếng, Tố Hòa mới ngậm miệng, hắn lén trừng mắt với Tố Hòa:
"Tự mình không an phận còn dám nói, về nhà tính sổ với nàng."
Hắn đi đến trước mặt Mạnh Thê Thê, bóng người cao lớn phủ xuống một vùng tối, Mạnh Thê Thê bị che trong bóng tối ấy, chỉ thấy mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.
"Năm xưa phụ thân ta với phụ thân ngươi giao hảo, thỉnh thoảng có thư từ qua lại. Năm đó tình hình nước Sở và nước Tấn căng thẳng, Sở đế muốn đưa một gián điệp tới, nhưng một nữ tử tầm thường vào cung sẽ không được coi trọng. Lúc đó Mạnh gia các ngươi ở nước Tấn nổi tiếng về bói toán, nên phụ thân ta mới nghĩ tới việc nhờ phụ thân ngươi đưa ra một quẻ bói, xưng rằng nữ tử vào cung này là con cưng của trời. Ai có được nàng ta, toàn thiên hạ cũng nằm trong lòng bàn tay. Phụ thân ngươi ban đầu không đồng ý, sau đó đôi mắt của ngươi khiến cả gia tộc náo loạn, phụ thân ngươi bèn nhờ cậy phụ thân ta, sau khi ngươi cập kê sẽ đưa ngươi rời khỏi nước Tấn."
"Có lẽ lúc đó ông ấy biết mình không còn sống được bao lâu, muốn trong thời khắc cuối cùng đưa ngươi rời khỏi chốn thị phi. Nữ tử này vào cung rồi, lại có lời tiên tri của Mạnh gia, nàng ta đương nhiên được hoàng đế nước Tấn sủng ái hết mực. Nhưng nàng ta biết lời tiên tri của mình là giả, nên sợ một ngày lời nói dối bị phát hiện mới nghĩ tới việc diệt khẩu."
"Cho nên năm ngươi tám tuổi mới xảy ra chuyện đó, lúc đó phụ thân ta sai người tới thì đã muộn. Chúng ta đều tưởng ngươi đã chết, không ngờ ngươi còn sống tới bây giờ, còn ở bên cạnh tân hoàng đế, có thân phận trọng yếu."
Giọng điệu cuối cùng của Nhiếp Lâm mang theo chút nghiền ngẫm, tựa như đang cân nhắc vị trí của Mạnh Thê Thê trong lòng Thịnh Gia Ngạn.
Trong lòng Mạnh Thê Thê cũng đang tính toán. Phụ thân trong lời Nhiếp Lâm e rằng chính là Nhiếp hầu gia, Nhiếp hầu gia là một mãnh tướng của Sở quốc, thời trẻ chinh chiến khắp nơi, con trai của ông ta là Nhiếp tiểu hầu gia cũng uy danh hiển hách. Họ Nhiếp gia nghiệp hùng hậu, là danh môn vọng tộc ở nước Sở. Người lợi hại nhất trong nhà họ, hiện tại đã lên tới thừa tướng, phụ tá tiểu hoàng đế xử lý chính vụ.
Tiểu hoàng đế nước Sở hiện tại mới chín tuổi, nên vị Nhiếp thừa tướng kia có thể xưng là một tay che trời.
Mạnh Thê Thê nghe những lời Nhiếp Lâm nói, phản ứng đầu tiên của nàng lại là sợ Nhiếp Lâm lấy nàng để uy hiếp Thịnh Gia Ngạn thực hiện một số việc bất đắc dĩ.
"Nữ tử đó là ai?"
"Triệu quý phi."
Nhiếp Lâm nhả ra ba chữ này, tựa như mang theo chút khinh bỉ.
Thì ra là Triệu quý phi...
Mạnh Thê Thê năm đó còn nhỏ, lại không ở trong cung đình, không biết năm xưa phụ thân đã làm lời tiên tri giả cho Triệu quý phi. Chỉ biết từ khi nàng bắt đầu nhớ chuyện, đã ở bên cạnh Thịnh Gia Ngạn nhìn hoàng hậu và Triệu quý phi đấu đá. Chẳng trách hoàng hậu gia thế hùng hậu như vậy, cũng phải sợ hãi nữ tử xuất thân nghèo hèn như Triệu quý phi.
Nguyên nhân là sợ lão hoàng đế nghe theo “ý trời”, đưa Triệu quý phi lên làm thái hậu.
Nói như vậy, phụ thân của nàng đã giúp hoàng đế nước địch đưa vào một nữ tử có chút uy hiếp, nói là thông đồng phản quốc cũng không quá đáng...
Cho nên Thịnh Gia Ngạn mới chần chừ không quyết định, e rằng không tìm ra chứng cứ khác chứng minh Mạnh phủ năm đó không dính líu đến chuyện này.
"Thê Thê..." Tố Hòa nắm chặt đôi tay nàng:
"Chuyện của cô nếu xử lý đến cùng, dù hắn có ban đặc ân, cũng không thể giữ cô trong cung nữa. Giờ hắn cũng sắp tuyển tú rồi, đến lúc đó hậu cung đông đúc, cô nên xử sự thế nào? Dù hắn có ý giữ cô ở bên tiếp tục hầu hạ, hắn nên cho cô danh phận gì? Cô nên dùng thân phận nào xuất hiện trước mặt mọi người? Chi bằng theo ta về nước Sở, Nhiếp hầu gia nghe nói cô còn sống thì rất vui mừng, ông ấy muốn thay phụ thân cô chăm sóc cô, muốn bù đắp ân tình năm xưa nợ nhà họ Mạnh."
Mạnh Thê Thê do dự, nàng thậm chí theo phản xạ muốn từ chối khéo. Nhưng lời Tố Hòa nói không phải không có lý, nếu nàng tiếp tục ở lại đây, đối với Thịnh Gia Ngạn mà nói là một vấn đề khó. Đôi mắt của nàng không nhìn rõ, càng là gánh nặng.
Nhưng bỏ qua Thịnh Gia Ngạn không nói, mối huyết thù của mấy chục mạng người Mạnh phủ, cứ thế bỏ qua sao?
Triệu quý phi và Tương vương chưa chết, dù bị giam trong ngục tối, họ vẫn còn sống sót. Nhưng những tộc nhân Mạnh phủ đã chết, linh hồn họ nên lấy gì để an ủi?
Nếu Mạnh Thê Thê không báo mối thù này, là bất hiếu. Nhưng giấu Thịnh Gia Ngạn báo mối thù này, là bất trung.
"Cây trâm bạch ngọc kia cô còn giữ không?"
Nhiếp Lâm hỏi.
Mạnh Thê Thê nghe vậy lấy từ tầng dưới cùng hộp trang sức ra cây trâm bạch ngọc bình thường:
"Là cái này sao? Cái này không phải phụ thân ta giao cho ta, mà là một thương nhân họ Lâm đưa ta. Nói là phụ thân ta năm đó bị thương bị họ phát hiện, lấy đây làm tín vật hẹn ngày gặp lại."
Nhiếp Lâm xem xét một lúc, xác nhận:
"Đây là thứ phụ thân ta tặng năm xưa, nói là gặp cây trâm ngọc này, có thể nhớ lại ước hẹn ngày đó."
Nói đến đây, trong đầu Mạnh Thê Thê bỗng lóe lên tia sáng.
Cả nhà Lâm chưởng quỹ bị truy sát nhiều ngày, mọi bằng chứng đều chỉ ra kẻ truy sát đến từ hoàng thành. Rất có thể là do Triệu quý phi làm, mục đích là để đoạt lại cây trâm tín vật này? Vì sợ bị người phát hiện, nên nhất định phải hủy tín vật và tất cả người tiếp xúc với tín vật.
Phụ thân của nàng lại giao trâm cho Lâm chưởng quỹ lúc trọng thương, rất có thể Triệu quý phi hiểu lầm rằng phụ thân Mạnh Thê Thê đã nói hết mọi chuyện cho Lâm chưởng quỹ. Mới có chuyện truy sát không ngừng sau đó.
Tay Mạnh Thê Thê nắm cây trâm ngọc dần siết chặt.
Nàng không dám nghĩ năm xưa phụ thân nàng với tâm trạng nào giao củ khoai nóng bỏng tay này cho nhà họ Lâm vô tội, cây trâm này đại diện cho tranh đấu giữa hai nước Sở - Tấn, lại kéo nhà họ Mạnh và nhà họ Lâm vô tội vào vòng xoáy.
Người chết vì đó oan uổng, người sống lại phải trả giá cực đắt.
Lòng Mạnh Thê Thê chợt dậy sóng.
"Nhưng phụ thân ta nói..."
Nhiếp Lâm suy nghĩ giây lát, rốt cuộc nói ra:
"Kỳ thực cây trâm này chỉ là năm xưa ông ấy tùy tay giao cho Mạnh bá phụ, để Mạnh bá phụ yên tâm. Nếu không phải Triệu quý phi khư khư không buông, phụ thân ta cũng đã quên mất còn có một tín vật như vậy."
Mạnh Bà Truy Phu Ký
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Mạnh Bà Truy Phu Ký
Chương 98: Chuyện cũ của Mạnh phủ
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn